Chương 20
Bóng tối của vùng ngoại ô Surrey bao trùm lấy chiếc xe chuyên dụng đang đỗ khuất sau lùm cây rậm rạp, cách hàng rào biệt thự của Mycroft chưa đầy một dặm. Trong không gian hẹp và nồng mùi kim loại, John Watson kiểm tra lại khẩu SIG Sauer lần cuối. Kế hoạch của anh không phải là một sự liều lĩnh mù quáng. Sau ba ngày đêm vắt kiệt trí tuệ của Sherlock để thâm nhập vào mạng lưới MI6, họ đã tìm ra một "tử huyệt" kỹ thuật.
Cứ mỗi chu kỳ bảo trì định kỳ vào rạng sáng, hệ thống cảm biến nhiệt và camera vòng ngoài của biệt thự sẽ có một khoảng trễ chính xác là 45 giây. Với kinh nghiệm đột kích của một lính bắn tỉa, John hiểu rằng 45 giây là một khoảng không gian mênh mông nếu anh di chuyển từ vị trí điểm mù mà Sherlock đã xác định. John tin vào kỹ năng thực chiến của mình, và trên hết, anh tin vào sơ đồ kiến trúc mà bộ não thiên tài của Sherlock đã bóc tách từ những dòng mã khô khốc.
"Hệ thống sẽ ngắt... trong 60 giây nữa... John," Sherlock thều thào, đôi tay gầy gộc của hắn vẫn dán chặt vào bàn phím laptop đặt trên đùi. Mồ hôi lạnh chảy dài dọc sống mũi thám tử, ánh mắt hắn run rẩy nhìn vào dòng đếm ngược màu đỏ máu trên màn hình. "Tôi đã khóa tín hiệu phản hồi... anh sẽ có 30 phút để đưa con bé ra ngoài."
John siết chặt nắm đấm, adrenaline chạy dọc sống lưng. Anh nhìn vào đồng hồ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chỉ còn 60 giây để bắt đầu cuộc giải cứu mà anh đã đánh đổi cả linh hồn để chuẩn bị. Nhưng ngay khi con số đếm ngược chạm đến 45 — đúng thời điểm hệ thống đáng lẽ phải mù đi — màn hình laptop đột ngột khựng lại.
Không có tín hiệu ngắt. Thay vào đó, một cửa sổ video tự động chiếm trọn màn hình, phát đi một hình ảnh khiến máu trong người John như đóng băng.
Trong khung hình là Rosie. Đứa con gái hai tuổi rưỡi của anh đang ngồi giữa một thư viện khổng lồ, bao quanh bởi những giá sách cao ngất ngưởng phủ bóng đen quyền lực của nhà Holmes. Rosie không chơi đồ chơi, không khóc đòi cha. Con bé ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế bành bọc nhung, đôi tay nhỏ bé đang lướt trên một tấm bản đồ kỹ thuật số phức tạp.
"Tuyến đường ngoại giao số bốn đi qua eo biển Gibraltar..." Rosie bập bẹ đọc, giọng nói non nớt nhưng cách phát âm chuẩn xác và sự bình thản đến lạnh lùng trong ánh mắt khiến John cảm thấy hơi thở mình nghẹn lại. Con bé đang đọc các tọa độ địa chính trị như một phản xạ tự nhiên.
Ngay sau đoạn video, những dòng chữ trắng nhức mắt hiện lên trên nền đen:
"John, anh thực sự tin vào con số 45 giây đó sao? Tôi đã cố tình để Sherlock thấy lỗ hổng đó để xem anh sẽ vùng vẫy đến mức nào. Đừng hạ thấp tôi bằng một kế hoạch đột kích quân đội lỗi thời. Nhìn con bé đi, John. Rosie đang bắt đầu biết tư duy theo cách mà một Holmes nên làm. Nếu anh còn tiếp tục ý định mang con bé vào vũng lầy của mình, tôi sẽ xóa sổ mọi dấu vết của anh trong ký ức của nó. Mãi mãi."
Sự sụp đổ ập đến như một cơn lũ. John cảm thấy trái tim mình bị bóp nát dưới sức nặng của sự khinh miệt từ Mycroft. Anh nhận ra sự ngây thơ đến nực cười của mình: anh định dùng súng và kỹ năng đột kích để đấu lại kẻ điều khiển cả đế chế Anh, người đã nhìn thấy ván bài này từ trước khi anh bắt đầu. Mycroft không coi anh là đối thủ; ông ta coi anh là một kẻ phiền nhiễu đang phá hỏng một "tác phẩm nghệ thuật" mà ông ta đang nhào nặn.
Cơn ác mộng lớn nhất của John đã thành hiện thực. Mycroft đang xây đắp những nền móng đầu tiên của nhà Holmes vào tâm thức non nớt của Rosie. Ông ta đang tẩy não con bé, biến nó thành một sinh vật lý trí không cảm xúc, một kẻ sẽ nhìn thế giới qua những con số thay vì tình yêu thương. John nhìn vào đôi mắt Rosie trên màn hình và thấy một sự trống rỗng đáng sợ — đôi mắt ấy không nhìn thấy cha, nó chỉ nhìn thấy các thuật toán.
Một nỗi sợ hãi tột cùng khiến John run rẩy. Anh sợ Mycroft, sợ cái quyền lực tuyệt đối của ông ta, nhưng anh sợ hơn cả là việc Rosie sẽ trở thành một Sherlock thứ hai — thiên tài nhưng tàn phế về linh hồn.
John quay sang nhìn Sherlock. Vị thám tử đang co rúm người lại, đôi mắt xám tro tràn ngập sự kinh hoàng và nhục nhã vì đã để lộ lỗ hổng cho Mycroft bắt bài. John nhận ra một sự thật cay đắng: Sherlock hiện tại quá yếu đuối. Một kẻ phục tùng, sợ hãi và bị tổn thương sâu sắc như Sherlock lúc này không bao giờ có thể xuyên thủng được lớp giáp của Mycroft.
John tắt laptop, hơi thở anh nặng nề như tiếng chuông báo tử. Anh hiểu rằng nếu muốn cứu Rosie, anh không thể dùng súng nữa. Anh phải thay đổi toàn bộ ván bài. Anh phải trả lời sự tàn nhẫn của Mycroft bằng một sự tàn nhẫn lớn hơn. Và để làm được điều đó, anh buộc phải thực hiện bước đi mạo hiểm nhất: Khôi phục lại bản ngã thiên tài của Sherlock, dù cái giá phải trả là sự hy sinh nhân tính cuối cùng của chính anh.
Khi cánh cửa số 221B khép lại sau lưng, gạt bỏ màn sương đêm lạnh lẽo của Surrey, John nhìn vào sinh vật đang đứng trước mặt mình. Sherlock Holmes không còn là vị thám tử kiêu hãnh của London; anh chỉ còn là một con thú săn bị bẻ gãy ý chí, run rẩy và phục tùng John một cách tuyệt đối. Nhưng nhìn vào đôi mắt dãn rộng, đờ đẫn của Sherlock, John cảm thấy một sự bế tắc cực hạn. Anh không cần một con vật nuôi biết nghe lời, anh không cần một thứ vũ khí gãy nát chỉ biết gật đầu. Để đối đầu với Mycroft — một "đế chế Anh" quyền lực và kiệt xuất — John cần Sherlock Holmes. Anh cần cái trí tuệ ngạo mạn, sắc lẹm và mảnh linh hồn thiên tài đã bị anh vùi dập suốt thời gian qua phải được hồi sinh.
John hiểu rõ hơn ai hết cái giá của một tâm hồn bị xé toạc. Anh là một bác sĩ, và cay đắng thay, anh cũng là một bệnh nhân tâm thần kỳ cựu. Những năm tháng ngồi trên chiếc ghế da của phòng trị liệu sau khi từ Afghanistan trở về, những ngày dài chìm trong bóng tối sau cái chết giả của Sherlock, và sự sụp đổ tan tành khi Mary ra đi... John đã học được cách một linh hồn bị tổn thương vận hành. Anh biết rằng sự trừng phạt hay những lời hứa hẹn giả tạo về tương lai sẽ không bao giờ chạm tới được bản ngã của Sherlock lúc này. Để xây dựng lại đống đổ nát của Lâu đài ký ức, Sherlock cần một thứ duy nhất: sự bao dung và tình yêu dịu dàng từ chính người mà hắn tôn thờ nhất.
John biết mình sắp bước vào vai diễn lớn nhất cuộc đời. Một vai diễn mà anh phải dùng chính bản thân mình làm liều thuốc để cứu lấy Rosie.
John tiến lại gần, chậm rãi nắm lấy bàn tay đang co quắp của Sherlock. Anh không siết chặt, mà nhẹ nhàng miết đôi gò bàn tay thám tử, cử chỉ trấn an mềm mại như cách một người đàn ông đối xử với người tình của mình.
Sherlock khựng lại, toàn thân hắn đông cứng như thể vừa bị một luồng điện xẹt qua. Hắn trố mắt nhìn bàn tay mình nằm gọn trong lòng bàn tay John, đôi đồng tử dãn rộng vì kinh ngạc. Trong tiềm thức đã bị bẻ gãy của hắn, sự thất bại đồng nghĩa với những hình phạt tàn khốc, nhưng hơi ấm đang lan tỏa từ những đầu ngón tay John lại là thứ gì đó hoàn toàn trái ngược. Sherlock run rẩy, hơi thở hắn trở nên dồn dập, nấc lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng. Hắn không dám nắm lại, chỉ để mặc bàn tay mình mềm nhũn, tận hưởng sự vuốt ve ấy như một kẻ tử tù vừa nhận được lệnh ân xá bất ngờ.
"Tôi sẽ không trách anh, Sherlock," John nói, giọng anh trầm xuống, vỗ về như một bản nhạc an thần. "Tôi đã quá vội vã và ngu ngốc khi áp đặt cái kế hoạch đó lên anh. Hãy quên nó đi. Trước hết, anh cần phải ngủ đã. Anh đã quá kiệt sức sau ba ngày làm việc liên tục rồi."
Nghe những lời ấy, Sherlock ngước nhìn John bằng ánh mắt đờ đẫn, đầy vẻ hoài nghi nhưng cũng ngập tràn sự sùng bái bi lụy. Hắn lầm bầm điều gì đó không rõ chữ, đôi môi tái nhợt run bần bật. Hắn không thể tin rằng mình được tha thứ, lại càng không thể tin vào sự dịu dàng này. Sherlock gục đầu xuống, áp trán vào mu bàn tay John, hít một hơi thật sâu như muốn khảm mùi hương trà gừng sạch sẽ này vào tận cùng bộ não đang hỗn loạn của mình.
John dìu Sherlock về phòng ngủ. Sherlock bước đi loạng choạng, cơ thể hắn nhẹ bẫng như một cái xác rỗng. John nhẹ nhàng đặt hắn nằm xuống giường, kéo tấm chăn dày đắp lên đôi vai gầy gộc. Nhưng ngay khi John vừa định xoay người rời đi, một bàn tay gầy gộc, lạnh ngắt đã chộp lấy cổ tay anh.
Sherlock túm chặt lấy John, đôi mắt xám tro nhìn anh bằng một sự cầu khẩn và lệ thuộc đến tội nghiệp. Hắn không nói, nhưng mọi thớ cơ trên gương mặt hắn đều đang gào thét nỗi sợ bị bỏ rơi.
John nén lại một hơi thở dài, anh không để lộ dù chỉ một tia mất kiên nhẫn hay khó chịu. Anh chậm rãi nằm xuống cạnh Sherlock, dang tay kéo thám tử vào lòng mình. Sherlock ngay lập tức bám lấy John bằng tất cả sự khát khao mãnh liệt nhất. Hắn rúc sâu đầu vào ngực John, lắng nghe nhịp tim đang đập dồn dập của anh. Sherlock không biết rằng nhịp tim ấy đập nhanh vì sự chịu đựng đến nghẹt thở của John, nhưng hắn chỉ cảm nhận được đó là sự sống, là mỏ neo duy nhất của mình.
John siết chặt vòng tay, anh ôm lấy Sherlock bằng tất cả tình yêu và nỗi nhớ anh dành cho Rosie. Anh trượt nhẹ bàn tay lên sống lưng gầy gộc của Sherlock, vỗ về hắn theo một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn.
Nhịp tim của Sherlock lúc đầu đập loạn xạ, hắn phấn khích và run rẩy trước sự thân mật mà John ban phát. Nhưng dưới sự dỗ dành kiên nhẫn của người bác sĩ, sự kích động ấy dần dịu lại. Một sự an tâm chưa từng có bao trùm lấy Sherlock trong vòng tay John. Hắn không còn thấy những bóng ma của Mycroft hay sự đổ nát của những ngăn tủ ký ức; hắn chỉ thấy hơi ấm của người đàn ông này.
Từ từ, nhịp tim của Sherlock bình lặng lại, hơi thở hắn trở nên sâu và đều hơn. Hắn thiếp đi trong lồng ngực John, chìm vào một giấc ngủ không mộng mị. John nằm đó trong bóng tối, tay vẫn đều đặn vỗ về, ánh mắt anh nhìn vào hư không, lạnh lẽo và quyết liệt. Anh đang nuôi dưỡng lại con quái vật thiên tài bằng chính da thịt mình, kiên nhẫn đợi chờ ngày nó đủ mạnh mẽ để giúp anh đòi lại tất cả.
Ánh nắng buổi sớm của London nhợt nhạt lách qua khe rèm, đậu trên gương mặt tái nhợt của Sherlock. Hắn tỉnh dậy từ trong lòng John, nhưng phản ứng đầu tiên không phải là sự tận hưởng, mà là một cơn rùng mình sợ hãi chạy dọc sống lưng.
Theo bản năng đã được nhào nặn qua bao ngày đêm bị khuất phục, Sherlock ngay lập tức muốn rời khỏi giường để quỳ xuống sàn nhà. Trong tâm thức mê muội của hắn, việc nằm ngang hàng với John, chạm vào da thịt anh khi chưa có lệnh là một đại tội sẽ dẫn đến những hình phạt thảm khốc. Nhưng cánh tay John vẫn đang vòng qua vai hắn, giữ chặt lấy tấm thân gầy gộc bằng một sự bao bọc mà Sherlock không dám tin là thật.
Sherlock nằm bất động, hơi thở nín bặt. Hắn hé mắt nhìn John — vị chủ nhân, vị thần, và cũng là kẻ hành hình của mình. Hắn quan sát từng nhịp thở của John, lo sợ rằng chỉ một tiếng động nhỏ cũng sẽ khiến người đàn ông này thức giấc và rũ bỏ lớp mặt nạ dịu dàng của đêm qua để trở lại là một cai ngục lạnh lùng.
John khẽ cựa mình, đôi mắt anh chậm mở ra. Khi thấy Sherlock đang nhìn mình bằng ánh mắt dãn rộng, đầy vẻ kinh hãi và lệ thuộc, John cảm thấy một sự nghẹn đắng. Anh nhận ra mình đã huấn luyện Sherlock tốt đến mức nào; con quái vật thiên tài giờ đây chỉ là một sinh vật tội nghiệp đang run rẩy chờ đợi một sự ban phát hay một cái tát.
"Chào buổi sáng," John thì thầm, giọng anh khàn đặc.
Anh đưa tay định vuốt tóc Sherlock, nhưng ngay khi tay anh vừa nhấc lên, cơ thể Sherlock co rúm lại theo một phản xạ bản năng đã được lập trình. Hắn không né tránh, hắn chỉ nín thở và rụt cổ lại, sẵn sàng đón nhận một cú tát hay một sự ruồng rẫy thô bạo như một thói quen nợ nần. Trong thế giới của Sherlock lúc này, mọi cử động của John đều là một sắc lệnh, và hắn đang chờ đợi một sự trừng phạt để lấp đầy nỗi sợ hãi về sự vô dụng của mình.
John khựng lại một nhịp, trái tim anh thắt lại vì sự thực dụng tàn nhẫn của chính mình. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc xoăn, không dùng lực, chỉ khẽ miết nhẹ. "Đừng sợ. Tôi không phạt anh. Anh được phép ở đây."
Sherlock hé mắt, sự ngơ ngác hiện rõ. Hắn không hiểu tại sao mình lại nhận được sự ưu ái này. Hắn chậm rãi, dè dặt áp gò má vào lòng bàn tay John, giống như một con thú bị bỏ đói lâu ngày đang thử chạm vào miếng mồi của kẻ săn trộm. Sự lệ thuộc bấy lâu nay khiến hắn không thể tận hưởng sự dịu dàng này một cách thuần khiết; hắn đang "ngửi" xem liệu có nọc độc nào giấu sau đó không.
John ngồi dậy, dìu Sherlock cùng ngồi theo. Anh bước xuống bếp, tiếng lạch cạch của chén đĩa vang lên. Sherlock vẫn ngồi im trên giường, đôi tay đan chặt vào nhau, tư thế cứng nhắc như thể chỉ cần John quay lại mà thấy hắn thả lỏng, hắn sẽ bị trừng phạt ngay lập tức. Hắn đợi John ra lệnh mới dám cử động, đợi John nhìn tới mới dám thở sâu.
Một lát sau, John quay lại với một khay trà và vài miếng bánh mì. Anh ngồi xuống cạnh Sherlock, chậm rãi bẻ từng mẩu nhỏ đưa tận miệng thám tử.
"Ăn đi, Sherlock. Không phải quỳ. Cứ ngồi đó," John nói, giọng anh nhẫn nại như đang thuần hóa lại một con vật đã bị đánh đập quá nhiều.
Sherlock đón lấy miếng bánh, đôi môi hắn run rẩy chạm vào ngón tay John. Hắn nhìn John, ánh mắt vẫn không rời khỏi bàn chân của anh trên sàn nhà — một thói quen của kẻ luôn phải quỳ dưới chân người khác để quan sát tâm trạng chủ nhân. Hắn thấy John đang nhìn mình bằng sự bao dung giả tạo, và trong bóng tối của Lâu đài ký ức, một viên gạch đầu tiên được đặt xuống.
Lâu đài không thể xây lại trong một đêm. Sherlock chưa thể suy luận, hắn chưa thể thấy lại các mật mã của Mycroft. Hắn chỉ mới bắt đầu học cách chấp nhận rằng mình có thể được yêu thương. John đang dùng sự dịu dàng để khâu lại những vết rách linh hồn mà chính anh đã xé toạc, từng mũi kim một, chậm rãi và tàn nhẫn.
John Watson nhìn Sherlock đang lóng ngóng ăn miếng bánh mì, lòng anh lạnh lẽo. Anh đang nuôi dưỡng lại một thiên tài bằng cách đóng vai người tình, dùng sự lệ thuộc của Sherlock để biến hắn thành một công cụ sắc bén hơn. Anh hận Sherlock, nhưng anh đang dành cho hắn những gì "thật" nhất của bản năng bác sĩ để hồi sinh hắn.
Trong ánh nắng phố Baker, vở kịch vĩ đại nhất đã bắt đầu. Một người cha đang đánh đổi mọi sự liêm sỉ để chữa lành cho kẻ thù, và một vị thám tử đang bắt đầu bò ra khỏi vũng lầy của sự nô lệ, từng bước một, dưới sự dẫn dắt của một tình yêu mang nọc độc.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co