Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 12

Caytrucnho244

Mùi của Barclays luôn là sự trộn lẫn giữa giấy mới, mực in công nghiệp và thứ vị kim loại lạnh lẽo của những đồng xu đã qua tay hàng nghìn người.

John Watson đứng ở quầy giao dịch số 3. Buổi chiều London hắt qua những ô kính lớn thứ ánh sáng màu xám tro, đổ dài bóng của những dãy bàn ghế xuống sàn đá hoa cương bóng loáng. Không gian ngập tràn những tiếng động cơ học đều đặn đến đơn điệu: tiếng máy in laser chạy ro ro, tiếng lách cách trầm đục của bàn phím, và tiếng thì thầm cẩn trọng của những giao dịch tài chính. Tất cả tạo nên một thứ áp lực vô hình, bóp nghẹt bầu không khí bằng sự chính xác đến tàn nhẫn.

Cách nơi này vài dặm đường, tại căn hộ 221B phố Baker, chiếc ghế bành bọc da thuộc hẳn đang nồng nặc mùi thuốc sát trùng Lysol và mùi máu tươi rỉ qua lớp băng gạc ở chân. John nhìn đăm đăm vào khoảng không. Anh có thể thấy rõ mồn một cái bóng cao gầy bồn chồn gõ mu bàn tay lên thành ghế, hoặc những ngón tay dài tái nhợt đang cào cấu vào lớp đệm da vì bức bối. Sự dồn nén của bốn bức tường phố Baker dường như đã tràn ra, theo chân John đến tận sảnh giao dịch này, khóa chặt hai vai anh lại.

John đẩy tấm séc thù lao qua khe kính nhỏ. Một vệt bụi vôi mỏng từ bến cảng đổ nát sót lại trên mép giấy, lạc lõng giữa bề mặt kính được lau chùi đến sạch bóng của ngân hàng.

"Chuyển tấm séc này vào tài khoản của tôi," giọng John đều đều, cộc lốc, không một chút gợn sóng dư thừa. "Sau đó rút cho tôi năm trăm bảng tiền mặt."

Nam giao dịch viên nhận lấy tấm séc bằng những ngón tay sạch sẽ. Anh ta gõ cộc cộc lên bàn phím, ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu vào tròng mắt vô hồn.

"Tài khoản chung định danh Holmes và Watson, thưa ngài?" Người đàn ông hỏi, giọng điệu mang tính thủ tục tuyệt đối. "Vâng, số dư khả dụng hoàn toàn hợp lệ."

Anh ta lật mặt sau của tấm séc, nheo mắt kiểm tra lại những con dấu. "Tấm séc thù lao này được ký phát từ Sở Cảnh sát Scotland Yard, người thụ hưởng đích danh là ông Sherlock Holmes. Khoản chi trả cho vụ án bến cảng tuần trước. Anh vui lòng ký tên xác nhận vào ô 'Đồng chủ sở hữu' ở góc dưới biên lai này giúp tôi."

John đón lấy cây bút. Sợi xích kim loại giữ cây bút kéo lê trên mặt quầy đá, phát ra một âm thanh sắc lạnh. Cái tên Sherlock Holmes đứng cạnh John Watson trên giấy tờ tài chính đột nhiên làm dấy lên một cảm giác gợn ngợp mơ hồ trong lòng anh. Như một phản xạ tự nhiên của một người đàn ông muốn giữ lại khoảng trời riêng, John thấy lồng ngực mình hơi thắt lại trước sự ràng buộc hiển nhiên này. Anh miết chặt đầu ngón tay, ấn mạnh ngòi bút xuống mặt giấy, để lại một vệt mực dứt khoát.

Phía sau mặt kính, nam giao dịch viên bắt đầu bỏ xấp tiền bảng Anh vào máy đếm. Tiếng xoạch xoạch cơ học vang lên đều đặn, nhịp nhàng như nhịp tim của một con quái vật bằng sắt, kéo dài khoảng lặng giữa hai người.

Ngay lúc đó, tại quầy giao dịch khẩn cấp số 4 sát bên sườn John, một nguồn năng lượng khác gạt phăng đi sự phẳng lặng của không gian. Một cô gái trẻ bước tới. Bộ trang phục hành chính tối màu của cô phẳng phiu, nhưng sự vội vã trong từng cử động lại phản ánh một áp lực tâm lý nặng nề. Tay cô xách chiếc cặp da dày cộp, chiếc khóa đồng va vào nhau lanh lảnh. Lấp ló bên trong là các tập hồ sơ mang con dấu mộc đỏ thẫm đóng từ Tòa án Hoàng gia.

Cô gái đứng thẳng, ký nhận các biên lai xác thực dòng tiền đóng thuế hải quan cho một mặt hàng gia công đặc biệt. Gương mặt cô giống như một bức tượng thạch cao: lạnh lùng, bất động, nhưng ẩn chứa một sự hối hả gấp gáp. Các ngón tay cô chuyển động nhanh thoăn thoắt, nhét mạnh tập giấy tờ vào chiếc cặp da để chuẩn bị rời đi.

Nhưng áp lực của thời gian luôn tạo ra những vết nứt trong sự cẩn trọng.

Do thao tác quá đỗi vội vã, một tờ bản sao lệnh thông quan hải quan bị trượt khỏi mép cặp da. Tờ giấy bị luồng gió từ cửa máy lạnh thổi bay sang bên cạnh, rạt một tiếng, nằm chênh vênh ngay sát cạnh xấp tiền mặt của John. Một mùi gỗ thông hăng hắc và mùi dung dịch bảo quản đột ngột xộc vào mũi anh từ mặt giấy vừa mới in. Cô gái không hề hay biết, đã quay lưng, sải những bước chân dứt khoát hướng thẳng ra phía cửa kính lớn để bước ra đại lộ London.

"Thưa cô!"

Tiếng gọi phản xạ của nam giao dịch viên quầy số 4 cắt đôi bầu không khí hành chính. Anh ta rướn người nhặt tờ giấy lên. Ánh mắt anh ta quét nhanh qua tiêu đề, rồi khựng lại một nhịp trước khi gọi giật giọng vọng theo hướng cửa kính:

"Cô để quên tờ khai danh mục hàng hóa của Công ty Mai táng!"

Cụm từ "mai táng" rơi vào sảnh giao dịch như một hòn đá ném xuống mặt hồ yên ả. Theo phản xạ tự nhiên của một người lính và một bác sĩ, John lập tức ngoảnh đầu lại nhìn.

Khoảng cách giữa hai quầy quá sát. Tiêu cự mắt của John dính chặt vào tờ giấy đang nằm trên tay anh nhân viên. Nhãn quan rèn luyện qua thực chiến quét nhanh ba thớ chữ in đậm: OAK COFFIN. Ngay phía dưới, mục người đứng đơn hiển thị rõ: Mr. & Mrs. Cavendish. Thứ ánh sáng xám từ cửa sổ dường như đậm đặc hơn trên vết mực đó. Cái tên nhà Cavendish và hình ảnh một chiếc quan tài bằng gỗ sồi xuất hiện giữa những con số tài chính khô khan mang lại một cảm giác quái đản và lệch tông.

Phía xa, cô gái đứng khựng lại ngay sát cửa kính, nơi dòng người London đang ngược xuôi như những bóng ma. Cô quay người, sải bước ngược trở lại quầy. Những bước chân vẫn uyển chuyển nhưng dường như nặng nề hơn. Cô vươn những ngón tay thanh mảnh cầm lấy tờ giấy, khẽ gật đầu một cái cộc lốc rồi dứt khoát quay lưng đi thẳng ra ngoài, biến mất vào màn sương buổi chiều.

Không gian trở lại với nhịp điệu của nó.

"Tiền mặt của anh đây, thưa bác sĩ Watson."

Giao dịch viên quầy số 3 đẩy xấp tiền năm trăm bảng qua khe kính. Đè lên xấp tiền là một tờ biên lai mỏng, mực in vẫn còn hơi ấm, hiển thị rõ dòng chữ: ACCOUNT: HOLMES & WATSON - WITHDRAWAL: £500. John nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó một nhịp ngắn. Sự liên kết giữa anh và Sherlock, tờ biên lai giao dịch tài khoản chung, rồi cụm từ "quan tài sồi" cùng cái tên nhà Cavendish vừa xuất hiện. tất cả tạo thành một chuỗi những ký hiệu mơ hồ. Chúng như một mật mã mà nếu có Sherlock ở đây, anh sẽ lập tức giải mã nó bằng một nụ cười ngạo nghễ. Chân mày John nhíu chặt lại. Một sự bất an vô hình len lỏi vào lồng ngực, bức bối và khó chịu.

Nhưng John không phải Sherlock. Anh là một người đàn ông thực tế đang phải lo toan những vụn vặt của cuộc sống.

John thản nhiên gạt bỏ nghi vấn vừa nhen nhóm. Anh cầm lấy năm trăm bảng cùng tờ biên lai, kéo khóa chiếc áo khoác lại để tự cách ly mình khỏi cái lạnh lẽo của ngân hàng. Xách túi đồ sinh hoạt bằng một tay, John bước nhanh ra khỏi sảnh ngân hàng, hướng ra phía đại lộ để bắt một chiếc taxi trở về phố Baker.

Tiếng mưa phùn bất chợt của London gột rửa những âm thanh xô bồ ngoài đại lộ, chỉ còn lại tiếng lốp xe taxi miết đều trên mặt đường sũng nước. Suốt chuyến xe, cụm từ "quan tài sồi" cứ lặp đi lặp lại trong đầu John như một chiếc kim đĩa than bị kẹt, để rồi khi tiếng còi xe nghẹn ứ ở ngã tư nhường chỗ cho tiếng cạch cửa quen thuộc của căn hộ 221B, anh mới thực sự thoát khỏi sự quấy nhiễu của nó.

Bước qua bậc thềm, căn bếp nhỏ của 221B phố Baker đón anh bằng thứ ánh sáng màu hổ phách của buổi hoàng hôn tàn muộn. Ánh nắng chiều hắt qua ô cửa sổ bám bụi, rải những vệt bóng dài gầy guộc lên mặt sàn gỗ kêu rên rỉ theo từng bước chân của John.

John thả phịch xấp tiền mặt năm trăm bảng vừa rút lên mặt bàn ăn loang lổ vết xước. Anh dùng hai tay cầm lấy từng hộp sữa, xếp chúng vào tủ lạnh. Tiếng cạch cạch của những vỏ hộp va chạm vào khay nhựa vang lên đều đặn, một thứ âm thanh gia đình phá vỡ sự im lặng đặc quánh của căn hộ.

Từ phía phòng khách, Sherlock đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ cạnh lò sưởi. Chiếc chân bị thương của anh được gác cao trên chiếc ghế đệm bám chút bụi vôi. Mắt anh dán chặt vào màn hình điện thoại, nhưng các giác quan của một loài săn mồi thì chưa bao giờ ngủ yên. Anh cất giọng, phá vỡ khoảng không gian ngăn cách giữa hai phòng:

"Anh có mua loại mứt dâu rừng giảm đường ở cửa hàng góc phố không, John?"

John khẽ thở ra một hơi qua mũi, giọng anh khàn nhẹ, đượm chút cằn nhằn mệt mỏi: "Không, Sherlock. Cửa hàng đó đóng cửa sửa chữa rồi. Tôi phải đi bộ thêm hai dãy nhà sang siêu thị tiện ích mới mua được hộp sữa cho Rosie và mứt cho anh đây."

Anh bước từ bếp ra phòng khách, tay cầm lọ mứt dâu đặt xuống chiếc bàn trà nhỏ nằm giữa hai chiếc ghế bành. Khay trà và vài cuốn sách cũ trên bàn khẽ rung lên lách cách.

"Giao thông chiều nay đúng là một thảm họa," John tiếp tục. Anh tiến về phía chiếc bàn ăn lớn ở góc phòng để cầm xấp tiền mặt nhét vào chiếc ví da sờn cũ của mình, buông giọng cộc lốc để giải tỏa nỗi bực dọc tích tụ. "Đã vậy tôi còn phải xếp hàng ở quầy Barclays mất gần hai mươi phút chỉ để chờ gã giao dịch viên xử lý thủ tục."

Sherlock không ngẩng đầu, ngón tay dài thượt thản nhiên lướt trên màn hình cảm ứng: "Hệ thống thủ tục hành chính của Barclays luôn chậm hơn các ngân hàng khác 4% vào khung giờ chiều."

"Phải, và nó còn đông phát điên lên được," John ném chiếc ví lên bàn, quay sang nhìn bạn mình. "Người ta chen chúc nhau ở các quầy như thể ngân hàng sắp phá sản đến nơi."

John bước đến gần, đứng chắn ngay trước mặt Sherlock. Anh vươn tay cầm lấy chiếc áo khoác thô của gã thám tử đang vắt hờ hững trên thành ghế ngay sát tầm tay bạn mình, định bụng mang đi treo lại cho hẳn hoi.

Mùi nicotine khô khốc quyện với mùi cồn iod từ vết thương ở chân Sherlock lập tức bao vây lấy khứu giác của John, kéo anh vào một vùng không khí đặc quánh áp lực. Tròng mắt xám tro của Sherlock lúc này mới chịu rời khỏi màn hình điện thoại, ngước lên, găm thẳng vào vị bác sĩ một cái nhìn sắc lẹm như dao mổ.

Chầm chậm, anh đặt thiết bị di động xuống mặt bàn trà. Ánh nhìn sắc lạnh lướt qua bờ vai đang căng cứng của vị bác sĩ, rồi dừng lại ở khoảng eo của anh. Không một lời cảnh báo, Sherlock vươn bàn tay phải ra, những ngón tay thon dài, lạnh lẽo khóa chặt lấy vùng thắt lưng bọc trong lớp áo len xám của John.

Mượn điểm tựa duy nhất ấy, Sherlock nhổm người dậy, ép sát khoảng cách giữa hai người. Cánh tay anh rướn tới lọ mứt đặt trên bàn, nhưng chưa kịp để John định hình, gã thám tử đã đột ngột từ bỏ việc giữ thăng bằng. Thay vì vịn vào thành ghế bành để đứng vững, năm ngón tay Sherlock siết mạnh vào thắt lưng John, chủ động kéo gập khoảng cách, dồn toàn bộ trọng lượng của cơ thể cao gầy đổ ập về phía trước.

Theo phản xạ, John dang rộng hai tay, đứng trụ vững để đỡ lấy toàn bộ cơ thể đang đổ tới của Sherlock. Sức nặng của gã thám tử ép thẳng vào lồng ngực John, buộc anh phải ôm ghì lấy bờ vai đối phương để cả hai không cùng ngã nhào. Đầu Sherlock tỳ hẳn vào lồng ngực John, áp nhẹ một bên mặt vào thớ vải áo len ấm áp ngay trước tim bạn mình. Một tư thế đầy độc đoán nhưng lại mang vẻ cậy nhờ vô thức.

John nín thở. Lồng ngực anh đông cứng lại dưới sức nặng của Sherlock. Mùi hương quen thuộc từ làn tóc, mùi hóa chất thí nghiệm kết hợp với mùi da thuộc cũ kỹ từ chiếc ghế bành bủa vây lấy các giác quan của John. Vòng tay đang đỡ lấy vai anh bỗng chốc trở nên thừa thãi, anh chậm rãi buông lỏng, để hai tay thõng xuống đờ đẫn giữa khoảng không.

Một phần trong anh muốn đẩy Sherlock ra. Nhưng ranh giới cá nhân của John luôn có một khoảng trống vô điều kiện dành cho anh. John đứng yên, làm một bệ đỡ vững chãi cho bạn mình.

Nương theo sự dung túng im lặng đó, bàn tay còn lại của Sherlock lúc này mới chịu thong thả rướn về phía bàn trà. Những ngón tay anh lười nhác chạm vào chiếc lọ thủy tinh, nhưng thay vì cầm lấy, anh lại dùng nó như một điểm tựa hờ vững chắc để tiếp tục vùi sâu gương mặt vào lồng ngực vị bác sĩ. Khối không gian bị bóp nghẹt trong sự im lặng đặc quánh, nơi Sherlock ung dung lắng nghe nhịp tim dồn dập của John đang nện vào màng nhĩ anh qua lớp vải dày.

Sự im lặng kéo dài bắt đầu sinh ra một thứ áp lực vô hình, thiêu đốt lòng kiên nhẫn của cựu binh Afghanistan. Để xua đi ngọn lửa ngột ngạt đang nhen nhóm dưới đáy lòng, John ép mình dời mắt khỏi đỉnh đầu bù xù tóc xoăn của gã thám tử. Anh cố hít một hơi sâu để lấy lại giọng điệu bình thản thường ngày, rồi tặc lưỡi một tiếng đầy mỉa mai:

"Hôm nay ở quầy Barclays kế bên có một vụ quái đản phát điên. Có một nhà tỷ phú tên Cavendish nào đó đặt hẳn một cái quan tài sồi từ nước ngoài, điên rồ đến mức phải làm cả giấy thông quan đóng mộc đỏ của Tòa án để chuyển nó về. Giới siêu giàu London đúng là thừa tiền đến mức mất trí."

Cơ thể Sherlock khựng lại một nhịp gắt gao. Sự bất động chuyển thành một thứ điện lực chạy dọc sống lưng anh.

Những ngón tay thám tử miết nhẹ một đường dọc theo thớ cơ hông của vị bác sĩ qua lớp vải len. Sự đụng chạm chậm rãi, bức bối, in hằn một áp lực chiếm hữu mơ hồ trước khi anh thong thả ngồi thẳng lưng dậy trên ghế bành.

Một nụ cười nhạt, sắc lẹm như lưỡi dao cạo xuất hiện trên khóe môi Sherlock. Đôi mắt màu xám khói vừa tịch mịch như tro tàn giờ đây sáng rực lên trong bóng tối hoàng hôn đang buông xuống. Bộ não thiên tài vừa nhận được liều adrenaline tối cao.

Anh ngước mắt nhìn thẳng vào John, chất giọng trầm thấp không còn vẻ uể oải mà tràn đầy sự phấn khích đầy nguy hiểm:

"Giấy thông quan hành chính của Tòa án cho một khối gỗ sồi, John? Ồ không, nhà Cavendish không hề mất trí. Vụ này có vẻ sẽ thú vị đây. Mang máy tính xách tay lại đây cho tôi, John. Ngay bây giờ."

John dời mắt khỏi thám tử. Sự dồn nén từ cái miết hông vẫn còn âm ỉ như một vệt nhiệt lượng bám trên thớ vải, nhưng anh dứt khoát quay người, sải bước về phía chiếc bàn ăn lớn để tự kéo mình ra khỏi khoảng không gian đặc quánh ấy. Anh cầm chiếc máy tính xách tay đang đóng nắp lên, quay trở lại đưa cho anh.

Sherlock nhận lấy.

Cạch.

Khớp màn hình bật mở, thứ ánh sáng màu điện tử hắt lên gương mặt góc cạnh của anh, làm nổi bật đôi gò má cao và ánh mắt sắc sảo đến lạnh người. Mười đầu ngón tay thon dài, lạnh lẽo của Sherlock bắt đầu gõ phím liên tục với tốc độ chóng mặt, kích hoạt thuật toán tra cứu dữ liệu độc quyền để lùng sục thông tin về cái tên Cavendish. Tiếng gõ phím cơ học vang lên giòn giã, dồn dập như nhịp đập của một bộ não thiên tài vừa tìm thấy con mồi.

John quay đi, bước về phía bàn ăn để dọn dẹp nốt đống đồ đạc lỉnh kỉnh còn sót lại sau chuyến đi siêu thị. Tiện tay, anh đặt chiếc điện thoại di động của mình lên mặt bàn sồi, ngay sát cạnh thiết bị của thám tử, rồi xoay người bước ra góc phòng để xếp lại mấy cuốn tạp chí y khoa cũ.

Giữa sự im lặng chỉ có tiếng bàn phím vang lên từng nhịp, chiếc điện thoại của John đặt trên bàn bỗng nhiên rung lên. Mặt gỗ sồi cộng hưởng với tần số rung phát ra âm thanh bần bật khô khốc. Màn hình sáng đèn, hiển thị một cuộc gọi đến từ danh bạ: "Molly Hooper".

Tiêu cự mắt của Sherlock lướt nhanh qua màn hình điện thoại của John một nhịp cực ngắn. Ánh mắt anh không gợn một chút cảm xúc, thản nhiên thu hồi nhãn quan rồi tiếp tục dán chặt vào những dòng mã dữ liệu đang nhảy múa trên màn hình, như thể sự xuất hiện của cái tên ấy chẳng mảy may tác động đến anh.

John đi lại gần bàn, cầm điện thoại lên, nhấn nút nghe và áp vào tai.

"Alo, Molly?" giọng anh trầm thấp, mang theo chút mệt mỏi đặc trưng của một buổi chiều London muộn.

Giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng của Molly vọng ra từ loa trong điện thoại, phá vỡ bầu không khí chỉ có những con số của hai người đàn ông: "Chào John. Tôi chỉ muốn nhắc anh là Rosie sắp tới lịch hẹn tiêm phòng định kỳ vào ngày mai rồi đấy. Anh đã tìm thấy cuốn sổ tiêm chủng của con bé chưa? Ngày mai tôi sẽ ghé qua sớm để mang con bé đi tiêm giúp anh."

John khẽ khựng lại, tay kia đưa lên day nhẹ thái dương: "Ồ, đúng rồi, cảm ơn cô đã nhắc, Molly. Đợi tôi một chút, tôi đang đi tìm nó đây. Hình như tôi để nó ở trong tủ tài liệu hoặc trên gác."

Vừa nói chuyện điện thoại với Molly, John vừa lật đật xoay người đi tìm đồ quanh các kệ sách bụi bặm. Không thấy bóng dáng cuốn sổ da nhỏ đâu, anh sải bước khoan thai đi lên phía cầu thang gác lửng, tiếng bước chân nện trên từng bậc gỗ già cỗi vang lên đều đặn. Âm thanh ấy cứ thế xa dần khi anh khuất sau khúc quanh của cầu thang lên gác. Giọng nói chuyện rì rầm, trầm ấm của anh với Molly loãng dần, rồi hoàn toàn bị nuốt chửng bởi sự im lặng tịch mịch của phòng khách 221B.

Ngay sát cạnh máy tính của Sherlock, chiếc điện thoại di động của chính anh đang đặt ngửa bỗng nhiên tự động sáng đèn nền màu xanh lét. Không hề có nhạc chuông, không có một tiếng động nào phát ra. Trên màn hình điện thoại, một giao diện kỹ thuật chạy ngầm tự động kích hoạt, hiển thị dòng thông báo bằng phông chữ điện tử sắc gọn:

[NHẬT KÝ] CUỘC GỌI ĐẾN TRÊN THIẾT BỊ: J.W.
[TRẠNG THÁI] ĐỒNG BỘ DỮ LIỆU ÂM THANH... OK
[HÀNH ĐỘNG] BẮT ĐẦU GHI ÂM CUỘC GỌI.

Mọi lời nói của John, mọi hơi thở và tần số âm thanh từ đầu dây bên kia của Molly đều đang bị bóc tách và lưu trữ thẳng vào bộ nhớ của gã thám tử trong thời gian thực. Một sự kiểm soát tuyệt đối, đen tối và không lối thoát. Sherlock không hề ngước đầu lên. Mười đầu ngón tay anh vẫn bình thản, đều đặn gõ phím máy tính để xử lý hồ sơ nhà Cavendish như một cỗ máy không cảm xúc.

Nhưng rồi, anh từ tốn vươn bàn tay trái ra.

Phập.

Lòng bàn tay áp lên mặt lưng kim loại lạnh lẽo của chiếc điện thoại, nhẹ nhàng và dứt khoát úp ngược màn hình xuống mặt bàn gỗ. Dải ánh sáng xanh bị dập tắt phụt trong một tích tắc. Bí mật được khóa chặt vào bóng tối hoàng hôn đang dần đậm đặc của 221B, để lại một không gian đặc quánh, lạnh gáy dưới bóng đè của một vương quốc vô hình mà Sherlock đã đơn phương thiết lập.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co