Truyen3h.Co

(Johnlock) Giam Cầm

Chương 13

Caytrucnho244

John Watson ngồi bất động trong góc tối của phòng bệnh, đôi mắt trũng sâu dán chặt vào nhịp sóng xanh trên màn hình EKG. Những ngày qua, thời gian không còn trôi theo giờ phút mà trôi theo từng giọt dịch truyền chậm chạp. Sự mệt mỏi đã vượt xa giới hạn của thể xác; nó là một loại nấm mốc đen tối đang gặm nhấm sự kiên nhẫn cuối cùng của anh.

Tại sao anh vẫn phải là người tốt?

Câu hỏi đó vang lên trong đầu John, đều đặn như tiếng máy thở. Anh đã dành cả đời để làm một người lính tận tụy, một bác sĩ nhân từ, một người bạn trung thành đến mức mù quáng. Và kết quả là gì? Một cuộc đời tan nát, một đứa con gái phải sống dưới bóng ma của gia tộc Holmes, và một bản khế ước nô lệ mà anh phải ký bằng chính tự do của mình. Mỗi lần nhìn thấy Mycroft đứng sau lớp kính với ánh mắt quan sát lạnh lẽo, John lại cảm thấy mình như một con chuột trong phòng thí nghiệm. Họ bủa vây anh, thao túng anh, dùng Rosie làm mỏ neo để ép anh phải hồi sinh "vị thần" của họ.

Sự hy sinh của John không mang lại sự cứu rỗi, nó chỉ mang lại sự nghẹt thở. Anh nhận ra rằng, nếu anh cứ tiếp tục là "John Watson tử tế", anh sẽ bị sự sùng bái điên cuồng của Sherlock nghiền nát một lần nữa. Để bảo vệ chút mảnh vụn linh hồn còn sót lại, John hiểu mình phải thay đổi. Anh phải trở thành thứ mà Sherlock sợ hãi, thay vì thứ mà Sherlock có thể chiếm đoạt.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay mình, những đầu ngón tay vẫn còn đỏ rát vì cồn sát khuẩn. Ngày qua ngày, anh chăm sóc Sherlock bằng một sự tận tụy pha lẫn kinh tởm. Sherlock không chỉ cần thuốc; hắn đang "ăn" lấy sự chịu đựng của John để tái sinh. Hắn bấu víu vào nỗi đau của anh như một nguồn dinh dưỡng.

Đột ngột, một ký ức từ hầm ngầm Musgrave ập về. Tiếng lanh lảnh của vòng xích titan siết chặt vào cổ chân, cảm giác buốt giá của mũi kim thuốc ức chế vận động... Sherlock đã từng nói hắn làm tất cả vì yêu. Hắn thích cái lồng đó. Hắn thích sự giam cầm, thích cái cách hắn cô lập John khỏi thế giới.

Một nụ cười méo mó hiện lên trên môi John. Được thôi, Sherlock. Nếu anh thích cái lồng đến thế, tôi sẽ tặng anh một cái lồng hoàn hảo nhất. Nhưng lần này, tôi là kẻ giữ chìa khóa.

John từ từ ngẩng đầu lên. Một thứ gì đó trong anh vỡ vụn - không phải vì sợ hãi, mà là sự sụp đổ của giới hạn chịu đựng. Anh nhìn Sherlock đang run rẩy trên giường, nhịp tim trên màn hình vọt lên cao chỉ vì một cái nhúc nhích của anh. Một tia sáng lạnh lẽo loé lên: Sherlock Holmes, thiên tài lừng lẫy, giờ đây chỉ là một sinh vật tội nghiệp đang thoi thóp dưới chân mình.

Anh không còn thấy Sherlock là một thực thể đáng sợ nữa. Anh thấy hắn là một kẻ nghiện - và John chính là liều thuốc độc duy nhất. Sự tàn nhẫn này không phải là bản chất của John, mà là chiếc áo giáp cuối cùng anh mặc vào để không bị tổn thương thêm lần nào nữa.

John đứng dậy, không còn sự chần chừ. Anh bước lại gần giường bệnh, tháo bỏ lớp găng tay cao su. Anh muốn Sherlock cảm nhận được sự tiếp xúc trực tiếp, nhưng không phải là sự vỗ về, mà là sự xác lập chủ quyền của một cai ngục.

Anh vươn tay, chạm trực tiếp vào vết sẹo cũ trong lòng bàn tay Sherlock. Máy đo nhịp tim rít lên dồn dập. John cảm nhận được sự hưng cảm lẫn đau đớn chạy dọc theo cơ thể Sherlock.

"Anh muốn tôi ở lại, đúng không?" John thì thầm, giọng anh trầm xuống, lạnh lẽo như thép nguội. "Tôi sẽ ở lại, Sherlock. Nhưng không phải với tư cách là người bạn mà anh có thể thao túng. Mà là chủ nhân của cái lồng này."

John siết mạnh bàn tay Sherlock, miết ngón cái vào vết thương chưa lành hẳn. Anh thấy Sherlock khẽ rên rỉ, đôi mắt mở trừng trừng đầy sùng bái lẫn kinh hoàng. John cảm thấy một luồng khoái cảm đen tối chạy dọc sống lưng - không phải vì anh thích bạo lực, mà vì lần đầu tiên sau bao năm, anh cảm thấy mình có quyền kiểm soát. Anh không cần phải là thiên thần để chế ngự ác quỷ; anh chỉ cần trở thành một cai ngục đủ lạnh lùng để ác quỷ không dám chạm tới mình.

"Nếu anh muốn sự hiện diện của tôi đến thế, tôi sẽ cho anh thấy cái giá của nó," John mỉm cười, một nụ cười không chạm đến ánh mắt. "Tôi sẽ nuôi dưỡng anh bằng sự hiện diện này, cho đến khi anh nhận ra rằng sự tỉnh lại của anh chính là bản án chung thân đau đớn nhất mà anh từng tự chuốc lấy."

Ngoài kia, Mycroft vẫn đang quan sát qua camera. John quay lại nhìn thẳng vào ống kính. Một cái nhìn không còn sự cầu xin, mà là một lời tuyên chiến. Anh đã thôi trốn chạy. Anh đã bắt đầu cầm roi, vì đó là cách duy nhất để anh không bao giờ phải mang xích lần nữa.

John quay lưng, bước chân dứt khoát rời khỏi phòng bệnh. Nhưng ngay khi cánh cửa nặng nề khép lại sau lưng, ngăn cách anh khỏi ánh mắt sùng bái đến nghẹt thở của Sherlock, đôi vai cứng nhắc của John bỗng chốc đổ sụp xuống.

Anh lao vội vào nhà vệ sinh cuối hành lang, chốt cửa lại bằng đôi bàn tay đang run rẩy không kiểm soát. John gập người bên bồn rửa mặt, một cơn buồn nôn dữ dội ập đến, dâng lên tận cổ họng. Anh nôn khan, lồng ngực co thắt đau đớn như muốn tống khứ hết tất cả những gì vừa xảy ra ra ngoài - tiếng rên rỉ của Sherlock, cảm giác da thịt dính dấp dưới lòng bàn tay, và cả cái nụ cười tàn nhẫn mà chính anh vừa nặn ra trên môi mình.

John vặn vòi nước hết công suất, vục mặt vào dòng nước lạnh buốt. Anh nhìn mình trong gương: gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt vằn tia máu và một vẻ lạnh lẽo xa lạ đang ngự trị trên từng đường nét.

"Mày đang làm cái gì thế này, John?" Anh thì thầm, giọng nói vỡ vụn giữa tiếng nước chảy ào ạt.

Sự thỏa mãn đen tối ban nãy giờ đây tan biến, để lại một nỗi ghê tởm bản thân đến cùng cực. Anh kinh tởm Sherlock, nhưng anh còn kinh tởm chính mình hơn khi nhận ra anh đang dùng chính những phương thức tra tấn của Sherlock để đáp trả hắn. Anh đang trở thành thứ mà anh căm ghét nhất.

Nhưng rồi, hình ảnh Rosie hiện lên - đứa con bé bỏng đang bị kẹt giữa bàn cờ của những thiên tài điên rồ. John siết chặt thành bồn sứ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Anh không có lựa chọn khác. Nếu anh yếu mềm, Sherlock sẽ lại xích anh vào chân giường. Nếu anh tử tế, Mycroft sẽ tiếp tục dùng anh như một liều thuốc mê để ru ngủ con quái vật của ông ta.

John dùng tay lau mạnh nước trên mặt, hít một hơi thật sâu để nén cơn run rẩy vào sâu trong huyết quản. Anh dựng thẳng lưng, đeo lại chiếc mặt nạ vô cảm. Khi bước ra khỏi nhà vệ sinh, John Watson đã biến mất, chỉ còn lại người cai ngục của biệt thự trên đồi. Anh phải ác, vì đó là cách duy nhất để anh giữ cho mình không bị phát điên, và để giữ cho Rosie một người cha còn sống sót.

Sự thống trị của John Watson không bắt đầu bằng những lời quát tháo, mà nó khởi đầu bằng một sự im lặng kỷ luật và đặc quánh như nhựa cây. Đây không phải là sự tàn nhẫn chủ đích; đó là một bức tường thành mà John buộc phải dựng lên. Anh hiểu rằng, nếu anh nới lỏng dù chỉ một chút sự kiểm soát, sự sùng bái của Sherlock sẽ lại tràn vào như một cơn lũ, nhấn chìm anh trong cái "tình yêu" chiếm đoạt mà anh hằng kinh sợ.

John bắt đầu một trò chơi quyền lực tinh vi với hệ thần kinh của Sherlock – một cơ chế tự vệ để anh không phải đối diện với con người thật của mình. Mỗi buổi sáng, khi John bước vào phòng và tháo bỏ lớp găng tay cao su, nhịp tim trên màn hình EKG của Sherlock sẽ vọt thẳng lên 110-120 bpm. Đó là một sự hưng cảm bệnh hoạn. John đứng đó, đôi tay trần đặt lên lồng ngực gầy gộc của Sherlock để kiểm tra nhịp thở, nhưng ánh mắt anh đóng băng, từ chối mọi sự kết nối cảm xúc.

Anh cảm nhận được sự rung động mãnh liệt của da thịt Sherlock dưới lòng bàn tay mình, nhưng ngay khi đôi môi nứt nẻ của kẻ nằm kia định mấp máy tên anh, John sẽ đột ngột rút tay lại. Ngay lập tức, đường chỉ xanh trên màn hình rơi tự do xuống mức 45-50 bpm. Sherlock hụt hẫng, lồng ngực co thắt lại vì thiếu dưỡng khí. John quan sát sự hoảng loạn sinh học đó với một sự bình thản đáng sợ. Anh phải làm vậy. Anh phải chứng minh cho chính mình thấy rằng anh là người nắm quyền sinh sát, để cái bóng ma của những vòng xích titan không còn cơ hội hiện về trong tâm trí anh nữa.

Hình phạt tàn nhẫn nhất mà John thiết lập chính là "Sự hiện diện vô hình". Anh dành ra ba tiếng mỗi chiều ngồi cạnh giường bệnh, nhưng anh đeo tai nghe và dán mắt vào sách y khoa, hoàn toàn coi Sherlock như một món nội thất. Đây là cách John bảo vệ ranh giới của mình. Sherlock không chịu nổi sự phớt lờ; hắn thà bị John mắng nhiếc còn hơn bị gạt ra khỏi thế giới quan của anh. Khi John khẽ lật trang sách, nhịp tim Sherlock lại nảy lên một nhịp hy vọng đầy tội nghiệp, để rồi lại héo úa khi nhận ra John vẫn không nhìn hắn.

Mối quan hệ của họ biến thành một cuộc huấn luyện hành vi mà John là người cầm lái. Sherlock, kẻ từng coi thường mọi quy luật, giờ đây tuân thủ mệnh lệnh của John như một con chó săn bị bẻ gãy ý chí.

"Sherlock, ăn hết."

Giọng John phẳng lặng. Sherlock bưng bát súp, nuốt xuống từng ngụm nóng hổi dù thực quản bỏng rát. Đôi mắt hắn dán chặt vào gương mặt vô cảm của John, như thể sự sống của hắn chỉ tồn tại khi được anh quan sát. Hắn không ăn vì đói; hắn ăn để chứng minh mình vẫn là một công cụ hữu dụng.

Trong những buổi vật lý trị liệu, Sherlock đứng lặng trên đôi chân run rẩy. Tiếng xương khớp kêu răng rắc đau đớn khi phải chống đỡ cơ thể suy kiệt, nhưng hắn không dám khuỵu xuống. Hắn đứng đó, mồ hôi đầm đìa, chịu đựng cơn co thắt cơ bắp chỉ để đổi lấy một cái gật đầu hờ hững từ John.

Có lần, để thử thách giới hạn của sự phục tùng này, John khoanh tay đứng trước mặt hắn, ra lệnh: "Đừng chớp mắt."

Sherlock mở trừng mắt đối diện với ánh mắt đóng băng của John. Lòng trắng mắt dần vằn tia máu, nước mắt sinh lý chảy dài vì cay xé nhưng hắn vẫn giữ nguyên tư thế. Hắn nhẫn nại chịu đựng như một kẻ hành khổ tự nguyện, không một tiếng rên rỉ.

Khi thấy Sherlock đã đạt đến giới hạn, John mới chậm rãi vươn tay chạm vào mái tóc xoăn rối bời của hắn. Đó không phải là cái vuốt ve âu yếm; đó là sự ban phát cho một sinh vật đã được thuần hóa. Ngay lập tức, nhịp tim trên máy của Sherlock vọt lên dồn dập. Hắn hít một hơi run rẩy, tận hưởng "phần thưởng" từ người cai ngục với một sự thỏa mãn bệnh hoạn.

John làm tất cả những điều này để không phải đối mặt với nỗi đau. Mỗi khi anh ép Sherlock phải phục tùng, một phần nhỏ trong anh cảm thấy được an ủi rằng: Lần này, mình sẽ không phải là kẻ mang xích. Sự tàn nhẫn này là liều thuốc giảm đau duy nhất cho linh hồn đang rỉ máu của anh.

Tâm thế của John đã hoàn toàn thay đổi. Anh không còn vội vã chạy đi tẩy rửa sau khi chạm vào da thịt Sherlock. Ngược lại, anh bắt đầu chấp nhận cảm giác dính dấp của sự thống trị như một phần của lớp giáp bảo vệ. Ánh mắt anh không còn lảng tránh những vết hằn đỏ trên cổ tay Sherlock. Đó là dấu vết sau mỗi lần John siết mạnh để kiểm tra mạch đập – một hành động kiểm soát đầy tính toán. Những dấu ấn quyền lực này giờ đây đã khắc sâu lên 'vị thần' vụn vỡ nằm trước mặt anh. John nhận ra một sự thật nghiệt ngã: Nếu Sherlock từng thích cái lồng giam Musgrave đến thế, thì anh sẽ tặng hắn một cái lồng bằng tâm lý, nơi mà mỗi nhịp thở của hắn đều phải được anh cấp phép.

Mỗi đêm, trước khi tắt đèn, John tiến lại gần. Anh không cúi xuống vì sự gần gũi, mà để thu hẹp khoảng cách kiểm soát. John dùng một ngón tay ấn mạnh vào mạch cổ của Sherlock, một cử chỉ thuần túy y tế nhưng đầy tính cưỡng ép. Anh không còn né tránh hơi thở của hắn, vì giờ đây anh quan sát luồng khí đó như cách người ta theo dõi áp suất của một bình chứa. Nhìn vào đôi mắt đang giãn ra vì sự kích động kia, John không cười. Anh chỉ nhìn xuyên qua chúng, một ánh nhìn trống rỗng dành cho một món đồ chơi đã hỏng hóc mà anh buộc phải vận hành.

"Nhìn anh đi, Sherlock," John thì thầm, giọng anh đều đều, khô khốc như tiếng máy đọc chỉ số. "Anh không phải là thiên tài, cũng chẳng phải là vị thần nào cả. Hiện tại, anh chỉ là một ca bệnh sống sót nhờ sự cho phép của tôi. Một thực thể mà tôi có quyền duy trì hoặc cắt đứt sự tồn tại bất cứ lúc nào. Đừng bao giờ quên điều đó."

Trên màn hình EKG, nhịp tim của Sherlock nhảy vọt lên dồn dập, một sự phản ứng sinh học trước sự hiện diện của "chủ nhân". Sherlock không thấy mình bị sỉ nhục; hắn tìm thấy sự sống trong chính sự lạnh lùng của John. Còn John, khi bước ra khỏi phòng, anh vội vàng xoa hai bàn tay vào nhau như thể muốn rũ bỏ hơi ấm vừa dính phải. Anh chỉnh lại cổ tay áo, cảm nhận sự cứng cáp của lớp vải như một bức tường ngăn cách, và sẽ không buông tay cho đến khi sự phục tùng của Sherlock tạo ra một vùng an toàn tuyệt đối xung quanh anh.

Những ngày tiếp theo, biệt thự trên đồi chứng kiến một "kỳ tích" y khoa. Sherlock Holmes hồi phục với tốc độ phi thường. Những khối cơ teo tóp dần đầy đặn lại dưới sự giám sát khắc nghiệt của John. Đôi mắt xám tro lấy lại vẻ tinh anh, nhưng chúng chỉ hướng về một mục tiêu duy nhất. Sherlock đang sống lại không phải nhờ thuốc, mà nhờ vào sự thống trị lặng lẽ của John Watson. Anh chạm vào Sherlock bằng đôi bàn tay trần, nhưng mỗi cái chạm đều là một mệnh lệnh y tế lạnh lùng.

Phía sau lớp kính bảo vệ, Mycroft Holmes đứng quan sát toàn bộ quá trình đó với vẻ mặt tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông. Ông nhìn thấy em trai mình đang hồi phục về thể xác nhưng lại bị "thôn tính" hoàn toàn về linh hồn. Mycroft thấy rõ sự biến chất trong ánh mắt John, thấy sự tàn nhẫn trong cách John điều chỉnh từng liều thuốc và từng giây phút hiện diện.

Tuy nhiên, Mycroft không lên tiếng. Ông hiểu quy luật của sự cân bằng: Sherlock đã phá hủy thế giới của John, và giờ đây John đang xây dựng lại một trật tự mới trên đống tro tàn đó – một trật tự mà Sherlock là nô lệ và John là cai ngục. Đây là một bản hợp đồng công bằng theo cách tàn nhẫn nhất: Sherlock có được sự sống, thì John phải có được quyền kiểm soát để không phát điên. Mycroft khẽ siết chặt tay cầm của chiếc ô đen, im lặng thừa nhận rằng: John Watson đã không còn là người lính bị bẻ gãy, anh đã trở thành kẻ giữ chìa khóa của căn hầm mang tên Holmes.

Đêm đó, John đứng bên giường, đôi tay khoanh trước ngực như một bức tường thép. Anh không nhìn vào mắt Sherlock; anh nhìn vào những con số trên máy móc, như cách người ta kiểm tra thông số của một lò phản ứng hạt nhân nguy hiểm. Sherlock ngước nhìn anh, đôi môi mấp máy một cái tên vốn đã bị cấm đoán, nhưng lập tức im bặt khi chạm phải ánh mắt phẳng lặng, không một gợn sóng của John.

"Ngủ đi, Sherlock," John ra lệnh, giọng nói đều đều như tiếng máy đếm nhịp.

Sherlock khẽ gật đầu, nhắm mắt lại ngay lập tức. Trên màn hình, nhịp tim hắn ổn định một cách hoàn hảo – một nhịp đập được nuôi dưỡng bởi sự phục tùng tuyệt đối. John xoay lưng bước đi, tiếng gót giày nện xuống sàn đá vang lên khô khốc. Anh không một lần ngoái đầu, không muốn thấy sinh vật phía sau đang hít thở nhờ sự ban phát của mình. Anh đã thôi trốn chạy bóng ma của quá khứ, vì giờ đây, chính anh đã tự biến mình thành một bóng ma lạnh lẽo để cai trị kẻ nằm kia.

Nhưng ngay khi cánh cửa khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc, Sherlock chậm rãi mở mắt. Trong bóng tối lờ mờ của phòng bệnh, đôi mắt xám tro không hề có vẻ ngái ngủ; chúng lấp lánh một sự hưng phấn đến rợn người. Sherlock lắng nghe tiếng bước chân xa dần của John với một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Hắn không thấy mình bị giam cầm; trái lại, hắn thấy mình vừa giành được chiến thắng vĩ đại nhất.

Hắn đã buộc được John Watson phải chạm vào mình, phải quan sát mình, phải dành từng phút giây để tính toán cách cai trị mình. John có thể đeo mặt nạ cai ngục, có thể dùng sự tàn nhẫn để bài xích hắn, nhưng điều đó cũng có nghĩa là John không thể rời đi. Sự căm ghét và quyền lực của John chính là sợi xích bền chặt nhất xích cả hai vào nhau mãi mãi. Một nụ cười méo mó hiện lên trên gương mặt nhợt nhạt của Sherlock. Hắn nằm đó, tận hưởng cảm giác bị khuất phục như một kẻ nghiện vừa tìm thấy liều thuốc độc hoàn hảo nhất đời mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co