NƠI TRÁI TIM DỪNG CHÂN
Cánh cửa phòng làm việc mở ra, một lớp bụi mỏng như sương mờ phủ lên không gian tĩnh lặng. Kể từ ngày Bách đi, đây là lần đầu tiên Hải Nam đủ can đảm bước chân vào nơi này. Căn phòng vẫn vậy, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương quen thuộc, nhưng hơi ấm từ người đàn ông ấy đã hoàn toàn biến mất.
Nam bước chậm rãi về phía góc phòng. Anh chợt khựng lại khi nhìn thấy chiếc tủ lớn bằng gỗ sồi. Với đôi bàn tay run rẩy, Nam mở cánh cửa tủ ra và sững sờ. Bên trong là cây đàn guitar cũ – kỷ vật thiêng liêng nhất của hai người.
Hải Nam quỵ xuống, đôi mắt mở to bàng hoàng. Anh nhớ như in cái đêm hôm ấy, khi Bách nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng như băng giá, dửng dưng ra lệnh cho người làm mang cây đàn này đi vứt ngay trước mặt anh. Tiếng anh van xin lúc đó dường như chẳng có trọng lượng gì trước sự tàn nhẫn của Bách. Anh đã tin rằng Bách thực sự muốn xóa sạch mọi dấu vết của hai đứa.
Thế nhưng, cây đàn lại ở đây. Nó nằm im lìm trong bóng tối của chiếc tủ, sạch sẽ và không một vết trầy xước.
"Tại sao...?" – Nam thì thầm, hơi thở đứt quãng. Anh đâu biết rằng, ngay đêm hôm ấy, sau khi đẩy anh vào tận cùng của sự căm phẫn, Bách đã một mình lái xe điên cuồng đi tìm lại nó. Giữa bóng tối và cái lạnh, người đàn ông quyền lực ấy đã tự tay nhặt lại từng chút kỷ niệm, âm thầm mang về giấu kín trong căn phòng này như muốn giữ lại mảnh linh hồn cuối cùng của tình yêu hai người.
Nam tiến về phía bàn làm việc – nơi Bách từng dành hàng giờ đồng hồ để xử lý những con số khô khan. Giữa bàn, nổi bật trên những tệp tài liệu xếp gọn gàng là một khung ảnh được đóng khung vô cùng kỹ lưỡng. Nam cầm lên, nước mắt không kìm được mà trào ra. Đó là ảnh của anh, một tấm ảnh chụp trộm khi anh đang cười rạng rỡ dưới nắng tại làng chài năm ấy. Bách đã đặt nó ở vị trí trang trọng nhất, để mỗi khi ngước mắt lên khỏi đống công việc mệt mỏi, người đầu tiên anh thấy chính là Nam.
Nam chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế xoay bằng da lớn, cảm giác như mình đang được bao bọc bởi vòng tay của Bách. Tay anh vô thức chạm vào hộc tủ bàn, kéo nhẹ. Bên trong không có tài liệu công ty, chỉ có một cuốn sổ bìa da màu nâu sẫm đã hơi sờn cạnh. Trên bìa cuốn sổ, nét chữ cứng cỏi nhưng đầy tình cảm của Bách nắn nót ghi: "Nơi trái tim dừng chân".
Nam run rẩy lật mở những trang đầu tiên. Từng dòng chữ hiện ra, ghi lại những cột mốc từ ngày đầu hai người gặp gỡ, những lo lắng khi Nam ốm, và cả những trăn trở về việc làm sao để bảo vệ Nam trước những sóng gió của dòng họ Nguyễn.
Càng đọc, Nam càng cảm nhận được một sự thật tàn khốc: Với Hoàng Bách, sự tồn tại của Hải Nam chính là ý nghĩa duy nhất của cuộc đời anh. Bách không chỉ yêu anh bằng lời nói, mà anh đã dùng cả sinh mạng, cả danh dự và những màn kịch đau đớn để xây lên một bức tường thành bảo vệ Nam.
Nam ôm cuốn sổ vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào vỡ òa giữa căn phòng trống. Anh cảm nhận được tình yêu của Bách lớn lao đến mức cực đoan, một tình yêu mà ngay cả khi phải đóng vai kẻ ác, Bách vẫn không nỡ để mất đi dù chỉ là một cây đàn cũ.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co