Chương 22
Tiếng nước xối xả trong phòng tắm bằng đá cẩm thạch vang lên đơn điệu, cố gắng át đi sự tĩnh lặng chết chóc đang bao trùm dinh thự Vane. John Watson đứng dưới vòi sen lạnh buốt, mặc cho những tia nước đâm vào da thịt như hàng ngàn mũi kim. Anh không dùng xà phòng thơm phức của nhà Vane; anh dùng đôi bàn tay thô ráp của mình kỳ cọ lên da thịt một cách điên cuồng, như thể muốn lột bỏ lớp da đã bị Julian chạm vào, bị Julian chiếm đoạt một cách thô bạo trên chiếc bàn ăn định mệnh ấy.
John ngước nhìn vào chiếc gương lớn đang mờ hơi sương. Anh đưa tay lau đi lớp nước đọng, và hình ảnh phản chiếu hiện ra khiến anh chết lặng. Khắp cơ thể anh là những vết tích của một cuộc xâm lăng: vết bầm tím trên hông do lực siết của Julian, vết cắn đỏ rực ở môi, và những dấu ấn nhục nhã ở hõm cổ. Mọi centimet trên cơ thể người lính đều đã bị "đóng dấu" bởi kẻ tự xưng là vị cứu thế.
Nhưng lần này, John không khóc. Đôi mắt anh không còn sự đờ đẫn của kẻ bị khuất phục. Thay vào đó là một sự lạnh lẽo tột cùng, một loại ánh sáng sắc lẹm của một tay súng bắn tỉa đang căn chỉnh mục tiêu. Sự điên cuồng và ghen tuông của Julian đêm qua đã vô tình chặt đứt sợi dây xích "ơn nghĩa" cuối cùng trong lòng John. Anh nhận ra sự tử tế của Julian chỉ là một lớp sơn mạ vàng phủ lên một con quái vật chiếm hữu.
Ánh mắt John hạ xuống bệ đá cẩm thạch. Chiếc thẻ từ vạn năng của Julian nằm đó, lặng lẽ và đầy quyền lực. Trong cơn hưng phấn và vội vã đi "xóa sổ" thế giới cũ của John, Julian đã phạm một sai lầm chết người: hắn để quên chiếc chìa khóa vào chính vương quốc của mình trong túi áo khoác đã phủ lên người John.
John vươn tay cầm lấy chiếc thẻ. Cảm giác nhựa cứng lạnh lẽo trong lòng bàn tay mang lại cho anh một luồng sức mạnh mới. Anh không còn là "vật phẩm" của Vane; anh lại là Đại úy John Watson của Trung đoàn súng trường số 5.
Anh bắt đầu thực hiện một kế hoạch "phản gián" ngay trong lòng địch.
John bước ra khỏi phòng tắm, chậm rãi mặc vào bộ đồ sang trọng nhất mà Julian đã chuẩn bị. Anh tỉ mỉ cài từng chiếc khuy áo sơ mi, che đi mọi vết thương trên cơ thể. Anh dùng sáp vuốt lại mái tóc, chỉnh lại cổ áo một cách hoàn hảo. Khi nhìn vào gương lần cuối, John không còn thấy một nạn nhân tội nghiệp; anh thấy một chiếc mặt nạ phục tùng không tì vết. Anh biết Julian thích sự phục tùng này, thích nhìn thấy "con cừu" của mình đã bị thuần hóa sau một cuộc hoan lạc bạo liệt.
John bước ra khỏi phòng với vẻ mặt bình thản đến lạ lùng. Anh đi dọc hành lang, gật đầu chào các người hầu bằng một nụ cười nhạt nhẽo đã được tập dượt. Anh tiến về phía khu vườn, nơi Rosie đang được các bảo mẫu trông nom.
Julian, lúc này đang đứng ở ban công tầng trên quan sát qua camera giám sát, khẽ nhếch môi mỉm cười hài lòng. Hắn thấy John đang dịu dàng bế Rosie lên, thấy John khẽ tựa đầu vào vai đứa trẻ đầy bình yên. Julian tin rằng nụ hôn tàn nhẫn và sự chiếm đoạt vừa qua đã thực sự bẻ gãy ý chí của John, khiến anh tìm về sự an toàn của chiếc lồng này.
Nhưng Julian không biết rằng, phía sau nụ cười gượng gạo dành cho Rosie, John đang âm thầm đếm nhịp bước chân của các toán bảo vệ. Anh đang ghi nhớ vị trí của các cảm biến hồng ngoại và nhịp độ thay ca của đội tuần tra vũ trang. Chiếc thẻ từ trong túi quần John như đang nóng lên, thúc giục anh bước vào khe hở mà Julian đã vô tình để lại.
"Anh đã thắng hiệp một, Julian," John thề thầm trong lòng khi áp mặt vào mái tóc thơm mùi phấn rôm của con gái. "Nhưng anh đã sai khi để một người lính giữ chìa khóa kho vũ khí của chính mình."
Cơn bão thực sự không phải đến từ bên ngoài dinh thự, mà nó đang âm ỉ cháy ngay trong lồng ngực của người đàn ông mà Julian tưởng rằng mình đã hoàn toàn sở hữu.
John bế xốc Rosie trên tay, bước chân anh dồn dập nhưng cố giữ nhịp điệu không quá vội vã để tránh đánh động những đôi mắt điện tử ẩn hiện khắp các bụi rậm. Chiếc thẻ từ vạn năng trong túi quần như một khối băng lạnh buốt, nhắc nhở anh về cái giá của sự tự do đang nằm ngay trong tầm tay.
Anh băng qua khu vườn hoa hồng lộng lẫy, nơi mùi hương ngào ngạt giờ đây chỉ khiến anh thấy buồn nôn. Mỗi bước chạy, cơn đau nhức nhối từ vùng hông và sống lưng lại dội lên đại não – dư chấn thảm khốc từ cuộc chiếm đoạt bạo liệt trên mặt bàn gỗ gụ chỉ cách đây ít giờ. Vết thương như đang biểu tình dưới lớp áo lụa đắt tiền, nhưng ý chí người lính đã ép John phải phớt lờ cơn đau, lướt đi như một bóng ma qua những lối mòn rải sỏi.
Tiến sát đến cánh cổng phụ dẫn ra khu rừng sồi phía Tây, John nín thở. Rosie trong lòng anh bỗng ngọ nhậy, đôi mắt con bé ngơ ngác nhìn những tán cây lướt qua rồi bập bẹ hỏi: "Cha ơi... mình đi đâu vậy? Sao mình không đợi ba ba Julian?"
Tim John suýt rớt khỏi lồng ngực. Anh áp sát con vào lòng, khẽ thì thầm vào tai bé bằng giọng điệu đầy vẻ bí mật: "Suỵt, Rosie, chúng ta đang chơi một trò chơi trốn tìm đặc biệt... Con phải im lặng tuyệt đối thì mình mới thắng được chú Sherl ở đích đến."
Nghe thấy từ "trò chơi" và "thắng", Rosie lập tức hào hứng. Cô bé gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn lấp lánh sự mong chờ, đôi môi nhỏ xíu mím chặt lại để giữ bí mật theo cách trẻ con thường làm. Sự ngây thơ của con lúc này vừa là sự cứu rỗi, vừa là nhát dao cứa vào lòng John khi anh đang phải dùng lời nói dối để đánh cược mạng sống của cả hai trước đế chế Vane.
Tiến sát đến cánh cổng phụ dẫn ra khu rừng sồi phía Tây, John nín thở. Anh đưa chiếc thẻ từ lên gần đầu đọc hồng ngoại. Một tiếng tít cực khẽ vang lên, ánh đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh lục dịu nhẹ. Cánh cổng sắt đúc thủ công mở ra một khe hở vừa đủ, im lặng và mời gọi. John bước qua, và ngay khoảnh khắc gót giày anh chạm vào lớp lá khô của khu rừng bên ngoài, một luồng điện hy vọng chạy dọc sống lưng. Anh chạy.
Anh chạy như một người lính đang đào thoát khỏi vùng chiến sự, băng qua những thân cây cổ thụ cao vút, hướng về phía bức tường rào phía xa—nơi anh tin rằng phía sau đó là sự tự do, là Paris náo nhiệt, là Sherlock.
Nhưng sự yên lặng của khu rừng bỗng chốc trở nên đáng sợ. Không có tiếng chim chóc, không có tiếng côn trùng. Chỉ có tiếng hơi thở dồn dập của John và tiếng lá khô vỡ vụn dưới chân.
Xoẹt.
Toàn bộ hệ thống đèn pha công suất lớn giấu kín trên các tán cây đột ngột bật sáng rực rỡ, biến khu rừng tối tăm thành một sân khấu chói lòa. John khựng lại, đưa tay che mắt Rosie khỏi ánh sáng gắt gao.
"Anh chạy nhanh hơn tôi nghĩ đấy, John. Nhưng trái tim anh đập quá mạnh, các cảm biến sinh học của tôi đã nghe thấy nó từ khi anh vừa bước ra khỏi cửa chính."
Giọng nói của Julian Vane vang lên từ hệ thống loa ẩn, không hề có sự giận dữ, chỉ có một sự điềm tĩnh và bao dung đến lạnh người.
John quay đầu lại. Julian đứng đó, ngay giữa lối mòn mà John vừa đi qua. Hắn vẫn mặc bộ đồ lụa ban sáng, tay thong thả đút vào túi quần, phong thái ung dung như thể đang thưởng ngoạn cảnh đêm. Xung quanh hắn, mười tay súng bảo vệ mặc thường phục đen xuất hiện từ bóng tối, các tia laser đỏ từ nòng súng bắn tỉa hội tụ lại, tạo thành một điểm sáng đỏ rực ngay giữa ngực John.
Julian chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của hắn đều mang theo sức nặng của một vị vua đang thu hồi vật phẩm đi lạc. Hắn dừng lại cách John chỉ vài bước chân, hơi thở của hắn tạo thành một làn khói mỏng trong không khí lạnh.
"Tôi đã tự hỏi anh sẽ làm gì với chiếc thẻ đó, John," Julian nói, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng lấy chiếc thẻ từ túi quần John như thể đang lấy một món đồ chơi từ tay một đứa trẻ. Julian nâng cằm John lên bằng những ngón tay thon dài, buộc John phải nhìn thẳng vào đôi mắt xanh thẳm đang rực lên một sự điên cuồng được kìm nén.
"Anh nghĩ tôi sơ hở sao? Tôi đã cố tình để nó lại cho anh. Tôi muốn cho anh một chút 'hy vọng' để xem liệu lòng biết ơn và sự phục tùng của anh là thật lòng, hay chỉ là một màn kịch vụng về của một người lính."
Julian khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy vẻ thất vọng dành cho một đứa trẻ hư. Hắn không bế Rosie đi ngay, mà cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô bé đang sợ hãi, rồi áp sát môi mình vào tai John, thì thầm với một tông giọng ngọt ngào nhưng tàn nhẫn tột độ:
"Chuyến đi dạo tối nay kết thúc rồi, bác sĩ của tôi. Anh đã dùng hết đặc quyền cuối cùng của mình để được tôi đối xử như một người bạn đời. Kể từ giây phút này, anh sẽ hiểu thế nào là sự chiếm hữu thực sự. Tôi sẽ không nhốt anh bằng tường cao nữa, tôi sẽ nhốt anh bằng chính sự hiện diện của mình, từng giây, từng phút. Anh sẽ không bao giờ được ở một mình nữa."
Julian vòng tay qua eo John, kéo anh sát vào lồng ngực mình, dẫn dắt anh quay trở về tòa lâu đài rực rỡ ánh sáng. John Watson đứng giữa vòng vây của những tay súng và cái ôm nghẹt thở của Julian, nhận ra rằng sự trốn chạy của mình chỉ là một trò chơi mèo vờn chuột mà Julian đã vạch sẵn mọi nước đi. Anh đã không thoát khỏi chiếc lồng; anh chỉ vừa mới chứng kiến độ dày của những bức tường pha lê bao quanh mình.
Julian dìu John trở lại dinh thự, cánh tay hắn siết chặt quanh eo người lính như một vòng đai thép không thể lay chuyển. Hắn không đưa John về phòng ngủ cũ, mà dẫn thẳng anh vào một không gian biệt lập hơn—một căn phòng được thiết kế với sự sang trọng đến nghẹt thở nhưng lại thiếu vắng mọi lối thoát hiểm thông thường.
Tại đây, Julian ra hiệu cho một nhân viên kỹ thuật bước tới. Trên khay bạc là một chiếc vòng bằng chất liệu titan đen nhám, mỏng manh và tinh xảo như một món trang sức cao cấp, nhưng ánh sáng đỏ nhấp nháy định kỳ trên bề mặt của nó lại toát lên một vẻ lạnh lẽo chết người.
"Đưa tay anh cho tôi, John," Julian nói, giọng hắn không còn sự giễu cợt, chỉ còn một sự kiên định tàn nhẫn.
John lùi lại một bước, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm nhìn vật thể đó. "Anh định làm gì? Một chiếc xích chó sao, Julian?"
Julian không trả lời. Hắn bước tới, một tay khóa chặt cổ tay John, tay kia cầm lấy chiếc vòng và cài vào một cách chuẩn xác. Một tiếng tạch nhỏ vang lên, chiếc vòng ôm khít lấy cổ tay John, khớp nối biến mất hoàn toàn vào trong chất liệu siêu cứng. John cố gắng giật ra, nhưng chiếc vòng như đã trở thành một phần cơ thể anh; không có mật mã sinh trắc học của Julian, mọi nỗ lực cơ học đều vô dụng.
"Nó là một kiệt tác của Quỹ Vane, John," Julian nâng cổ tay John lên ngang tầm mắt, khẽ hôn vào mặt trong của chiếc vòng—ngay nơi mạch máu của John đang đập loạn nhịp. "Nó không chỉ báo vị trí. Ngay lúc này, tôi có thể biết được nhịp tim của anh đang ở mức 110, nhiệt độ cơ thể anh đang tăng nhẹ vì sợ hãi, và cả nồng độ cortisol trong máu anh nữa. Mọi nhịp sinh học của anh đều được truyền trực tiếp vào điện thoại của tôi."
Julian mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn khi thấy John đứng lặng trong sự bàng hoàng. "Và quan trọng nhất, John... chiếc vòng này sẽ phát báo động đỏ nếu anh rời xa tôi quá 300 mét. Tôi đang xích anh lại bằng công nghệ tối tân nhất mà nhân loại từng tạo ra. Kể từ giây phút này, anh không chỉ thuộc về tôi về mặt pháp lý hay cảm xúc, mà anh thuộc về tôi trong từng nhịp đập của trái tim."
Con số '300 mét' thốt ra từ miệng Julian lạnh lẽo như một nhát dao chém đứt mọi hy vọng đào thoát cuối cùng. John cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một sự ngạt thở choáng váng bao trùm lấy tâm trí. Điều đó có nghĩa là ngay cả trong dinh thự nguy nga này, anh cũng không thể đứng ở đầu hành lang nếu Julian đang ở cuối vườn mà không có sự cho phép của hắn. Julian không chỉ nhốt anh vào một căn phòng; hắn đang biến chính cơ thể hắn thành tâm điểm của một cái lồng di động, buộc John phải xoay quanh hắn như một vệ tinh bị giam cầm trong quỹ đạo của một hành tinh chết.
Kể từ giây phút này, sự tự do của John được đo bằng độ dài của một sợi xích điện tử. Nếu anh lùi lại, sợi xích ấy sẽ siết chặt; nếu anh định chạy, nó sẽ gào thét báo động trên màn hình điện thoại của Julian. Mọi ngóc ngách của Paris rực rỡ ngoài kia giờ đây trở nên vô nghĩa, vì ranh giới sống sót của John đã bị thu hẹp lại trong một vòng tròn chật hẹp, nơi hơi thở của Julian Vane là thứ duy nhất định nghĩa không gian xung quanh anh.
Hắn kéo John sát vào lòng, để John cảm nhận được sự hiện diện áp đảo của mình. "Anh đã muốn trốn chạy, nên tôi buộc phải biến mình thành không khí xung quanh anh. Anh sẽ không bao giờ được ở một mình nữa, John. Ngay cả khi tôi không ở cạnh, nhịp tim của anh vẫn sẽ thầm thì vào tai tôi mỗi phút giây."
Julian buông tay, để lại John đứng trơ trọi giữa căn phòng xa hoa. John nhìn xuống chiếc vòng đen nhám trên cổ tay, cảm nhận sự rung động siêu nhỏ của bộ cảm biến đang âm thầm ghi lại sự sống của mình để gửi về cho kẻ cai trị. Anh nhận ra mình không còn là một người lính, không còn là một người cha có quyền tự chủ; anh đã chính thức trở thành một thực thể sinh học bị quản lý bởi Julian Vane.
Bên ngoài cửa sổ, tháp Eiffel lấp lánh ánh đèn, nhưng đối với John, Paris giờ đây chỉ là một cái lồng kính khổng lồ mà chiếc chìa khóa đã được Julian gắn chặt vào cơ thể anh.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co