Truyen3h.Co

jeonrosé || Gỗ màu mun.

1

thuongkhung5b


Cái lạnh buốt của mùa đông Seoul ngày càng bám sâu vào da thịt con người. Ngày tết đã qua đi, hôm nay tôi phải trở về trường đại học. Thời gian trôi qua thật nhanh.......đã 4 năm trôi qua kể từ ngày đó. Người ta thường nói thời gian qua đi sẽ làm xóa nhòa đi mọi thứ nhưng sao tôi lại không thấy như thế nhỉ???

Đôi khi....trong cái lạnh thấm vào người

Ta mới thấy....mình cần một cái ôm ấm áp. Và......

Chỉ khi đã ở rất xa một người......

Ta mới biết ta yêu người đó thật nhiều!!!!

Tôi cười lạnh. Bốn năm chắc đối với người ta thật dài để làm nên điều gì đó.......còn tôi thì có lẽ vẫn chưa đủ để dễ dàng quên đi một người quan trọng. Là sinh viên năm cuối của một trường đại học chắc hẳn ai cũng muốn học thật tốt, tốt nghiệp nhanh, tìm kiếm được một công việc vừa ý, rồi lấy chồng sinh con, nhưng sao đối với tôi mọi thứ đều nhàm chán , buồn tẻ và cô đơn khi không có anh ở bên cạnh. Ga tàu thưa thớt rất ít bóng người, không biết người ta đến muộn hay tôi tới sớm nữa! Lặng lẽ để gọn hành lý lên ghế gỗ tôi bước gần tới cây piano màu gỗ mun ở sân chờ. Ngón tay khẽ chuyển động lên phím đàn âm thanh trong trẻo làm trái tim tôi khẽ nhói đau. Cây đàn này đã ở đây 4 năm, nó vẫn còn rất tốt chắc tại ít người dùng. Tôi thật sự rất quý cây đàn này bởi vì nó mà tôi gặp được anh người con trai mà tôi yêu sâu sắc. Ngón tay chuyển động linh hoạt trên từng phím tôi vô thức đàn theo xúc cảm, qua vài nốt đầu tôi mới nhận ra đó là bài " Why Do You Love Me ". Bản nhạc này trước đây tôi thích nhất mà giờ nó lại chứa đựng nhiều nỗi bi thương. Lần nào đến đây tôi đều đàn bản nhạc này khéo lâu dần thành một thói quen. Những nốt cuối cùng đã vang lên tiếng vỗ tay xung quanh, tôi đứng dậy cúi chào mọi người kéo lại hành lý. Chuyến tàu từ Busan vào Seoul của tôi sắp bắt đầu tôi phải qua trạm soát vé. Mọi người thường bảo đi máy bay cho tiện vừa nhanh lại còn đỡ mệt, tàu bây giờ còn mấy ai đi......tôi chỉ cười cười rồi cho qua. Đối với tôi, tôi không thích đi máy bay thậm chí còn ghét nữa. Tôi thích đi tàu bởi vì tôi muốn nhìn ngắm thế giới xung quanh qua ô cửa sổ hay chỉ tại tôi muốn lưu lại một chút kỉ niệm năm xưa.......

____________________

4 năm trước

Kì thi đại học đã xong xuôi, tôi đỗ vào nhạc viện ở Thủ đô Seoul. Lúc đầu ba mẹ tôi phản đối sợ sau này tốt nghiệp sẽ khó khăn lúc tìm việc. Tôi phải mất một thời gian để thuyết phục. Hôm nay là ngày đầu tiên tôi lên trường mà với tư cách là một sinh viên và cũng là lần đầu tiên mà tôi sống tự lập xa nhà. Chắc sẽ có nhiều khó khăn....

- Chaeyoung à, con đi đường cẩn thận , vào trường rồi là phải tự chăm sóc cho bản thân đấy.

- Mẹ, không cần phải lo cho con. Ba mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nha.

Chia tay ba mẹ tôi chợt bị cuốn hút vào cây piano màu gỗ mun.,......

_______________________

Đăng truyện vào đêm khuya 12:18 :))

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co