Truyen3h.Co

jaywon | xe buýt

chap 2

byefelic1a

Một tuần chỉ học có một ngày buổi sáng sớm như hôm trước, nhưng hôm nay tuy không có lớp thì bé cún Yang Jungwon vẫn phải mò lên trường buổi sáng để đến phòng họp ban Phát thanh bàn về chủ đề sắp tới phát trên đài trường, làm tiền đề thông báo hội xuân sắp đến vào cuối tháng này.

Bà mẹ nó chứ đuối còn hơn chữ đuối!!


Trong phòng họp vẫn chưa có mấy người đến, chỉ có anh chủ câu lạc bộ Phát thanh là Choi Yeonjun và anh bồ đang ấp nhau chỗ đầu bàn, còn lại thì có Nishimura Riki khoa Y, Kim Sunoo cùng lớp và hai anh Lee Heeseung và Shim Jaeyoon khoa Kinh tế đang ngồi ăn sáng ngoài cửa, còn chụm đầu rôm rả chuyện gì đó trông có vẻ hào hứng.


Kiểu người lấy đại cục làm trọng, không quan tâm thị phi như Yang Jungwon thì căn bản không buồn để ý cái hội này, trực tiếp đẩy cửa đi vào trong.


Anh Yeonjun ngẩng đầu lên nhìn thấy cậu vừa đến, vui vẻ chào hỏi. "Ăn sáng gì chưa nhóc?"


"Ăn rồi ạ."


Nửa tiếng sau, người đến đông hơn, Choi Yeonjun bắt đầu cuộc họp, bấy giờ mới lấy máy tính ra để lên bàn khởi động, trong lúc chờ thì tóm tắt qua nội dung hôm nay.


Thế mà hết gần mười lăm phút, máy tính của anh ta vẫn chưa thấy có dấu hiệu là sẽ hoạt động. Yeonjun nhăn mày, lật tới lật lui cái máy, sau đó quay sang gọi người yêu.


"Soobin, xem hộ em đi."


Soobin đi tới, ấn ấn lên bàn phím và nút khởi động một hồi, sau đó chép miệng thở dài.


"Không biết bị gì nữa, lấy tạm máy anh đi, anh gọi bạn xuống xem cho."


"Nhưng mà file tài liệu của em tối qua mới làm xong để hết trong này rồi."

"Anh copy toàn bộ qua máy anh một bản rồi cưng, làm gì cũng phải có chuẩn bị chứ." Soobin phớt lờ trong phòng có gần hai chục cái mạng vẫn còn đơn thân gối chiếc, ngang nhiên kéo Yeonjun qua hôn phớt một cái (thế mà vẫn phát ra tiếng cho được) rồi ra ngoài gọi điện thoại.


Yeonjun hơi đỏ mặt, vẫn ngoan ngoãn chạy đi lấy máy Choi Soobin dùng tạm, quả nhiên trong ổ đĩa cứng lưu sẵn toàn bộ gần mười cái file nội dung họp hôm nay.


Sunoo thì thầm, có bạn trai như anh Soobin thích thật.


Jungwon lườm, mày không sợ anh Sunghoon biết được sẽ dỗi mày hả?


Sunoo nhún vai, tao chỉ ghen tị khoản tự nhiên không ngại ngùng này với hai ông í thôi, chứ còn lại anh Sunghoon của tao vẫn là nhất nhé.


Quen nhau hơn một năm, nhưng anh bạn trai của Kim Sunoo dường như vẫn còn vô cùng dễ ngại.

Đừng nói công khai kéo người yêu lại gần hôn môi thẳng thừng như cặp đôi anh trưởng câu lạc bộ, đến nắm tay trước mặt bạn bè hai bên mà vẫn còn lúng túng kia kìa.

Dù vậy, tên nhóc này không hề giận, bởi vì theo lời cậu ta nói, anh ấy nắm tay chặt lắm, càng ngại nắm càng chặt, thích muốn chết đi được.


Jungwon và Riki đang nhai cơm, nghe xong thì cùng đồng lòng khinh bỉ Sunoo ra mặt với sự thiếu liêm sỉ của thằng bạn.


Họp được mười lăm phút thì bên ngoài có tiếng người nói chuyện vọng vào. Jungwon đang mải đứng trình bày suy nghĩ và ý tưởng phát thanh của mình cho mọi người nên không chú ý, đến khi cánh cửa phòng di chuyển thì mới tạm ngưng.


"Bạn anh đến lấy máy xem thử." Soobin cười hì hì hối lỗi, dẫn theo một anh chàng đẹp trai khác vào phòng họp.


Tiếng xì xào bàn tán lập tức nổi lên. Các bạn sinh viên nữ thì sắp phấn khích muốn điên rồi, liên tục lấy điện thoại ra chụp chọt.


Jungwon từ lúc nhìn thấy anh Soobin đã không còn ngẩng đầu lên nữa, mải mê cúi xuống sắp xếp lại giấy tờ chuẩn bị trình bày nốt, hoàn toàn không để ý đến người vừa cùng đi vào phòng với Soobin, bên tai chợt thu vào tiếng thì thầm đầy phấn khích của hai nữ sinh bên cạnh.


"Đẹp trai quá mày ơi."


"Mãi đến hôm nay mới được chiêm ngưỡng tận mắt, đúng là nhìn ngoài đời vẫn thích hơn."


Jungwon vẫn không chú ý. Câu lạc bộ này có hai trai đẹp là anh Yeonjun và anh bồ Soobin, cộng thêm dàn mỹ nam ban Phát thanh (tất nhiên bao gồm cả Yang Jungwon) thì ngày nào cũng ngắm nhan sắc của cả bọn khiến Jungwon đã ngán tận óc. Tuy vậy, cậu vẫn quyết định ngẩng lên xem thử là ai mà có thể khiến các chị em nôn nao đến vậy.


Không nhìn thì thôi, vừa ngước lên, tầm mắt cậu và đối phương giao nhau, làm Jungwon cứng đơ như bị chỉ điểm.


Ánh mắt ấy sâu thẳm không rõ cảm xúc, vừa liếc lên nhìn thẳng vào mắt cậu một cái thì lập tức di dời xuống chiếc máy tính trước mặt, nhanh đến mức khiến Jungwon còn mang ảo giác tưởng mình trông gà hóa cuốc.


Nghe loáng thoáng hai bạn nữ kia còn nói người ta là dân đứng top khoa Công nghệ thông tin, quả nhiên lời đồn trong truyền thuyết đúng là sự thật. Anh trai kia vào nhấn hai ba phím, gõ lạch cạch chưa đến mười phút đã mở được máy. Khoảnh khắc màn hình chính hiện trên máy chiếu, cả phòng họp hơi ồ lên, sau đó nổ ra trận cười lớn.


"Gì vậy?? Các em có thích quá cũng đừng lộ liễu thế chứ?" Soobin cười hì hì, sau đó vỗ vỗ vai bạn mình. "Cảm ơn nhiều nhé, may mà hôm nay cậu ở trường."


May mà hôm nay cậu ở trường? Jungwon bất giác nghĩ thầm, vậy mọi khi anh ấy không đến trường à?


Đầu não cậu tự động chạy lại hình ảnh trên xe buýt, gương mặt đẹp trai nhìn từ trên cao xuống với cự ly khá gần, lần nữa thành công khiến nhịp tim cậu bắt đầu loạn xạ.


Jungwon không nhận ra mặt mình đã hơi ửng hồng lên tự khi nào. Sunoo ngồi kế bên nhìn thấy, lo lắng kéo nhẹ tay cậu. "Cún con, sao thế? Không khỏe à?"


Jungwon luống cuống lắc đầu, ánh mắt bất giác nhìn theo đối phương đi ra ngoài. Lúc ra đến cửa, người kia như có như không liếc qua chỗ cậu thêm lần nữa, sau đó mới đi hẳn.


Yeonjun thấy Jungwon đứng như trời trồng ở đó mới nhớ ra cuộc họp lúc nãy đến đâu, hắng giọng gọi cậu tiếp tục nói.


Jungwon như tỉnh khỏi cơn mơ màng, vội vàng trình bày, không hiểu sao vấp lia lịa hơn cả lúc đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co