Truyen3h.Co

[Jaywon] Mê hoặc cấm kị

82

Edennie_18

Một câu này khiến tất cả mọi người khiếp sợ, lập tức quay ra nhìn Park Jongseong.

Lẽ nào ông chủ của cậu ta là...

Khi tất cả ý thức được Park Jongseong đúng là ông chủ của Yang Jungwon, ngay lập tức thấy ba chữ “dễ nói chuyện” mà Yang Jungwon vừa nói đúng là rất dọa người, đây chắc câu chuyện cười thiếu muối nhất ngày hôm nay.

Cánh tay Park Jongseong đặt ngang hông Yang Jungwon bỗng nhéo một phát, anh nói: “Yang Jungwon là nghệ sĩ dưới trướng của Park thị, muốn bồi thường hay xin lỗi cứ tìm tới tôi chứ đừng có gây khó dễ cho người của tôi, có yêu cầu gì thì cứ việc nói?”

Dù sao, anh cũng chẳng đáp ứng bất cứ thứ gì.

Ý của Park Jongseong có ai là không hiểu, người ta đang uy hiếp ông đó.

Ông ta bị Park Jongseong quét sạch mặt mũi, trong lòng tức đến hộc cả máu nhưng cũng hiểu hơn ai hết nếu giờ không nhẫn nhịn nhất định sẽ bị Park Jongseong thu thập.

Giờ gió chiều nào phải theo chiều ấy, lập tức bày ra vẻ áy náy, buông mình khom lưng trước mặt Yang Jungwon: “Thật xin lỗi cậu Yang, là tôi đã hiểu lầm cậu, tôi xin thay mặt xin lỗi cậu, hy vọng cậu không cần phải so đo với lão già lẩm cẩm này.”

Lời của ông ta mặc dù có chút cậy già lên mặt nhưng lời xin lỗi này nghe vô cùng thành thật, hơn nữa thái độ cũng rất khiêm tốn.

Yang Jungwon không ngờ ông ta lại có thể dễ dàng cúi mình xin lỗi cậu như vậy, điều này cũng khiến cậu phải thay đổi cách nhìn nhận về ông ta.

Nhìn từ ngoài vào, ông ta không thể chống đỡ được khí thế của Park Jongseong mà lựa chọn khuất phục. Nhưng từ đó cũng có thể nhìn ra ông ta không phải là hạng người dễ đối phó, trong một thời gian ngắn ngủi như thế có thể cân nhắc lợi hại mà tìm ra phương pháp bảo toàn hoàn hảo nhất, cho dù việc này sẽ khiến danh dự của nhà ông bị tổn hại nghiêm trọng nhưng ông ta vẫn lựa chọn làm như thế. Có thể làm được đến trình độ đó đúng là không hề đơn giản chút nào.

Park Jongseong cười lạnh một tiếng, trong lòng thì chửi thầm một câu, đúng là bỏ được. Hại anh không thể phát huy được uy lực của mình, chỉ có thể tạm thời bỏ qua.

Ông ta đã hạ mình đến thế, nếu anh lại tiếp tục kiếm chuyện thì không khác gì đang ra vẻ Park gia nhà họ đang ỷ thế hiếp người.

Nhưng anh cũng không phải là hạng vá áo túi cơm, hôm nay tạm buông tha mấy người, ngày mai ông sẽ cho việc làm ăn của mấy người tổn thất nặng nề.

Park Jongseong không cười nữa mà châm chọc nói: “Tiểu công tử của ông mới có 5 tuổi thôi, bảo đao còn chưa cùn sao gọi là già được, nhắc tới thì cũng phải chúc mừng ông, lại có thêm người kế thừa rồi.”

Câu nói này nháy mắt đã khiến vợ con ông ta biến sắc, xung quanh cũng vang lên tiếng cười nhạo.

Yang Jungwon liếc nhìn: “Cứ nghĩ ngài chỉ có một người thừa kế hóa ra phía sau vẫn còn giấu thêm một người nữa. Già như vậy rồi mà vẫn còn đẻ được đúng là không dễ dàng gì, sao không mang ra giới thiệu cho mọi người cùng biết.”

Kẻ xướng người họa làm cho ông ta đỏ mặt tía tai, xấu hổ cắn răng nói: “Park tổng lại đùa rồi, chuyện ngày hôm nay là lỗi của chúng tôi, hôm khác sẽ tới cửa xin lỗi.”

Park Jongseong nhướng mày: “Tới cửa xin lỗi thì không cần đâu, chỉ hy vọng ông nhớ kĩ cho, người của Park Jongseong tôi, ông còn chưa đủ tư cách đụng tới.”

Một người biết cách ẩn nhẫn già đời như ông ta khi nghe tới câu nói đó cũng không biết nên nói gì mới có thể cứu vãn được tình hình, trước đây bất cứ ai khi nhìn thấy ông đều phải cung kính, lần này...lần đầu tiên trong đời ông trải qua cái cảm giác bị người ta sỉ nhục đến như thế.

Nửa đời thuận buồm xuôi gió không ngờ lần này đụng phải một tên nhóc kiêu căng ngạo mạn làm việc không theo lẽ thường như Park Jongseong.

Nhưng, ông ta có tức giận đến mấy cũng không thể xé mặt với Park Jongseong, có muốn đấu cũng đấu không lại, chỉ có thể nhẫn nhịn.

Park Jongseong đảo mắt liếc những người có mặt tại bữa tiệc, lạnh lùng nói: “Từ giờ trở về sau bất cứ ai muốn đối phó với Yang Jungwon thì tốt nhất hãy tự hỏi mình có cơ đấu lại tôi trước không đã.”

Nhân cơ hội này cũng nói cho mọi người biết, Yang Jungwon là của anh.

Bất kể là lý do gì muốn tán tỉnh hay hãm hại đều phải suy nghĩ cho thật kĩ xem có bản lĩnh mà so chiêu với anh không.

Trái tim Yang Jungwon khẽ run lên, mặc kệ nguyên nhân là gì nhưng Park Jongseong vì cậu mà đối đầu với họ, tuy sự bảo hộ của anh ta vừa điên cuồng vừa ngạo mạn nhưng đây là đầu tiên có người đối với cậu như vậy. Ngoại trừ Park Jongseong chưa một ai đối đãi với cậu như vậy, khi cậu gặp phiền toái thì đứng ra giải quyết...

Bỗng, thắt lưng lại bị người ta nhéo một phát, giọng của Park Jongseong có vẻ không vui: “Lại nghĩ vớ vẩn gì đấy, còn không đi.”

Yang Jungwon ngẩng đầu nhìn ông ta cười cười: “Tạm biệt.”

Còn tạm biệt, tạm cái cmn biệt. Park Jongseong nhíu mày lôi cậu đi.

Park Jongseong đến cũng mau đi cũng mau, ôm Yang Jungwon huênh hoang rời đi, bỏ mấy người họ ở lại đối diện với những sự cười nhạo của mọi người.

Park Jongseong rời đi, những người khác cũng nhanh chóng rời đi. Những người có giao tình với Lạc gia trước khi đi còn lên tiếng chào, còn những người khác thì không thèm nói câu nào, trực tiếp rời đi.

Ở bên ngoài khách sạn, xe của Ken và Park Jongseong đỗ song song nhau, Ken đang rất khó xử, cậu muốn Yang Jungwon lên xe của cậu nhưng lại không dám mở miệng trước mặt Park Jongseong, cứ thế chần chừ mãi.

Yang Jungwon lại chẳng hề thấy khó xử, hỏi Park Jongseong: “Sao lại tới?”

Park Jongseong cười lạnh: “Tới bắt gian!”

Ken nghe thế liền liên tục xua tay: “Park tổng, ngài đừng hiểu lầm, tôi và anh Jungwon...”

Còn chưa nói xong, Park Jongseong đã lừ mắt qua dọa cho cậu ta không dám ho he gì nữa.

Yang Jungwon day day huyệt thái dương, đối phó với Park Jongseong còn đau đầu hơn cả đối phó với Yang gia. Yang Jungwon không muốn làm cho Ken khó xử bèn nói: “Ken, cậu về trước đi, nói với chị Milla anh vẫn ổn.”

Ken vẫn chứ chần chừ, len lén liếc Park Jongseong một cái, người này không có dễ chọc, anh Jungwon sẽ không bị bắt nạt chứ?

Park Jongseong thấy cậu ta vẫn chưa đi: “Cậu có ý kiến gì à?”

Âm thanh lạnh lẽo khiến cả người Ken cũng lạnh theo, lắc đầu quầy quậy: “Là...là chị Milla muốn tôi đem...anh Jungwon bình an quay trở về.”

Park Jongseong: “Chị ấy còn nói tôi đừng có khách khí, cứ mạnh tay thu thập nữa cơ.”

Yang Jungwon nghe thế liền hiểu, Park Jongseong mò ra chỗ này, tám chín phần là chị Milla lại bán đứng cậu.

Mẹ nó, có cốt khí không vậy.

Cậu khoát tay bảo Ken đi về: “Cậu về trước đi, nói với chị ấy mai tôi sẽ tới quay như bình thường.”

Ken lúc này mới rời đi.

Park Jongseong mở cửa xe, nhét Yang Jungwon vào, động tác cực kì thô lỗ.

Anh ta lái xe rất nhanh, nhanh tới mức không nhìn rõ cảnh vật hai bên đường. Yang Jungwon cảm thấy hình như Park Jongseong có cái gì không đúng, chuyện của cậu còn chưa có giải quyết xong đâu không thể để xảy ra tai nạn được.

“Này, anh lái chậm một chút có được không?”

Kết quả là, Park Jongseong đập vào mặt cậu một câu: “Đừng có nói gì với tôi, nhìn cậu là thấy phiền.”

Yang Jungwon, mẹ...nó!

Qua một hồi lâu, vẫn không ai lên tiếng, trong xe cực kì yên tĩnh, yên tĩnh đến dọa người, Yang Jungwon hạ cửa sổ xe xuống, từng cơn gió lạnh phả vào khiến đầu óc cậu tỉnh táo trở lại.

Chuyện tối nay cứ lặp đi lặp lại trước mắt cậu, một trận đánh xinh đẹp nhưng đó vẫn chưa phải là kết thúc, nó chỉ vừa mới bắt đầu thôi.

Sang Hoon và Yang Junghoon cũng không phải là hạng ngu si gì, chuyện ngày hôm nay có thể thành công là do cậu đã an bài thỏa đáng cộng thêm việc cậu đột nhiên xuất hiện khiến bọn họ trở tay không kịp mà mất đi lí trí.

Nhưng, đợi khi bọn họ tỉnh táo lại, không chừng sẽ đoán ra đây là bút tích của cậu mà lên kế hoạch ăn miếng trả miếng, thế nên trước khi hai vợ chồng Yang Junghoon buông xuống mâu thuẫn mà liên kết lại đối phó cậu, cậu phải đánh cho họ không còn cơ hội lật ngược tình thế.

Đang mải mê suy nghĩ, chiếc xe bỗng phanh gấp, cả người Yang Jungwon lao về phía trước, may là có dây an toàn giữ lại.

“Tôi bảo em không nói, thì em không nói câu nào luôn sao?”

Âm thanh giống như chui qua từng kẽ răng của Park Jongseong, trong xe tối om, cả gương mặt anh ta chìm vào trong bóng tối, ngoại trừ, đôi mắt, đôi mắt sáng ngời như có hai ngọn lửa đang thiêu đốt tất cả mọi thứ.

Yang Jungwon vuốt lại đầu tóc, liếc mắt xem thường: “Không phải anh nói trông thấy tôi liền phiền sao?”

Câu nói này đã chặn họng Park Jongseong, cơn tức trong lòng anh ta lại càng mãnh liệt nhưng nhìn thấy gương mặt của Yang Jungwon, anh không biết mình nên phát tiết kiểu gì.

“Em dám giấu tôi kề vai sát cánh với một tên tiểu bạch kiểm chạy tới tham gia cái loại tiệc tùng ba xu thế này, em không biết ai mới là ông chủ của em sao.”

Yang Jungwon nâng cằm: “Nói tới thì, anh còn trắng hơn cả Ken.”

Park Jongseong nghe xong rất muốn giơ chân đá Yang Jungwon lăn khỏi xe: “Thân thiết phết nhỉ? Tôi đã là ông chủ của em, sao em không đối xử thân thiết với tôi nhỉ?”

Yang Jungwon cười ha ha: "Người ta trẻ trung mơn mởn, anh so được sao?"

“Được, em thì giỏi rồi, tôi không hỏi nữa mà ông đây sẽ làm chết cậu.”

Nói xong, Park Jongseong lại nhấn ga lao đi, Yang Jungwon khẩn trương hỏi: “Anh muốn dẫn tôi đi đâu?”

Park Jongseong nghiến răng: “Ai nói với tôi nguyệt hắc phong cao là thời điểm làm chuyện xấu chứ, ông dẫn cậu đi làm chuyện xấu!”

Yang Jungwon nghe xong muốn hộc máu: “Anh...cmn hôm nay không muốn cấu kết làm chuyện xấu với anh, để tôi xuống.”

Park Jongseong cười lạnh, trong bóng tối lộ ra hàm răng trắng bóng: “Thả em xuống? Ha ha...để em lại chạy đi tìm cái tên Ken sao? Em coi tôi là thằng ngốc sao!”

Yang Jungwon chỉ muốn đập vào đầu Park Jongseong mấy phát, cái gã chết tiệt này nhiều lúc toàn thốt ra những câu thiếu đòn, làm, làm, làm, làm cái đầu nhà anh.

Mặc dù cậu đã quyết định sẽ không cấm Park Jongseong có được lợi lộc.

Nhưng cơ thể cậu, cậu có quyền chủ động, nhưng cái trạng thái không ổn định này của anh ta, ha ha...Yang Jungwon cậu không muốn chơi với anh ta, làm với một tên không khống chế được cảm xúc, nóng nảy táo bạo, cậu không có tâm trạng giúp vui.

“Park Jongseong anh già đầu như vậy rồi đừng có mà suốt ngày ăn dấm?”

Park Jongseong nghe xong, chân phải lại đạp mạnh vào chân ga, hai mắt như tóe lửa ra tới nơi: “Dấm? Con mắt nào của em thấy tôi ghen tị, hôm nay tâm tình của ông tốt, ông sẽ ăn dấm của em.”

Được rồi, anh thừa nhận, trong đầu anh giờ toàn Axit pantothenic, nếu như đây là ăn dấm thì cứ ăn đi. Số lần anh ăn còn ít sao.

Yang Jungwon muốn thổ huyết, cậu nhìn tốc độ càng lúc càng nhanh, vội vàng nắm chặt lấy chiếc ghế đang ngồi: “Park Jongseong, anh muốn chết thì chết một mình ấy, tôi còn chưa muốn đâu.”

Vẻ mặt Park Jongseong lúc này tràn đầy hung ác nham hiểm: “Ha ha...ông đây giờ vẫn chưa muốn đi xuống Hoàng Tuyền với em đâu, nếu như muốn cũng là chết ở trên giường.”

Yang Jungwon tức đau hết cả răng: “Thật muốn cho mẹ anh thấy bộ dạng vô sỉ bỉ ổi của anh.”

“Được thôi...tôi cho em cơ hội.”

Park Jongseong vốn là muốn đưa Yang Jungwon về nhà riêng nhưng nó hơi xa, anh cũng chẳng muốn hao phí thời gian, từ đầu đã hướng xe về phía Park gia.

Yang Jungwon cứ tưởng Park Jongseong tức quá mới nói vậy, đợi đến khi dừng xe mới phát hiện nơi này không phải là nơi cậu từng đến.

Yang Jungwon đề phòng hỏi: “Đây là chỗ nào?”

Park Jongseong đứng ngoài mở cửa xe cho Yang Jungwon, cười lạnh: “Sợ? Em không phải không biết sợ là gì sao? Không cần đoán, đây là "nơi táng thân" của em đấy.”

*Nơi táng thân: Chỗ chết

Yang Jungwon nhìn gương mặt âm ngoan của Park Jongseong, trong lòng khẽ run lên, lần này tức thật rồi.

Yang Jungwon sợ hãi: “Không xuống, có bản lĩnh thì anh khiến tôi táng thân luôn trong xe ấy.”

Park Jongseong bĩu môi: “Đã đến địa bàn của ông, táng thân ở đâu chả như nhau, nhưng chuyện này không phải là do em quyết định.”

Park Jongseong đưa tay chặn Yang Jungwon lại, tháo dây an toàn, vắt cậu lên lưng mà khiêng đi.

Cả tối nay Yang Jungwon chưa ăn cái gì vào bụng, bỗng bị khiêng lên như vậy, choáng váng hết cả mặt mày. Cậu bấu mạnh vào lưng Park Jongseong: “Thả tôi xuống.”

Park Jongseong vô liêm sỉ nói: “Thả xuống cũng được thôi, nhưng là thả xuống giường.”

Yang Jungwon tức muốn ói máu.

Park Jongseong khiêng Yang Jungwon vào phòng khách, trong phòng đèn đuốc sáng trưng, giờ này là giờ xem phim của Park phu nhân, nhưng hôm nay không thấy bà đâu.

Thím Song nghe thấy tiếng động liền chạy ra xem, thấy thiếu gia nhà họ đang vác một người trên lưng. Nhất thời ngây người tại chỗ.

Thiếu gia nhà họ, thế mà lại dẫn người về nhà, Yang Somin còn chưa từng có cái vinh hạnh đó.

Đã hơn nửa đêm rồi, có cần kích thích đến vậy không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co