Truyen3h.Co

jungkook | love heals

05

5hinchuuuu

"Hóa ra cô có người quen trong bệnh viện!" Đằng sau vang lên giọng nói khinh thường của Kang Gureum, "Nhưng mà như vậy cũng không có ích gì đâu!"

Nói xong, Kang Gureum tiến lên trước cô.

Cô có chút không hiểu thái độ thô lỗ của Kang Gureum nhưng cô cũng không để bụng, dù sao cũng chỉ đến đây để bồi dưỡng thôi, học xong sẽ rời đi, xung đột với Kang Gureum cũng không có lợi ích gì, sau này càng không liên quan.

Ba ngày sau cô chính thức đến văn phòng khoa, cô cố tình dậy thật sớm, thà rằng đến sớm một chút còn hơn đến muộn.

Trước khi ra khỏi cửa, mẹ thấy quần áo cô mặc hôm nay không đẹp, nói cái gì mà đến bệnh viện nên trang điểm một chút cho có tinh thần.

Cô cũng hết muốn nói, chỉ trả lời, "Mẹ, tất cả đều mặc áo blouse trắng, có cái gì để nhìn chứ?"

Cô hiểu suy nghĩ của mẹ, phụ nữ luôn tha thứ cho người làm mình hạnh phúc. Mẹ cô vẫn không từ bỏ ý định...

Cô cho rằng giờ này mình đến bệnh viện đã là sớm nhưng Kang Gureum còn đến sớm hơn cô, về điểm này, cô rất nể phục Kang Gureum, với tinh thần này của Gureum, sau này làm việc cũng sẽ là một bác sĩ tận tâm, tuy rằng tình cách có chút mạnh mẽ.

Không lâu sau, anh cũng đến, vừa mới xuất hiện ở cửa văn phòng đã thu hút ánh mắt cô.

Sau cuộc đối diện trực tiếp ngày hôm qua, bây giờ cô đã có thể nhìn anh bước lại gần một cách thoải mái.

Anh không mặc áo blouse trắng, người càng thêm gầy, bước chân vội vàng, lướt nhanh như gió.

Khi anh đến gần, dung mạo cũng dần rõ ràng.

Hôm qua không có thời gian để nhìn anh thật kỹ, bây giờ mới có thời gian nghiêm túc đánh giá. Anh có vẻ ngoài điển hình của nhà họ Jeon, đường nét gương mặt như được điêu khắc, góc cạnh rõ ràng, điểm thu hút nhất chính là đôi mắt anh. Người nhà họ Jeon ai cũng có đôi mắt rất đẹp, anh còn đẹp hơn thế. Đuôi mắt hơi hếch lên, lông mi vừa dài vừa dày, nhìn giống như nét kẻ eyeliner tự nhiên, đôi đồng tử màu đen sáng lấp lánh, đối với cô là một dải ngân hà.

"Thầy Jeon."

Kang Gureum bên cạnh cô chào một tiếng khiến cô bừng tỉnh, không biết từ khi nào, cô lại bước vào thế giới của chính mình, khoảng cách của anh đã không còn đủ để cô thấy rõ đôi lông mi nữa...

"Khụ khụ, thầy Jeon." Cô cũng chào một tiếng, đồng thời cũng để ý trong tay anh cầm một hộp bánh kem nho nhỏ.

Trái tim cô lỡ nhịp, anh mua bánh kem làm gì? Trên hộp bánh ghi hai chữ Meiyu, là thương hiệu yêu thích trước kia của cô.

Bánh đó là cho cô sao? Trong lòng cô đầy nghi hoặc. Nếu không phải, chiếc bánh kia sẽ dành cho ai chứ?

Nói về bánh kem, anh cũng được coi là một người lành nghề, không phải vì bản thân anh thích ăn mà người thích ăn chính là cô, vì cô thường xuyên muốn anh mua cho ăn. Dần dà, một người đàn ông như anh cũng có thể phân biệt các vị bánh mousse, cream cheese brownie, tiramisu,... đủ mọi loại hương vị trái cây, trà xanh, rượu rum, chocolate các loại.

Anh đi về phía văn phòng, đặt bánh kem lên bàn rồi nhanh chóng bắt đầu làm việc, ánh mắt của Jang Yeon cũng rời khỏi chiếc bánh kem.

Cô có cảm giác, chiếc bánh kem này chắc chắn là cho cô! Cảm giác này còn cực kỳ mãnh liệt! Cô chỉ cảm thấy may mắn vì anh không đưa cho cô ngay trước mặt nhiều người như vậy, không thì cô biết giấu mặt đi đâu? Hơn nữa cô và Kang Gureum không hợp nhau, nếu cô ta biết cô và thầy Jeon có quan hệ thế này, không phải cô ta sẽ xé xác cô ra sao?

...

Cô đi theo anh xem xét vài bệnh nhân trọng điểm, hiểu được tình trạng của bệnh nhân ngày hôm trước.

Khi nói chuyện với bệnh nhân, anh vô cùng dịu dàng. Nếu hỏi bác sĩ Jeon đã từng cười khi nào, chắc chắn là những lúc trước mặt bệnh nhân và người nhà bệnh nhân.

Anh cười lên thực sự rất đẹp, cùng với ánh mắt trong sáng như một bức tranh được tia nắng chiếu rọi, giống được tắm mình trong gió xuân, khiến cả thế giới trở nên tươi đẹp.

Thỉnh thoảng, Jang Yeon nhìn thấy nụ cười này, dần dần thành nghiện, còn thích nhìn lén lúc anh nói chuyện với bệnh nhân. Lúc đó cô chỉ cảm thấy rằng, cảnh đẹp nhất trên thế giới này cũng không thể so sánh với đôi mắt biết cười của anh.

Tiếc rằng, anh chưa từng nở nụ cười này vì cô.

Hôm nay, sáu năm sau, nụ cười này cũng vẫn vậy, cảm giác đã cách cả một đời.

Sau khi khám bệnh cho bệnh nhân xong phải quay lại văn phòng khoa họp giao ban, sau đó nhận hồ sơ của bệnh viện, chuẩn bị kiểm tra phòng.

Giường số 28 không phải bệnh nhân của anh, lúc anh đi ngang qua, người nhà bệnh nhân nắm chặt lấy tay anh, sốt ruột nói, "Bác sĩ, bác sĩ, ống thông nước tiểu rơi rồi! Ống thông nước tiểu rơi rồi!"

Kang Gureum nhanh chóng hành động, lập tức tiến lên trước xử lý, nước tiểu chảy ra đầy tay cô ta.

Đối với nhân viên y tế, trên cơ thể con người không có gì là bẩn hay sạch nhưng Kang Gureum có thể làm như vậy vẫn khiến Jang Yeon kinh ngạc.

Lúc xử lý xong hỏi có chuyện gì, người nhà nói rằng không cẩn thận. Kang Gureum lập tức nổi giận đùng đùng, mắng bệnh nhân và người nhà bệnh nhân một trận.

Người nhà bệnh nhân bị mắng không còn lời gì để nói, Jeon Jungkook cũng không nói gì, tiếp tục kiểm tra phòng.

Lúc đến trước giường bệnh 39, anh đột nhiên quay trở lại.

Cô và Kang Gureum không biết tại sao, chỉ lặng yên đi theo.

Anh trở lại văn phòng, mang chiếc bánh kem kia đi theo.

Trên mặt Kang Gureum lộ rõ vẻ ngạc nhiên, Jang Yeon lại vô cùng lúng túng. Không phải tự nhiên thần kinh của anh có vấn đề, nhớ ra việc tặng bánh kem cho cô đấy chứ? Cô đang nghĩ làm thế nào để từ chối anh, dù sao mối quan hệ của hai người hiện tại cũng có chút mơ hồ, hành động thân mật như vậy có chút mờ ám, hơn nữa Kang Gureum còn đứng nhìn bên cạnh!

Anh đi đến trước mặt cô! Lời từ chối cô đã suy nghĩ kỹ rồi: Thầy Jeon, em đã ăn sáng rồi, cảm ơn! Chúng ta mới gặp mặt hai lần, em không dám nhận ý tốt của anh!

Được! Cứ như vậy đi!

Lúc cô đang nín thở, chuẩn bị lời nói đâu vào đấy, anh cùng gương mặt vô cảm kia lướt qua trước mặt cô...

Đi qua rồi?

Cô kinh ngạc đứng bất động, ngơ ngác...

"Này! Sao cô chưa đi nữa?" Kang Gureum thấy cô không nhúc nhích bèn hỏi.

"Ừ, tới đây!" Cô vội vàng chạy theo.

Anh đi thẳng đến giường số 39.

Giường số 39 có một bé gái tầm bốn, năm tuổi, vừa thấy anh đã cười tươi để lộ chiếc răng cửa nhỏ trắng nõn, dang rộng vòng tay: "Chú Jeon!"

"Nini ngoan! Hôm nay được xuất viện rồi!" Giọng nói của anh thân thiện đến nỗi khiến người ta muốn tan chảy, còn dùng một tay bế cô bé lên, tay kia đưa bánh cho cô bé.

Vậy là chiếc bánh này dành cho cô bé Nini sao?

Sắc mặt Jang Yeon đổ bừng, may mắn những suy nghĩ đáng xấu hổ kia chỉ có mình cô biết, nếu không cô phải tự đào hố chôn mình mất...

...

"Chú Jeon, sau này xuất viện rồi cháu sẽ không thể gặp chú sao?" Nini ôm hộp bánh kem, chu chu cái miệng nhỏ.

Ôi, đến nằm viện cũng phát sinh tình cảm sao?

"Nini, xuống đây nào, bác sĩ Jeon đang bận." Bà nội hoặc bà ngoại của Nini ở bên cạnh nhắc nhở.

Nini có phần không muốn, nhưng cô bé vẫn bị bà bế đi, lẩm bẩm nói: "Nhưng cháu vẫn muốn nghe chú Shin kể chuyện, ăn bánh kem chú Jeon mua."

"Nini về nhà bố mẹ sẽ kể chuyện cho cháu nghe." Anh dịu dàng trả lời.

Nini vẫn không vui, "Chú Jeon ơi, lúc cháu không phải đến nhà trẻ, cháu có thể bảo bà nội đưa cháu đến gặp chú không ạ?"

"Được chứ! Nini cứ gọi điện cho chú trước, chú chuẩn bị bánh kem và vài câu chuyện chờ cháu."

Jang Yeon đứng phía sau anh, không nhìn được những biểu cảm trên gương mặt anh, nhưng cô cũng có thể phần nào đoán được trong mắt anh ánh lên những tia sáng dịu dàng, ấm áp. Kể truyện sao? Cô chưa bao giờ được nghe anh kể truyện...

Cuối cùng Nini đã hài lòng: "Cháu biết rồi! Lúc chú Jeon không có ca phẫu thuật đúng không ạ?"

"Đúng!" Anh gật đầu, sau đó cười một tiếng, dường như bị sự hiểu chuyện của cô bé chọc cười.

Sau đó, anh nói chuyện với bà nội của Nini, nhấn mạnh những vấn đề cần lưu ý sau khi xuất viện, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh.

Lúc kiểm tra phòng xong, trở về văn phòng khoa mở sổ công tác của bác sĩ ra, anh nhanh chóng chuẩn bị cho ca phẫu thuật, hỏi cô và Kang Gureum: "Hai người ai đã từng vào phòng phẫu thuật rồi?"

Kang Gureum vẫn là người có phản ứng nhanh nhất, lập tức nói: "Em."

Jang Yeon nhận thấy ánh mắt anh lướt nhìn gương mặt mình một chút, sau đó không nói gì thêm, gật đầu với Kang Gureum: "Đi theo tôi."

"Vâng." Kang Gureum vui vẻ nói.

Jang Yeon không hiểu Kang Gureum tranh giành với cô vì lý do gì, chẳng lẽ không tranh giành thì không có cơ hội vào đây sao? Thành thật mà nói, sau khi tốt nghiệp, cô đã làm tại bệnh viện Teiyuo được ba năm, đừng nói là vào phòng phẫu thuật, cô còn có thời gian làm trợ lý và thực hiện một số ca phẫu thuật ngoại khoa nhỏ.

Hôm nay anh dẫn người vào cũng không có khả năng được làm trợ mổ nhưng cô không hiểu tại sao chỉ dẫn theo một người. Tuy nhiên, trước nay tính cách của cô không thích tranh giành cướp đoạt, chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được, những cái khác không để trong lòng.

Ở trong văn phòng khoa hơn nửa buổi sáng, Im Yunah đi ngang qua cô không biết bao nhiêu lần nhưng chỉ có thể nở nụ cười với cô, không có thời gian để trò chuyện. Mãi đến gần trưa, Im Yunah mới có thời gian đến nói chuyện cùng cô: "Jang Yeon! Mình không ngờ cậu lại đến bệnh viện của mình bồi dưỡng đấy! Tuyệt thật! Nhưng sao lại vào khoa của chúng mình chứ? Nhìn xem, phẫu thuật đến giờ vẫn chưa xong!"

Ca phẫu thuật mà Im Yunah nói đến là của anh, cô cũng ngầm hiểu được điều đó. Jang Yeon mỉm cười nói: "Không phải khoa nào cũng bận rộn như vậy sao?"

"Cũng phải." Im Yunah thở dài.

"Với cả, Nini giường số 39 là sao vậy?" Cô có chút tò mò.

"Cô bé đó sao? Chấn thương rồi được chuyển đến đây! Lúc mới chuyển vào phòng bệnh, cô bé đó khóc rất nhiều, không phối hợp với các bác sĩ, là bác sĩ Jeon dỗ dành cô bé, sau đó cô bé chỉ nghe lời bác sĩ Jeon! Bác sĩ Jeon đồng ý với cô bé, chỉ cần cô bé nghe lời, mỗi ngày sẽ mua bánh kem và kể truyện cho nó." Im Yunah cười nói, không tránh nhắc tới ba chữ "bác sĩ Jeon".

Jang Yeon không có phản ứng đặc biệt nào, chuyện này là do cô hỏi, sau này cùng ở chung một khoa, ngày đêm hợp tác cùng nhau, cô cũng không thể khó tính đến mức không cho người khác đề cập đến ba chữ này.

Im Yunah mới nói chuyện được mấy câu, chuông báo lại vang lên, cô ấy lại vội vàng rời đi.

Lời nói của Im Yunah cứ văng vẳng bên tai cô, không ngờ rằng anh còn có thể dỗ dành trẻ con và khiến chúng yêu quý anh đến vậy, vậy mà, trong cuộc hôn nhân của họ, anh là người không muốn có con...

Lại nghĩ đến con cái, một đoạn ký ức băng giá lại ùa về, nếu không vì nó, có lẽ khi ấy cô đã không quyết định ly hôn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co