Truyen3h.Co

(Johnlock) Chiếm Hữu

Chương 18

Caytrucnho244

Sáng ngày hôm sau, ánh sáng xám của buổi trưa muộn lọt qua ô cửa sổ căn hộ 221B, phủ lên không gian một lớp sương mờ tĩnh lặng. Trong góc phòng, Sherlock Holmes ngồi khom lưng bên chiếc bàn thí nghiệm, chiếc áo choàng lụa satin màu xanh thủy quân để trần ngực làm lộ ra khung xương quai xanh cùng những đường cơ dứt khoát trên bờ vai tĩnh tại. Ngón tay anh thon dài, điều chỉnh độ nét của kính hiển vi với sự chuẩn xác tuyệt đối, trong khi tay kia dùng bút lông vạch nhanh những đường đồ thị sinh hóa sắc lẹm lên tờ giấy kẻ ô. Tầm mắt anh dán chặt vào mặt kính, nhưng hướng nghiêng của bờ vai luôn duy trì một góc không đổi, như một trục định vị âm thầm khóa chặt vào từng chuyển động của người đàn ông cách đó vài bước chân.

John Watson đang đứng cạnh bàn thí nghiệm, bình thản thu dọn đống bừa bộn sau vụ án bằng những động tác ngăn nắp, gọn gàng của một người lính. Anh gom các tập hồ sơ dày cộp, xếp lại thành chồng ngay ngắn cạnh mấy cuốn sách y khoa cổ, khiến không gian nồng lên mùi giấy mục cũ kỹ quyện lẫn với mùi cồn i-ốt thoang thoảng phát ra từ lớp áo thun mỏng đang căng lên theo mỗi nhịp thở của vị bác sĩ.

Khi John nhấc một chồng sách dày lên, góc bìa da vô tình quệt trúng một ống chiết xuất thủy tinh nhỏ đặt ở góc khuất trên bàn thí nghiệm, khiến ống thủy tinh đổ nghiêng rồi trượt nhẹ trên mặt bàn với một tiếng cạch rất khẽ.

Một giọt dung dịch duy nhất bên trong ống thoát ra ngoài, chất lỏng hoàn toàn trong suốt và phẳng lặng như nước cất rơi chệch sang bên rồi đậu trơ trọi trên mặt bàn, cách ngón tay cái của John khoảng hai phân. John hơi nghiêng đầu nhìn giọt nước, anh đưa bàn tay lên, định rút khăn giấy để lau đi.

Nhưng tại góc phòng, tiếng động nhỏ nhoi đó đã kích hoạt một chuỗi phản xạ bạo liệt khiến đầu gã thám tử ngẩng phắt lên, đồng tử xám tro lập tức co rút lại khi nhận diện ký hiệu ẩn danh trên thân ống nghiệm vừa đổ.

Không một lời cảnh báo.

Sherlock đẩy ghế đứng bật dậy, chiếc áo choàng lụa tung lên như cánh chim ưng đen khi anh lao thẳng tới, tốc độ bạo phát xé toạc khoảng không gian yên vị giữa hai người như một con thú dã chiến vồ mồi. Trước khi John kịp chạm vào chiếc khăn giấy, một lực mãnh liệt và câm lặng đã ập xuống từ phía sau.

Sherlock chộp chặt lấy cả hai cổ tay John.

Năm ngón tay dài siết mạnh như một gọng kìm thép khóa cứng khớp xương, trong khi lòng bàn tay nóng rực của gã thám tử dán chặt vào vùng da mỏng nơi mạch đập của vị bác sĩ đang đột ngột tăng tốc vì kinh hoàng.

Anh cưỡng chế kéo dứt khoát, lôi xồng xộc vị bác sĩ về phía bồn rửa bếp.

Bị kéo theo quán tính, bước chân vững vàng của John suýt vấp vào cạnh sofa, sự bất ngờ chuyển thành phản xạ tự vệ của một người lính khi anh gằn giọng, thanh âm trầm đục vang lên trong không gian dồn nén:

"Sherlock! Cái quái gì thế? Buông ra!"

Sherlock phớt lờ hoàn toàn những lời phản kháng của vị bác sĩ, bằng một thế lực cưỡng chế tuyệt đối, anh dùng cả cơ thể săn chắc và cao lớn của mình ép trọn thân hình của John dính chặt vào mép đá lạnh lẽo của bồn rửa bếp. Khoảng cách giữa hai người bị triệt tiêu hoàn toàn, nóng rực và dồn nén, tay kia của Sherlock vung lên, gạt mạnh cần khóa vòi nước hết cỡ.

Ào!

Luồng nước lạnh buốt dội xối xả xuống lòng bồn inox, tạo nên một thứ âm thanh vang động khô khốc, xé toạc bầu không khí ẩm ướt và ngột ngạt của góc bếp. Sherlock khóa chặt cả hai bàn tay John dưới dòng nước xiết, lòng bàn tay trần của gã thám tử đè mạnh, chà xát điên cuồng và miết gắt gao lên khắp mu bàn tay rồi lách sâu vào các kẽ ngón tay của vị bác sĩ.

Da thịt họ ma sát mạnh mẽ dưới làn nước buốt giá.

Tiếng nước xối xả không cách nào át được tiếng thở dốc hỗn hển chen lẫn mùi lưu huỳnh ngầm cháy từ cơ thể Sherlock. Lòng bàn tay trần của gã thám tử đè mạnh, chà xát điên cuồng và miết thô bạo lên khắp mu bàn tay, lách sâu vào các kẽ ngón tay của John. Anh dùng một lực lớn đến mức như muốn lột bỏ một lớp da, dẫu cho da thịt vị bác sĩ trước đó hoàn toàn khô ráo và giọt dung dịch kia chưa từng chạm tới.

John bị ép chặt đến mức xương sườn cấn vào thành bồn đá, hai tay bị giữ cứng dưới làn nước buốt giá khiến lồng ngực nén chặt trước phản ứng phi lý của tri kỷ, anh hét lên, thanh âm mang theo sự giận dữ lẫn hoang mang tột độ:

"Dừng lại! Thả tôi ra! Giọt nước đó còn chưa chạm vào da tôi! Anh bị cái quái gì thế?"

Sherlock vẫn im lặng như tờ, hai hàm răng nghiến chặt đến mức cơ hàm nổi rõ lên những đường nét góc cạnh sắc lẹm dưới ánh sáng xám. Ánh mắt anh không nhìn John mà nhìn đăm đăm vào làn nước đang chảy trôi, cuồng loạn tìm kiếm một sự an toàn tuyệt đối cho người đàn ông trước mặt, tiếp tục miết mạnh da tay John dưới nước thêm vài giây để đảm bảo áp lực đã rửa trôi mọi nguy hiểm vô hình.

Cạch.

Sherlock dứt khoát vặn khóa vòi nước, tiếng xối xả tắt ngấm đột ngột, trả lại sự im lặng rợn người cho căn phòng.

Ngay khi nước vừa ngắt, Sherlock không hề buông lỏng cự ly mà bằng một chuyển động cưỡng chế cực đoan, anh dùng lực ở cổ tay kéo phắt John xoay người ngược lại. John bị giật ngược, cơ thể vững vàng của cựu quân nhân bị ép vào khoảng không chật hẹp, tù túng giữa lồng ngực để trần ngập tràn hương satin của Sherlock và thành bồn rửa bằng đá, khiến hai thân hình dính chặt không còn một kẽ hở, cảm nhận được từng nhịp tim hỗn loạn của nhau.

Sherlock cúi thấp đầu.

Tiêu cự sắc lẹm găm thẳng vào đôi mắt đang dao động của John.

Đôi đồng tử của gã thám tử mở lớn, phản chiếu một màu xám tro hoang dại và trống rỗng, trong khi hơi thở dồn dập rực nóng tỏa ra sát mặt vị bác sĩ mang theo mùi của vải lụa đẫm mồ hôi lạnh cùng một tầng hương bạc hà run rẩy của cơn hoảng loạn tột độ dưới đáy sâu tâm can. Anh rít qua kẽ răng, giọng trầm thấp và khàn đặc:

"Đừng bao giờ đụng vào các lọ hóa chất hay ống nghiệm trên bàn thí nghiệm. Không bao giờ, John. Anh có nghe tôi nói không?"

John đứng hình, cơ thể kiên nghị của anh bị đóng băng hoàn toàn trước ánh mắt điên cuồng mang theo cả sự chiếm đoạt lẫn sợ hãi chưa từng thấy của gã tri kỷ, khiến không gian bếp rơi vào một khoảng lặng nghẹt thở kéo dài đúng ba giây.

Tõng.

Một giọt nước sót lại từ vòi vỡ tan xuống lòng bồn inox, tiếng động vang lên lanh lảnh và cô độc.

Tầm mắt John không hề né tránh mà nhìn thẳng vào sự hỗn loạn nguyên thủy trong mắt Sherlock, khoảng cách quá gần khiến anh ngửi thấy cả mùi adrenaline đang bùng nổ từ người thám tử, rồi một ánh mắt hoài nghi bắt đầu nhen nhóm, xoáy sâu thẳng vào khuôn mặt đối phương khi nhận ra phản ứng này đã vượt quá giới hạn của một sự cẩn trọng khoa học thông thường.

Nhìn thấy sự hoài nghi đanh lại trong mắt John, hệ thống lý trí của Sherlock lập tức bị dội một gáo nước lạnh, khiến cơn đoản mạch chấm dứt để nhường chỗ cho bản năng tự vệ tối cao.

Biểu cảm điên cuồng trên cơ mặt sắc sảo của Sherlock chầm chậm giãn ra, điềm nhiên trở lại trong tích tắc như lớp mặt nạ robot lạnh lùng được thiết lập lại một cách hoàn hảo. Anh từ từ buông lỏng lực siết ở tay John, rồi lùi lại một bước để trả lại khoảng không gian định mệnh, hai tay đút gọn vào túi áo choàng lụa xanh rồi nhả chữ bình thản, đều đặn, tác phong chuyên nghiệp đến tàn nhẫn như chưa từng có cuộc bạo lực vừa rồi:

"Giao thức phòng độc cơ bản của phòng lab cấp ba. Chất xúc tác hữu cơ chưa bão hòa, có tính bốc hơi cao và kích ứng niêm mạc gián tiếp. Anh đã bất cẩn, John."

John giữ nguyên tư thế bên bồn rửa, hai cổ tay hằn rõ vệt đỏ tấy do lực siết bạo lực trước đó tương phản với làn da đang lạnh ngắt vì nước. Anh nhìn xuống bàn tay còn dính nước, trân trối nhìn những giọt nước rớt xuống sàn, rồi ngước mắt nhìn cái bóng dài, thanh mảnh nhưng đầy ngạo nghễ của Sherlock đang dửng dưng quay lưng bước về phía bàn thí nghiệm, trong khi hạt mầm hoài nghi không những không bị dập tắt mà đã cắm rễ sâu vào tâm trí người lính.

Cơ hàm của vị bác sĩ siết chặt đến mức đau nhức, anh không thốt ra một lời chửi rủa nào để tránh đẩy gã thám tử đang kích động vào một cơn đoản mạch khác. Anh đứng chôn chân bên thành bồn đá lạnh ngắt, nghe tiếng vải áo choàng lụa satin của Sherlock lướt đi ráo hoảnh rồi khuất sau góc khuất phòng khách. Sự tĩnh mịch của 221B ập trở lại, đặc quánh và nghẹt thở.

Hai bàn tay của người lính cũ run lên từng đợt nhẹ—không phải vì cái lạnh của dòng nước xiết, mà vì một áp lực tâm lý quá mức chịu đựng. Anh vặn chặt các ngón tay để siết khô thớ da thịt đang bỏng rát, dứt khoát giật phắt chiếc áo khoác vải thô trên móc treo. Nhét vội chiếc ví da sờn vào túi quần, John đẩy cửa bước thẳng ra đường, ép mình lao vào guồng quay bình dị của thế giới ngoài kia để trốn chạy khỏi chiếc lồng kính ngột ngạt phố Baker.

Ánh sáng hanh hao của buổi chiều London len lỏi qua những tấm kính lớn, chìm lấp dưới hệ thống đèn neon ráo hoảnh của siêu thị tiện ích, trong khi tiếng nhạc nền rè rè phát ra từ chiếc loa cũ kỹ trên trần nhà càng làm tăng thêm cảm giác tù túng, ngột ngạt. John Watson chậm rãi đẩy chiếc xe hàng dọc theo dãy kệ nhu yếu phẩm, nghe tiếng bánh xe sột soạt lăn trên sàn gạch trắng toát, bờ vai anh cứng đờ dưới lớp áo khoác vải thô như đang gánh một khối áp lực vô hình, nén chặt đến bực bối.

Molly Hooper bước đi sát bên cạnh, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và bế tắc sau chuỗi ngày dài không tìm ra manh mối y pháp trong phòng thí nghiệm tử thi, cô cầm một gói khăn giấy trên tay nhưng ánh mắt lại đóng băng vào một khoảng không vô định.

"Chất lỏng đó nhất định có liên quan gì đó, Molly. Anh ta rất kỳ lạ."

Thanh âm trầm đục của John khẽ vang lên, chìm khuất vào tiếng ồn cơ học của siêu thị khi sự tự tôn của một người lính không cho phép anh tỏ ra yếu thế, dẫu sự ngột ngạt trong căn hộ 221B đang đẩy anh đến giới hạn.

Molly sực tỉnh, cô chộp lấy kiện hàng John vừa lơ đãng bỏ vào xe, dứt khoát nhấc nó ngược lại kệ rồi đổi lấy một gói tã giấy khác bỏ vào thế chỗ.

"Cái này sẽ không kích ứng với da của Rosie."

Cô quay sang John, chân mày nhíu chặt lại, cố gắng níu giữ chút lý trí chuyên môn trong một cuộc trò chuyện dường như đang chệch hướng: "Nhưng anh không chắc thứ chất lỏng đó là gì cả đúng không? Hoặc nó có thể là một hợp chất nguy hiểm thực sự, nên anh ấy mới phản ứng như vậy."

John nhặt một món đồ chơi đầy màu sắc dành cho trẻ em lên xem xét. Những ngón tay thô ráp lướt qua lớp nhựa bóng loáng, giọng anh khàn nhẹ, tràn ngập sự bất mãn dồn nén:
"Molly, cô không biết anh ta đã mất bình tĩnh đến thế nào đâu. Và... tôi linh cảm cái thứ đó chính là nguyên nhân."

"John, anh phải mang được thứ chất lỏng đó đến cho tôi thì tôi mới phân tích được chứ." Molly thở dài bất lực, đôi vai cô chùng xuống.

John đưa món đồ chơi đầy màu sắc ra trước mặt Molly, một nụ cười nhạt nhẽo và cay đắng nở trên môi: "Cô nghĩ tôi không muốn chắc? Anh ta cấm tiệt tôi lại gần khu vực bàn thí nghiệm."

Molly cầm lấy món đồ chơi từ tay John, lơ đãng xoay chuyển nó rồi vứt vào xe đẩy. Đúng lúc đó, chuyển động vươn tay của John khiến ống tay áo len dầy dặn xê dịch lên cao, để lộ ra vùng cổ tay trần.

Những mảng đỏ tấy lớn, hằn rõ hình dạng của các ngón tay thon dài, sắc lẹm lan từ cổ tay xuống mu bàn tay và các đốt ngón tay vững chãi. Vết hằn dữ dội đến mức nổi bật trên làn da trắng của vị bác sĩ.

Molly khựng lại hoàn toàn. Nụ cười xã giao trên mặt cô biến mất. Cô chộp phắt lấy cổ tay John, kéo lại gần để nhìn cận cảnh. Giọng cô thảng thốt, phá vỡ sự ráo hoảnh của ánh đèn neon:
"Anh bị gì vậy? Là do chạm vào thứ chất lỏng đó à?"

Molly run rẩy lướt những ngón tay thon mềm trên làn da John, rồi áp lòng bàn tay ấm áp của mình lên vết thương đang tỏa nhiệt hâm hấp. Dưới ánh đèn neon ráo hoảnh, áp lực từ cô khiến các vệt đỏ tấy càng hiện rõ, sẫm màu một cách bất thường: "Không phải... đây không phải là bỏng hóa chất. Đây là dấu chà xát... bằng lực tay."

John lập tức rụt phắt tay lại như bị điện giật. Anh giật mạnh gấu áo len xuống, che khuất hoàn toàn vệt đỏ tấy dưới lớp vải dày. Anh đảo mắt nhìn sang dãy kệ hàng đối diện, quai hàm bướng bỉnh bạnh ra, thanh âm cứng nhắc như một mệnh lệnh quân đội:
"Va quệt lúc dọn nhà thôi. Không có gì."

Molly nhìn thẳng vào ánh mắt lảng tránh của John. Bản năng của một bác sĩ y pháp khiến cô lập tức lên tiếng, giọng cô đanh lại, đầy kiên quyết bác bỏ lời nói dối vụng về của anh:
"John... Tôi khám nghiệm tử thi mỗi ngày. Vết tủ quệt sẽ bầm tím cục bộ do va đập, còn đây là mảng đỏ do lực siết của ngón tay trần..."

Nhưng khi những từ ngữ cuối cùng vừa thoát ra khỏi môi, Molly đột ngột khựng lại. Đôi mắt cô mở lớn, đóng băng vào khoảng không trước mặt khi các dữ kiện y pháp trong đầu tự động kết nối với nhau. Cô đứng hình mất vài giây, biểu cảm trên gương mặt từ từ vỡ vụn khi những mảnh ghép trong đầu tự động kết nối lại. Cô nhận ra chủ nhân của những vết hằn thô bạo này là ai. Cô bàng hoàng hiểu rằng sự điên cuồng và chiếm hữu cực đoan của gã thám tử đối với vị bác sĩ đã vượt qua mọi ranh giới của một tình bạn thông thường—một sự bảo bọc thô bạo, đầy tính định đoạt mà anh ta sẽ không bao giờ để lộ trước mặt cô.

Cổ họng Molly nghẹn đắng. Cô lắp bắp, giọng hạ thấp xuống mức tối đa, run rẩy trong sự kinh hãi tột cùng:
"Là... là Sherlock làm sao?"

Lời bóc trần của Molly như một cái dập ghim thô bạo vào sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của John. Các ngón tay của John siết chặt vào thành sắt lạnh ngắt của xe đẩy đến mức nổi gân xanh cuồn cuộn, anh đẩy mạnh xe hàng về phía trước một bước cơ học, khiến tiếng bánh xe nghiến lên sàn gạch rít lên một tiếng khô khốc để giải tỏa sự bức bối đang nghẹn ứ nơi cổ họng, giọng gằn lên đầy tức tối:

"Anh ta điên rồi. Chỉ vì một giọt nước trên bàn gỗ, còn chưa chạm vào da tôi. Tôi không hiểu nổi anh ta đang giấu cái quái gì nữa!"

Molly đứng yên tại chỗ, đôi chân như đổ chì trước lời nói đầy phẫn uất của John. Cô sững sờ nhìn theo bóng lưng đang xa dần của vị bác sĩ, hoàn toàn chìm vào khoảng lặng của riêng mình mà không kịp bước theo.

John đẩy chiếc xe đi một đoạn ngắn, dừng lại trước kệ hàng bày biện những chiếc bình sữa và núm ti em bé bằng silicon trong suốt. Phía trước anh, một cô gái trẻ đang rướn đôi bờ vai thanh mảnh, vươn tay lên cao để cố lấy một món hàng nằm cheo leo trên tầng kệ cùng. Cô gái ăn mặc đơn giản, mái tóc cột cao gọn gàng, nhưng khí chất toát ra lại mang một vẻ nghiêm túc, lạnh lùng và chuẩn xác đến kỳ lạ. Sự xa cách và tác phong máy móc ấy bất giác khiến John nhớ tới Anthea.

Với bản năng lịch lãm của một quý ông và phản xạ nhạy bén của một cựu binh, John tiến tới một bước. Anh vươn sải tay dài, cơ bắp dưới lớp áo len dầy dặn căng lên, dễ dàng lấy món hàng trên cao xuống rồi đưa cho cô.

Mùi phấn mịn và sự khô ráo tuyệt đối của một căn phòng vô trùng vương lấy khứu giác John.

Lớp hương ấy lướt qua mũi anh như một làn gió lạnh, ráo hoảnh và không đọng lại chút hơi ấm nào, tạm thời cắt đứt mùi lưu huỳnh ngầm cháy từ cơ thể Sherlock còn đang ám ảnh tâm trí anh trong suốt dọc đường đi.

Cô gái đón nhận lấy món đồ từ tay anh, gật đầu nhẹ. Đôi mắt cô không một chút gợn sóng, nhả ra những thanh âm nhẹ nhàng nhưng mang vài phần nghiệp vụ máy móc:

"Cảm ơn anh."

John gật đầu lịch sự, nét mặt kiên nghị không chút thay đổi rồi tiếp tục đẩy xe đi tiếp. Cô gái xa lạ cũng nhanh chóng rẽ vào một lối đi khác, để lại một khoảng lặng chìm trong tiếng nhạc nền rè rè của siêu thị.

Molly mới sực tỉnh khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Cô bước thật nhanh qua những dãy hàng để đuổi theo tiếng bánh xe lăn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại nhưng sự ngột ngạt vẫn không hề giảm bớt, ánh mắt cô như bị nam châm hút chặt vào vệt tấy đỏ ẩn hiện sau gấu áo len mỗi khi cổ tay John chuyển động theo nhịp đẩy xe, cô cất giọng e dè, dò xét đầy lo sợ:

"John... Anh ta... Sherlock... làm vậy... với anh thật à?"

Bước chân của vị bác sĩ khựng lại, anh quay sang nhìn vẻ rối loạn và gương mặt đang tái đi vì lo lắng của Molly, khiến sự giận dữ đanh thép lúc nãy dần dần dịu xuống, nhường chỗ cho sự che chở bản năng dành cho người phụ nữ trước mặt, nhưng giọng nói của anh vẫn chắc nịch, không cho phép ai hoài nghi lòng trung thành của mình:

"Tai nạn trong phòng lab. Sherlock có giao thức an toàn riêng của anh ta."

Molly đăm đắm nhìn vào đôi mắt kiên định của John. Câu bào chữa của vị bác sĩ dẫu có phần vụng về nhưng lại chứa đựng một sự dung túng tuyệt đối, khiến cô buông thõng bờ vai mệt mỏi, để một tiếng thở dài nén chặt trượt qua môi.

Cô quyết định không gặng hỏi thêm, không phải vì muốn tôn trọng sự kiêu hãnh của một cựu binh, mà vì trong một khoảnh khắc thấu suốt đau lòng, cô nhận ra chính mình cũng chẳng khác gì John. Cả hai đều là những kẻ tình nguyện quay cuồng xung quanh một quỹ đạo duy nhất mang tên Sherlock Holmes, tự tìm lý do để tha thứ cho mọi sự tổn thương và cực đoan mà anh gây ra.

Cô nhắm mắt lại, chủ động giấu đi vệt đỏ hằn sâu trên cổ tay John vào góc tối tăm của ký ức rồi lặng lẽ bước theo sau như một cái bóng trung thành dưới ánh đèn neon ráo hoảnh.

John quay người, hai bàn tay siết chặt lấy thanh sắt lạnh ngắt của tay cầm để tiếp tục đẩy xe hàng về phía trước, dẫm nát những hạt mầm hoài nghi đang bủa vây lấy tâm trí nhằm tìm lại sự kiên nghị vốn có của một người lính.

Ánh sáng lịm dần xuyên qua khung cửa sổ phòng khách 221B Baker Street, kéo theo những vệt bóng dài đổ sụp xuống căn phòng khi hiện trường hỗn loạn của bồn rửa và chiếc bàn thí nghiệm ở bếp lúc trưa giờ đây đã được dọn dẹp sạch sẽ không một tỳ vết, tựa như một vùng ký ức vừa bị xóa nhòa một cách cố ý. Giữa không gian tĩnh mịch, tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường vang lên đều đặn, gõ từng nhịp khô khốc vào bầu không khí ngột ngạt và dồn nén của căn hộ.

Sherlock Holmes đang ngồi bất động trên chiếc ghế bành quen thuộc, vạt áo choàng lụa satin màu xanh thủy quân khép hờ để lộ làn da trắng nhợt cùng những đường nét góc cạnh, sắc lẹm nơi lồng ngực vững chãi, hai bàn tay anh đan lại đặt ngay ngắn dưới cằm. Đôi mắt xám tro tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng điềm nhiên nhìn vào khoảng không trước mặt, vẽ nên một vẻ mặt tĩnh tại và lạnh lùng như thể màn bạo lực thô bạo ở bồn rửa bếp vài tiếng trước chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

Cạch.

Cửa phòng khách mở ra.

John Watson xách túi nhu yếu phẩm bước vào với tác phong vẫn kiên nghị, vững vàng, nhưng các ngón tay lại cố tình kéo gấu áo len xuống thật sâu để che đi những đỏ tấy đã nhạt màu bớt trên tay, dấu vết trần trụi của hành động cực đoan từ gã bạn cùng phòng. John dán chặt mắt vào túi đồ nhằm tránh một sự giao thoa ánh mắt, bước thẳng vào góc bếp để cất dọn rồi cố ý lờ đi sự hiện diện của vị thám tử, dựng lên một bức tường lâm sàng lạnh lùng để bảo vệ khoảng không gian độc lập còn sót lại của mình.

Nhưng Sherlock không cho phép điều đó.

Anh chầm chậm buông chân xuống rồi đứng dậy, vóc dáng cao lớn, thanh mảnh nhưng tràn đầy năng lượng ngầm của anh lướt theo sau lưng John, giống như một bóng ma lụa satin từ từ xâm chiếm và nuốt chửng hoàn toàn khoảng không gian nhỏ hẹp ở bàn bếp. Khi John vừa đặt một hộp nhu yếu phẩm lên mặt bàn, bàn tay dài và lạnh của Sherlock từ phía sau vươn tới một cách đột ngột nhưng từ tốn, đè chặt lên mu bàn tay John để chặn đứng mọi động tác của vị bác sĩ.

John không giật tay ra mà đứng yên, hơi ngước đầu lên do sự chênh lệch chiều cao giữa hai người, khiến nhãn quan của một cựu binh đanh lại rồi găm thẳng vào đường xương quai hàm đang căng cứng của gã thám tử, giọng anh vang lên mang theo sự lạnh lùng và chuẩn xác của một bác sĩ quân y:

"Bớt đỏ rồi. Không có triệu chứng nhiễm độc lâm sàng hay kích ứng bề mặt."

Sherlock hoàn toàn phớt lờ lời khẳng định đó, anh lật ngược mu bàn tay của John lại rồi khóa chặt lấy cổ tay anh bằng một lực vừa đủ, không quá thô bạo như lúc trưa nhưng đủ để khẳng định quyền lực độc tôn. Ngón tay cái của thám tử bắt đầu lướt đi. Anh miết chậm rãi, tỉ mỉ dọc theo các thớ thịt đang sưng nhẹ, lướt qua chính dấu vết do lực siết của mình để lại. Hành vi này đã biến thành một động thái đóng dấu quyền sở hữu của một vị thần ái kỷ lên cơ thể người đàn ông của mình, hơn là một cuộc kiểm tra y tế thông thường.

Ngón tay dài của Sherlock miết đều trên mạch đập đang thổn thức của John.

Cái lạnh ráo hoảnh từ các đầu ngón tay thanh mảnh, mịn màng của gã thám tử truyền thẳng qua lớp biểu mô, áp chế làn da đang hâm hấp nóng của vị bác sĩ. Sự tương phản nhiệt độ ấy kích hoạt những nhịp đập dồn dập, run rẩy dưới lớp thịt mỏng, tạo nên một sự va chạm da thịt dồn nén đến ngột ngạt.

"Độ đàn hồi của biểu mô tốt. Nhịp mạch 84," Sherlock không ngẩng đầu, chất giọng bình thản như một cỗ máy đã được lập trình sẵn từ trước: "Anh đang bị co thắt nhẹ ở cơ vai, John. Hệ thần kinh thực vật của anh đang phản ứng quá mức với một sự cố phòng lab tiêu chuẩn. Anh hoàn toàn an toàn."

John đứng im, lồng ngực nén chặt trước hơi ấm rực nóng phát ra từ cơ thể đối phương, anh chấp nhận để yên cho các ngón tay của Sherlock miết trên da thịt mình như một sự dung túng lạnh lùng và một sự phục tùng thầm lặng mà anh chấp nhận đánh đổi để ngăn chặn một cuộc bùng nổ bạo lực khác từ gã tri kỷ điên cuồng, không một lời cằn nhằn, không một câu chất vấn.

Một khoảng lặng nghẹt thở kéo dài đúng năm giây giữa góc bếp tối, nơi chỉ có tiếng hơi thở điều hòa của hai cơ thể đang ép sát cạnh nhau, hòa quyện giữa mùi lụa satin thủy quân và mùi áo len dày dặn của người lính.

Thỏa mãn trước sự im lặng và phục tùng tuyệt đối của John, Sherlock chầm chậm buông lỏng lực siết ở tay anh rồi rút tay về, đút gọn vào túi áo choàng lụa xanh khi chiếc mặt nạ robot vô cảm được đeo lên hoàn chỉnh. Anh quay lưng bước lại phía bàn trà, điềm nhiên nhặt lên một tập hồ sơ mới tinh rồi nhả chữ nhanh với tác phong chuyên nghiệp đến tàn nhẫn, thành công kéo bộ não của John vào guồng quay logic:

"Cấu trúc Ngôi sao Thất hình vừa xuất hiện biến số mới tại khu vực ngoại ô phía Tây. Hung thủ đã dịch chuyển chu kỳ sớm hơn hai mươi bốn giờ so với tính toán phổ quát. Chúng ta không có thời gian để lãng phí vào các phản ứng tâm lý thứ cấp đâu, John."

John nhìn xuống bàn tay trần còn vương chút hơi lạnh từ những ngón tay của thám tử, anh khẽ thở hắt ra một hơi dài, trút bỏ hoàn toàn lớp phòng ngự cuối cùng để dòng chảy của vụ án cuốn mình đi vào khoảng không gian lý trí quen thuộc.

John quay người bước ra khỏi bếp, anh đi thẳng tới chiếc ghế bành của mình đối diện với Sherlock, ngồi xuống và chìa bàn tay ra, thản nhiên đón lấy một nửa tập hồ sơ từ tay thám tử như một thói quen cố hữu.

Sherlock không ngẩng đầu lên, nhưng khóe môi anh ta khẽ nhếch lên một vệt mập mờ dưới bóng tối đang sập xuống của phòng khách khi chiếc lồng kính vĩ mô đã khóa chặt, chính thức để guồng quay vụ án nuốt chửng lấy cả hai một lần nữa, giam cầm họ trong sự dồn nén ngột ngạt và sự đồng phụ thuộc không thể cứu vãn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co