Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

74

Edennie_18

Timon nói: “Nhưng mà nói thật thì em cảm thấy...so với Park tổng, Tony hình như tốt hơn một chút?”

“Thế à?”

Bỗng Timon im bặt, tay cầm máy sấy cũng không động đậy luôn, vẫn cứ sấy mãi chỗ đằng sau gáy của cậu, Yang Jungwon hỏi: “Sao tự nhiên không nói gì thế?”

Giọng nói của Timon run lên: “Em...em..”

Yang Jungwon hoài nghi, ngẩng đầu lên nhìn Timon, chỉ thấy cậu mặt mũi tái mét, vẻ mặt như sắp chết, ánh mắt ngây ra nhìn chằm chằm về phía cửa, tay cầm máy sấy không ngừng run rẩy.

Yang Jungwon quay đầu lại nhìn, thấy người đang đứng ngoài cửa, nháy mắt đã hiểu ra vấn đề.

Yang Jungwon thở dài, chỉ có thể âm thầm mặc niệm cho cậu chàng, cậu giơ tay đón lấy máy sấy trên tay Timon: “Em ra ngoài trước đi đã.”

Timon theo bản năng đang muốn chạy, nhưng vừa đến cửa đã bị người nào đó chặn lại: “Vội cái gì!”

Anh ta chậm rãi đi vào: “Ông đây không bằng Tony? Nói thử xem, tôi không bằng hắn ở chỗ nào, nói tôi nghe thử.”

Yang Jungwon cầm lược lên: “Anh đến đây làm gì?”

Jongseong rút cái lược trong tay Yang Jungwon ra, “Đừng có đánh trống lảng, nói cho rõ chuyện lúc nãy đi đã.”

Timon như sắp khóc đến nơi: “Em...tôi nói bừa thôi mà, Park tổng...ngài đừng chấp nhặt với tôi mà...”

Yang Jungwon liếc Park Jongseong một cái: “Cậu ấy cũng có nói sai cái gì đâu?”

Mặt của Park Jongseong đen sì: “Có bản lĩnh, em lặp lại lần nữa tôi nghe.”

Yang Jungwon cười nói: “Anh nói xem anh biết hát không? Biết nhảy không? Biết soạn nhạc, sáng tác không? Anh cái gì cũng không biết, đương nhiên ngoại trừ việc có nhiều tiền ra.”

Park Jongseong: “Không, em còn nói thiếu một cái nữa.”

“Cái gì?”

Park Jongseong vênh cằm lên: “Tôi đẹp trai hơn hắn, còn nữa --- ông đây có tiền, ông có thể đập anh ta cho đến khi không thể hát không thể nhảy nữa, để xem anh ta có so được với tôi không?”

Park Jongseong nhìn Yang Jungwon không chớp mắt, gương mặt điển trai không hề giấu giếm vẻ tàn nhẫn.

Yang Jungwon phất tay bảo Timon đang run rẩy bên cạnh đi ra ngoài.

Cậu nói: “Mắng anh là đồ lưu manh, anh còn đắc ý đến thế cơ đấy.”

“Đúng thế đấy, tôi kiêu ngạo thế đấy... Ai bảo anh ta dám tán tỉnh người của tôi, em nói xem tôi phải làm gì với anh ta đây? Anh ta coi tôi chết rồi chắc?”

Yang Jungwon vừa nghe là biết, cái gã này lại đang lên cơn vì tin đồn tình cảm của cậu và Tony đây mà.

Trong đầu cậu lại bắt đầu tính toán, cái bộ dáng này của Park Jongseong rõ ràng là đang lên cơn ghen mà.

Anh ta...không lẽ đã yêu cậu thật rồi?

Yang Jungwon nhướng mắt, nhìn Park Jongseong một cách ngạo nghễ: “Tôi thành người của anh từ lúc nào thế?”

Ánh mắt đó mang theo chút hờn dỗi, chút tuỳ hứng, khiến cho Park Jongseong ngứa ngáy hết cả người.

Park Jongseong đột ngột vươn tay ôm Yang Jungwon vào lòng, nhấc cằm cậu lên: “Em đương nhiên là của tôi rồi, hơn nữa còn là...hợp pháp hẳn hoi.”

Yang Jungwon chống tay trên ngực Park Jongseong, đôi môi cong lên: “Hợp pháp hả? Là cái loại quan hệ sống chung hợp pháp, hơn nữa có thể nằm chung trên giường, có thể phát sinh quan hệ, sinh con hợp pháp chứ không phải là con ngoài giá thú ấy hả?”

“Nếu như không phải thì đừng có nói mò, ông đây không có thời gian rảnh để lãng phí cho anh đâu.”

Mùi hương nhàn nhạt trên người Yang Jungwon chậm rãi bay vào mũi Park Jongseong, khiến anh không nhịn được mà cắn tai cậu, thì thầm bên tai cậu: “Em muốn làm ra mạng người, bây giờ chúng ta có thể bắt đầu cố gắng, vừa nãy tôi kể thiếu một thứ, tôi còn có hàng ngon, công năng tốt, nhưng mãi mà chưa có cơ hội phát huy, cho tôi cơ hội nhé?”

Yang Jungwon mỉm cười, đôi mắt sáng ngời, lành lạnh nói: “Muốn có cơ hội à, được thôi.”

Ngay sau đó bàn tay của Park Jongseong liền nhanh chóng chui vào dưới áo của Yang Jungwon, bàn tay chiếm lấy eo cậu.

Park Jongseong đang định nói chuyện, Yang Jungwon đã vươn một ngón tay chặn ngang miệng của anh, cậu cười cười nhìn anh, giọng nói khàn khàn quyến rũ: “Cho anh mười phút, đánh nhanh thắng nhanh, đừng ảnh hưởng đến công việc quay phim của tôi.”

Park Jongseong đang hào hứng thoáng cái mặt đã đen như đáy nồi, anh cắn răng: “Mười phút, mười phút thì làm được gì.”

Ngón tay của Yang Jungwon chậm rãi lướt theo viền môi của Park Jongseong, cậu nói: “Dù gì ba năm rồi chưa thử, giờ tuổi của anh cũng đã cao, nói không chừng...có khi đã bước vào hàng ngũ ‘một giây’ rồi cũng nên? Cho anh mười phút đã là nhiều lắm rồi, đương nhiên anh có muốn hay không mà thôi.”

Park Jongseong lạnh lẽo nhìn cậu, trong ánh mắt không giấu được nguy hiểm: “Em đùa bỡn tôi?”

Yang Jungwon vòng tay ôm lấy cổ anh, nghiêng đầu, rất vô tội nói: “Không phải, tôi rất nghiêm túc trao đổi với anh, nếu không được thì đừng có miễn cưỡng, tôi sẽ không cười nhạo anh đâu, nhưng mà...đừng có để trễ nải công việc của tôi.”

Bàn tay của Park Jongseong siết chặt lấy eo của cậu, cúi xuống cắn thật mạnh lên môi cậu, anh cắn rất mạnh, khiến cho môi Yang Jungwon bật cả máu, cánh môi căng mọng thoáng cái đã trở nên diễm lệ, để lộ vẻ yêu mị, quyến rũ động lòng người.

Park Jongseong vươn đầu lưỡi liếm miệng vết cắn, lạnh lẽo nói: “Khiến em chậm trễ công việc thì thế nào? Người đầu tư bộ phim này là tôi, em cũng là người của tôi, tôi ở đây muốn em thì sao, xem xem có kẻ nào dám lên tiếng? Để tôi cho em biết tôi có bao nhiêu cái ‘một giây’.

Yang Jungwon hoàn toàn không cảm thấy đau đớn, giọt máu đọng trên môi như sương sớm đọng trên cánh hoa hồng, xinh đẹp không gì sánh được.

Cậu ngửa người ra sau: “Được thôi, anh đã nói thế thì làm đi, còn đợi gì nữa, dù sao ở trước mặt anh tôi vẫn chẳng có nhân quyền hay địa vị gì, Park thiếu ngài muốn chơi lúc nào thì chơi mà.”

Từ trong cốt tuỷ Park Jongseong là một con người ngang ngược cao ngạo không ai bì nổi, sinh ra đã đứng cao hơn so với người khác, anh ta chịu chơi đùa với cậu lâu như thế đã là kì tích rồi.

Khi nghe những lời đó của Park Jongseong, Yang Jungwon vẫn cứ cười lạnh, cậu rất mong đợi vào cái ngày mà Park Jongseong đã yêu cậu khắc cốt ghi tâm, đợi đến ngày có thể dẫm nát anh ta ở dưới đất.

Lần này Park Jongseong cũng chẳng thèm cau mày: “Cái kế khích bác này em dùng nhiều quá rồi, lần này... Không có tác dụng đâu, Yang Jungwon, tôi nói cho em biết, nếu em còn có bất kì scandal tình cảm nào với Tony nữa, lúc đó tôi sẽ cho em hay, ai mới là người đàn ông của em.”

Yang Jungwon cười nhạo: “Anh cũng biết chọn chỗ thật đấy, phòng hoá trang của đoàn làm phim, không cần đi khách sạn thuê phòng, càng không cần trả tiền phòng, tiết kiệm thật đấy...”

Park Jongseong mặt dày vô sỉ nói: “Tôi nghèo mà, em cho tôi hai đồng cắc đó còn mua bánh bao còn chả đủ nữa là đòi đi thuê phòng.”

Park Jongseong đã hạ quyết tâm rồi, hôm nay nhất định phải tóm được Yang Jungwon, anh nghe quen những câu châm chọc với ngữ khí đầy kì quái của cậu, giờ thành ra miễn dịch rồi, không cần biết cậu nói gì, không thèm để ý đến cái gì gọi là tự tôn của đàn ông hết, ăn vào bụng đã rồi nói sau, những cái khác nói nhiều cũng chỉ là lãng phí.

Park Jongseong thật hối hận, lãng phí nhiều thời gian đùa với Yang Jungwon thế để làm gì.

Park Jongseong cúi đầu hôn lên xương quai xanh để lộ của Yang Jungwon, để lại một chuỗi dấu hôn thật dài.

Yang Jungwon không thể phủ nhận rằng Park Jongseong đẹp trai, trong những người đàn ông cậu quen, không có ai có thể bì được với anh, cậu cũng không ghét bỏ nụ hôn của anh.

Thậm chí khi Park Jongseong hôn cậu, Yang Jungwon cũng có thể cảm thấy cơ thể của mình cũng hơi run lên.

Nhưng, đây cũng chỉ là hormone kích thích giữa hai người mà thôi, Yang Jungwon biết tâm lí của cậu lí trí hơn bất cứ ai.

Cứ để Park Jongseong chiếm hữu cơ thể cậu như vậy, sau này anh sẽ không biết trân trọng nữa, cậu chưa từng nghĩ tới việc có thể thoát khỏi Park Jongseong, nhưng ít nhất cũng không phải kiểu vội vàng, hấp tấp như vậy.

Yang Jungwon cũng đã sớm có dự liệu từ trước, dù cho cậu có phải trao thân cho anh, cậu cũng phải là người ở thế chủ động.

Cậu cũng phải để Park Jongseong mãi mãi nhớ tới cậu, ngoài cậu ra, anh sẽ không thể nghĩ tới bất cứ người nào khác, cũng không phải kiểu qua loa có lệ như vậy.

Park Jongseong kéo áo của Yang Jungwon lên, cậu cũng không giãy dụa hay phản kháng, chỉ lạnh lùng nhìn anh, trong lòng cậu đang nghĩ xem làm thế nào mới có thể vượt qua chuyện này, nhưng tựa hồ lại không thể tránh né được, khi Yang Jungwon đang không biết làm thế nào mới ổn thì chính lúc này cửa phòng lại bị đẩy ra.

“Jungwon à, nghe nói Park tổng tới...tới...”

Cả cơ thể to đùng của chị Milla đứng chắn ở cửa, lời còn chưa nói hết, đã bị nghẹn lại ở họng, như nuốt phải một cái xương cá, thấy cảnh trước mặt, chị vừa thấy kinh sợ lại có chút đau đầu, chỉ hận sao giờ không có ai tới đánh chết chị đi.

Jun đứng sau lưng chị Milla, tay vẫn còn ở tư thế muốn kéo người, nhưng tiếc là kéo không được, chị Milla còn chẳng chịu gõ cửa đã xông vào rồi.

Ngay sau đó, Jun lập tức quay lưng lại: “Cái đó...Park tổng, thật xin lỗi, tôi không ngăn được chị ấy.”

Cậu chỉ hận không thể biến mất ngay lập tức.

Chị Milla muốn khóc lắm rồi, ai mà ngờ được giữa thanh thiên bạch nhật hai người lại dám làm vậy trong phòng trang điểm chứ.

Chị Milla nhớ ra giờ Park Jongseong là Boss của chị, chị phá hỏng chuyện tốt của Boss, chị sẽ bị làm thịt mất.

Chị Milla muốn bỏ chạy lấy người, nhưng thấy ánh mắt Yang Jungwon, chị lại không thể đi được.

Dù có thế nào, Yang Jungwon cũng là người của chị.

Chị Milla hắng giọng, cố lấy dũng khí, run lẩy bẩy nói: “Xin lỗi, tôi...tôi chỉ là...nghe nói Park tổng tới, cho nên, mới tới đây...tới, để gặp anh một chút, tôi cũng không ngờ...”

So với ánh mắt muốn giết người của Park Jongseong, Yang Jungwon thật muốn huýt sáo một cái, chị Milla đúng là thiên thần mập mạp của cậu mà.

Yang Jungwon từ từ kéo áo xuống: “Chậc, thật tiếc quá, không thể mở mang được nhiều cái một giây của anh rồi.”

Park Jongseong ôm lấy Yang Jungwon không để cậu ngồi dậy: “Không tiếc, bảo họ cút ra ngoài, chúng ta tiếp tục.”

Yang Jungwon nhìn đồng hồ: “Đã tới mười phút rồi, nếu tôi không cố gắng làm việc, lần sau ai cho anh tiền típ được nữa, ngoan, đừng làm chậm trễ việc kiếm tiền của tôi.”

Park Jongseong nhìn cậu, đôi môi bị cắn rách của cậu còn đọng vết máu, lúc cười, trông như một con yêu tinh vừa mới ăn thịt người.

Hai người chẳng ai nói gì, trong lúc im lặng, ánh mắt giao nhau tóe lửa.

Giống như đạt được hiệp định nào đó, Park Jongseong buông cậu ra.

Anh nhìn cậu đứng dậy, chỉnh sửa lại quần áo tóc tai.

Park Jongseong đứng dậy, đứng phía sau Yang Jungwon, anh nhìn người trong gương, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh nguy hiểm: “Yang Jungwon, thời gian tôi cho em...đã quá dài rồi.”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co