Chương 14
Sau hơn một tháng nằm dưới sự giám sát và điều trị gắt gao của John tại biệt thự biệt lập, Sherlock Holmes đã có một sự hồi phục mà các bác sĩ MI6 phải gọi là kỳ tích. Những khối cơ vốn đã teo tóp vì chuỗi ngày hôn mê dài nay đã săn chắc lại dưới lớp áo khoác Belstaff đen tuyền đặc trưng. Hắn đã có thể tự mình bước đi, từng bước chậm rãi nhưng vững chãi, dù đôi chân vẫn chưa đủ sức để thực hiện những cú chạy nước rút hay vận động mạnh như trước kia. Đôi bàn tay gầy gộc, trắng nhợt từng không thể nhấc nổi một ly nước giờ đây đã lấy lại được sự kiểm soát cơ bản; hắn cầm nắm đồ vật không còn những cơn run rẩy phản chủ, dù các đầu ngón tay vẫn còn cứng nhắc, chưa đủ sức mạnh và sự khéo léo để kéo đàn hay thực hiện các thao tác thí nghiệm tinh vi. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, Sherlock gần như đã trở về trạng thái thám tử thiên tài như trước, một lớp vỏ bọc hoàn hảo che giấu đi sự rệu rã bên trong.
Họ trở về số 221B phố Baker vào một buổi chiều thứ Bảy. Ánh nắng vàng nhạt của buổi hoàng hôn chiếu xuống cánh cửa gỗ đen quen thuộc, phủ lên nó một tầng bụi mờ ảo. John bước xuống xe trước, anh không nhìn căn hộ với sự xúc động; anh nhìn nó như một chiến trường mới nơi anh phải thiết lập lại vòng an toàn cho Rosie. Sherlock theo sát phía sau. Ánh mắt hắn găm chặt vào bóng lưng John bằng một thứ hưng cảm chiếm hữu, như thể chỉ cần rời mắt một giây, mỏ neo duy nhất của đời hắn sẽ biến mất.
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên, và ngay lập tức, bà Hudson xuất hiện. Bà đứng sững sờ trong giây lát trước khi vỡ òa vì xúc động.
"Ôi, ơn trời! Các cậu đã ở đâu suốt năm tháng qua?" Bà nhào tới, ôm chầm lấy John đầu tiên, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy bấu chặt lấy vai anh. "Ta đã lo đến mất ăn mất ngủ. Mycroft cứ bảo các cậu bận việc ở nước ngoài, nhưng năm tháng không một dòng tin... Ta đã tưởng mình mất các cậu rồi!"
John nở một nụ cười hiền lành – một chiếc mặt nạ được mài giũa kỹ lưỡng để che giấu sự lạnh lẽo bên trong. Anh nhẹ nhàng vỗ về bà bằng những lời nói dối đã được lên kịch bản sẵn.
"Chúng tôi ổn, bà Hudson. Vụ án ở Đông Âu kéo dài hơn dự kiến, và tôi phải ở lại một cơ sở y tế để hỗ trợ Sherlock hồi phục sau một chấn thương. Thứ lỗi cho chúng tôi vì đã để bà phải lo lắng."
Bà Hudson quẹt nước mắt, gật đầu liên hồi rồi tiến tới định ôm lấy Sherlock. "Sherlock, cậu gầy quá, nhưng nhìn cậu vẫn khỏe mạnh là ta yên tâm rồi."
Trái với sự nhiệt tình của bà chủ nhà, Sherlock đứng bất động như một khối đá lạnh lẽo. Hắn hoàn toàn phớt lờ bà Hudson, đôi mắt xám tro thu nhỏ lại, lóe lên một thứ ánh sáng chiếm hữu đáng sợ khi thấy bà vừa chạm vào John. Sherlock không đáp lời, cũng không có một cử chỉ xã giao nào để đáp lại tình cảm của bà. Hắn đứng yên chịu đựng cái ôm của bà chỉ vì hắn không muốn làm bất cứ điều gì khiến John phật ý, dù trong thâm tâm, sự chiếm hữu điên cuồng đang gào thét vì một người khác dám chạm vào "tài sản" của mình.
John đứng sang một bên, lạnh lùng đợi bà Hudson buông Sherlock ra. Với anh, sự nhiệt tình này thật xa lạ, và Sherlock lúc này chỉ là một món đồ chơi hỏng mà anh buộc phải bảo trì để đảm bảo an toàn cho đứa con gái nhỏ.
Cánh cửa căn hộ tầng hai vừa khép lại, cắt đứt sự nồng hậu cuối cùng của bà Hudson bên ngoài hành lang. Ngay trong khoảnh khắc đó, nụ cười hiền lành mà John Watson vừa trưng ra như một lớp mặt nạ bảo vệ bỗng chốc tan biến, không để lại một dấu vết. Gương mặt anh đanh lại, đôi mắt trở nên lạnh lẽo và sắc lẹm như một lưỡi dao vừa được tuốt khỏi vỏ. Anh không nhìn Sherlock, cũng không bận tâm đến việc đối phương đang đứng đó, lù lù như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình.
John hít một hơi thật sâu. Mùi của 221B phố Baker ùa vào khứu giác – một hỗn hợp của gỗ cũ, bụi bặm và chút hơi ẩm đặc trưng của London. Mọi thứ vẫn ở đó, tĩnh lặng và bất động như thể thời gian đã ngừng trôi vào cái ngày anh bị kéo vào địa ngục Musgrave. Chiếc ghế bành bọc da quen thuộc, chiếc đầu lâu trên lò sưởi, những xấp báo cũ bám bụi trên bàn gỗ... Sự thân thuộc ấy len lỏi vào tâm trí John, mang theo một cảm giác nhức nhối đến lạ kỳ. Trong một giây phút ngắn ngủi, tâm trí anh bị đánh lừa. Anh ngỡ như năm tháng kinh hoàng vừa qua chỉ là một cơn ác mộng kỳ quái, một ảo ảnh do sự mệt mỏi tạo ra, và rằng anh chỉ vừa trở về sau một vụ án thông thường cùng với vị thám tử thiên tài của mình.
Cảm giác hoài niệm ấy ngọt ngào và đau đớn đến mức John suýt nữa đã buột miệng gọi tên "Sherlock" bằng chất giọng ấm áp, tin cậy của bác sĩ Watson năm nào. Nhưng ngay khi đôi môi anh khẽ mấp máy, ánh mắt anh va phải Sherlock.
Hắn đang đứng đó, ngay giữa phòng khách, nhưng ánh mắt hắn không hề dao động trước những đồ vật gắn liền với linh hồn mình. Sherlock không nhìn chiếc kính hiển vi, không nhìn đống hóa chất, cũng không nhìn lò sưởi nơi hắn từng ngồi suy luận hàng giờ. Đôi mắt xám tro ấy khóa chặt lấy John, đặc quánh sự chiếm hữu bệnh hoạn và sùng bái điên cuồng. Đó không phải là ánh mắt của người bạn thân, mà là ánh mắt của một sinh vật đang nhìn vào nguồn sống duy nhất của nó.
Cái nhìn ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt John, khiến anh sựt tỉnh khỏi cơn mộng mị. Cơn giận dữ và sự ghê tởm lập tức bùng lên, thiêu rụi chút dư vị hoài niệm cuối cùng.
"Bước lại cửa sổ và kéo vĩ cầm đi," John ra lệnh, giọng anh phẳng lặng nhưng mang theo uy lực của một cai ngục.
Sherlock không một lời thắc mắc. Hắn lập tức làm theo, đôi chân vẫn còn hơi nặng nề bước lại phía cửa sổ. Hắn cầm lấy cây vĩ cầm phủ lớp bụi mỏng, kẹp đàn vào cổ bằng một động tác cứng nhắc. Hắn biết mình chưa đủ sức, các ngón tay vẫn còn yếu ớt sau một tháng phục hồi, nhưng hắn sẽ làm bất cứ điều gì để đổi lấy một sự hài lòng nhỏ nhoi, hay ít nhất là một sự chấp nhận hiện diện từ John.
John không thèm nhìn thêm một giây nào. Anh xoay người, bước thẳng lên căn phòng trên gác của mình, bỏ mặc sự tĩnh lặng của căn phòng lại phía sau.
Xoẹt... kít... tưng...
Tiếng vĩ cầm vang lên. Nó không phải là một bản nhạc hoàn chỉnh, mà là những nốt nhạc rời rạc, chói tai và méo mó. Sherlock đang dồn hết tâm trí và sức tàn để giữ cho cây vĩ cầm không rơi xuống. Những giọt mồ hôi bắt đầu túa ra trên trán hắn, lăn dài qua thái dương, thấm vào cổ áo Belstaff. Hắn nghiến răng, bắp thịt ở cánh tay rung lên bần bật vì phải vận dụng quá nhiều sức lực để điều khiển cây vĩ cầm theo đúng ý John. Hắn biết thế giới ngoài kia đang quan sát cái bóng của mình trên rèm cửa, và hắn phải diễn cho tròn vai thám tử thiên tài, dù đôi tay hắn đang run rẩy đến mức rỉ máu dưới những sợi dây đàn.
Tiếng đàn lạc điệu ấy cứ thế vang lên đều đặn, dai dẳng suốt nhiều giờ đồng hồ, len lỏi qua khe cửa phòng trên gác, bám lấy tâm trí John như một lời nhắc nhở về bản án chung thân mà anh đã ký.
Nửa đêm, London chìm vào màn sương đục ngầu. John cảm thấy cổ họng khô khốc, anh bước xuống lầu định lấy nước. Khi đôi chân anh chạm vào bậc thang cuối cùng, tiếng vĩ cầm chợt dừng lại.
John khựng lại. Dưới ánh đèn vàng vọt leo lét của phòng khách, Sherlock đang ở trong một tình trạng thảm hại. Hắn vẫn đứng bên cửa sổ, nhưng cơ thể đã đổ sụp xuống một nửa, tựa hẳn vai vào khung cửa để không bị ngã khuỵu. Cây vĩ cầm vẫn kẹp trên cổ, nhưng đôi tay hắn đã buông thõng, run rẩy kịch liệt như một chiếc lá trước gió. Gương mặt Sherlock tái nhợt, mồ hôi đầm đìa khiến mái tóc xoăn dính bết vào trán, đôi mắt mở to vô thần đang nhìn vào khoảng không vô định.
Hắn đã kiệt sức hoàn toàn, nhưng dường như nếu John không ra lệnh dừng lại, hắn sẽ đứng đó cho đến khi tim mình ngừng đập.
John đứng lặng trong bóng tối, nhìn cái xác rỗng tuếch mang danh thiên tài kia. Sự căm ghét trong anh vẫn còn đó, nhưng sự thỏa mãn đen tối cũng bắt đầu trỗi dậy. Anh không nói một lời an ủi, chỉ lạnh lùng bước lại gần, rót một ly nước rồi nhàn nhạt thốt ra một câu:
"Đủ rồi. Đi ngủ đi."
Chỉ đợi có thế, Sherlock như một con búp bê bị cắt đứt dây, hắn loạng choạng đổ ập xuống chiếc ghế bành, hơi thở dốc rít lên trong lồng ngực gầy guộc. Hắn vẫn cố ngước mắt nhìn John, một ánh mắt trung thành và cầu khẩn, như thể muốn hỏi rằng hắn đã làm tốt vở kịch của ngày hôm nay chưa. John phớt lờ ánh mắt đó, uống cạn ly nước rồi quay trở lại bóng tối của cầu thang, để mặc Sherlock nằm đó trong sự suy kiệt tột cùng.
Trên những bậc cầu thang gỗ đã cũ, John đứng khựng lại, đôi bàn tay tựa lên lan can. Anh không quay đầu, nhưng từ vị trí khuất tầm mắt đó, anh vẫn cảm nhận được sự rệu rã của bóng hình Sherlock đang đổ dài trên chiếc ghế bành qua khe hở của tay vịn. Một sự tính toán thực dụng hiện lên trong tâm trí người lính: Một khí cụ nứt vỡ sẽ chẳng bảo vệ được ai. Nếu Sherlock gục ngã vì suy kiệt hay phát điên dưới sự đàn áp này, tấm khiên bao quanh Rosie sẽ xuất hiện kẽ hở. Anh không cần một cái xác rỗng; anh cần vị thám tử lừng danh phải giữ được sự sắc bén cần thiết để làm bù nhìn răn đe thế giới ngầm.
John gạt bỏ những cơn bốc đồng muốn trả thù vật lý sang một bên để nhường chỗ cho sự tính toán của một đạo diễn dàn dựng. John thôi không đưa ra những mệnh lệnh mang tính hành xác vô nghĩa. Thay vào đó, anh bắt đầu một quá trình huấn luyện khắc nghiệt hơn: Tái cấu trúc hình tượng Sherlock Holmes.
"Đứng thẳng dậy," John gằn giọng khi thấy Sherlock vừa định ngã quỵ xuống chiếc ghế bành.
Đôi chân Sherlock đã run rẩy sau nhiều giờ liền bị John bắt đứng bất động giữa phòng khách từ lúc tờ mờ sáng - một bài tập rèn luyện sự tĩnh lặng mà John cho là cần thiết để giữ vững vỏ bọc.
"Thám tử của London không bao giờ để lộ sự mệt mỏi," John tiếp tục, giọng lạnh lùng như lệnh truyền. "Ngẩng cằm lên, giữ lấy ánh mắt sắc lẹm đó. Khi Lestrade bước qua cánh cửa này, anh phải là kẻ thống trị căn phòng, không phải một con chó lạc.
John bắt đầu dạy Sherlock cách kiểm soát từng cử động nhỏ nhất để che giấu sự suy sụp bên trong. Anh bắt Sherlock tập đi lại trên hành lang hẹp, yêu cầu mỗi bước chân phải dứt khoát, không được để lộ sự run rẩy của đầu gối. Anh bắt Sherlock tập cầm những ống nghiệm thủy tinh, rèn luyện sự khéo léo của các ngón tay cho đến khi chúng có thể thực hiện những thao tác nhanh như chớp mắt mà không một vết gợn.
Mỗi khi Sherlock hoàn thành đúng một cử chỉ, John sẽ ban phát cho hắn một cái gật đầu hờ hững. Đó là phần thưởng duy nhất, nhưng với Sherlock, nó đủ để hắn dốc cạn tâm can ra thực hiện.
"Kịch bản rất đơn giản," John nói, tay lật giở một xấp hồ sơ cũ. "Tôi sẽ là người đưa ra các dữ kiện, và anh – với bộ não đó – phải biến chúng thành một màn trình diễn thiên tài. Anh không được phép nhìn tôi bằng ánh mắt sùng bái đó trước mặt người ngoài. Phải nhìn tôi như một cộng sự, hoặc ít nhất là một kẻ cấp thấp hơn anh. Anh hiểu chứ?"
Sherlock gật đầu, dù đôi mắt xám tro vẫn không giấu nổi sự lệ thuộc điên cuồng, nhưng hắn bắt đầu học cách khép nép sự chiếm hữu đó vào bên dưới lớp vỏ bọc kiêu ngạo. Hắn hiểu rằng, để được John "bảo trì", hắn phải trở thành món vũ khí sắc bén nhất mà John mong muốn.
John đứng bên bàn trà, nhìn Sherlock đang tập lại dáng ngồi vắt chân đặc trưng trên chiếc ghế bành. Anh cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lẽo. Anh đang tạo ra một con quỷ mang gương mặt của một người hùng, và anh là kẻ duy nhất nắm giữ sợi dây xích vô hình điều khiển nó.
John quyết định rằng sự chuẩn bị không bao giờ là thừa. Một vở kịch vụng về sẽ dẫn đến cái chết của cả hai, và quan trọng hơn là sự an toàn của Rosie. Anh kéo chiếc ghế gỗ, ngồi đối diện với Sherlock trong ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bàn, bắt đầu buổi diễn tập đầu tiên.
"Lestrade sẽ bước vào từ cánh cửa kia," John chỉ tay về phía lối đi, giọng anh khô khốc như tiếng sỏi đá va chạm. "Ông ấy sẽ mang theo một tập hồ sơ, vẻ mặt lo lắng và kỳ vọng. Anh không được phép nhìn tôi như cách anh đang làm. Tuyệt đối không."
John đứng dậy, đóng vai vị Thanh tra mẫn cán. Anh bước đi nặng nề, giả vờ lật giở những trang giấy ảo rồi đặt chúng xuống bàn gỗ.
"Sherlock, chúng tôi có một vụ án mới. Một thi thể ở ngoại ô, không có dấu vết ngoại lực," John diễn giọng của Lestrade, ánh mắt anh đột ngột xoáy sâu vào Sherlock. "Trả lời đi. Bằng giọng điệu kiêu ngạo nhất của anh."
Sherlock khựng lại. Trong một khoảnh khắc bản năng, đôi mắt xám tro vô tình lướt qua ống quần của John - nơi có một vệt bùn khô nhỏ xíu lẫn với vài sợi xơ thảm mới.
Bùn cao lanh từ vùng ngoại ô phía Tây. Sợi xơ thảm tổng hợp loại rẻ tiền. John không đi cùng Mycroft. Anh ấy vừa ghé qua một khu căn hộ bình dân, thuê bằng một danh tính giả. Anh ấy đang chuẩn bị một 'vùng tối' để đưa Rosie trốn đi ngay khi vở kịch này kết thúc...
Một luồng hưng cảm suy luận chạy dọc sống lưng Sherlock, nhưng ngay sau đó là một nỗi sợ hãi tột cùng. Nếu John thoát được, John sẽ biến mất. Và nếu John biến mất, cái lồng này sẽ trống rỗng.
Sherlock lập tức tự cắn chặt đầu lưỡi đến mức vị máu tanh nồng tràn ra khoang miệng. Hắn dùng cơn đau để cưỡng ép thác lũ suy luận phải dừng lại. Hắn trừng mắt nhìn vào hư không, cố tình làm nhòe đi tiêu cự để không phải nhìn thấy thêm bất kỳ dữ kiện nào từ người John nữa. Hắn phải trở nên "mù lòa" trước kế hoạch của John, vì nếu hắn nói ra, John sẽ biết hắn vẫn còn quá nguy hiểm để được ở gần.
Sherlock hiểu rằng để có thể giữ John lại bên mình, hắn phải khiến anh hoàn toàn an tâm. Hắn buộc mình trở nên dễ điều khiển, biến mỗi hơi thở và cử động thành một bản nhạc của sự vâng lời tuyệt đối. Sherlock chọn cách im lặng, dùng chính sự ngoan ngoãn của mình để bao vây và thẩm thấu vào cuộc đời John, khiến anh tin rằng mình đã thực sự làm chủ được con quái vật. Đây không phải là sự khuất phục, mà là một tham vọng điên cuồng: hắn sẽ biến sự cai trị của John thành một thói quen không thể dứt bỏ, để John không bao giờ còn nhìn thấy con đường nào khác ngoài việc ở lại trong cái lồng này, cùng với hắn, cho đến tận cùng.
"Sherlock? Anh thấy gì trên người tôi à?" John nheo mắt, giọng đầy cảnh giác.
"Không có gì," Sherlock đáp, giọng khàn đặc vì vị máu. "Chỉ là một bác sĩ tẻ nhạt với gu thời trang lỗi thời. Đừng làm phiền tôi bằng những chi tiết rác rưởi đó. Tiếp tục buổi tập đi."
John nhìn hắn thêm vài giây rồi gật đầu hài lòng. Anh không biết rằng, ngay khoảnh khắc đó, Sherlock vừa tự tay đập vỡ một mảnh thiên tài của chính mình. Hắn chấp nhận trở thành một kẻ đần độn trước âm mưu rời bỏ của John, miễn là điều đó kéo dài thêm chút thời gian được làm "món đồ chơi" dưới bàn tay anh.
"Chán ngắt, Thanh tra," Sherlock cất giọng. Dù còn hơi khàn, nhưng hắn đã cố tìm lại tông giọng trầm bổng, đầy vẻ xem thường thế gian. "Ông lãng phí thời gian của tôi chỉ vì một vụ tự sát bằng độc dược rõ ràng đến mức trẻ con cũng thấy sao?"
John nheo mắt, anh tiến lại gần, cúi xuống sát mặt Sherlock. Khoảng cách này thường khiến Sherlock run rẩy hưng phấn, nhưng John gằn giọng: "Mắt anh. Anh vừa liếc nhìn tay tôi. Sai lầm. Thám tử không quan tâm đến bác sĩ của mình như thế. Anh phải nhìn vào tập hồ sơ, hoặc nhìn vào hư không như đang tính toán. Làm lại!"
Buổi diễn thử kéo dài hàng giờ đồng hồ. John không nương tay. Mỗi khi Sherlock để lộ một tia yếu đuối hay một ánh nhìn lệch lạc, John sẽ dùng cán bút gõ mạnh vào mu bàn tay hắn, một sự trừng phạt vật lý nhẹ nhàng nhưng đủ để nhắc nhở về vị thế của kẻ cầm lái. Sherlock cắn răng chịu đựng, mồ hôi chảy ròng ròng xuống cổ áo, nhưng hắn không dám phản kháng. Hắn học cách đeo lên chiếc mặt nạ của một thiên tài cô độc, học cách biến sự phục tùng John thành một loại năng lượng để trình diễn trước ống kính của thế gian.
Đến khi ánh trăng đã lên cao, John mới chịu dừng lại. Anh đứng khoanh tay, lặng lẽ quan sát Sherlock đang ngồi bất động trên ghế bành. Qua lớp sương mù của sự mệt mỏi, đôi mắt thám tử đã biết cách thu lại vẻ điên cuồng, thay vào đó là một sự lạnh lẽo được tính toán kỹ lưỡng. Cỗ máy đã vận hành đúng thông số.
"Khá hơn rồi," John nhận xét, thanh âm khô khốc không chút hơi ấm. Anh thu dọn tập hồ sơ mà không nhìn Sherlock thêm lần nào. "Ngày mai, khi cánh cửa kia mở ra, hãy nhớ lấy vị thế của mình. Anh không còn là một con người để tôi vỗ về. Anh là một biểu tượng, một tấm khiên. Và nếu tấm khiên đó nứt vỡ, tôi sẽ là người cuối cùng anh nhìn thấy trước khi xuống địa ngục."
John xoay lưng, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ dứt khoát như một lời tuyên án. Anh bước vào bóng tối của cầu thang, để lại sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy phòng khách 221B.
Trong bóng tối lờ mờ, Sherlock chậm rãi nâng bàn tay lên. Hắn khẽ chạm vào vết hằn đỏ ửng trên mu bàn tay – dấu vết từ những lần John gõ cán bút để uốn nắn mình. Gương mặt hắn nhợt nhạt, phẳng lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Hắn không thấy đau; chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, lấp đầy tâm trí. Hắn đã hoàn thành bài tập một cách xuất sắc. Hắn đã trở thành một công cụ sắc bén, một thực thể hoàn hảo mà John đã dày công nhào nặn.
Ngoài kia, sương mù London bắt đầu dày đặc hơn, che khuất bóng dáng một chiếc xe tuần tra đang chậm rãi tiến về phía phố Baker. Buổi công chiếu bắt đầu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co