Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 13

Caytrucnho244

Bóng tối ở đây không phải là một khoảng trống, nó là một thực thể dày đặc. Nó tràn vào phổi, bám chặt lấy da thịt, mang theo thứ mùi nồng hắc của vec-ni chưa khô hẳn và keo dán công nghiệp. Nhưng trong không gian hẹp đến tàn nhẫn này, thứ mùi hóa chất lạnh lẽo ấy nhanh chóng bị khuất phục bởi những tín hiệu sinh học quá mức nguyên thủy: hương bạc hà lẫn mùi cồn sát trùng đặc trưng trên da Sherlock, đối chọi và quấn lấy mùi trà khô lẫn kem cạo râu ấm áp, quen thuộc của John.

Hai bả vai ép chặt, dính cứng không một kẽ hở. Cánh tay áo len thô ráp của John cọ sát vào lớp vải lụa satin mềm mại lót bên trong thành hòm, tạo ra những tiếng sột soạt khô khốc, bức bối khi anh cố dịch chuyển dù chỉ một milimet để tìm kiếm một góc thở. Mỗi nhịp thở ra của người này là luồng khí nóng mà người kia phải hít vào. Ngay cả khi Sherlock đã nới lỏng ba cúc áo sơ mi từ trước để tìm kiếm chút dưỡng khí, sự ngột ngạt vẫn không hề giảm bớt; nó bủa vây lấy họ bằng áp lực hiện hữu của một cơ thể khác ngay bên sườn.

"Đây là kết quả của việc 'tôi biết hết mọi thứ, đừng đặt câu hỏi' của anh đấy à?"

Giọng John khàn đặc, cộc lốc, nện thẳng vào màng nhĩ của Sherlock trong khoảng cách chưa đầy năm centimet. Anh ngưng lại, lồng ngực co thắt để nuốt chửng một ngụm khí, rồi gằn giọng, từng từ một như tiếng mài dao:

"Tôi đã bảo anh gọi cho Lestrade từ nửa tiếng trước."

Sherlock không đáp. Anh chưa từng im lặng một cách bất động như thế này. Đôi mắt bão của vị thám tử hoàn toàn vô dụng trong bóng tối, nhưng các đầu ngón tay thon dài, lạnh lẽo của anh bắt đầu chuyển động ma sát mượt mà nhưng đầy chủ đích. Anh rà quét dọc theo các góc cấu trúc, gõ nhẹ lên những khớp nối của vách hòm gỗ ngay phía trên đầu và vai của hai người. Những đầu ngón tay anh lướt qua sợi vải satin, đôi khi sượt qua lọn tóc mềm mại của John, để lại một vệt kích ứng ngầm định chạy dọc sống lưng cả hai.

John bật ra một tiếng cười gằn, nhưng nó nhanh chóng nghẹn lại nơi cổ họng thành một tiếng ho khan. "Nhưng không. Thiên tài Sherlock Holmes phải tự mình mò vào đây để chứng minh ông ta là kẻ ngốc. Và giờ thì nhìn xem? Chúng ta đang nằm gọn gàng trong một cái quan tài sồi trị giá năm nghìn bảng."

Sherlock vẫn duy trì một nhịp điệu dịch chuyển đáng sợ. Tay anh tiếp tục luồn qua khoảng hẹp giữa thân thể hai người. Các đầu ngón tay rà soát tỉ mỉ dọc theo đường gioăng cao su bọc kín ở mép nối giữa nắp hòm và thành hòm. Không có dòng đối lưu.

"Bộ não vĩ đại của anh không giúp chúng ta thở được đâu, Sherlock," giọng John trầm xuống, đứt quãng hơn, hơi thở nóng rực cọ vào bên cổ Sherlock. "Cái hòm này bịt kín bằng gioăng cao su. Với không gian hạn chế này, chúng ta sẽ chết ngạt trong vòng ba mươi phút nữa."

"Lớp lót satin bọc hồ vải dày giúp giảm phần lớn lượng bụi gỗ phát tán, John," Sherlock thì thầm. Giọng anh phẳng lặng, trầm thấp, âm vực rền rĩ như tần số thấp của một sợi dây đàn cello bị kéo căng trong bóng tối. "Nó giữ cho phổi của anh không bị kích ứng quá sớm."

"Câm miệng lại, Sherlock!"

John gằn lên. Một sự phản kháng vô vọng khiến anh vô thức xoay người, ép mạnh toàn bộ phần sườn của mình vào bên sườn Sherlock để tìm một điểm tựa đẩy nắp hòm.

Một tiếng "khậc" khô khốc vang lên từ đốt sống.

Sự va chạm thể xác đột ngột khiến nhịp thở của Sherlock chững lại một nhịp. Giữa lồng ngực hai người, nhịp tim của John nện liên hồi vào xương ức của Sherlock, dồn dập như tiếng trống trận dội qua một vách ngăn bằng thịt. Trong một khoảnh khắc, Sherlock không ngửi thấy mùi keo dán công nghiệp hay gỗ sồi nữa; anh chỉ ngửi thấy mùi của John, một thứ mùi thuộc về quyền sở hữu độc tôn của không gian chật hẹp này.

Bộ não anh vẫn vận hành tách biệt như một cỗ máy cô độc. Ba đầu ngón tay phải của anh chầm chậm vươn lên, nện nhẹ ba tiếng gõ đều đặn lên nắp hòm bọc nhung ngay phía trên trán họ.

Cộc. Cộc. Cộc.

Âm thanh dội ngược lại, đặc và ngắn. Thớ gỗ dày hai inch. Phản xạ âm thanh xác nhận cấu trúc chịu lực cực tốt từ bên ngoài.

John thở hắt ra, một lời đe dọa dứt khoát và cay đắng buông vào khoảng không: "Nếu lần này thoát ra được, tôi thề sẽ đạp gãy cái chân còn lại của anh."

Lời đe dọa của vị bác sĩ quân y chấm dứt, rơi vào hư không và bị bóng tối nuốt chửng. Sherlock vẫn im lặng tuyệt đối, khẩu hình khóa chặt. Bàn tay thản nhiên của anh vẫn tiếp tục di chuyển, miết nhẹ, chậm rãi lên cấu trúc gỗ sồi bên cạnh mình, thu thập dữ liệu một cách vô cảm.

Mọi âm thanh đối thoại hoàn toàn biến mất. Khoảng không im lặng dưới đáy hòm trở nên quánh đặc, nặng nề đè nặng lên màng nhĩ.

Tích. Tắc. Tích. Tắc.

Chiếc đồng hồ cơ đeo tay của John nện từng nhịp đập chính xác vào không gian. Tiếng tích tắc ấy như một chiếc búa nhỏ, gõ từng nhịp đếm ngược của sự sống, kéo căng sợi dây thần kinh dưới đáy hòm sồi.

Một tiếng sột soạt lớn của vải vóc phá vỡ sự cân bằng mong manh. Sherlock đột ngột xoay nghiêng toàn bộ vóc dáng cao gầy. Trong bóng tối đen đặc, chuyển động ấy mang theo một thứ áp lực trực diện và tàn nhẫn. Cánh tay phải anh vươn dài qua phía trên bả vai John, hạ lòng bàn tay xuống, đập nhẹ một tiếng bạch lên vách thành hòm sồi. Cánh tay ấy biến thành một thanh xà chịu lực, bít kín hoàn toàn chút tự do ít ỏi phía trên của vị bác sĩ, ép ranh giới hai thân hình vào một thế cài răng lược sát sạt.

Phổi John co thắt dữ dội, lồng ngực phập phồng nhanh hơn để nuốt chửng những luồng khí nóng nghèo nàn oxy. Theo phản xạ, hai tay John lập tức chống mạnh vào hai vai áo khoác dạ thô ráp của Sherlock, dùng lực đẩy ra để giành lấy vài centimet tối thiểu cho sự sống.

"Cổ quan tài đôi cao cấp này rộng một mét ba đó, Sherlock," Giọng John trầm thấp dội lại từ vách gỗ, nhuốm màu bực dọc. "Lùi lại một chút. Tôi cần không gian."

"Chính xác cổ quan tài có kích thước ngoại vi là 2,11 mét chiều dài, rộng 1,35 mét và cao 0,77 mét," Giọng Sherlock vang lên ngay phía trên mặt John, điềm nhiên, phẳng lặng, không hề thay đổi tần số như một cái máy phát ngôn tự động. "Nhưng không gian bên trong chỉ có 1,98 mét chiều dài, rộng 1,15 mét và chiều sâu lòng hòm là 0,55 mét thôi, John. Mật độ không khí đủ để chúng ta thở thêm 32 phút nữa nếu anh chịu nằm yên."

"Dẹp cái mớ số liệu đó đi, Sherlock!"

Cơn giận của John bùng lên, âm thanh dội thẳng vào lồng ngực vị thám tử qua lớp áo sơ mi đang mở cúc. Lồng ngực họ va đập vào nhau theo từng biên độ của tiếng chửi rủa. Trong lúc chật vật tìm kiếm một góc độ để buồng phổi không bị đè bẹp, John hơi di chuyển ngước đầu lên.

Bờ môi của John suýt chút nữa đã chạm vào chóp mũi Sherlock.

Khối cơ thể đang đè phía trên John đông cứng lại như một pho tượng thạch cao. Toàn bộ phép tính về mật độ không khí bị bẻ gãy hoàn toàn bởi khoảng cách suýt soát tàn nhẫn bằng da thịt, bằng hơi ấm, và bằng cả sự ẩm ướt của hơi thở hối hả. Tại ranh giới vô hình chỉ cách vài milimet giữa làn môi mềm ẩm của John và đỉnh mũi mình, Sherlock cảm nhận được một luồng nhiệt điện giật ngược chạy dọc sống lưng, đánh thẳng vào trung khu não bộ. Khứu giác của anh bị chiếm đoạt toàn bộ bởi mùi da thịt nóng bừng, một thứ hương vị nguyên thủy pha lẫn mùi trà khô đặc quánh phát ra từ đôi môi đang hé mở vì thiếu oxy của John, nồng đậm đến mức có thể nếm được trên đầu lưỡi. Nhịp thở của vị thám tử xuất hiện một quãng dồn nén ngắn—một nhịp hẫng cực kỳ nhỏ, nghẹn lại nơi cuống họng, kín kẽ nhưng run rẩy. Đôi đồng tử của Sherlock giãn to trong bóng tối, mất đi sự chuẩn xác cơ học của một kẻ đứng trên mọi ham muốn tầm thường, thay vào đó là sự trỗi dậy của một bản năng săn mồi thầm lặng, muốn giam cầm và đóng băng khoảnh khắc này mãi mãi dưới đáy mồ sồi.

Nhưng rồi, một sự nhượng bộ bất thường diễn ra.

Sherlock đập nhẹ bàn tay phải vào thành hòm gỗ, dứt khoát dịch chuyển, lùi lại theo lời John một cách ngoan ngoãn đến khó tin. Lồng ngực của anh dời khỏi cơ thể John vài centimet, trả lại một khoảng trống hẹp đầy run rẩy.

Sherlock rơi vào trạng thái im lặng tuyệt đối, khẩu hình khóa chặt. Bàn tay phải của anh lại bắt đầu rà quét dọc vào các cấu trúc gờ gỗ bên cạnh mình để tiếp tục tìm kiếm lối thoát, nhưng những cái chạm đã mất đi sự chuẩn xác ban đầu.

Trong khi đó, hai bàn tay của John vẫn đang đặt trên vai Sherlock theo quán tính. Khi vị thám tử lùi lại, theo trọng lực và sự chuyển dịch của vị trí, hai bàn tay ấy không rời ra mà bắt đầu trượt nhẹ xuống, áp chặt vào khuôn ngực rộng của Sherlock.

Chính vào khoảnh khắc lòng bàn tay găm chặt vào lồng ngực ấy, dữ liệu lâm sàng đột ngột dội về não bộ John một cách thô bạo. Nhịp tim của Sherlock không mang tần số phẳng lặng hay nhịp điệu cơ khí của một cỗ máy tư duy. Nó đang nện rất nhanh, dồn dập, đập loạn bất quy tắc dưới lòng bàn tay anh, rồi thình lình khựng lại một nhịp dài hoàn toàn. Một khoảng trống sinh học đứng đơ ra trong bóng tối, trước khi chồm lên, đập dồn dập trở lại bằng một áp lực điên cuồng hơn.

Toàn thân John khựng lại, đôi mắt mở to một cách vô ích. Bản năng của một bác sĩ chiến trường lập tức lấn át cơn giận dữ. Anh ấn chặt lòng bàn tay, giữ nguyên vị trí trong vài giây ngắn ngủi để dò xét lâm sàng với sự nghi hoặc tột độ.

Nhưng kết quả trống rỗng buộc anh phải thay đổi phương thức. Để định vị mạch sâu hơn, John dứt khoát di chuyển năm đầu ngón tay. Trong bóng tối tuyệt đối, các ngón tay trần của John trượt thẳng vào khoảng rỗng của phần cổ áo sơ mi—nơi Sherlock đã nới lỏng ba cúc từ trước. Sự tương phản giữa cái nóng của ngón tay người lính và hơi lạnh từ làn da nhợt nhạt tạo nên một cú sốc nhiệt ngắn. Ngón tay John miết nhẹ qua cấu trúc xương quai xanh sắc sảo, cảm nhận rõ rệt từng rung động cơ học rất khẽ nhưng không thể giấu giếm của vùng ngực phía trên.

Sự xâm nhập đột ngột vào vùng da thịt trần trụi này bẻ gãy hoàn toàn lớp phòng thủ cuối cùng của vị thám tử. Bàn tay phải của Sherlock, vốn đang dò tìm trên thớ gỗ sồi, bộc phát một lực cơ học cực mạnh, nện thẳng lòng bàn tay lên nắp hòm phía trên đầu họ.

BÙM!

Tiếng động khô khốc, nặng nề nện vào không gian hẹp, dội ngược vào màng nhĩ như một tiếng sấm trong huyệt mộ.

Năm ngón tay dài bấu chặt, khóa cứng cổ tay John ngay trên vùng da ngực trần.

Lực siết gắt gao và thô bạo, nén chặt khớp xương của John vào bề mặt làn da nóng rực của mình nhằm kiên quyết chống cự sự thăm dò. Một tiếng thở hắt ra từ lồng ngực Sherlock vang lên rõ rệt. Hơi thở kìm nén khiến tông giọng của vị thám tử khi cất lên trở nên trầm khàn, biến dạng:

"Tôi nói nằm yên, John."

"Tim của anh mới bị ngưng ba nhịp, Sherlock," Giọng John nghiêm túc, mạnh mẽ dằn cổ tay để phản kháng, nhưng thanh âm lại mang sự lạnh lùng chuyên nghiệp của một y sĩ. "Đó là hội chứng suy nút xoang khiến nhịp tim bị đơ, hoặc Block nhĩ thất độ cao. Buông ra, tôi sẽ kiểm tra kỹ hơn."

Lực từ năm ngón tay trái của Sherlock không hề nới lỏng. Ngược lại, chúng càng siết chặt lấy cổ tay John hơn nữa, kiên quyết không cho phép người bạn đồng hành tiến thêm một milimét nào vào vùng cấm. Anh thở dốc, từng luồng khí nóng phả ra đứt quãng, giọng nói mang theo sự ngạo mạn cố thủ của một vị thần đang từ chối thừa nhận sự sụp đổ của đền thờ chính mình:

"Là do không gian này quá ngột ngạt, và nhịp tim của tôi chỉ chậm hai nhịp thôi. Nếu anh không muốn chết trong đây, John, thì nằm yên."

Mệnh lệnh sinh tử dứt hẳn, khóa chặt khoảng không gian dưới đáy mồ sồi thành một khối lặng câm. Lực siết trên cổ tay John vẫn căng tràn áp lực. Qua kẽ tay đang bị khóa chặt, John cảm nhận được hơi thở dồn dập của Sherlock và cả một chút run rẩy rất nhỏ, rất sâu lan ra từ tận sâu trong tủy sống, một sự chấn động âm thầm nhưng bạo liệt. Qua lớp vải sơ mi mỏng dưới lòng bàn tay John, cấu trúc cơ thể cao gầy đang run lên từng đợt nhẹ.

Từng thớ cơ của người lính cũ căng lên, giọng anh nghiêm túc, gằn từng tiếng đanh thép dội thẳng vào bóng tối đen kịt:

"Sherlock, trong không gian với mật độ oxy ít ỏi thế này việc bị suy nút xoang là đồng nghĩa với tử vong. Anh thở chậm thôi, thả lỏng và để yên cho tôi kiểm tra."

Không đợi một lời phản kháng hay bất cứ phản biện từ chối nào từ bộ não thiên tài kia, John vươn cánh tay trái còn tự do của mình lên. Anh lần theo bóng tối, định vị vùng mạch cổ của thám tử để thực hiện một cuộc kiểm tra lâm sàng bắt buộc bằng quyền lực của một y sĩ.

Nhưng ngay khi năm đầu ngón tay của John vừa chạm tới vị trí vải thô của vai chiếc áo khoác đang mở phanh, Sherlock đột ngột nảy sinh một phản ứng dữ dội. Anh giật mạnh cổ tay phải của John—cổ tay vẫn đang bị giam cầm trong bàn tay trái của mình.

Lực giật bất ngờ trong biên độ chuyển động bị hạn chế tối đa tạo ra một sức kéo tàn nhẫn. Theo quán tính vật lý, toàn bộ thân hình John bị trượt mạnh về phía trước.

Anh lao thẳng vào lòng Sherlock.

Khoảng cách giữa hai khuôn mặt bị thu hẹp gắt gao. Đầu mũi họ suýt chút nữa đã đóng đinh vào nhau. Ngay tại điểm va chạm toàn diện này, xúc giác của Sherlock bùng nổ khi lồng ngực dày dạn của người lính nện thẳng vào khuôn ngực trần của mình, ép chặt ba cúc áo sơ mi lụa mở toang dính cứng vào da thịt. Khứu giác của vị thám tử bị đông đặc hoàn toàn bởi luồng hơi thở dồn dập, đứt quãng của John phả thẳng vào làn da môi anh—thứ hơi ấm nóng bỏng mang theo mùi trà khô nồng đậm, trộn lẫn với mùi da thịt rớm mồ hôi đặc trưng của gã quân y đang bị dồn vào đường cùng. Xúc giác nơi vùng đùi và xương chậu hai người cài chặt vào nhau thành một thế khóa chặt chẽ, sát sạt đến mức Sherlock có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp co thắt dữ dội từ các bó cơ của John qua lớp vải quần thô ráp. Trong một tích tắc chật hẹp, bóng tối như bị thiêu rụi bởi tần số run rẩy bạo liệt của hai thực thể đang cọ sát và chiếm đoạt không gian của nhau dưới đáy huyệt sồi.

"Chết tiệt, John, đây không phải lúc anh thể hiện bản năng bác sĩ," Sherlock thở gấp, giọng trầm khàn mang theo một thứ cuồng nộ hoang dại. "Hay cái tính cố chấp đó khiến anh muốn cả hai chết cùng ở đây?"

Lời quát búa bổ nện vào không gian chật hẹp, khiến hành động của John khựng lại hoàn toàn. Cánh tay trái anh đông cứng trên vai áo thám tử. Sự bài xích quyết liệt đến mức vô lý của Sherlock giống như một bức tường lụa bọc thép, kiên quyết đẩy John ra xa khỏi vùng bí mật mà anh đang cố thủ. John không tiếp tục ép sát nữa.

Bầu không khí dưới đáy hòm bỗng chốc quánh đặc lại, im lìm đến đáng sợ. Chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề, bất quy tắc của hai người đàn ông nện từng nhịp thô bạo vào khoảng tối tăm nhốt kín họ.

Trong khoảng lặng kéo dài như vô tận đó, John khẽ nhíu chặt chân mày. Thái độ của Sherlock không phải là sự kiêu ngạo đơn thuần của một thiên tài ghét bị thương hại. Trận giật run nhẹ ở cơ đùi hai hôm trước tại 221B, nhịp tim ngưng đọng bất thường lúc này, và cả sự run rẩy vô kiểm soát dưới lòng bàn tay kia—tất cả các tín hiệu lâm sàng đang tự động kết nối trong tư duy của John, vẽ ra một vết nứt chí mạng trên chiếc bình gốm quý giá nhất mang tên Sherlock Holmes.

Bỗng nhiên, Sherlock phá vỡ dải im lặng ngột ngạt ấy. Như một cỗ máy vừa ép buộc hệ thống tái khởi động quy trình để xóa sạch các dữ liệu lỗi, chất giọng anh đột ngột đanh lại, lạnh lùng như gốm sứ:

"Độ cao của lòng quan tài không đúng."

John chớp mắt trong bóng tối, sự nghi hoặc y khoa tạm thời bị bẻ lái bởi một danh từ toán học. Anh hỏi, giọng trầm thấp:

"Cái gì?"

Sherlock không đáp lời. Anh chủ động buông lỏng cổ tay John, từ bỏ cái khóa tay kiên quyết trước đó, trả lại ranh giới vật lý hẹp hòi giữa hai cơ thể. Ngay khi tự do, Sherlock vươn cả hai tay chầm chậm mò mẫm trong bóng tối. Lần này, anh không gõ theo thói quen nữa, mà miết thật mạnh, dùng toàn bộ lực từ năm đầu ngón tay áp sát dọc theo các đường viền sồi và mép đáy hòm bên cạnh mình. Anh dùng lý trí tối cao để đè bẹp sự xao động của da thịt vừa diễn ra.

John nín thở. Bản năng đồng hành ăn sâu vào máu khiến anh lập tức phối hợp, chủ động nhích nghiêng người, ép sát toàn bộ tấm lưng vào vách hòm bên cạnh để nhường từng milimét khoảng trống ít ỏi cho thám tử thao tác.

Ngón tay trỏ của Sherlock bấm mạnh vào một cái khấc kim loại—chốt lẫy ẩn nằm sát góc nệm satin.

Cạch.

Toàn bộ khối đáy hòm dưới thắt lưng họ đột ngột sụp xuống một khoảng mười lăm centimet. Thể tích lòng hòm giãn nở, kéo theo một khối không khí mới tràn vào cuống họng. Cả hai đồng loạt hít một hơi thật dài, lồng ngực phập phồng đón nhận chút dưỡng khí vừa được giải phóng từ ngăn ẩn.

Sherlock không dừng lại. Anh luồn tay vào cấu trúc rỗng bên dưới, xé toạc lớp vải bọc dạ đen để lộ một bức tượng cổ bằng vàng ròng đính ngọc thạch dọc thân tượng—tang vật tối mật của vụ án buôn lậu xuyên quốc gia.

"Bản lề thủy lực," Sherlock thì thầm, giọng nói lấy lại sự sắc sảo tàn nhẫn.

Anh dùng phần cán nặng bằng vàng ròng của bức tượng, dồn toàn bộ lực từ cánh tay gầy nhưng săn chắc, đóng mạnh hai phát dứt khoát vào thanh chốt bản lề thủy lực ở góc hòm phía trên đầu họ.

RẮC!

Thanh gỗ sồi chịu lực gãy đôi dưới tác động của trọng vật. Lực bật của lò xo thủy lực bị giải phóng, đẩy nắp quan tài bật tung mạnh ra ngoài.

Một luồng ánh sáng đèn pin cực mạnh quét thẳng vào lòng hòm.

Võng mạc của cả hai cay xè, nhòe nhoẹt trong vài giây ngắn ngủi trước sự tấn công rực sáng từ bên ngoài. Luồng không khí lạnh giá, nồng đượm mùi muối biển và sắt rỉ của nhà kho bến cảng xộc vào bên trong, cưỡng đoạt và thốc sạch mùi hương vec-ni cùng hơi nóng dồn nén của hai thân hình. Tiếng bước chân rầm rập của cảnh sát Scotland Yard lao vào nhà kho vang lên dồn dập, phá vỡ sự cô lập của huyệt mộ sồi.

"Sherlock! John! Chúa ơi, hai người..."

Lestrade lao lên vị trí đầu tiên, tay vẫn cầm súng, lồng ngực phập phồng hoảng loạn. Nhưng khi ông soi đèn pin thẳng vào lòng quan tài, câu nói nghẹn lại nơi cuống họng.

Ánh đèn pin vàng vọt phơi bày một khung cảnh mập mờ, bừa bộn và hoàn toàn bất đối xứng về mặt quyền lực vật lý. Sherlock đã ngồi bật dậy trước nửa người, mái tóc xoăn hỗn loạn bám đầy bụi gỗ. Một bàn tay anh vẫn ghì chặt lấy thắt lưng John, một thói quen chiếm giữ không gian và kiểm soát đối phương ngay cả khi hiểm họa đã qua. Ba chiếc cúc áo sơ mi trước ngực thám tử vẫn bung mở, phơi bày làn da nhợt nhạt đang đẫm mồ hôi và vùng xương quai xanh vẫn còn hằn lên vệt đỏ ấm từ những ngón tay của người lính.

Ở phía dưới, John nằm lọt thỏm dưới đáy nệm satin bọc bông rách nát. Chiếc áo len xám xộc xệch. Gương mặt vị bác sĩ đỏ bừng, hơi thở vẫn còn hỗn hển vì thiếu khí, và hai bàn tay anh vẫn bấu chặt lấy bả vai áo khoác thám tử, bấu vào thực tại duy nhất đáng tin cậy.

Ngay cạnh chân họ, khối tượng cổ bằng vàng ròng lấp lánh trơ tráo dưới ánh đèn pin, nằm chơ vơ trên những thớ vải rách, như một nhân chứng câm lặng cho một vụ cứu rỗi đầy bức bối và đen tối vừa diễn ra dưới đáy mồ sâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co