75
Park Jongseong có thể dung túng Yang Jungwon hết lần này tới lần khác, ngủ chung giường với cậu bao nhiêu ngày rồi, anh cũng chưa từng cưỡng ép cậu lần nào, đây là chuyện chưa từng có trong cuộc đời Park Jongseong.
Anh phá lệ cho Yang Jungwon quá nhiều lần, cái anh đợi chỉ là cậu tự nguyện nằm xuống.
Nhưng giờ, Park Jongseong không muốn đợi thêm nữa.
Tony, Lee Heeseung...trước sau đều có địch, nếu không nắm chắc được Yang Jungwon, sau này sẽ càng khó khăn hơn.
Park Jongseong đã bắt đầu cảm thấy nguy hiểm cận kề rồi.
Lee Heeseung nặng tình với Yang Jungwon như vậy, mặc kệ gia đình phản đối, cậu ta cũng có thể bỏ cả “giang sơn vĩ đại” ở nước M, chạy về đây chỉ vì muốn tìm cậu, cậu ta phải đánh đổi quá nhiều.
Tony, một người đã debut được mười năm, từ một người trong làng âm nhạc chưa từng có scandal, lại chủ động gây tai tiếng với Yang Jungwon, người này cũng quá là đặc biệt rồi!
Park Jongseong cảm thấy không còn thời gian cho anh nhởn nhơ nữa rồi, may mà anh xuống tay đủ nhanh, nếu không hồ ly tinh Yang Jungwon này sớm muộn cũng sẽ bị tên khác bắt đi mất.
Yang Jungwon hiểu ý của Park Jongseong, anh ta đã dùng hết sự nhẫn nại của mình rồi.
Chị Milla đã từng nói với cậu, chỉ treo đó không ăn, sớm muộn cũng có ngày xảy ra chuyện.
Cậu cũng hiểu, căn bản không còn “treo” lâu được nữa.
Cậu từ từ nói: “Dù sao cũng đã lâu như vậy rồi, cần gì phải gấp gáp nhất thời chứ, Park thiếu đừng tỏ ra không có chút tự tin nào vào bản thân mình như vậy?”
“Không phải tôi không tự tin, mà tôi không có niềm tin với em.”
Giờ Park Jongseong không phục tùng Yang Jungwon nữa, anh hiểu hơn ai hết lòng dạ người này độc ác đến thế nào, lạnh lẽo ra sao, chỉ cần quay đi là đã có thể quên bạn ở nơi phương trời xa xôi luôn rồi, muốn kéo lại còn khó hơn lên trời.
Yang Jungwon nhếch mày: “Không có niềm tin với tôi? Thật không ngờ, trong lòng anh tôi lại giỏi đến vậy đấy.”
Park Jongseong vuốt một sợt tóc của cậu: “Yang Jungwon, giờ em không để tôi ăn em, nếu để tôi nhịn quá lâu, sau này em sẽ phải hối hận.”
Yang Jungwon cười nhạt, kêu lên: “Jun, Boss của cậu hỏi cậu, cậu theo anh ấy có thấy hối hận không kìa?”
Jun ở ngoài cửa, bất thình lình bị điểm tên, theo phản xạ đáp: “Tôi...không...không hối hận mà!”
Park Jongseong đen mặt, Yang Jungwon quay lại: “Tôi phải thay đồ để quay cảnh sau, anh ra ngoài hay muốn nhìn tôi thay đây.”
Park Jongseong tiến tới, áp cậu lên bàn trang điểm: “Đương nhìn là nhìn em thay rồi, tôi còn có thể giúp em thay đồ luôn nữa cơ.”
Anh còn tưởng cậu sẽ chửi anh một trận, nhưng không ngờ cậu lại nói: “Được, vậy tới đây hầu tôi thay đồ đi.”
Chị Milla cùng Jun đứng ngoài cửa, nhìn nhau, cao thủ so chiêu, họ chỉ là loăng quăng, chỉ là giờ, nên đi hay ở lại đây?
Chị Milla liếc thấy Yang Jungwon thật quá to gan, thấy anh ta nói sẽ thay đồ cho cậu, quăng luôn quần áo cho anh thật.
“Jungwon, chị khép cửa lại trước, em mau lên, đạo diễn đang giục đấy.”
Nói rồi, chị Milla vội vàng đóng cửa lại.
Bên ngoài, Jun cười gượng: “Vất vả cho chị rồi.”
Chị Milla: “Cậu cũng vất vả rồi.”
...
Bộ quần áo này của Yang Jungwon thay đúng mười lăm phút đồng hồ, lúc ra, hai má cậu đỏ ửng, đôi môi sưng vù, vết thương bị cắn ở môi dưới rất nhức mắt, người sáng suốt nhìn cái là có thể biết được chuyện gì vừa xảy ra, chắc chắn hai người lại vừa làm chuyện xằng bậy đó rồi.
Park Jongseong mặt đen sì, đi sau lưng Yang Jungwon.
Yang Jungwon đi quay phim, anh ngồi chỗ nghỉ của cậu xem cậu đóng.
Thấy Timon đang chuẩn bị hoa quả cho Yang Jungwon, anh lập tức nhớ tới bức hình kia, trên tấm hình đó Tony đang đút hoa quả cho cậu.
Quay xong một cảnh, Yang Jungwon quay về nghỉ, cậu thấy Park Jongseong đang nhai hoa quả của cậu rôm rốp, ánh mắt anh nhìn cậu như thể đang cắn xé thịt cậu vậy, nhìn đến nỗi tóc mai của cậu cũng dựng hết cả lên.
Người trong đoàn đều biết bầu không khí bên này không ổn lắm nên chẳng một ai dám đi qua, Timon vội mang một chiếc ghế dựa khác tới cho Yang Jungwon, cậu ngồi xuống hỏi: “Sao còn chưa đi, anh tới xem tôi quay đấy à?”
Park Jongseong cắn một miếng táo nghe thấy rộp một tiếng: "Phải, tới giám sát công việc, tiện thể xem luôn diễn xuất của nhân viên mới của tôi xem thế nào? Sao hôm nay không có thanh long vậy?"
Yang Jungwon bĩu môi, bỏ qua câu cuối cùng của anh: “Nhân viên mới, ai là nhân viên mới của anh?”
Chị Milla đứng bên cạnh sắc mặt trắng bệch, nếu nói toạc ra liệu Jungwon có giết chị không nhỉ?
Park Jongseong cười nham hiểm: “Em đấy!”
Yang Jungwon lườm anh: “Anh nói linh tinh cái quái gì vậy? Từ người của anh giờ đã thành nhân viên của anh, sao mà nhanh thế?”
Chị Milla đứng cạnh cậu thì thầm một câu: “Chuyện là, Jungwon à, là...là... Park tổng...anh ấy mua lại...cả công ty chúng ta rồi.”
Câu cuối chị Milla nói nhỏ đến mức tựa hồ nghe không thấy.
Yang Jungwon sửng sốt, cậu quay phắt lại: “Chị bán rồi?”
Ngón tay thon dài của Park Jongseong xoay xoay cái dĩa, trông ngứa đòn không chịu nổi: “Giờ em không những phải gọi tôi là chủ nhà, mà còn phải gọi tôi một tiếng...ông chủ nữa đấy.”
Anh vừa nói dứt lời, Yang Jungwon đã quát ầm lên: “Anh câm ngay...”
Cậu nhìn chằm chằm chị Milla: “Chị Milla, chị nói em nghe.”
Yang Jungwon mặt không chút cảm xúc, mắt tối đen lại, lạnh lẽo, cậu nhìn chị Milla tới nỗi khiến chị Milla rợn hết cả tóc gáy lên, chị Milla khổ sở nói: “Ừm, chị...cũng không còn cách nào khác, người ta bày Hồng Môn Yến mời chị tới, chị không kí thì cũng không còn mạng để về gặp em nữa đâu.”
Giọng Yang Jungwon lạnh tới nỗi có thể vỡ vụn ra được: “Bán bao nhiêu tiền!”
Chị Milla dựng một ngón tay lên.
“Một nghìn vạn?”
Chị Milla lắc đầu.
Yang Jungwon chửi: “Đệch, chắc không phải một trăm vạn chị đã bán rồi chứ?”
Chị Milla vẫn lắc đầu.
Yang Jungwon gào ầm lên: “Đầu óc chị có vấn đề rồi, mười vạn mà cũng bán?”
Chị Milla tiếp tục lắc đầu nguầy nguậy.
Yang Jungwon tức đến nỗi siết chặt tay lại: “Chị nói cho em biết xem là bao nhiêu tiền, tốt nhất đừng có nói ra một con số có thể khiến em đập chị.”
Chị Milla lập tức chạy thật xa rồi mới nói: “Một đồng.”
Yang Jungwon cười, cậu ngoắc ngoắc tay với chị: “Qua đây, qua đây, em nghe không rõ, chị đứng gần vào đây nói cho em nghe xem.”
“Một đồng...chị...chị chỉ là muốn thể hiện một chút khí phách thôi mà, không phải chị muốn bán em đâu... Chị nhớ ra chị còn có việc, chị đi trước đây, em...em với Park tổng cứ từ từ nói chuyện, giờ, anh ấy chính là ông chủ của chúng ta.”
Chị Milla thật sự rất sợ Yang Jungwon, còn chưa kịp nói xong đã chạy mất dép.
Yang Jungwon từ từ quay lại, Park Jongseong hắng giọng: “Em có điều gì muốn nói với ông chủ mới của mình không?”
Yang Jungwon: “Có chứ, nhiều là đằng khác.”
Sau đó Yang Jungwon bất thình lình nhào tới, sờ lên người Park Jongseong.
Park Jongseong giật mình, rồi lập tức giở giọng lưu manh: “Em làm gì đấy, ban ngày ban mặt, tôi cũng không phải hạng người tùy tiện vậy đâu.”
Yang Jungwon quát lớn: “Chi phiếu đâu...lấy ra đây, nhanh lên, con mẹ nó đừng có ép tôi ra tay với anh.”
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co