24
Park Jongseong nói: “Tối nay cậu đi đón Yang Jungwon, bảo người bên BL thu dọn phòng tôi cho sạch sẽ.”
Jun gật đầu: “Vâng...”
Park Jongseong nheo mắt, bàn tay khẽ lướt qua vết cắn trên cổ, lúc này trông anh giống như một con mãnh thú đang nghỉ ngơi dưỡng sức chờ giây phút con mồi xuất hiện.
...
Ở một nơi khác, tâm trạng Yang Jungwon giờ phút này đang cực kì khó chịu, đi ra khỏi studio, lên xe thì thấy chị Milla đã ở trong xe rồi, cậu ngay lập tức điều chỉnh lại tâm trạng: “Chị Milla, chị đến từ lúc nào thế, chẳng phải chị bảo có việc không đến được à?”
Park Jongseong biết việc tối qua rồi thì thôi, cũng chẳng sao, nhưng chuyện này tuyệt đối không thể để người khác biết nữa.
Giết người?
Ha... Yang Jungwon còn hối hận lúc đó không đủ thời gian bằng không cậu sẽ chọc thủng bình xăng của xe Yang Minhyun, đảm bảo không chỉ bị mỗi va chạm thôi đâu mà còn nổ luôn cả xe.
Mẹ nó cơ hội tốt như thế.
Yang Jungwon híp mắt, trong đầu nhanh chóng tính toán.
Park Jongseong... chỉ cần nghĩ ra cách dụ dỗ được anh ta, khiến cho anh ta không thể rời khỏi cậu, một lòng một dạ yêu cậu, thì bí mật này tạm thời không cần lo lắng.
Huống chi... Kể cả Park Jongseong có nhìn thấy thì làm được gì?
Chứng cớ đâu? Trừ anh ta ra thì đâu còn ai nhìn thấy?
Bãi đỗ xe đó lấy đâu ra camera theo dõi, Yang Jungwon cũng yên tâm phần nào.
Đến lúc đó, dù cho Park Jongseong có muốn tính sổ với cậu, báo cảnh sát đi nữa cậu còn có thể kiện ngược lại anh ta tội phỉ báng ấy chứ.
Chị Milla kinh ngạc nhìn Yang Jungwon, “Đệch, cái vẻ như vừa đi” ăn vụng” ở đâu về của em là sao đây?
Yang Jungwon lôi cái gương ra soi, gương mặt thì ửng hồng, ánh mắt thì mơ màng như vừa động tình, trông thật giống như vừa làm tình xong.
Yang Jungwon bật cười: “Chị đoán chuẩn thế, đúng là có thật, nhưng không phải là ‘ăn vụng’.”
“Thế thì là cái gì? Bị ép hả?” Chị Milla giơ tay ra tóm lấy quần áo của Yang Jungwon.
Yang Jungwon vội giữ tay chị lại: “Không phải bị ép, anh ta đến chọc em, em liền dùng lạt mềm buộc chặt dụ dỗ anh ta... Chị yên tâm đi, em mà là kiểu người cam tâm chịu thiệt à?”
Vẻ mặt của chị Milla rất khó coi: “Ai? Em còn chưa debut đâu đấy, quan hệ cá nhân không thể loạn xì ngậu như thế được.”
Yang Jungwon: “Park Jongseong.”
Chị Milla lập tức đổi sắc mặt luôn: “Thế đã "tóm" được anh ta chưa?”
Yang Jungwon đá lông nheo với chị: “Chị nói xem? Gã đàn ông nào mà đã rơi vào tầm ngắm của em, chỉ cần em muốn thì anh ta có thể chạy thoát sao?”
Chị Milla cười lớn: “Em được lắm, Timon, lái xe đi.”
Yang Jungwon lấy điện thoại ra, mở danh bạ ra quả nhiên thấy số điện thoại của Park Jongseong, “Tối nay anh ta muốn lên giường với em, nhưng mà em không có ý định đi.”
Chị Milla: “Tại sao? Cơ hội tốt như thế, em lại nỡ để nó vuột mất sao?”
Yang Jungwon dứt khoát ấn tắt di động, trào phúng nói: “Em phải thả con săn sắt, bắt con cá rô chứ, đàn ông thằng nào chả cả thèm chóng chán, dễ dàng chiếm được thì còn gì là thú vị? Cứ để hắn chết đói rồi hẵng tính.”
Chị Milla vỗ cái bộp lên vai Yang Jungwon: “Oh Shit! May mà bà đây đang độc thân, bằng không có một con hồ ly tinh như em ở bên cạnh, sớm hay muộn cũng bị em dụ dỗ mất.”
Yang Jungwon xoa xoa bả vai, bĩu môi nói: “Nói thật chứ, nếu như là người của chị, chưa chắc đã hợp khẩu vị của em.”
“Cút...”
“Em chợp mắt một lúc đây.”
Yang Jungwon nhắm mắt, trong lòng lại cười lạnh.
Park Jongseong, đừng có vội mừng, ngày tháng sau này còn dài lắm.
Ai chơi ai, còn chưa chắc đâu!
Cùng lúc đó, bên ngoài phòng hồi sức cấp cứu của bệnh viện, cả nhà họ Yang đều có mặt, Sang Hoon khóc ngất lên ngất xuống mấy lần liền, Yang Junghoon trong thoáng chốc cũng như già thêm chục tuổi.
Sang Hoon khóc sắp mù mắt đến nơi, vẻ mặt bà ta điên cuồng, chỉ vào người cảnh sát giao thông đến lấy thông tin mà gào thét ầm ĩ: “Hung thủ gây tai nạn đâu, nó phải đền mạng cho con tôi, con tôi bị thương nặng như thế, nó dựa vào cái gì mà vẫn còn sống yên ổn như thế, hả?”
Yang Minhyun bị thương cực kì nặng, chấn thương sọ não, xương cẳng chân trái nát vụn, lá gan cũng bị vỡ, xuất huyết ổ bụng, còn gãy một đoạn xương sống, bác sĩ nói, có tỉnh lại được hay không còn khó nói..
Mà kể cả có tỉnh lại được thì cũng không thể đứng lên được nữa.
Tóm lại, đứa con trai của nhà họ Yang, trên cơ bản thì coi như là ‘xong’ rồi.
Những lời này không khác gì ngũ lôi oanh đỉnh, trực tiếp đánh vào đầu Sang Hoon.
Viên cảnh sát kia thì buồn bực không biết nên làm thế nào, đành phải nhắc lại lần nữa: “Yang phu nhân, nguyên nhân của vụ tai nạn lần này là do con bà không tuân thủ luật giao thông, điều khiển phương tiện vượt quá tốc độ cho phép lại còn vượt đèn đỏ nữa, thế nên mới đâm phải xe người ta, mà họ lại đi đúng luật, thế nên con bà mới là người phải chịu phần lớn trách nhiệm trong chuyện này.”
Nhưng thực tế trong suy nghĩ của anh ra, người đen đủi phải là chủ nhân của cái xe SUV mới đúng?
Yang Junghoon túm chặt lấy Sang Hoon đang gào thét, nói: “Con trai tôi thích xe cộ từ bé đến giờ, bao nhiêu năm không có chuyện gì, lại chưa bao giờ phạm luật, tôi thấy trong chuyện này nhất định là có vấn đề.”
Viên cảnh sát cau mày: “Yang tiên sinh, nếu như ông không tin tưởng chúng tôi, ông có thể tự mình xem đoạn băng mà camera giám sát ghi lại, chúng tôi đưa ra kết luận cuối cùng dựa trên camera giám sát và thông tin phân tích từ hiện trường vụ tai nạn, nếu ông vẫn còn nghi ngờ thế, chúng tôi cũng không còn cách nào khác cả.”
Viên cảnh sát thông báo xong tình hình rồi đi luôn.
Sắc mặt của người nhà họ Yang ai nấy đều cực kì nặng nề.
Yang Junghoon bảo Yang Minhee đỡ Sang Hoon đi nghỉ ngơi trước.
Yang Somin từ nãy giờ vẫn chưa mở miệng nói câu nào, đợi đến khi hai mẹ con Sang Hoon đi khỏi, cô ta mới hỏi: “Anh hai, dạo này... Anh có tin tức gì của Yang Jungwon không?”
Yang Junghoon nghe thấy tên ‘Yang Jungwon’ là lông mày cau tít lại: “Đang yên đang lành hỏi đến nó làm gì?”
Yang Somin lắc đầu: “Không biết, em chỉ là... Cảm thấy gần đây cứ sao sao ấy... Có cái gì đó không đúng, mọi thứ dường như đều có vấn đề.”
Con trai gặp tai nạn khiến cho tâm trạng của Yang Junghoon cực kì bực bội.
“Đừng có nhắc đến "sao chổi" ấy trước mặt anh nữa, anh sớm muộn gì cũng sẽ "xử lí" sạch sẽ nó, chuyện Minhyun gặp tai nạn có cái gì đó rất kì quái, anh sẽ cho người đi điều tra xem, còn nữa, bên Park thiếu thế nào rồi, cho dù thế nào... Cũng không thể cắt đứt, ít nhất đừng có để người khác biết chuyện, em hiểu chưa?”
Yang Somin cắn răng: “Em biết rồi, em không buông tay dễ dàng đến thế đâu.”
Ba năm nay, cô ta biết Yang Junghoon đã thuê rất nhiều sát thủ, nhưng mà... Vẫn không có lần nào thành công.
Sự bất an trong lòng Yang Somin càng lúc càng nặng nề.
Trong lòng cô ta, Yang Jungwon giống như một quả bom hẹn giờ, một khi nó phát nổ sẽ phá huỷ luôn cả cô ta, Yang Jungwon phải chết thì cô ta mới có thể yên lòng.
——
Buổi chiều, Yang Jungwon đi chụp ảnh bìa cho một tạp chí, rồi cùng chị Milla và Timon ăn tạm mấy miếng cho xong bữa tối.
Trời đã tối hẳn chị Milla bảo Timon đưa cậu về nhà.
Lúc sắp đi, chị Milla kéo tay Yang Jungwon lại: “Em xác định hôm nay không đi gặp Park tổng thật đấy à?”
“Đương nhiên là xác định rồi, đối với mấy chuyện làm sao để khơi dậy hứng thú của đàn ông ấy à, em cảm thấy mình lợi hại phết đấy.”
Chị Milla dí vào trán Yang Jungwon một cái: “Đi về đi, à, đúng rồi, em đã là hàng xóm với Tony thì cố mà tạo quan hệ tốt với người ta.”
Yang Jungwon trêu chị: “Chị không sợ quan hệ tốt tới mức lên giường với anh ta luôn hả?”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co