Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

83

Edennie_18

Trái tim thím Song đập bùm bụm: “Thiếu gia...cậu, cậu đã về rồi, còn cậu đây là...”

Park Jongseong vẫn không dừng bước, đi thẳng lên lầu: “Người của tôi, bà không cần phải quan tâm đến.”

Thím Song đuổi theo: “Phu nhân đã ngủ rồi, có cần tôi...”

“Không cần, đừng để bà ấy làm tới làm phiền tôi.”

Park Jongseong hiện tại không muốn gặp Park phu nhân, có gặp cũng để ngày mai, hôm nay anh muốn ăn thịt.

Thím Song nhìn Park Jongseong khiên Yang Jungwon lên lầu, khẽ thở dài, trẻ tuổi đúng là tốt thật, muộn như thế muốn làm là làm.

Yang Jungwon ong ong hết cả đầu: “Park Jongseong, anh buông tôi xuống trước, có gì mà hai chúng ta không thể ngồi xuống nói chuyện tử tế với nhau được?”

Park Jongseong gật đầu, nghiêm túc nói: “Đúng vậy, nói không sai, có gì mà hai chúng ta không thể lên giường mà nói chuyện tử tế được.”

Yang Jungwon...

Thím Song còn chưa rời đi, nghe xong những lời này, gương mặt già nua đỏ hết lên.

Thiếu gia thế mà có thể nói ra những lời này, người trẻ tuổi đúng là cởi mở quá mà.

Park Jongseong đá tung cửa phòng, vác Yang Jungwon đi vào.

Thím Song đứng dưới lầu lưỡng lự hơn mười phút, cuối cùng quyết định chạy lên lầu. Bà làm việc ở Park gia lâu như thế, lần đầu tiên thấy thiếu gia mang người về, tin sốt dẻo như thế không nói cho phu nhân thì thể nào mai phu nhân cũng trách tội bà cho xem.

Bà chạy thẳng đến phòng phu nhân, gõ vài tiếng, không ai phản ứng, chắc là đang ngủ, vì thế gõ mạnh hơn.

Một lát sau, cửa phòng mở ra, Park phu nhân vẫn đang đắp mặt nạ xuất hiện trước mặt thím Song.

Park phu nhân mệt tới nỗi không mở được mắt: “Thím Song, tôi đã nói hôm nay tôi đi dạo phố cả buổi giờ mệt chết rồi, muốn đi ngủ sớm, trời còn chưa sụp thì đừng đánh thức tôi cơ mà.”

Thím Song cẩn thận nói: “Phu nhân, thiếu gia vừa dẫn một cậu trai về còn gấp gáp về phòng làm việc nữa cơ, ngài xem thế này có phải Park gia sắp có thêm chủ nhân mới không?”

“Bà nói cái gì?”

Thím Song đem những gì bà vừa nói lặp lại một lần.

Ngay sau đó, Park phu nhân lột chiếc mặt nạ trên mặt mình ra: “Nó không phải bị điên rồi chứ, bà có chắc chắn không?”

“Cực kì chắc chắn.”

“Cậu ta là ai?”

Thím Song lắc đầu: “Không biết, thiếu gia khiêng cậu ấy vào, tôi cũng không thấy mặt, cậu ấy không cho tôi nói với ngài, cũng không muốn ngài quấy rầy cậu ấy.”

Park phu nhân nhíu mày, nếu con bà giờ này đang ăn thịt, bà đúng là không tiện đi quấy rầy.

Nhưng điểm mấu chốt là, bà tò mò, không biết ai có thể khiến cậu con trai quý hóa của bà mang về?"

Hình bóng Yang Jungwon bỗng lướt qua đầu bà khiến bà sợ run lên, nhanh chóng lắc đầu xua đuổi: “Không thể nào, không thể nào, chắc chắn không phải tiểu yêu tinh kia, con trai bà sẽ không, sẽ không...vô liêm sỉ đến vậy”

Park phu càng nói càng thiếu tự tin, con bà vốn dĩ là một đứa vô liêm sỉ mà.

Vốn không định đi quấy rầy nhưng càng lo đó là Yang Jungwon, bà đi đi lại lại trong phòng, cuối cùng vẫn xông ra ngoài.

...

Trên giường, trên người Yang Jungwon chỉ còn một chiếc áo và quần lót. Để lộ dáng người xinh đẹp trên tấm ga giường màu xám, miệng thì bị Park Jongseong chặn lại, ngăn cậu những lời nói chanh chua độc ác bằng những nụ hôn dài.

Vừa mới đoạt lại được không khí, Yang Jungwon mở miệng: “Cho tôi nói thêm một câu, một câu thôi...”

“Giờ em không cần phải nói bất cứ thứ gì với tôi, hôm nay tôi mà buông tha cho em thì tôi sẽ mang họ Yang.”

Yang Jungwon nghe xong liền ngậm miệng cũng không vùng vẫy nữa, Park Jongseong đã nói như vậy thì có nói gì cũng vô dụng.

Nhưng cứ như vậy mà cho anh ta, cậu không thấy thoải mái chút nào hết.

Park Jongseong thấy Yang Jungwon không chống cự nữa, khóe môi khẽ nhếch lên, chậm rãi cởi quần áo: “Không chống cự nữa à? Không muốn nói gì nữa à? Tính làm cá chết.”

Yang Jungwon cười haha: “Không thì anh muốn thế nào, chẳng lẽ nói Park thiếu, hoan nghênh ngài lâm hạnh.”

Tư thế cởi quần áo của Park Jongseong vốn cũng được coi như tao nhã nhưng nghe Yang Jungwon nói xong đột nhiên trở nên thô lỗ, dùng sức dật mạnh một cái, từng chiếc cúc bung ra rơi xuống... Park Jongseong cố gắng áp chế ham muốn xuống, cười tà, có chút mê người, anh giơ tay bắt lấy cằm Yang Jungwon: “Lời này tôi thích này, nếu em đã gấp như vậy, tôi đây liền miễn cưỡng đáp ứng em vậy.”

Yang Jungwon, mẹ...nó...

Yang Jungwon hiện tại cảm thấy trình độ vô sỉ của mình đúng là không thể so được với Park Jongseong, cái gì gọi là cực phẩm trong cực phẩm cũng chỉ thế mà thôi.

Park Jongseong cúi người hôn lên xương quai xanh của Yang Jungwon, xương quai xanh của cậu thực sự rất đẹp, rất gợi cảm, hô hấp của anh dần trở nên nặng nề, dục vọng tích tụ nhiều ngày cuối cùng cũng sắp được bùng nổ.

Yang Jungwon đột nhiên nói: “Anh không phải nói tôi như con cá chết sao, thế mà anh vẫn có hứng thú được cơ đấy.”

Giọng của Yang Jungwon lạnh băng, nụ hôn nóng bỏng của Park Jongseong khiến cơ thể cậu run lên nhè nhẹ nhưng như thế chưa đủ để khiến cậu mất đi lí trí.

Park Jongseong ngẩng đầu, đôi mắt phượng có chút phiếm hồng, mang theo tia máu của dục vọng: “Hừ, đừng nói là cá chết, có là cá trích biển Balti*, tôi cũng phải ăn.”

*là món cá trích Baltic chua lên men và là món ăn truyền thống phía Bắc Thụy Điển. Món này được biết đến là một trong các món có mùi và vị khó ăn nhất trên thế giới.

Yang Jungwon cạn lời, cái món đó là món khó ăn nhất thế giới, khẩu vị nhà người ta đã nặng đến như vậy, cậu còn có thể nói được gì.

Chỉ có một câu thôi: Anh vô sỉ, anh có lí, anh đê tiện, anh trâu bò.

Park Jongseong áp xuống người Yang Jungwon, hôn một đường chạy dọc từ xương quai xanh xuống, dừng tại trước ngực cậu, cơ thể cậu run lên: “Anh có từng nghĩ, anh cưỡng ép tôi khi tôi không muốn, sau khi xong việc tôi sẽ trả thù lại anh không, tôi là kẻ có thù tất báo, sẽ không buông tha cho bất cứ ai.”

Park Jongseong khàn khàn giọng: “Cứ việc, tôi không sợ em sẽ trả thù chỉ sợ em không dám thôi.”

Park Jongseong dùng đầu gối tách hai chân Yang Jungwon ra, tay trái thì vuốt ve vòng eo của cậu, tay phải thì móc lấy quần lót cậu, kéo xuống. Cả người Yang Jungwon chợt lạnh.

Park Jongseong ngẩng đầu, đôi mắt vằn lên những tia máu, nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo lạnh lùng của cậu: “Yang Jungwon, ba năm trước tôi là người đàn ông đầu tiên của em, giờ cũng là người cuối cùng.”

Yang Jungwon không nhịn được cười rộ lên, đây đúng là chuyện đáng buồn cười nhất hôm nay.

“Đừng có vội kết luận, anh là người đầu tiên, nhưng người cuối cùng...ai mà biết được? Anh biết mà loại người như tôi có bao giờ thiếu đàn ông đâu.”

Người đàn ông cuối cùng? Ha ha ha...

Cậu và Park Jongseong có thể ở với nhau được bao lâu, tiến được bao xa, ai mà biết được? Quan hệ của họ là quan hệ gì? Chả có quan hệ gì hết...nói anh ta là người cuối cùng đúng là rất buồn cười.

Park Jongseong cắn răng: “Tôi nghĩ lúc này tốt nhất em nên ngậm miệng lại thì hơn.”

Park Jongseong định động dao động súng thật thì phát hiện quần còn chưa có cởi, chửi thầm một câu rồi đưa tay tháo thắt lưng.

Mọi thứ phiền toái đã được cởi sạch, Park Jongseong vội vã đè lên người cậu lần nữa.

Yang Jungwon nhắm mắt, thôi kệ, chạy trời không khỏi nắng, dù gì sớm muộn rồi cũng sẽ phải xảy ra, anh ta đã muốn thì cho anh ta.

Dù sao thì cũng không phải là chưa làm bao giờ? Ba năm trước cũng đã làm rồi đấy thôi.

Yang Jungwon cuối cùng cũng thoả hiệp, nhưng, đột nhiên có tiếng đập cửa ầm ầm vang lên.

Giọng nói của Park phu nhân vọng tới: “Con trai à, Jongseong, con mở cửa ra, hôm nay mẹ làm món con thích nhất đây này, cũng đã hâm nóng lại cho con rồi, con mau ra ăn đi.”

Park Jongseong vừa chuẩn bị xong lại bị tiếng gõ cửa đột ngột này cắt ngang.

Biểu cảm của anh lúc bấy giờ, đặc sắc đến nỗi Yang Jungwon cũng không biết phải dùng từ gì để miêu tả nữa.

Vẻ mặt Park Jongseong âm trầm một cách phát sợ, ông đây đến quần cũng đã cởi rồi...thì...bà mẹ yêu quý của mình lên đây làm gì?

Thế này là nhất định chuyên môn chơi khăm con trai mình đấy à?

Vừa nghe thấy giọng nói của Park phu nhân, hai mắt Yang Jungwon bỗng trở nên sáng rực, lập tức ngồi bật dậy, nói: “Đến rồi, cơ hội đến rồi đấy, để tôi cho mẹ anh thấy con trai mình không biết xấu hổ đến mức nào.”

Park Jongseong mặt mũi đen sì ấn cậu nằm xuống giường: “Ông đã nói rồi, hôm nay mà không ‘ăn’ được em, cmn nó, tôi sẽ theo họ em luôn, em nằm yên đấy cho tôi.”

Yang Jungwon cười ha ha: “Nhưng mẹ anh thì sao?”

Park Jongseong khàn giọng hét lên với người đứng ngoài cửa: “Mẹ, con đang bận.”

Park phu nhân đứng ngoài cửa nói: “Con trai, thấy con bận rộn cả ngày trời thế nên hôm nay mẹ mới làm riêng món này cho con đấy, con ra ăn một chút đi, con nói xem đã bao lâu con không được ăn cơm mẹ nấu rồi, gầy xọp ra thế kia, mẹ nhìn mà đau lòng lắm.”

Yang Jungwon cười đến đau cả bụng, cậu giơ tay vuốt ve khuôn mặt của Park Jongseong, bắt chước giọng điệu của Park phu nhân: “Ngoan nào, đi ăn cơm đi, gầy thế này, mẹ thấy mà đau lòng lắm đó.”

Park phu nhân đã quyết tâm phải làm cho được, nhất định phải xem xem người trong đó là ai, nếu như không phải là tiểu yêu tinh kia thì không sao, nhưng mà là cậu ta thì tuyệt đối không thể để hai người bọn họ làm chuyện đó được.

“Con trai, con càng lớn càng không nghe lời mẹ, mẹ thật đau lòng nha...”

Nói rồi Park phu nhân còn giả vờ khóc lên hai tiếng nữa.

Yang Jungwon lắc đầu than thở: “Chậc, chậc...nghe xem, bác gái thương anh thế kia cơ mà, còn anh thì, bất hiếu quá đó nha khiến bà ấy bị tổn thương rồi kìa.”

Trên trán Park Jongseong toàn vạch đen, hai người này hôm nay đến để gây chuyện với anh đấy à?

Bị Park phu nhân quấy rầy, dục vọng trong Park Jongseong cũng bị dập tắt gần hết.

Anh nghiến răng nghiến lợi đứng dậy: “Em cứ chờ đấy cho tôi, ăn xong bữa khuya, tôi sẽ ‘ăn’ em.”

Yang Jungwon liếc anh một cái đầy quyến rũ: “Được thôi, tôi đợi anh đấy.” Đợi anh theo họ Yang.

Park Jongseong mặc quần áo vào mặt mũi sa sầm ra mở cửa: “Mẹ, mẹ đừng giả vờ nữa, mẹ xem mấy cái bộ phim mì ăn liền đó thì tưởng là mình có thể khóc giống họ được à?”

Park phu nhân ngại ngùng bỏ tay xuống: “Cái đó thì, mẹ không có khóc nhưng những gì mẹ nói đều là lời thật lòng mà.”

Park phu nhân kiễng chân vươn cổ nhìn vào trong.

Park Jongseong cản bà lại: “Mẹ nhìn cái gì đấy?”

Yang Jungwon đột ngột thò đầu ra từ đằng sau lưng Park Jongseong, “Đương nhiên là để nhìn tiểu yêu tinh tôi rồi!”

“Chào bác gái, mấy ngày không gặp, bác lại càng đẹp ra rồi này.”

Park phu nhân sờ sờ mặt, hắng giọng nói: “Cậu đừng có cố lấy lòng tôi, không cần biết cậu làm thế nào mà dụ dỗ được con trai tôi nhưng tôi sẽ không bao giờ cho cậu bước chân vào nhà họ Park đâu.”

Yang Jungwon chớp chớp mắt với bà: “Nhưng bây giờ không phải là tôi đang ở trong nhà họ Park à? Hơn nữa còn vừa xong việc với con trai bảo bối của bác đấy!”

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co