Chương 6
Sherlock mở mắt. Ánh đèn LED trắng trên trần không làm anh chói mắt; nó soi rõ sự thỏa mãn nguyên thủy trong đồng tử xám xịt. Anh cảm nhận được hơi ấm của John dưới lồng ngực, cảm nhận sự hiện diện hữu hình mà anh đã dùng cả linh hồn để đánh đổi. Sherlock nằm im, lắng nghe nhịp tim của John - chậm và rời rạc dưới tác động của thuốc ức chế. Anh đưa bàn tay trái lên, dùng vết sẹo dài trong lòng bàn tay vuốt ve bờ vai trần của John. Vết sẹo như đang rung lên, nhắc nhở anh về "khế ước máu" từ Dartmoor.
Dưới thân Sherlock, John vẫn nằm đó, tư thế không đổi so với lúc sáng. Anh nhìn chằm chằm vào bức tường đá suốt 5 tiếng đồng hồ. Khi Sherlock cử động, John không hề rùng mình hay né tránh. Sự phản kháng kịch liệt đã biến mất, thay vào đó là một sự vô cảm. Ánh mắt anh dừng lại ở những chi tiết "quá hoàn hảo": kệ sách toàn những cuốn anh thích, loại trà anh hay uống, và khớp nối của sợi xích Titan ăn sâu vào kết cấu thép của bức tường từ khi xây dựng.
"Anh đã chuẩn bị chiếc móc xích đó từ bao giờ, Sherlock? Trước hay sau khi anh giết Magnussen?", giọng John vang lên đều đều, khàn đặc.
Sherlock dừng hẳn động tác vuốt ve. Không gian đông cứng lại. Anh không lúng túng khi bị lột trần sự tính toán. Sherlock chậm rãi ngồi dậy, bóng anh đổ dài, che khuất cả ánh đèn LED yếu ớt trên trần.
"Mốc thời gian là thứ yếu, John. Cấu trúc mới là vĩnh cửu."
Anh bước xuống giường, đôi bàn chân trần chạm sàn đá không tiếng động. Anh tiến về phía góc tường, dùng ngón tay gầy guộc lướt qua khớp xích như một phím đàn quen thuộc.
"Sau vụ Magnussen," Sherlock thừa nhận, mắt không rời khối kim loại lạnh lẽo. "Thế giới quá nhiễu loạn để anh tự do đi lại mà không có sự giám sát của tôi."
John khẽ nhắm mắt, một nụ cười cay đắng hiện lên. Anh nhìn chằm chằm vào cái móc xích âm tường - thứ bằng chứng sừng sững cho thấy mình đã bị "sưu tầm" từ lâu.
"Vậy ra đây là cách anh 'bảo vệ' hằng số của mình?"
Sherlock xoay người lại. Đôi mắt xám trống rỗng, không một tia hối lỗi. "Tôi tối ưu hóa sự an toàn. Anh nên tập thích nghi với nó."
Anh cầm lấy chiếc máy tính bảng trên bàn, Sherlock chỉ đơn giản dừng ngón tay ngay trên nút "Xóa" đỏ rực của hệ thống điều khiển camera. Một cử chỉ im lặng nhắc nhở John về giới hạn của sự phản kháng.
Sherlock đưa ly nước điện giải đến tận môi John. Cạnh thủy tinh lạnh ngắt chạm vào bờ môi khô khốc, nứt nẻ. Sợi xích Titan khẽ rên rỉ trên thanh trượt khi John hơi ngả đầu ra sau theo bản năng. Ánh mắt anh khóa chặt lấy đối phương, ép buộc và lạnh lẽo.
"Uống đi," anh ra lệnh, thanh âm trầm thấp không chứa đựng một chút độ ấm.
John nhìn vào vết sẹo trong lòng bàn tay trái của Sherlock đang áp sát mặt mình - vết sẹo mà anh từng tin là biểu tượng của tình bạn, giờ đây chỉ là một cái móc câu nghiệt ngã. Anh hé môi, nuốt xuống ngụm nước mang vị đắng ngắt. Sherlock nhìn yết hầu John chuyển động, một sự thỏa mãn tĩnh lặng hiện lên trong đáy mắt - anh không cần John hiểu, anh chỉ cần John ở đây, trong tầm tay và dưới sự kiểm soát hoàn hảo.
Buổi chiều Ngày thứ 2 trôi qua trong sự tĩnh lặng giả tạo. Sherlock thiết lập "văn phòng" tại góc Safe House. Ngồi trên chiếc ghế bọc da, đặt laptop lên đùi, những ngón tay anh lướt trên bàn phím với tốc độ kinh người. Anh đang kiến tạo một bóng ma: Eurus Holmes.
Bằng cách để lại những "dấu chân kỹ thuật số" vụng về một cách cố ý trong mạng lưới Sherrinford, Sherlock giăng ra một cái bẫy. Từng dòng mã nhảy múa trên màn hình là từng sợi dây xích vô hình trói chặt Mycroft vào chiếc ghế tại Whitehall, chuẩn bị cho chuyến bay cưỡng bức ra đảo.
Ở phía đối diện, John không nằm nữa. Anh ngồi dựa lưng vào tường, sợi xích Titan khẽ rung theo mỗi nhịp thở. John im lặng quan sát. Đôi mắt người lính bắt đầu quét qua căn phòng, đếm nhịp gõ phím, ghi nhớ độ trễ của tiếng tạch khi khóa từ tính phản ứng với thiết bị điều khiển.
John nhích chân, để sợi xích va chạm vào thanh trượt âm tường theo nhịp điệu đều đặn.
Keng... keng keng... keng.
Ba ngắn, ba dài, ba ngắn. SOS.
Anh hy vọng hệ thống cảm biến địa chấn mà "Chính phủ Anh" dùng để giám sát các dinh thự cũ của dòng họ Holmes có thể bắt được dao động này. John lặp lại nhịp điệu đó, kiên trì và nhỏ nhẹ.
Sherlock không ngẩng đầu, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười nhạt nhẽo.
"Vô ích thôi, John. Tôi đã hiệu chỉnh lại bộ cảm biến địa chấn của dinh thự này từ 18 tháng trước. Đối với Mycroft, những gì anh làm chỉ là tiếng gió rít qua khe đá vùng ngoại ô."
Sợi xích im bặt. Sự thấu thị của Sherlock như một cái lồng kính thứ hai bao trùm lên nỗ lực cuối cùng của anh.
"Tôi tính đến mọi biến số, kể cả bản năng chiến đấu của anh." Sherlock tiến về phía John và quỳ xuống ngang tầm mắt. "Đừng gửi tín hiệu cho những bóng ma. Mycroft bận rộn với Eurus. Clara bận rộn với Rosie. Còn anh... anh chỉ cần bận rộn với tôi."
Anh đưa tay vuốt ve mái tóc rối của John - một cử chỉ dịu dàng đến rùng mình. John nhìn vào đôi mắt xám xanh không chút gợn sóng và nhận ra: Sherlock không chỉ muốn giam cầm thân thể, anh ta muốn triệt tiêu mọi hy vọng cứu rỗi.
"Ngày mai, Mycroft vẫn sẽ bị giam lỏng trong đống đổ nát của hệ thống tài chính mà tôi vừa kích hoạt. Anh ấy sẽ mất thêm một ngày nữa để nhận ra mình đang đuổi theo những con số vô tri. Và sau đó..."
Sherlock khẽ nhếch môi, bàn tay gầy guộc siết nhẹ lấy cổ chân John qua sợi xích Titan.
"Sau đó, anh ấy sẽ rời London để bay tới Sherrinford tìm kiếm một bóng ma không tồn tại. Khi Mycroft nhận ra trò chơi này, thế giới ngoài kia sẽ chỉ còn là một ký ức nhạt nhòa. Ở đây, sẽ chỉ còn lại hai chúng ta."
Một sự tĩnh lặng chết chóc bắt đầu xâm chiếm lấy John Watson. Anh lắng nghe nhịp tim đập mệt mỏi dưới tác động của hóa chất và chợt hiểu: Anh không thể thắng một thiên tài đã rũ bỏ mọi giới hạn đạo đức.
Sự kiêu hãnh của một người lính tan nát dưới sức nặng của xích và sự thao túng mang tên "bảo vệ". Một loại kiệt sức không thể chữa lành bằng giấc ngủ bao trùm lấy xương tủy anh.
Và thế là, John chọn cách buông xuôi. John nằm đó, nhịp thở cố giữ ở mức đều đặn tối đa.
Nhưng đó không phải là sự phục tùng. Anh đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn: triệt tiêu mọi phản hồi. Nếu sự căm thù của anh là nguồn sống cho cơn điên của Sherlock, anh sẽ bỏ đói nó. Anh sẽ không nhìn, không nghe, và quan trọng nhất là không ban phát cho Sherlock bất kỳ một âm thanh phản kháng nào nữa. Ánh mắt của John không còn là sự trừng phạt dành cho Sherlock, mà là sự trống rỗng của một người đã nhìn thấu cái chết.
Nhưng Sherlock Holmes không phải là một kẻ xâm lược tầm thường; anh là một kiến trúc sư của hệ thần kinh.
Ngay khi Sherlock tiến lại gần, John cảm nhận được sức nặng của anh đè nghiến lên nệm, hơi thở nồng nặc vị hóa chất áp sát vào vành tai mình. John siết chặt nắm tay, khóa chặt cơ hàm, chuẩn bị cho một cuộc di cư vào pháo đài tinh thần. Anh tự nhủ rằng mình là một khối đá, một vật thể vô tri dưới sự giày vò này.
Thế nhưng, Sherlock không lao vào anh bằng sự thô bạo mù quáng như trước. Anh thong thả dùng những ngón tay gầy guộc lướt dọc theo sống lưng John, dừng lại ở những điểm nhạy cảm mà chỉ một bác sĩ hoặc một kẻ phản xã hội mới tường tận. Sherlock đang thực hiện một bản giao hưởng độc hại trên cơ thể John. Anh không cần John rủa sả; anh cần John phải phản ứng.
"Anh đang cố gắng quá sức rồi, John," Sherlock thì thầm, giọng anh trầm thấp, mang theo một sự đắc thắng nhạt nhẽo. "Nhịp tim của anh đang phản bội anh. Nó đang gào thét tên tôi dưới lớp da thịt này."
Sherlock bắt đầu cuộc chiếm đoạt với một sự kiên nhẫn đáng sợ. Anh không vội vã. Anh dùng sự đau đớn đan xen với những kích thích tàn nhẫn để ép buộc các dây thần kinh của John phải lên tiếng. Chiến thuật "vô cảm" của John bắt đầu lung lay khi Sherlock nghiến răng vào vết sẹo cũ trên vai anh, đồng thời siết chặt sợi xích Titan khiến cơn đau từ cổ chân xộc thẳng lên đại não.
John cắn chặt môi đến bật máu, nhưng thực tại quá tàn khốc để có thể chối bỏ bằng ý chí đơn thuần. Một tiếng rên rỉ uất nghẹn, đứt quãng thoát ra khỏi kẽ răng John khi Sherlock thâm nhập vào một cách dứt khoát. Bức tường băng giá mà John vừa dựng lên đã nứt vỡ ngay từ những nhịp đầu tiên. Anh nhận ra mình vẫn còn quá "người", quá dễ bị tổn thương trước sự thấu thị của Sherlock.
Sherlock hài lòng khi thấy những thớ cơ của John run rẩy dưới tay mình, thấy đôi mắt John lại bắt đầu nhuốm màu nhục nhã. Anh ta cười khẽ, một nụ cười thỏa mãn khi thấy chiến thuật của John thất bại thảm hại.
"Vẫn chưa đủ đâu, John. Tôi muốn nhiều hơn thế."
Sự thất bại là một đòn giáng mạnh vào hy vọng của John. Anh nhận ra mình không thể chỉ đơn giản là "muốn" vô cảm mà được. Cơ thể anh vẫn là một con tin, và Sherlock vẫn nắm giữ chiếc chìa khóa vạn năng để mở tung mọi cánh cửa cảm xúc của anh, biến chúng thành thức ăn cho cơn điên loạn đang lớn dần từng giờ.
Sáng hôm sau, quy trình "thuần hóa" lại tiếp diễn. Sherlock tháo xích chân để đưa John vào phòng tắm. Bằng những ngón tay gầy guộc lạnh lẽo, anh thong thả cởi bỏ lớp đồ ngủ, lướt trên làn da nhợt nhạt của người lính như đang kiểm kê tài sản. Dưới làn nước ấm, Sherlock quỳ xuống, dùng miếng bọt biển mềm mại lau đi dấu vết của đêm qua. Ngón tay anh nhấn mạnh vào những vết bầm tím, như muốn khắc ghi cảm giác thuộc về này vào sâu trong da thịt đối phương.
"Anh gầy đi rồi," Sherlock thì thầm, tay luồn vào mái tóc ngắn của John với sự dịu dàng bệnh hoạn.
Sau khi lau khô, Sherlock bế John trở lại giường, một hành động phô trương sự phụ thuộc tuyệt đối. Dưới ánh đèn lạnh lẽo, Sherlock quỳ xuống, dùng những ngón tay gầy guộc tỉ mỉ cài lại từng chiếc cúc áo sơ mi cho John, như đang mặc đồ cho một pho tượng quý giá.
Anh kéo John vào lòng, để lưng anh áp sát vào ngực mình. Trong không gian tĩnh mịch, tiếng xích thi thoảng khẽ va vào thành giường, nhắc nhở John rằng sự dịu dàng này chỉ là một lớp phủ mỏng manh trên cái lồng sắt.
'Nghe này, John. Nhịp tim của chúng ta đang đập cùng một tần số,' Sherlock thì thầm, tay anh đặt lên lồng ngực John, nơi trái tim người lính đang đập dồn dập trong sự uất nghẹn. 'Ngoài kia chỉ còn những bóng ma. Ở đây, tôi là vị thần duy nhất anh có.'
John nằm im lìm, đôi mắt trống rỗng nhìn vào bức tường đá. Anh cảm nhận được bàn tay Sherlock lướt trên cổ mình, nơi vết cắn từ đêm qua vẫn còn râm ran đau nhức. Đó không phải là sự trấn an, mà là một tấm lưới vô hình đang siết chặt lấy thực tại của anh, biến anh thành một phần xương thịt không thể tách rời của kẻ phản xã hội đang ôm lấy mình. Anh để mặc bàn tay Sherlock vuốt ve từ đỉnh đầu xuống bờ vai như một tấm lưới vô hình đang giăng ra. Sherlock tựa cằm lên vai John, nhắm mắt tận hưởng mùi xà phòng và mùi da thịt của anh - thứ "mỏ neo" duy nhất giữ cho bộ não thiên tài khỏi nổ tung trong cơn điên.
Sherlock bắt đầu tận hưởng vương quốc nhỏ bé nơi thực tại chỉ còn gói gọn trong hơi thở của John. Sự cuồng loạn nhường chỗ cho một kiểu chiếm hữu dịu dàng đến rợn người, như cách anh nâng niu một báu vật vừa bị chính tay mình bẻ gãy.
Mỗi bữa ăn trở thành nghi thức của sự khuất phục. Sherlock kiên nhẫn múc từng thìa súp, thong thả lau vệt nước vương nơi khóe môi John, những ngón tay gầy guộc nán lại trên gò má nhợt nhạt để cảm nhận sức nóng của da thịt. Giữa những khoảng lặng, anh kéo John vào lòng, tỉ mỉ chải chuốt mái tóc ngắn và đặt những nụ hôn nhẹ tênh lên vành tai người lính. Anh âu yếm John bằng một sự say mê bệnh hoạn, thì thầm vào tai anh những mật mã và thuật toán như thể muốn dùng sự hiện diện của mình lấp đầy mọi khoảng trống trong tâm trí đối phương.
Những cuộc xâm nhập cũng mang một nhịp điệu khác - chậm rãi và đầy tính thưởng thức. Sherlock thong thả nhâm nhi từng phản ứng nhỏ nhất, dùng môi mơn trớn những vết bầm tím cũ và thì thầm những lời chiếm hữu vụn vặt. Anh say sưa trong cảm giác John hoàn toàn nằm dưới quyền kiểm soát, im lặng và rệu rã để mặc anh tự do định nghĩa lại mọi giới hạn của sự thân mật.
Khi bóng tối bao trùm căn hầm Musgrave. Anh nằm gọn vào lòng John, ép người bạn của mình phải dang tay ra như một sự che chở cưỡng ép. Sherlock gục đầu lên vai trái của John, đôi mắt nhắm nghiền, tận hưởng luồng khí nóng hổi phả ra từ nhịp thở đều đặn, thứ minh chứng sống động nhất cho sự tồn tại của mỏ neo mà anh hằng khao khát.
Tay trái anh vòng qua eo John, siết chặt lấy vòng eo gầy gò như để tự khóa mình vào thực tại duy nhất mà anh tôn thờ. Tay phải Sherlock đặt nhẹ lên ngực trái của John, dùng mu bàn tay cảm nhận từng nhịp đập mệt mỏi bên dưới lớp xương sườn. Sherlock nằm đó, lặng lẽ lắng nghe nhịp tim của John nện vào da thịt mình - một hằng số sinh học xác nhận rằng vật báu vẫn còn ở đó, vẫn đang bao bọc lấy anh trong một ảo giác về sự bình yên.
Anh ngủ ngon lành trong vòng tay vô lực của John, thỏa mãn với ý nghĩ rằng mình đã thực sự tìm lại được sự vỗ về mà anh hằng khao khát. Sherlock chìm vào giấc ngủ với niềm tin mù quáng rằng sự dịu dàng bệnh hoạn này đã trói buộc được linh hồn đối phương, mà không hề hay biết rằng chính tư thế bao bọc giả tạo ấy lại đang đẩy John lùi sâu vào pháo đài vô cảm nhanh hơn bất kỳ loại xiềng xích nào..
Sherlock rời khỏi giường khi bình minh của ngày thứ 4 lờ mờ xuyên qua những kẽ hở của hầm ngầm Musgrave. Anh mở laptop, ánh sáng xanh từ màn hình hắt lên gương mặt nhợt nhạt một vẻ thỏa mãn lạnh lẽo. Mọi thứ diễn ra đúng như lời anh đã tuyên bố với John trước đó: Mycroft đã sập bẫy.
Ngòi nổ kỹ thuật số ẩn sâu trong Tài liệu Lazarus đã biến Whitehall thành một mớ hỗn độn. Sherlock thừa hiểu Mycroft có thể bỏ mặc một cá nhân, nhưng không bao giờ bỏ mặc sự ổn định của đồng bảng Anh. Thuật toán tự hủy trong hệ thống thanh toán quốc gia cùng những thông tin rò rỉ về vụ Magnussen đã tạo nên một vòng lặp khủng hoảng không lối thoát, trói chặt người anh trai quyền lực vào chiếc ghế nội các thêm 24 giờ vô nghĩa.
Trong Mind Palace của Sherlock, chiếc đồng hồ đếm ngược đang chạy chính xác đến từng giây. Anh đã mua được một Ngày thứ 3 tuyệt đối tĩnh lặng - một khoảng chân không hoàn hảo để anh thong thả hoàn tất việc bẻ gãy linh hồn của người bạn duy nhất. Nhưng bản kế hoạch của anh không dừng lại ở đó. Sherlock đã tính toán tỉ mỉ cho ngày hôm nay: một cuộc vượt ngục kỹ thuật số giả của Eurus sẽ buộc Mycroft phải rời London để bay ra đảo Sherrinford. Với khoảng cách địa lý và quy trình xác minh an ninh nghiêm ngặt tại hòn đảo biệt lập đó, Mycroft sẽ bị "cô lập" khỏi đất liền ít nhất là cho đến hết Ngày thứ 5.
Năm ngày. Đó là tất cả thời gian Sherlock cần để xóa sổ thế giới cũ của John Watson và thay thế nó bằng chính mình.
Dưới tác động liên tục của thuốc ức chế và sự giam cầm, bản năng chiến đấu của một người lính trong John bắt đầu rạn nứt. Anh nhận ra một sự thật kinh khủng: cơ thể anh đang dần "quen" với sự hiện diện của Sherlock.
Khi những ngón tay lạnh lẽo của Sherlock lướt trên làn da nhợt nhạt để tẩy rửa dấu vết của cuộc xâm chiếm, John không còn rùng mình ghê tởm như những ngày đầu. Dòng nước ấm dội xuống cơ thể mang theo mùi xà phòng thanh khiết, nhưng anh chỉ cảm thấy nó như những hạt bụi vô tri lướt qua lớp biểu bì đã chết lâm sàng. Sherlock có thể lau sạch những vết bẩn trên da thịt, nhưng anh ta không bao giờ biết rằng, mỗi lần chạm vào John với sự dịu dàng bệnh hoạn đó, John lại càng đẩy linh hồn mình lùi sâu hơn vào bóng tối. Sự nhục nhã, khi bị lặp lại quá nhiều lần với cường độ quá cao, đã biến thành một loại tạp âm nhạt nhẽo mà não bộ John quyết định đào thải để bảo vệ phần cốt lõi cuối cùng của lý trí.
Trong những cuộc hoan lạc cưỡng ép, John bắt đầu thực hiện một cuộc di cư nội tâm. Khi Sherlock vùi mặt vào cổ anh, gào thét tên anh trong cơn điên loạn, John học cách đưa ý thức của mình rời khỏi căn phòng đầy mùi hóa chất này. Anh tìm về những buổi chiều vàng vọt ở Afghanistan, về tiếng cười trong trẻo của Rosie. Anh phải xây những bức tường cao hơn, giấu kín hình ảnh con gái mình vào vùng tối nhất của tâm trí, nơi mà ngay cả ánh mắt quan sát của Sherlock cũng không thể rà soát tới, để ngăn chặn sự lây nhiễm từ thực tại nhơ nhuốc này.
Sự phản kháng của John chuyển từ những cú giật mình đau đớn sang một sự chấp nhận máy móc. Dưới sức nặng của Sherlock, John nằm yên như một khối cẩm thạch lạnh lẽo, lồng ngực phập phồng theo một nhịp điệu đơn điệu đến mức tàn nhẫn, hoàn toàn tách biệt khỏi sự cuồng nhiệt đang diễn ra trên cơ thể mình. Anh không còn gồng mình chống lại những cú thúc tàn nhẫn; thay vào đó, anh thả lỏng hoàn toàn, để cơ thể mình trở nên mềm nhũn như một lớp vỏ rỗng.
Các dây thần kinh của anh dần tê liệt. Cảm giác đau đớn vẫn hiện hữu, nhưng nó không còn truyền được tín hiệu "nhục nhã" lên đại não. John đứng ngoài chính cơ thể mình, lạnh lùng quan sát kẻ phản xã hội đang điên cuồng bám víu lấy một cái xác còn hơi ấm, một kẻ thợ săn tội nghiệp đang cố gắng bắt lấy một làn khói đã sớm bay xa khỏi tầm tay. Pháo đài tinh thần của John đã hoàn tất, từng viên gạch của sự vô cảm được xây chắc bằng nỗi thất vọng tột cùng. Sherlock có thể chiếm hữu về xác thịt, nhưng anh ta đã vĩnh viễn bị trục xuất khỏi vương quốc duy nhất mà anh ta hằng khao khát: thế giới nội tâm của John Watson.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co