viii
"khế ước? với tôi á?"
jungwon dường như không thể tin vào những gì cậu vừa nghe thấy, gương mặt cậu tràn đầy sự ngạc nhiên cùng hai mắt mở to ngước lên nhìn tên ác quỷ phía đối diện. jungwon có thể thấy được nishimura riki không hề đùa giỡn khi nói rằng cậu ta muốn lập khế ước với cậu, nhưng ngay lúc này sao? trên con tàu này? jungwon cảm thấy mọi chuyện diễn ra quá đường đột, ngay cả bộ dạng khẩn trương của riki khi cậu ta đáp cánh xuống nơi jungwon đang đứng cũng cho thấy riki đang phần nào thiếu đi sự kiên nhẫn.
riki nhướn một bên mày lên khó hiểu, chuyện lập khế ước đối với cậu là một chuyện rất bình thường, chẳng phải con người luôn ham muốn có được quyền lực từ tay ác quỷ sao? riki thậm chí đã từng gặp nhiều người có khế ước với hàng chục tên ác quỷ khác, vậy jungwon ngạc nhiên ở đây là vì điều gì?
có lẽ riki đã nhìn nhận sai về jungwon, và rằng cậu không phải là một tên bá tước ngạo mạn hống hách như riki đã nghĩ, và rằng cậu không hề tham lam hay khát khao quyền lực như riki tưởng thế.
"ngài mong chờ điều gì từ một con người thấp kém như tôi, ngài ác quỷ?" - jungwon nghi ngờ, trầm giọng hỏi.
riki không tự chủ được mà tránh ánh nhìn từ người thấp hơn, cậu nửa muốn nói sự thật với bá tước, nửa lại không.
"chẳng vì gì cả, tôi.."
jungwon càng nghe càng cảm thấy khó hiểu, cậu đã chờ đợi tên ác quỷ kia sẽ thốt lên những lời lẽ thương hại hay đánh giá về linh hồn của cậu. riki trông thật hoàn mỹ với đôi mắt tím lạ lẫm ấy khiến jungwon thậm chí còn không nghĩ cậu ta là ác quỷ cho đến khi riki chịu nói ra. ngay lúc này đây, tên ác quỷ ấy lại đang hạ mình để được lập khế ước với cậu, jungwon có nên tự hào vì bản thân được jongseong lẫn riki săn đón hay không?
nhưng ngẫm lại mà nói, nếu jungwon lập khế ước với riki, linh hồn của cậu sẽ bị chia nửa cho hai tên ác quỷ. jungwon biết rằng mình không muốn bị mổ xẻ như vậy, và jongseong hẳn cũng sẽ không thích phải chia sẻ đồ của mình cho người khác.
cậu muốn bản thân là của jongseong, và chỉ riêng mình jongseong thôi.
"không." - là câu trả lời cuối cùng mà jungwon đưa ra trước lời đề nghị này.
"ngài nghiêm túc chứ?"
riki hụt hẫng, ánh mắt hoang mang nhìn về phía người thấp hơn với tâm trí dường như xáo rỗng mà nhất thời đứng bất động. cậu đã nhún nhường đề nghị (gần như là bắt buộc) jungwon lập khế ước với cậu và đây là tất cả những gì riki nhận lại sao?
riki cảm thấy lửa giận trong người sôi sùng sục mà cậu phải cố gắng lắm mới có thể kiềm chế lại được. chưa từng có ai từ chối riki bất cứ điều gì, jungwon là người đầu tiên và nó khiến cậu không thoải mái chút nào. tất cả những gì riki muốn làm hiện tại là lao đến, xé xác jungwon ra và nuốt trọn linh hồn của đứa nhóc mười sáu tuổi ngạo mạn kia vào bụng mình. kiềm chế cảm xúc là một điều khó khăn đối với riki, như cậu đã nói trước đó, chẳng khác gì mấy việc riki phải giam giữ trong tâm trí mình một con hổ đói khát không thể chờ đến ngày nó được thả ra và hoành hành.
hẳn đây là số ít lần riki chịu chọn kiềm chế cơn giận của mình, bởi cậu sẽ ăn jungwon theo nghĩa đen luôn nếu cậu mất kiểm soát và riki thì chưa muốn đắc tội với jongseong chút nào.
"bá tước, ngài không muốn nhanh hoàn thành mục đích của mình sao? ý tôi là, hai ác quỷ vẫn sẽ tốt hơn một chứ, thưa ngài?"
riki cảm thấy bản thân thật ngu ngốc. nói ra chẳng khác gì cậu đang cầu xin loài người kia lập khế ước với mình cả, nếu có sunghoon và heeseung ở đây, hẳn họ sẽ chế nhạo và luôn miệng nhắc đến nó trong suốt phần đời còn lại của riki. nhưng đây là cách duy nhất, và nếu cậu không thể thuyết phục jungwon lập khế ước với mình thì mọi chuyện xem như đã quá muộn.
"vả lại, ngài không nghĩ jongseong đã bị ràng buộc bởi ngài quá lâu rồi sao, bá tước? ác quỷ bọn tôi thường sẽ không kiên nhẫn như thế đâu." và hắn là người đầu tiên, vì vậy ngài nên cảm thấy tự hào khi ngài còn có thể đi, bá tước. riki thở hắt ra một hơi, mệt mỏi nói tiếp. cậu đang đi đến giới hạn của chính mình và riki ngày càng khó ngăn cho tông giọng cậu không quá cao thể hiện sự tức giận. riki cũng không thể đe doạ jungwon hay dùng vũ lực để ép buộc cậu ta phải kí khế ước với mình, bởi như đã nói trước đó, khế ước chỉ được lập khi có sự đồng thuận từ hai bên, việc một bên miễn cưỡng chấp nhận cũng không được tính là đã lập khế ước.
"ngài nghĩ tôi đang ràng buộc jongseong sao, ngài ác quỷ?" - jungwon tròn mắt sửng sốt mà thậm chí riki còn chẳng biết cậu đang ngạc nhiên vì điều gì.
"gọi tôi là riki, làm ơn." - riki nuốt khan, hoàn toàn ngó lơ câu hỏi từ vị bá tước họ yang - "và tôi sẽ cho ngài hai ngày suy nghĩ, đừng vội đưa ra kết luận như thế bởi nó có ích lợi cho bá tước rất nhiều đấy."
"không cần đâu, tôi đã nói rồi, không." - trái với mong đợi của tên ác quỷ, jungwon vẫn lắc đầu đáp chắc nịch - "mong ngài riki hiểu cho, tôi thật sự không muốn chia sẻ linh hồn của mình cho ai khác ngoài jongseong đâu."
có gì đó trong giọng jungwon khiến riki bất giác ngẩng đầu lên nhìn cậu. bá tước với gương mặt thập phần đáng yêu đang ngẩn ngơ trước làn sóng mềm mại vẫn đều đặn cuốn quanh con tàu, tâm trí jungwon dường như luôn hướng về phía jongseong và riki cảm nhận được sự ôn nhu trong lời nói của cậu.
cũng giống như jaeyun, giờ đây riki không còn xem mối quan hệ giữa hai người họ chỉ đơn thuần là chủ và tớ nữa.
"ổn thôi." khi biết chắc rằng mình không còn có thể thuyết phục người thấp hơn làm theo ý mình nữa, riki giơ hai tay lên không trung tựa như đầu hàng. cậu đã luôn là một ác quỷ hiếu thắng, việc thất bại trước sự cứng đầu của jungwon khiến cậu không tài nào chịu được, nhưng biết làm sao được nữa khi thậm chí riki cũng đã muốn bỏ cuộc rồi.
"làm ơn chú ý đến sức khoẻ của jongseong, thưa bá tước. anh ấy.. đang rất yếu." riki bỗng cảm thấy giọng mình như run lên khi cậu nói như vậy.
"tôi biết, thưa ngài riki ạ. và ngài cũng không cần phải lo lắng nữa đâu vì jongseong sẽ khoẻ lại ngay thôi." jungwon thoáng mỉm cười và nhỏ giọng nói. riki không biết cậu ta sẽ làm cách nào để mang một jongseong khoẻ mạnh quay trở lại, nhưng cậu rất tò mò về chuyện đó. đột nhiên, riki cảm thấy lạnh sóng lưng - điều mà ác quỷ thường không thấy với một cảm giác rằng mọi thứ chỉ đang như gió lặng trước một cơn bão lớn.
"mà này." tên ác quỷ gọi với theo khi thấy jungwon bước đi như muốn trở lại vào trong phòng. bá tước ngoái nhìn lại riki, nhướn mày im lặng chờ đợi cậu nói tiếp.
"chiếc vali đó, không hề chứa tiền đâu."
đã hơn mười lăm phút kể từ khi jungwon rời đi nhưng riki lại chẳng mảy may nhấc người lên khỏi lan can nơi khoang thuyền. bá tước thậm chí còn không thắc mắc làm sao riki có thể biết được về li xuanjin, về chiếc vali và số tiền ba triệu bảng anh bên trong nó. giờ đây khi đã thất bại với việc thuyết phục jungwon lập khế ước với mình, riki đang nghiêm túc suy nghĩ xem bản thân nên từ bỏ hay tiếp tục cho đến khi cậu thành công lôi kéo được jongseong.
đột nhiên, một bóng đen nhẹ nhàng tiến đến gần riki và đặt bàn tay lạnh lẽo của mình lên vai cậu. riki theo phản xạ quay phắt người lại, nắm như bóp chặt lấy tay người kia với gương mặt giận dữ đe doạ. kẻ vừa bước đến bỗng bật cười giòn giã, mái tóc trắng loà xoà che đi đôi mắt hắn khiến riki mường tượng được rằng cậu đã từng gặp tên này trước đây.
"jaeyun?"
quả đúng thật là sim jaeyun rồi, vì điệu cười khúc khích của hắn không thể lẫn vào đâu được, thêm cả cái cách ăn mặc dị hợm lỗi thời ấy với đôi mắt xanh lục tử thần phát sáng trong đêm. riki đã từng gặp qua jaeyun khi hắn đi cùng heeseung và sunghoon thu thập linh hồn, lúc đó jaeyun trên cương vị là một đại tử thần mà ai cũng phải khiếp sợ.
"nếu ngài nishimura đây có ý định muốn lập khế ước với bá tước yang jungwon thì ngài nên từ bỏ sớm đi." - jaeyun ẩn ý nói, lưng dựa vào lan can với mắt lướt qua vai riki
muộn rồi, tại sao hắn không đến sớm hơn để cảnh cáo cho cậu trước khi cậu làm điều dại dột này cơ chứ? riki gần như nổi đoá trước câu nói của jaeyun, cậu ghét cái điệu bộ dửng dưng này, ghét cả cái cách hắn thể hiện ra bên ngoài mình là một người biết tất thảy mọi thứ đang diễn ra xung quanh. jaeyun mà cậu biết trước đây khác hẳn bây giờ nhiều, hắn ít cười, lạnh lùng và tẻ nhạt. hắn luôn miệng càm ràm về công việc nhàm chán của mình: chỉ đi đi về về, thu thập hết linh hồn này đến linh hồn khác. hắn đã từng nói rằng dòng đời của một con người rất ngắn ngủi, và rằng hắn muốn kéo dài nó hơn nếu hắn có cơ hội làm vậy.
"tôi biết cậu lo cho jongseong rất nhiều, ngài ác quỷ ạ. nhưng jongseong đủ tỉnh táo để biết hắn đang làm gì."
riki nhướn mày trước thái độ điềm đạm của vị cựu tử thần, lòng khó chịu tự hỏi hắn lấy tư cách gì ra để nói như thế. nếu cái "tỉnh táo" mà jaeyun đang nói là mặc kệ và để cho bản thân chết dần chết mòn vì một người nào khác thì riki sẽ phát rồ lên ngay lập tức, nhưng có vẻ như jaeyun lại rất nghiêm túc về chuyện này. riki hoàn toàn có thể hiểu theo một nghĩ khác, chính là jaeyun đang muốn cậu đừng nhún mũi vào mọi thứ và tránh xa khỏi chuyện này ra. riki biết rằng cậu không cho phép bản thân làm như vậy.
jongseong là bạn, và cũng là người bạn duy nhất của riki. cậu không thể chỉ đứng nhìn người bạn mình lụi tàn hệt như một đoá hoa đang dần héo mòn mà chẳng làm gì được.
"đừng có nói mấy lời vô bổ ấy, nên nhớ rằng anh cũng chả có quyền gì để xen vào chuyện này đâu." - cậu gay gắt phản bác lại.
ngay cả sunghoon cũng chẳng tài nào ngăn nổi riki làm những điều cậu mong muốn, chứ nói chi đến một tên loài người không hơn không kém như jaeyun mà số lần gặp hắn cậu chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"chậc, là tôi đã cảnh báo cậu trước rồi đấy.."
nhà kinh doanh đám ma bỗng tặc lưỡi tỏ rõ sự chán nản, jaeyun quay đầu rời đi, không nhìn về phía riki một lần nào nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co