Chương 17
Không gian phòng khách 221B Baker Street chìm vào một buổi trưa muộn tĩnh lặng đến mức bức bối. Ánh sáng xám mờ của bầu trời London lọt qua khung cửa sổ, đổ những vệt dài nhợt nhạt lên sàn gỗ. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường đều đặn như một máy đếm nhịp.
Sherlock nửa nằm nửa ngồi trên chiếc sofa da cũ, lưng tựa hờ vào vành tay vịn, chân duỗi thẳng. Chiếc áo choàng lụa satin màu xanh thủy quân không thắt đai, vạt áo dày dặn rủ xuống hai bên thành ghế, ngả sang sắc đen trong bóng tối. Lọc qua lớp lụa mở toang là khuôn ngực thanh mảnh và những đường xương quai xanh góc cạnh đầy sắc sảo. Một chân của anh gác thẳng lên đùi John, ống quần ngủ vải thô đã được kéo cao quá gối, dồn cục lại phía trên. Cạp quần buộc lỏng lẻo bị kéo căng theo độ duỗi của chân, hằn lên những đường thắt eo ngay trước tầm mắt người đối diện.
John ngồi ở phía cuối sofa, lưng thẳng. Hai tay anh nâng chiếc chân của Sherlock lên, bắt đầu tháo những vòng gạc trắng. Tiếng vải sột soạt khẽ khàng vang lên. Được hai lớp băng, một vệt máu thẫm loang lổ hiện ra, cắt ngang màu trắng vô trùng. Vạt lụa trơn bóng từ gấu áo Sherlock chốc chốc lại quét qua mu bàn tay thô ráp, chai sạn của người lính.
John nhíu chặt chân mày. Tốc độ rút băng nhanh và dứt khoát hơn. Vòng gạc cuối cùng trút bỏ, lộ ra một lớp vảy sần sùi màu nâu thẫm. Ngay chính giữa, một vết nứt dọc rõ rệt đang rỉ máu tươi lẫn dịch vàng. Khớp hàm của John bạnh lên, hơi thở nặng hơn một nhịp. Anh dịch chuyển ánh mắt từ đầu gối, từ từ dời lên rồi ghim thẳng vào gương mặt Sherlock.
"Bảy ngày rồi, Sherlock. Vảy đáng lẽ phải khô và đóng miệng," John dằn giọng dứt khoát, thanh âm khàn đặc. "Anh lại làm cái quái gì để nó nứt ra thế này?"
Sherlock vẫn cầm hồ sơ vụ án trên tay, hai mắt không rời khỏi trang giấy.
"Nhà kho lương thực ngoại ô đêm qua lạnh dưới 5 độ, John," chất giọng Sherlock phẳng lặng. "Sương muối làm cứng các khớp xương, và adrenaline khi bám theo dấu vết của hắn đủ để là cắt đuôi mọi tín hiệu đau lên đại não. Tôi quên mất cái chân này. Chỉ là một vết rách cơ học do vận động quá biên độ thôi."
John thu hồi ánh mắt. Anh không đáp, chỉ cúi đầu, dùng chiếc panh kẹp lấy bông thấm thuốc sát trùng. Động tác của anh trở nên đều đặn, chuẩn xác một cách máy móc, lạnh lùng như đang xử lý một món đồ da bong tróc.
Sherlock khẽ hạ rìa tờ hồ sơ xuống ba phân. Ánh mắt anh dời từ những dòng chữ đen sang đỉnh đầu của John, nơi những lọn tóc màu tro lạnh chải chuốt chỉn chu đang bất động. Sắc tóc tịch mịch như màn sương ấy tạo nên một khoảng cách buốt giá giữa hai người. Sự im lặng lâm sàng của vị bác sĩ khiến các ngón tay đang cầm giấy của Sherlock siết chặt, làm góc tờ giấy hồ sơ hơi cong lên.
"Mép cắt bị xé rách lại rồi, tổn thương bên dưới sâu hơn lần đầu," giọng John khàn nhẹ, đều đều dội vào không gian. "Ba ngày tới là giai đoạn quyết định để lên da non. Anh bắt buộc phải bất động khớp gối này tại nhà. Nếu trong vòng bảy mươi hai giờ tới vết thương còn bị co kéo, miệng da sẽ nhiễm trùng tầng sâu."
John buông panh kẹp, đặt lọ thuốc sang chiếc đôn gỗ cạnh băng ghế. Anh lấy dải băng gạc mới, bắt đầu quấn vòng đầu tiên quanh đầu gối thám tử. Thớ vải vừa chạm vào da thịt.
Sherlock đột ngột co mạnh cơ chân về phía sau.
Mép băng gạc tuột khỏi các đầu ngón tay John. Theo phản xạ dã chiến, vị bác sĩ lao thẳng người tới, hai tay chộp lấy bắp chân Sherlock, ghim chặt xuống.
John ngước phắt đầu lên.
"Cái quái gì vậy, Sherlock?" Khớp hàm John bạnh ra, từng chữ nén qua kẽ răng.
Sherlock không đáp. Anh chỉ dịch chuyển nhẹ hông, toàn bộ thớ cơ chân đang căng cứng lập tức buông lỏng hoàn toàn, đổ sụp toàn bộ sức nặng sinh học vào lòng bàn tay John. Chiếc áo choàng lụa satin màu xanh thủy quân trượt khỏi bả vai anh, để lộ khuôn ngực thanh thoát phập phồng theo từng hơi thở nặng. Ánh mắt xám tro của anh không dao động, khóa chặt vào đôi đồng tử đang giãn ra của người đối diện.
Ba giây im lặng kéo dài như một thế kỷ. John cúi đầu, bàn tay siết dải băng gạc chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh bắt đầu kéo thớ vải quấn lại từ đầu, từng vòng, từng vòng đè lên nhau một cách dứt khoát cho đến khi dải băng khóa chặt vòng cuối cùng. Khi nút thắt vừa khít, anh nâng chiếc chân bị thương lên, định đặt trả lại xuống lớp nệm ghế.
Sherlock rướn người, chầm chậm dời trọng tâm về phía trước.
Bàn tay Sherlock khóa chặt lấy cổ tay John.
Lực kéo tuy không thô bạo nhưng mang một sự cưỡng chế vô hình, kéo vị bác sĩ đổ nhào vào khoảng không mở toang giữa hai vạt áo choàng lụa. Khứu giác của John lập tức bị nhấn chìm trong mùi hương đặc trưng của Sherlock — mùi tinh thể bạc hà mát lạnh từ xà phòng tắm, mùi cồn sát trùng gay gắt còn vương trên đầu ngón tay, và mùi sắt tanh nồng rỉ ra từ vết nứt đầu gối đang áp sát.
Cằm Sherlock hạ trĩu nặng trên bả vai John. Bàn tay trái của anh khóa chặt lấy cổ tay đối phương, ép các đầu ngón tay mình đè lên mạch đập đang hỗn loạn dưới lớp da của John. Bàn tay còn lại vòng qua thắt lưng, siết một lực chặt chẽ, triệt tiêu toàn bộ khoảng trống giữa hai lồng ngực. Lớp vải satin trơn trượt của vạt áo choàng ma sát vào thớ vải thô ráp trên ngực áo John, phát ra tiếng sột soạt khô khốc rồi im bặt.
John giữ nguyên tư thế ngồi, hai tay buông thõng giữa khoảng không. Đôi vai anh căng lên chống cự trong vài nhịp thở đầu, nhưng dưới sức nặng từ chiếc cằm góc cạnh của Sherlock đang tựa vào vai mình, bờ vai người lính từng bước rũ xuống. Khớp tay anh lỏng ra. Anh bất động, để mặc cho lồng ngực Sherlock phập phồng dội từng hồi liên hồi vào da thịt mình.
Chiếc đồng hồ treo tường vẫn tích tắc đều đặn. Kim phút dịch chuyển qua ba vạch nhỏ, nhưng không một ai nhúc nhích. Những hạt bụi mịn nhảy múa trong vệt sáng xám lọt qua cửa sổ từ từ lắng xuống sàn gỗ. Hơi ấm từ hai cơ thể xuyên qua các lớp vải thun và lụa, hòa vào nhau thành một khối nhiệt lượng nồng đậm. Vài phút trôi qua tựa như một khoảng trũng thời gian đứng bóng, kéo dài đến mức tiếng thở của cả hai dần đồng điệu thành một nhịp duy nhất. Đó là một sự giam cầm êm dịu nhưng nghẹt thở.
John khẽ cựa mình, hông dịch chuyển nhẹ lùi về phía sau.
Vòng tay ở thắt lưng lập tức buông lỏng. Sherlock từ từ rút hai tay về, đút gọn vào túi chiếc áo choàng lụa, lùi sâu vào góc đệm da cũ. Vạt lụa satin khép lại, che khuất khuôn ngực trần. Gương mặt anh lại bất động, trả về lớp mặt nạ robot thường ngày.
Sự tịch mịch đặc quánh bao trùm lấy căn phòng bỗng chốc bị xé toạc bởi tiếng rung dồn dập từ chiếc điện thoại đặt trên bàn trà. Sức bật từ chế độ rung khiến thiết bị dịch chuyển nhẹ, tạo ra những tiếng cạch cạch đều đặn trên mặt gỗ sồi. John dời mắt khỏi vị thám tử, vươn tay cầm lấy thiết bị. Trên màn hình khóa, một tin nhắn khẩn cấp từ Molly Hooper hiện lên sắc gọn: "Mẫu phân tích độc chất lần hai của ba tử thi vừa có kết quả. Âm tính hoàn toàn. Các chỉ số sinh hóa tụt về mức bất thường. Hai anh đến St. Bart's ngay."
Sherlock không nói một lời. Anh dứt khoát đứng bật dậy, chiếc áo choàng lụa satin tung ra rồi khép lại khi anh sải bước về phía phòng ngủ để thay trang phục dã chiến. Nửa tiếng sau, không khí ấm áp của phố Baker đã bị bỏ lại phía sau.
Ánh sáng trắng từ những dãy đèn huỳnh quang dội xuống phòng pháp y của St. Bart's, lạnh lẽo và trần trụi. Nó phủ một lớp màng bạc mỏng lên ba chiếc khay kim loại xếp song song giữa phòng, nơi ba thi thể đang nằm im lìm như những bức tượng sáp lỗi. Không khí ngột ngạt mùi formalin và sự chết chóc được đông cứng bởi hệ thống làm mát.
Móng tay Molly Hooper bấu chặt vào mép tập báo cáo y pháp dày cộp, tiếng lật giấy sột soạt nghe khô khốc. Cạnh cô, John Watson đứng khoanh tay trước ngực, đôi vai căng lên dưới lớp áo len, ánh nhìn găm chặt vào màn hình hiển thị sinh hóa.
Lùi lại nửa bước trong vùng bóng tối mờ nhạt ngoài rìa ánh đèn, Sherlock Holmes đứng yên như một bóng ma. Hai tay anh đan lại, đặt hờ dưới cằm. Đôi mắt xám tro dán chặt vào những vết rạch sắc lẹm, sâu hoắm trên cổ tay ba nạn nhân, đồng tử khẽ giãn ra theo từng nhịp thở nông.
"Kết quả phân tích độc chất lần hai của cả ba ca đều âm tính với mọi loại thuốc mê hay an thần," Molly phá vỡ khoảng lặng, ngón tay chỉ vào bảng chỉ số độc chất trên màn hình. "Nhưng cơ chế chết rất kỳ quái. Như Beatrice — ca nữ tu, hệ thống nội tiết hoàn toàn tĩnh lặng. Không có một phần triệu gram adrenaline phản kháng. Giống như... cô ấy không hề biết mình sắp bị giết. Không có sự phản kháng nào."
John bước lên một bước. Anh cúi thấp người, nhìn cận cảnh vào làn da xám ngoét của Arthur, hai tay chống chặt vào thành chiếc khay kim loại.
"Không phải họ không biết, Molly," John dằn giọng, chân mày nhíu chặt thành một đường rãnh sâu. "Nhìn ca thứ hai đi, Arthur — người cha mất con. Nồng độ cortisol và adrenaline trong các mẫu mô bộc lộ tỷ lệ cô đặc kỷ lục của sự căng thẳng và đau buồn cực hạn. Hắn không dùng hóa chất để khống chế. Hắn dùng chính trạng thái tâm lý đặc thù của nạn nhân để làm thay đổi thành phần sinh hóa trong máu trước khi rút ra."
Sự im lặng lại bao trùm, đông đặc theo hơi lạnh từ hệ thống làm mát của nhà xác dội xuống.
Sherlock thong thả hạ hai tay xuống khỏi cằm. Anh tiến sát lại cạnh bàn nghiệm thi, đứng ngay sau lưng John. Khớp gối bị thương dưới lớp vải quần tây bất chợt nhói lên một nhịp căng thẳng, ép anh phải dồn trọng tâm sang chân còn lại, khiến khoảng cách giữa tấm lưng của John và vòm ngực anh thu hẹp lại chỉ còn vài phân.
Vạt áo khoác của Sherlock quét qua bắp tay John.
Lớp vải dạ dày dặn, đượm chút hơi lạnh ngoài trời trượt trên thớ len thô ráp, nhen nhóm lại luồng nhiệt lượng ấm nóng vừa bị dập tắt tại phòng khách 221B. Khứu giác của John lập tức bị bao vây bởi mùi tinh thể bạc hà hòa lẫn với mùi formalin nồng nặc của nhà xác — một sự kết hợp sạch sẽ nhưng sắc lạnh đến nghẹt thở. Sherlock không lùi lại, anh nghiêng nhẹ người, tầm mắt dán chặt vào gáy vị bác sĩ, nơi những sợi tóc màu tro đang khẽ lay động theo từng nhịp thở nông.
"Hắn đang thu thập các hằng số sinh học sạch tuyệt đối khỏi các tạp chất của sự toan tính thông thường, John," chất giọng Sherlock đanh gọn, vang lên sát bên vành tai vị bác sĩ. "Một nữ tu khiết tịnh về thể xác, một người cha chìm trong tuyệt vọng về cảm xúc, và một đứa trẻ tự kỷ có tâm trí cô lập với thế giới. Ba nhóm đối tượng thuần khiết phục vụ cho cấu trúc ngôi sao thất hình lồng chiếc chén úp ngược. Một nghi thức thanh tẩy bằng máu."
Đôi vai John dưới lớp áo len bỗng chốc cứng đờ, nhưng anh không né tránh. Anh vẫn đứng yên, để mặc cho hơi thở của Sherlock phả dọc bên cổ, chậm và sâu.
Molly lật nhanh các trang giấy cuối tập hồ sơ, sắc mặt cô khựng lại dưới ánh đèn huỳnh quang. "Bản báo cáo in ở đây đang bị thiếu trang dữ liệu trích xuất độc chất học lâm sàng của nạn nhân thứ ba. Để tôi vào ngăn lưu trữ tạm thời tìm lại."
Sherlock xua tay, điệu bộ chính xác nhưng từ tốn. Anh chuyển hướng bước chân về phía tủ hồ sơ kim loại chìm trong bóng tối loang lổ ở góc phòng, nơi ánh đèn huỳnh quang chỉ có thể rướn những tia sáng lạnh lẽo chạm vào các cạnh giá tài liệu.
"Không cần, tôi nhớ vị trí phân loại ngăn lưu trữ của cô," giọng anh đều đều, chuyên nghiệp.
John và Molly quay lại, tiếp tục rà soát các vết thương cơ học trên thi thể Arthur. Lưng họ quay thẳng về phía Sherlock.
Tấm lưng dài của anh đổ một cái bóng cao lớn, bất động xuống nền gạch vô trùng. Giữa khoảng lặng tuyệt đối, những ngón tay trần, thon dài của Sherlock bắt đầu chuyển động, lướt nhanh qua từng cạnh file kẹp nhựa. Tiếng nhựa cọ xát vào nhau tạo ra những âm thanh sột soạt rất khẽ, như tiếng rắn bò qua lá khô.
Sherlock dừng lại. Anh thong thả rút ra một dải giấy in kết quả xét nghiệm độc chất từ máy sắc ký GC-MS, dải phiếu có dán mã số ẩn danh.
Tiêu cự của anh khóa chặt vào dòng chữ hiển thị bằng mực đen trên nền giấy trắng: "Not Detected".
Anh dùng hai đầu ngón tay trần nhẹ nhàng miết phẳng một nếp nhăn nhỏ ở góc dải giấy in. Động tác ấy tỉ mỉ như thể anh đang mơn trớn một làn da sống. Thế rồi, anh thản nhiên kẹp dải giấy trả lại chính xác vị trí ngăn file cũ, không phát ra tiếng động.
Cánh tay anh vươn ra, dứt khoát rút đúng trang dữ liệu độc chất bị thiếu của nạn nhân thứ ba ở ngăn bên cạnh.
Sherlock bước ra khỏi vùng tối để quay trở lại bàn nghiệm thi. Khi bước chân đầu tiên chạm vào vùng ánh sáng trắng của dãy đèn huỳnh quang, gương mặt anh đã trả về vẻ mặt robot vô cảm và lạnh lùng quen thuộc.
Anh dừng lại ngay bên cạnh John.
Trang giấy sắc lẹm trên tay Sherlock quệt nhẹ qua mu bàn tay John.
Rìa giấy thô cứng cắt ngang cảm giác da thịt, để lại một vệt lạnh buốt mơ hồ trước khi anh đưa nó thẳng về phía tay Molly mà không thèm nhìn cô. Sherlock dứt khoát rút chiếc khăn mỏng từ trong túi áo ra, lơ đãng lau sạch các đầu ngón tay trần, rồi đút sâu vào túi chiếc áo khoác Belstaff đã dựng cao cổ.
"Trang độc chất của ca thứ ba đây. Hồ sơ vụ án thế là đủ dữ liệu," giọng Sherlock phẳng lặng, đều đặn. Anh quay sang nhìn thẳng vào người cộng sự. "John, chúng ta quay về Baker Street."
John khựng lại một nhịp, dời mắt khỏi thi thể Arthur. Chiếc cổ áo Belstaff dựng cao của Sherlock đứng sừng sững như một bức tường thành kiên cố ngăn cách anh với thế giới.
"Được," John trầm giọng, với lấy chiếc áo khoác của mình.
John bước đi trước, tiếng đế giày nện đều đặn xuống nền gạch phòng lab. Phía sau lưng anh, đôi mắt xám tro của Sherlock ghim thẳng vào gáy người lính, tĩnh lặng và tối tăm như một vực sâu không đáy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co