BÀN TAY NHÚM MÁU
Mưa như trút nước xuống căn biệt thự ngoại ô vào một đêm tuần trước. Trong thư phòng, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt. Trước mặt Sơn là những tập hồ sơ mà ông Minh khẳng định là bằng chứng sống cho tội ác của gia đình họ Nguyễn.
"Cậu định lừa dối bản thân đến bao giờ nữa, Sơn?" – Giọng ông Minh trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Chính ba mẹ Hoàng Bách đã dàn dựng vụ tai nạn đó. Họ giết chết ba mẹ cậu để chiếm đoạt 30% cổ phần, dựng thành một hiện trường giả để qua mắt cảnh sát. Thằng Bách... nó biết tất cả. Nó nuôi cậu, thương yêu cậu chỉ để bù đắp cho cái tội ác tày đình mà ba mẹ nó đã gây ra mà thôi."
Sơn đứng bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu, cậu quát lớn:
"Ông im đi! Tôi không tin! Anh Hai không bao giờ đối xử với tôi như vậy. Anh ấy luôn bảo vệ tôi, tin tưởng tôi hơn bất cứ ai!"
Sơn không hề dễ dàng bị dắt mũi. Với cậu, Hoàng Bách không chỉ là anh trai nuôi, mà là người thân duy nhất cậu tôn trọng tuyệt đối. Cậu đã cãi nhau nảy lửa với ông Minh, bảo vệ hình ảnh người anh trai mẫu mực trong lòng mình. Nhưng sự cáo già của ông Minh không có giới hạn. Ông ta tung ra quân bài cuối cùng: một đoạn băng ghi âm (giả mạo) và những tài liệu chuyển nhượng cổ phần mờ ám có chữ ký của ba cậu trước ngày mất.
Sự tỉ mỉ của những bằng chứng giả đó khiến Sơn lung lay. Niềm tin sắt đá bắt đầu rạn nứt. Nếu đó là sự thật, thì mỗi cái ôm, mỗi lời quan tâm của Bách suốt bao năm qua chẳng phải là sự dối trá tàn nhẫn nhất sao? Cậu đã sống với kẻ giết cha mẹ mình và gọi họ là ân nhân?
Sau một hồi đấu tranh tâm lý nghẹt thở giữa tình thân và hận thù, Sơn ngồi sụp xuống ghế, giọng khàn đặc:
"Ông... muốn tôi làm gì?"
Ánh mắt ông Minh lóe lên sự đắc thắng. Ông ta biết Sơn là thiên tài về kỹ thuật.
"Ta biết đồ án tốt nghiệp của cậu là về hệ thống kích nổ hẹn giờ thông minh. Ta muốn cậu tạo ra nó. Một quả bom không để lại dấu vết. Một vụ tai nạn đổi lấy một vụ tai nạn. Rất công bằng, đúng không?"
Ông Minh không chỉ muốn Bách chết, ông ta muốn biến Sơn thành kẻ sát nhân để vĩnh viễn kiểm soát cậu. Ông ta vẽ đường cho Sơn, hướng dẫn cậu cách thâm nhập vào gara, cách cài quả bom vào gầm chiếc xe mà Bách yêu thích nhất.
Và rồi, sự thật tàn khốc nhất đã diễn ra. Hồng Sơn đã đứng từ xa, tay cầm bộ kích nổ mà chính mình dày công chế tạo. Giây phút chiếc xe nổ tung trước mắt, lửa bốc cao ngút trời, Sơn cảm thấy một sự đứt gãy kinh hoàng trong tâm hồn. Cậu đã đòi lại công lý cho cha mẹ bằng chính đôi bàn tay đã từng được Bách nắm chặt dẫn đi học ngày đầu tiên.
QUAY LẠI HIỆN TẠI
Sơn đứng bên cạnh chiếc xe của mình, nhìn vào đôi bàn tay vẫn còn run nhẹ. Cậu đã thực hiện vụ nổ "sạch sẽ" đúng như kế hoạch. Khi chứng kiến chiếc xe nổ tung trước mắt, trong lòng Sơn có một sự trống rỗng lạ kỳ, nhưng tuyệt nhiên không có sự hối hận sâu sắc.
Cậu tự nhủ: "Anh Hai, nếu anh thực sự biết sự thật mà vẫn im lặng sống trên xương máu của ba mẹ em, thì đây là cái giá anh phải trả. Không ai có thể nợ mạng mà không trả."
Hồng Sơn lạnh lùng bước lên xe, nổ máy rời đi. Chút lay động cuối cùng dành cho Bách đã bị cậu khóa chặt lại. Giờ đây, cậu chỉ cần thực hiện nốt phần còn lại của kế hoạch: bảo vệ Bình theo cách của mình và đối đầu với Hải Nam – kẻ mà cậu tin rằng cũng đang bao che cho tội ác của gia đình họ Nguyễn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co