150
Ba người Park Seojun đứng ở ven đường, hành lý cũng bị ném ra theo, thảm hại không chịu được.
Nhất là trên người Park Seojun với ả tiện nhân kia còn bốc ra mùi thối hoắc, khiến không ít ruồi bọ bay bay tới gần bọn họ.
Ánh mặt trời mùa hè vô cùng chói chang, đứng một lúc thôi là có thể toát đầy mồ hôi.
Moonyeon khóc thút thít: "Daddy, mami, bọn họ thật quá quắt, con chưa từng thấy người nào xấu xa như vậy. Sao bọn họ có thể đối xử với hai người như vậy, anh Jongseong lại còn đuổi chúng ta ra ngoài? Dựa vào cái gì chứ? Đó là khách sạn của anh ta thì sao, chúng ta cũng trả tiền mà. Dù cho là người xa lạ không quen biết nhau, anh ta cũng không thể làm như vậy. Huống hồ... chúng ta còn là người thân của nhau mà."
Moonyeon cả người đau đớn, khóc mãi không thôi, cảm thấy cực kì ủy khuất.
Lời nói của cô ta khiến cho Park Seojun càng tức giận, ông ta không hề thấy Moonyeon nói có chỗ nào không đúng.
Bị chính con trai ruột đối xử như vậy, Park Seojun thẹn quá hóa giận.
Ả tiện nhân nghiêng đầu lau đi nước trên khóe mắt, trên mặt lúc này lại không giấu đi sự đau khổ, nức nở nói: "Seojun, em... bao nhiêu năm nay không danh không phận ở bên anh, em cũng không đòi hỏi cái gì, chỉ mong có một cuộc sống an ổn, nhưng bây giờ..."
Bà ta ngẩng đầu lên, cố tỏ ra bình tĩnh một chút nói: "Sự nhục nhã như thế này em thật không chịu nổi. Em nghĩ rằng dù cho ai chỉ trích nhục mạ em cũng có thể thản nhiên đối mặt, nhưng... hóa ra em không hề kiên cường như em nghĩ."
Park Seojun thấy bà ta khóc không ra tiếng, nước mắt vương trên mi, bộ dáng mong manh yếu ớt như thế càng làm cho ông ta thêm đau lòng, cũng càng khiến Park Seojun tăng thêm sự thù hận với Park Jongseong cùng Park phu nhân và Yang Jungwon.
Ông ta nắm lấy tay bà ta, nói: "Xin lỗi em, anh không bảo vệ được em lại còn khiến em chịu khổ, lần này do anh quá sơ suất, không nghĩ tới sẽ có thêm Yang Jungwon nhảy ra cản đường..."
Bà ta lắc đầu ngắt lời của ông ta: "Seojun, có lẽ ngay từ đầu em không nên theo anh. Bọn họ nói đúng, loại đàn bà như em vừa xấu xa vừa đê tiện, là em đã phá hoại hạnh phúc gia đình của anh với chị ấy, em xin lỗi."
Park Seojun hoảng sợ: "Em không thể nói như vậy, em nói như vậy chẳng phải đang khoét tim xẻ thịt anh sao? Em biết anh không thể bỏ em, sau này không được nói những lời như vậy nữa."
Bà ta khóc lóc: "Xin anh, để cho em yên tĩnh một chút, em cần phải suy nghĩ thật kỹ."
Moonyeon cuống cuồng nói: "Sao mami lại phải suy nghĩ gì chứ? Hiền lành không sai nhưng hiền lành cũng phải với tùy từng người. Mami hoàn toàn không sai, là do bọn họ quá xấu xa, bọn họ không có được lại trách người khác tới cướp, daddy đã bao giờ thuộc về bọn họ đâu."
Moonyeon nhìn về phía Park Seojun: "Daddy tuyệt đối không thể bị đánh bại. Daddy là trụ cột của nhà chúng ta, nếu mami không yêu daddy sâu đậm như vậy thì làm sao mami có thể chịu được người ta phỉ báng nhiều năm như thế? Giữa daddy với cái bà già kia hoàn toàn không có tình yêu, chỉ có daddy với mami mới là yêu nhau thật lòng, trên thế gian này cái gì cũng có thể sai duy chỉ có tình yêu chân thành là vô tội."
Park Seojun cảm động, càng nắm chặt lấy tay bà ta: "Em nhìn con chúng ta hiểu chuyện như vậy. Không tính cái khác, chỉ riêng vì Moonyeon với Moonhyun thì chúng ta nhất định phải ở bên nhau, để cho bọn họ thấy trên thế gian này không có cái gì có thể khiến chúng ta rời xa nhau."
Park Seojun ngừng một chút rồi nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn cái gì là của em, anh nhất định cho em, bất cứ ai cũng không thể ngăn cản."
Một chiếc Audi đỗ lại ven đường, một người đàn ông cao khoảng một mét bảy tám bước xuống, thân hình cường tráng, gương mặt góc cạnh nam tính.
Anh ta nhìn bộ dạng thảm hại của ba người, lập tức lên tiếng hỏi: "Ba, mẹ, Moonyeon... Chuyện này là sao?"
Moonyeon lập tức chạy tới khóc lóc: "Anh, đám người Park Jongseong thật quá quắt, bọn họ dám đuổi daddy với mami ra..."
Moonhyun cau mày ngắt lời: "Lên xe rồi hẵng nói, chúng ta thuê khách sạn khác."
Cả một nhà kéo hành lý lên xe.
...
Yang Jungwon chờ Park phu nhân ngủ say, sau đó mới cẩn thận bước xuống giường. Cậu đẩy cửa ra thì thấy Park Jongseong đang đứng hút thuốc bên ngoài, vẻ mặt cô đơn buồn bã.
Park Jongseong ngẩng đầu nhìn thấy Yang Jungwon bèn đưa tay ôm lấy cậu.
"Để cho anh ôm một chút."
Yang Jungwon cũng không chống cự, cậu nâng tay vỗ nhẹ nhàng vào lưng anh. Quả thật, trong chuyện này, Park Jongseong mới là người khó xử nhất.
Dù gì đi chăng nữa thì một bên cũng là mẹ ruột, một bên còn lại thì là cha ruột... cho dù cha ruột có cặn bã tới mức nào cũng không thể thay đổi sự thật bọn họ là cha con ruột thịt.
Yang Jungwon nói: "Anh đã làm tốt lắm rồi."
Park Jongseong càng ôm chặt Yang Jungwon hơn: "Chuyện hôm nay, cám ơn em."
"Nhớ rõ anh nợ tôi một lần đấy."
"Ừ!"
Yang Jungwon do dự chốc lát, hỏi: "Ân oán giữa bác gái và Park Seojun là sao vậy? Cả con mụ đó nữa... chui từ đâu ra vậy?"
Park Jongseong buông Yang Jungwon ra: "Là chuyện cũ năm xưa thôi, nhà ngoại nợ Park gia một ân tình rất lớn, sau đó thì Park gia xảy ra chuyện, ông nội anh lại lợi dụng cái gọi là ân tình đó để làm một đám hỏi giữa hai nhà. Ông đã ép Park Seojun tới xin cưới mẹ anh, ông bà ngoại cảm thấy hai nhà cũng môn đăng hộ đối, Park Seojun lại lớn lên nhìn cũng không tệ lắm nên đồng ý gả con gái cho."
Yang Jungwon cau mày: "Ân tình gì mà lớn như vậy? Phải lấy hạnh phúc của cả đời con gái ra để đổi."
Park Jongseong cười nhạo một tiếng: "Đúng, anh cũng rất muốn biết cái ân tình đó lớn đến nhường nào? Thời đó tư tưởng người ta còn bảo thủ lại trọng ân nghĩa, hơn nữa ông bà ngoại cũng không thể ngờ Park Seojun sau này sẽ cặn bã đến như vậy."
"Lát nữa, tôi có chút chuyện cần nói với bác gái, anh không nên đi vào."
"Ừ."
Yang Jungwon trở về phòng, phát hiện Park phu nhân đã tỉnh, cậu rót ly nước cho bà: "Bác uống chút nước nhé?"
Park phu nhân vẫn không nhúc nhích, chỉ nằm ngẩn người nhìn trần nhà lẩm bẩm nói: "Lúc bác gả cho Park Seojun, nghĩ mọi chuyện rất đơn giản, dù sao lúc ấy bác cũng không có người yêu, gả cho ai cũng là gả. Ông ta nhìn cũng tuấn tú, lịch sự, lại có quan hệ qua lại với gia đình bác, chắc cũng không khi dễ bác, tình cảm thì sau này sống cùng nhau sẽ bồi dưỡng dần, rồi mọi chuyện sẽ tốt."
"Nửa năm sau khi cưới thì cuộc sống vẫn khá ổn, bác cũng cảm thấy thỏa mãn, cho đến khi bác mang thai nên về nhà mẹ đẻ ở một thời gian. Vừa trở lại, đẩy cửa ra đã nhìn thấy ông ta với người đàn bà kia đang lăn lộn trên giường, bác thấy buồn nôn, cảm tưởng như trên đời này không ai có thể bẩn thỉu như họ."
Yang Jungwon cắn môi, cậu nắm chặt tay Park phu nhân muốn nói mấy lời an ủi nhưng lại không biết nên nói cái gì.
"Bác làm ầm lên thì Park Seojun nói tất cả là do mọi người bắt ép ông ta cưới bác, ông ta và người đàn bà kia vốn thích nhau từ trước, là bác chia rẽ bọn họ, bác là người thứ ba, nếu như không có bác thì ông ta đã kết hôn với bà ta rồi. Nhưng... bác không biết gì hết, nếu ngay từ đầu ông ta nói đã có người yêu, bác tuyệt đối sẽ không gả cho ông ta."
Yang Jungwon nghe đến đây thì đã rõ, năm đó hẳn là Park gia đã gài bẫy.
Yang Jungwon ôm lấy Park phu nhân, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đều là ngụy biện, đã không chịu nổi thì bỏ trốn, không trốn được thì chết. Nhưng ông ta không bỏ được cuộc sống giàu sang ở Park gia, bản thân thì ích kỉ, đê hèn, lại giận cá chém thớt với bác, loại đàn ông này có chết cũng không thể tha thứ được."
Nghe Park phu nhân nói, Yang Jungwon thấy phẫn nộ thay cho bà, cậu thật sự hối hận sao lúc đó cậu không đập nát cái bản mặt của Park Seojun ra cơ chứ?
Một thằng đàn ông sao mà lại có thể cặn bã, đê tiện, độc ác đến như thế, loại người không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích giống như Yang Junghoon thì Yang Jungwon vẫn có thể hiểu được, bởi vì loại người này bọn họ biết rõ mình muốn cái gì, cũng hiểu rõ việc bọn họ đang làm là một tội ác. Còn Park Seojun thì là loại gì?
Park gia dấu giếm chuyện Park Seojun có người yêu để cưới Park phu nhân về, đấy chính là tội lừa gạt.
Park Seojun cưới phu nhân Park, nhưng lại không có sự chung thủy của hôn nhân. Ông ta lại còn cho rằng chính là do bà ấy chiếm lấy vị trí Park phu nhân, làm hại mụ đàn bà kia chỉ có thể làm vợ lẽ.
Tình yêu không có lỗi, nhưng loại người cầm thú như lão ta lại mượn danh nghĩa tình yêu chân chính để làm tổn thương người khác, thật khiến con người ta mắc ói. Rõ rành rành là một đôi cẩu nam nữ, còn đòi chân chính với cả chân phụ.
Yang Jungwon cảm thấy kinh tởm nhất chính là từ đầu đến cuối Park Seojun hoàn toàn không nghĩ là ông ta sai.
Ông ta cho rằng mọi người có lỗi với ông ta, có lỗi với mụ già kia, thậm chí còn cảm thấy tất cả là do Park phu nhân đã cướp lấy danh phận đáng ra thuộc về tình nhân của ông ta.
Con mẹ nó chứ, sao ông ta không bổ đầu ra mà suy nghĩ một chút, lúc đầu chính là cha của ông ta lấy cái gọi là ân tình xin cưới, năm đó nếu không nhờ cưới được Park phu nhân, nói không chừng Park gia đã sớm phá sản.
Trong lúc Park gia đang đứng trước cơn sóng gió, giữa người yêu và vinh hoa phú quý, rõ ràng ông ta đã lựa chọn cái sau. Thế mà nguy hiểm vừa trôi qua, ông ta liền quên phắt luôn người ra tay cứu giúp Park gia của ông ta là ai, thậm chí còn muốn đá bà ra khỏi Park gia để dành lại vị trí cho cô ả tình nhân của mình.
Lúc Park phu nhân mang thai, Park Seojun với mụ già kia rốt cuộc không nhịn được mà thông dâm với nhau. Ông ta bị bắt gian tại trận nhưng vẫn chết không chịu hối cải. Loại đàn ông này còn không bằng một con chó, ít nhất chó nó còn biết ai cho nó ăn tức là chủ nhân của nó. Còn con tiện nhân kia, Park Seojun cho rằng việc mụ đi theo lão ba mươi năm không danh không phận là khuất nhục, là oan uổng, nhưng... có ai ép buộc mụ sao?
Nếu mụ ta là loại phụ nữ đàng hoàng, ngay từ lúc Park Seojun kết hôn đã phải đoạn tuyệt sạch sẽ với Park Seojun rồi.
Nhưng, mụ ta lại không làm thế mà lại đi làm kẻ thứ ba ba mươi năm liền. Ấy thế mà vẫn bô bô tuyên bố với bên ngoài là do Park phu nhân chia rẽ tình yêu của mụ ta với Park Seojun.
Yang Jungwon thấy, có khi cậu phải chuẩn bị sẵn can axit, lúc nào cũng mang theo bên người. Nhỡ lần sau đụng phải bà ta, nhất định phải tạt chết con mụ già mà không nên nết đó. Suốt ngày giả bộ băng thanh ngọc khiết, lạnh lùng cao quý, không ăn khói lửa nhân gian, nhưng từ trong xương cốt đã là một con đĩ!!!
Hôn nhân không giống như yêu đương, một khi đã kết hôn thì phải có sự trung thành tuyệt đối của hôn nhân, cho dù trước đó từng có bao nhiêu cuộc tình "kinh thiên động địa" nhưng tới lúc kết hôn nhất định phải cắt đứt sạch sẽ, phải biết bồi đắp xây dựng mái ấm với người mình đã lựa chọn, cùng nắm tay người đó đi đến hết cuộc đời.
Nếu không làm được điều đó thì đừng có kết hôn.
Park Seojun đã tự mình gắn lên trên người hai chữ "cặn bã" thì có thể trách ai được đây?
Hốc mắt Yang Jungwon đỏ bừng, Park phu nhân, mẹ của cậu, bóng dáng hai người cứ lần lượt thay nhau đan xen trong tâm trí cậu.
Cậu siết chặt tay, trong mắt lóe lên sự tàn nhẫn, cho dù là ai hay vì bất cứ lí do gì, cậu đều không thể để cho Park phu nhân chịu uất ức một cách oan uổng như thế được.
So với Yang Jungwon tức giận đến nghiến răng, thì Park phu nhân lại cực kì bình tĩnh, hoặc có lẽ là... bà đã bị tổn thương quá nhiều, nhiều đến nỗi chẳng còn sức mà tức giận nữa.
Park phu nhân nhìn Yang Jungwon tức giận đến phát run, nhẹ nhàng vỗ bả vai cậu, an ủi: "Bác không sao, chẳng qua bọn họ trở về đột ngột quá, nhất thời bác hơi khó tiếp nhận. Bác... số người xấu bác từng gặp trong đời này có gom hết lại chắc cũng không thể nào kinh tởm bằng hai người bọn họ được."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co