Truyen3h.Co

(Johnlock) Julian Vane

Chương 10

Caytrucnho244

Văn phòng của Quỹ Vane nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà kính tại London, nơi mà mọi âm thanh ồn ào của phố thị đều bị ngăn cách bởi lớp pha lăng dày cộp. John Watson ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi, trước mặt anh là hàng xấp hồ sơ bệnh án của những thương binh từ khắp nơi trên thế giới.

Trong hai tuần qua, Julian không hề nhắc đến cái tên Sherlock Holmes lấy một lần. Hắn cư xử như thể cái tên đó chưa từng tồn tại, như thể cuộc sống của John chỉ mới thực sự bắt đầu từ khoảnh khắc anh bước chân vào văn phòng này. Và trớ trêu thay, John nhận ra mình cũng đang dần chìm vào sự im lặng đó.

"Anh đang cau mày quá nhiều đấy, John," Julian lên tiếng, giọng hắn trầm thấp, vang lên từ phía cửa sổ.

Hắn không bước lại gần ngay lập tức. Julian luôn giữ một khoảng cách vừa đủ để John không thấy bị áp bức, nhưng lại luôn nằm trong tầm mắt của anh. Julian cầm một tập tài liệu nhỏ, tiến lại và đặt nó lên bàn, cạnh tay John.

"Tôi vừa phê duyệt thêm năm suất phẫu thuật ghép chi giả bằng công nghệ sợi carbon cho nhóm binh sĩ ở trung đội cũ của anh. Tôi biết anh đã trăn trở về họ suốt cả tuần."

John ngước nhìn, đôi mắt anh ánh lên một sự kinh ngạc pha lẫn biết ơn sâu sắc. "Julian... ngân sách quý này đã cạn rồi mà. Anh không cần phải làm thế."

"Ngân sách là những con số do con người tạo ra, John. Còn sự thanh thản của anh thì vô giá," Julian nói, lần này hắn bước lại gần hơn, đứng ngay sát cạnh ghế của John. Hắn không chạm vào người anh, nhưng hắn nghiêng người xuống, một tay chống lên mặt bàn, tay kia chỉ vào bản kế hoạch. Khoảng cách gần đến mức John có thể ngửi thấy mùi gỗ đàn hương thanh khiết từ cơ thể Julian – một mùi hương của sự ổn định và kiểm soát.

"Anh đã cứu họ, John. Không phải tôi," Julian thì thầm, ánh mắt hắn chạm vào mắt John, chứa đựng một sự công nhận mà John hằng khao khát. "Anh mang lại cho họ hy vọng mà không có bất kỳ suy luận hay giả thuyết nào làm được. Đó là sức mạnh của anh."

John cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự công nhận này khác hoàn toàn với những lời khen của Sherlock. Sherlock khen John vì John "hữu ích" cho vụ án. Julian khen John vì bản thân John là một người cứu thế.

Khi John định đứng dậy để nói lời cảm ơn, anh hơi loạng choạng vì ngồi quá lâu. Ngay lập tức, Julian đưa tay ra. Hắn đỡ lấy khuỷu tay anh – một cử chỉ nâng đỡ rất chuyên nghiệp nhưng lại mang tính định hướng. Bàn tay Julian giữ chặt lấy khuỷu tay John, truyền qua lớp áo sơ mi một hơi ấm áp đảo.

"Cẩn thận," Julian nói nhẹ nhàng. Hắn không buông tay ngay khi John đã đứng vững. Hắn nán lại thêm vài giây, đủ để John cảm nhận được sự vững chãi của hắn. "Anh đã làm việc quá sức rồi. Tối nay, hãy để tôi mời anh dùng bữa. Không có hồ sơ, không có bệnh án. Chỉ là hai người bạn."

John nhìn vào bàn tay của Julian đang đặt trên tay mình. Anh cảm thấy một sự bao bọc đến nghẹt thở. Anh biết mình nên giữ khoảng cách, nhưng sự cô độc tại 221B và sự im lặng của Sherlock đã khiến John trở nên yếu lòng trước sự tử tế này. Anh gật đầu, một sự đồng thuận thầm lặng cho việc để Julian bước sâu hơn vào cuộc đời mình.

John không hề biết, mỗi bước đi của anh lúc này đều nằm trong một hành lang tâm lý mà Julian đã dày công xây dựng. Julian đang biến mình thành "nguồn sáng" duy nhất, khiến John vô thức tin rằng: Chỉ có ở bên Julian, John mới thực sự là một người đàn ông có giá trị.

Buổi tối tại văn phòng Quỹ Vane mang một không khí khác hẳn với sự bừa bộn, đầy những mảnh vụn ký ức ở phố Baker. Tại đây, mọi thứ đều có trật tự, sạch sẽ và quan trọng nhất là: John có quyền lực.

Julian Vane bước vào phòng, tay cầm một tập hồ sơ mỏng nhưng mang sức nặng của hàng triệu bảng Anh. Hắn không mời John đi ăn tối ở một nhà hàng xa hoa – nơi John sẽ thấy ngột ngạt và đề phòng. Thay vào đó, Julian đặt lên bàn hai hộp súp đơn giản từ một tiệm ăn địa phương mà John thích. Mùi vị bình dân của món súp tạo ra một ảo giác về sự gần gũi, khiến John nhất thời quên mất rằng người đàn ông đối diện có thể mua cả tiệm ăn đó chỉ bằng một cú điện thoại.

"Tôi biết anh không thích những buổi tiệc tùng xã giao, John," Julian nói, nụ cười của hắn mang vẻ mệt mỏi nhưng chân thành của một người vừa trải qua một ngày làm việc dài. "Tôi cũng vậy. Tôi nghĩ chúng ta nên xử lý nốt danh sách cuối cùng này trước khi trở về."

Hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện John, giữ một khoảng cách chuyên nghiệp nhưng đủ gần để tạo ra sự đồng lõa. Julian đẩy tập hồ sơ về phía John.

"Dự án phục hồi chức năng ở Trung Phi. Chúng ta cần một người đứng đầu thực địa trong ba tháng tới để thiết lập hệ thống. Các cổ đông muốn một chuyên gia quản lý người Pháp, nhưng tôi đã bác bỏ," Julian nhìn thẳng vào mắt John, ánh mắt hắn chứa đựng một sự kỳ vọng to lớn. "Tôi nói với họ rằng chúng ta cần một bác sĩ có kinh nghiệm chiến trường, một người biết cách nhìn vào mắt bệnh nhân thay vì nhìn vào biểu đồ tài chính. Tôi muốn đề cử anh, John."

John khựng lại, thìa súp dừng giữa chừng. "Julian, đó là một vị trí cực kỳ quan trọng. Tôi... tôi chỉ mới gia nhập Quỹ được vài tuần."

"Tôi không chọn anh vì thời gian, tôi chọn anh vì bản chất của anh," Julian nói, giọng hắn trầm xuống, mang theo một sức nặng tâm lý khủng khiếp. Hắn không tặng quà, hắn đang tặng John một Sứ mệnh. "Anh có khả năng mà không một thiên tài suy luận nào có được: anh khiến người ta tin rằng họ xứng đáng được sống. Ở Paris hay London, người ta có thể giải mã tội phạm, nhưng ở chiến trường, họ cần một người như anh để giữ lại nhân tính."

Đây là cú đánh chí mạng vào tâm lý của John. Julian không hề nhắc đến Sherlock, nhưng cụm từ "giải mã tội phạm" đã ngầm tạo ra một sự so sánh. Julian đang vẽ ra một thế giới nơi John không còn là "người đi cùng", mà là người dẫn đầu.

Julian quan sát sự dao động trong mắt John. Hắn khéo léo chuyển chủ đề, đưa cho John một chiếc máy tính bảng hiển thị những hình ảnh về khu bệnh viện đang được xây dựng. Khi John cầm lấy máy tính bảng, Julian vô tình để bàn tay mình chạm vào tay John—một sự đụng chạm thoáng qua nhưng vững chãi.

"Anh không cần phải trả lời ngay. Tôi biết anh còn... những mối ràng buộc khác ở London," Julian nói nhẹ nhàng, lần đầu tiên hắn khẽ chạm vào vết thương lòng của John bằng một sự bao dung đáng sợ. "Nhưng tôi muốn anh biết rằng, ở Quỹ Vane, anh là người không thể thay thế. Không phải vì anh hữu ích cho tôi, mà vì anh hữu ích cho hàng ngàn người ngoài kia."

John nhìn xuống đôi bàn tay mình—đôi bàn tay mà Sherlock thường chỉ dùng để cầm đèn pin hoặc giữ nghi phạm. Lần đầu tiên, dưới sự dẫn dắt của Julian, John thấy đôi bàn tay ấy đang nắm giữ vận mệnh của một dự án toàn cầu.

Sự cảnh giác của John trước đó về việc bị "xâm chiếm không gian" dần bị thay thế bởi một cảm giác trách nhiệm đạo đức. Anh cảm thấy nếu mình từ chối Julian, anh không chỉ từ bỏ một người bạn tốt, mà còn từ bỏ hàng ngàn bệnh nhân đang chờ đợi. Julian đã thành công trong việc biến mình thành "phương tiện" để John thực hiện lý tưởng, khiến John tự nguyện bước vào chiếc lồng mà chính anh tin rằng đó là tự do.

"Tôi... tôi sẽ suy nghĩ về nó, Julian," John thào thào, cảm giác biết ơn trào dâng.

Julian mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn được che giấu hoàn hảo dưới lớp vỏ bọc quý tộc. Hắn biết mình không cần tặng quà. Hắn chỉ cần trao cho John ý nghĩa của sự tồn tại, và John sẽ tự mình rời bỏ phố Baker.

Tiếng chìa khóa lách cách tra vào ổ mang theo một sự nặng nề đến kiệt cùng. John Watson bước vào căn hộ 221B, nơi bóng tối đã đóng rễ suốt hai tuần qua.

Anh không buồn bật đèn. Ánh sáng vàng vọt từ cột đèn đường hắt qua khung cửa sổ đủ để John nhìn thấy sự hoang tàn của nơi mà anh từng gọi là nhà. Đống hóa chất trên bàn đã khô khốc, bụi bám mờ trên chiếc ghế bành của Sherlock, và sự im lặng – thứ im lặng đáng sợ nhất mà John từng biết – đang gào thét vào tai anh.

John ném tập hồ sơ thực địa của Quỹ Vane lên bàn trà. Anh lôi điện thoại từ túi quần ra, nhìn vào màn hình tối đen. Suốt mười bốn ngày, anh đã gửi hàng trăm tin nhắn, thực hiện hàng chục cuộc gọi mỗi giờ. Tất cả đều rơi vào khoảng không. Sherlock không tắt máy, tín hiệu vẫn đổ chuông, nhưng anh ta không trả lời. Sự im lặng có chủ đích đó đau đớn hơn bất kỳ lời cãi vã nào. Nó giống như một thông điệp tàn nhẫn: "Tôi không cần anh, John. Sự hiện diện của anh không còn nằm trong ưu tiên của tôi nữa."

Một cơn sóng phẫn nộ, thứ phẫn nộ được tích tụ từ những năm tháng bị lừa dối trong vụ giả chết ở St. Bart's, bùng lên mạnh mẽ. John nhớ lại cảm giác mình đã suy sụp thế nào, đã phải dùng thuốc trầm cảm ra sao khi Sherlock biến mất lần đầu tiên. Và giờ đây, Sherlock lại dùng chính chiêu bài đó để trừng phạt anh.

"Cậu nghĩ tôi là cái gì? Một quân cờ có thể cất vào hộp khi cậu thấy chán sao?" John nghiến răng, tay anh siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch.

Anh nhìn xuống tập hồ sơ màu xanh thẫm. Ở Trung Phi, ở những trại tị nạn dã chiến mà Julian đã chỉ cho anh, mạng sống con người đang bị đe dọa từng giờ. Những người lính ở đó cần một bác sĩ thực thụ, họ cần một người cầm máu và khâu lại những vết thương, chứ không phải một người ngồi đợi một bóng ma không biết trân trọng mình.

Julian Vane đã trao cho anh một lý do để đứng thẳng. Julian nhìn thấy một bác sĩ quân y đầy năng lực, trong khi Sherlock chỉ thấy một người bạn để mua vui cho trí tuệ của mình.

John bước vào phòng ngủ, lôi chiếc vali hành lý cũ từ gầm giường. Anh thu dọn đồ đạc với một tốc độ lạnh lùng của một quân nhân đang chuẩn bị xuất quân. Không có sự do dự, không có những giọt nước mắt yếu đuối. Chỉ có sự quyết tuyệt của một người đã chịu đựng quá đủ.

Trước khi bước ra khỏi cửa, John dừng lại ở bàn bếp. Anh tỉ mỉ kiểm tra lại hộp cứu thương dự phòng, thay mới những cuộn băng gạc và bổ sung thêm vài lọ thuốc sát trùng. Anh đặt nó ngay ngắn giữa bàn, rồi rút một mẩu giấy, viết vài dòng dứt khoát. John đặt mẩu giấy đè lên chiếc hộp cứu thương — món quà cuối cùng anh để lại cho căn nhà luôn đầy rẫy nguy hiểm này. Anh không để lại chìa khóa, vì sâu thẳm trong lòng, anh vẫn để ngỏ một lối về cho chính mình.

"Sherlock,

Tôi đã nhận vị trí điều phối y tế tại Trung Phi cho Quỹ Vane. Dự án bắt đầu ngay lập tức. Tôi đã để lại tiền thuê nhà tháng này trên bệ lò sưởi.

Có lẽ cả hai chúng ta đều cần thời gian. Hãy tự chăm sóc bản thân cho tốt.

J.W."

John đóng sầm cửa lại. Tiếng vang khô khốc đó như một dấu chấm hết cho mười năm ở phố Baker. Anh bước xuống cầu thang, nơi chiếc xe của Julian đã đợi sẵn ở góc phố. Julian không bước ra khỏi xe, hắn chỉ khẽ gật đầu khi thấy John xách vali bước tới. Hắn biết, khi một người lính quyết định rời bỏ vị trí, đó là vì họ đã tìm thấy một vị chỉ huy mới xứng đáng hơn.

Chiếc xe lăn bánh, đưa John Watson rời khỏi London, rời khỏi sự ngạo mạn của Sherlock Holmes để tiến về phía một "lý tưởng" mà Julian đã dày công giăng sẵn. Căn hộ 221B giờ đây chính thức trở thành một vỏ ốc rỗng, chờ đợi sự trở về của một thiên tài đã đánh mất thứ quý giá nhất của đời mình.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co