chap 1
Yang Jungwon sáng nay lại muộn học.
Cậu hớt hơ hớt hải túm lấy balo, trong miệng còn ngậm miếng bánh mì, chạy như bay từ nhà ra đến trạm xe buýt cách đó hai mươi phút đi bộ.
Nhà đã xa thì chớ còn dậy muộn, số cậu sao khổ quá!
Không rõ có phải do khát khao muốn sống mãnh liệt quá hay thế nào, mà khi chạy đến nơi mới chỉ hơn mười phút một chút.
Trời mùa đông sáng sớm không có nắng, không khí lạnh muốn đóng băng, ấy vậy mà Jungwon chạy xong cả người đổ mồ hôi đầm đìa, còn phải cởi bớt áo khoác ngoài và áo đồng phục ra cho đỡ hầm hơi.
Đứng đợi khoảng năm phút thì xe buýt đến. Cậu nhóc vẫn giữ nguyên hai cái áo vắt trên tay, nhanh chân nhảy lên xe.
Hôm nay mới chỉ đầu tuần nên học sinh và sinh viên khá đông, bình thường giờ này cũng không còn chỗ ngồi. Jungwon mua vé xong thì đi xuống gần cuối đuôi xe, đứng ở chỗ bậc thang dẫn lên mấy chỗ ngồi phía sau, vươn lên cầm lấy tay nắm xe buýt, đong đưa đứng nhìn ra bên ngoài.
Sáng nay đi vội lại còn không đem tai nghe mới chán chứ.
Dù sao bây giờ xe cũng chật cứng, không thể nhúc nhích gì nổi. Jungwon khổ sở mãi mới loay hoay được chỗ đứng sao cho thoải mái nhất, thầm thở dài một tiếng, chịu đựng đôi chân giữ nguyên tư thế thẳng tắp suốt quãng đường dài ba mươi phút.
Đến nơi kiểu gì cũng không vào lớp được, thôi thì sáng nay nghỉ vậy.
Nhắc Tào Tháo lập tức Tào Tháo xuất hiện, điện thoại cậu réo um sùm sau khi vừa hạ quyết tâm cúp tiết hôm nay.
Không muốn bị mắng vì làm ồn nơi công cộng, Jungwon luống cuống lấy điện thoại trong túi quần, vội vàng nhấn nghe.
"Alo??"
"Cún con, sáng nay không đi học à?" Kim Sunoo đầu bên kia thì thầm, có vẻ lén gọi trong giờ. "Đang điểm danh rồi này."
"Muộn bà nó rồi học gì nữa, dù sao cũng mới nghỉ buổi đầu, không sao." Cậu lầm bầm.
"Hôm qua lại thức đêm suy nghĩ content à?"
"Thì chẳng không, hội xuân sắp dí tới mông rồi. Đang đi xe buýt, không nghe điện thoại được, bất tiện lắm, cúp nhá."
Jungwon cúp máy xong lại thở hắt ra. Tham gia vào câu lạc bộ Phát thanh của trường đúng là một trong những quyết định dại dột nhất đời sinh viên của cậu. Ngủ không được bao nhiêu, nghĩ ý tưởng mới content mới nản phát rồ, nhiều khi viết xong cứ cảm thấy nó ổn rồi thì lại không được duyệt chỉ vì "không hợp với môi trường sư phạm và không khí lễ hội".
Có cái quần ấy má nó ghét nhau thì nói một tiếng xem nào!!
Đang trong tâm trạng chán chường và suy nghĩ xem lát nữa đi đâu cho hết buổi sáng thì bên cạnh có người nhẹ nhàng đập vào khuỷu tay cậu.
Jungwon giật mình nhìn sang, là một anh trai không rõ là sinh viên hay dân đi làm, đeo túi quai chéo trước ngực, trên tay còn cầm một cái áo trông khá quen mắt...
Người ta đưa cho cậu, nhẹ giọng nói.
"Lúc nãy làm rơi."
Jungwon nghĩ, chắc là khi lấy điện thoại nên tuột mất, bèn đưa tay nhận lấy, không quên nói lời cảm ơn.
Người kia đưa trả áo cho cậu xong thì nhắm mắt lại, đầu hơi ngả ra sau, trông cực kỳ yên tĩnh, dường như đang rơi vào giấc ngủ. Tuy quầng thâm trên mắt anh ta khá rõ ràng, cũng không làm giảm đi sự nổi bật trong nhan sắc trời ban ấy. Lớp mi cong dài, sống mũi cao, làn da trơn láng không dấu vết, môi mỏng hơi hé ra từng nhịp thở nhẹ. Jungwon bỗng mải nghiêng đầu nhìn người ta chăm chú, đến khi đối phương hơi cử động, quay đầu sang bên kia, cậu mới giật mình di dời tầm mắt.
Lần đầu tiên nhìn trộm người khác, đã thế suýt bị phát hiện, Jungwon cũng không nhận ra nhịp tim mình chưa gì đã tăng đáng kể.
Nhưng phải thừa nhận, anh ta thật sự rất ưa nhìn, là kiểu người có nhiều cô gái yêu thích trong mấy bộ phim mang motif trường học ấy.
Tận đến khi xe buýt đã đến trạm chờ chỗ cổng trường, cậu vẫn thấy đối phương chưa tỉnh dậy, có lẽ là chưa đến trạm cần xuống.
-------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co