Truyen3h.Co

jungkook | love heals

06

5hinchuuuu

Ca phẫu thuật này thực sự rất lâu, mãi đến sáu giờ tối vẫn chưa thấy anh ra khỏi phòng phẫu thuật.

Các bác sĩ trực ca đêm đã đến thay ca, Jang Yeon không biết mình có nên về nhà hay không, may mắn thay, bác sĩ trực ca đêm là người mới nên nói chuyện cũng vui vẻ, không đến mức khó xử.

Cô ngồi yên tại chỗ, trước mặt là một cuốn chuyên ngành ngoại khoa thần kinh nhưng đọc mãi không vào, ở đây cô cứ có cảm giác đứng ngồi không yên từ trưa đến giờ, lý do không đâu xa chính là con người ở trong phòng phẫu thuật kia.

Anh bị bệnh dạ dày! Nhiều năm trước đã có bệnh này!

Lúc đó, anh còn chưa chính thức lên mổ chính nhưng được theo quan sát các ca phẫu thuật lớn cũng mất nửa ngày hoặc cả ngày. Lúc đó, chỉ cần cô biết anh đang phẫu thuật, cô sẽ nấu cháo ở nhà, đủ các loại cháo dinh dưỡng rồi đổ đầy vào bình giữ nhiệt, mang đến bệnh viện chờ anh ra khỏi phòng phẫu thuật ăn một chút cho ấm bụng.

Sau đó, các bác sĩ trong văn phòng khoa cũng đều tiếp đón cô, bởi vì cháo cô mang đến được để trong một cái bình to, một mình anh ăn không hết, mọi người cũng tự nhiên được lợi.

Cho nên, hiện tại cô đang lo lắng cho cái dạ dày của anh! Hơn nữa còn lo lắng cả một buổi chiều!

Đúng là một tật xấu! Cần sửa đổi ngay!

Nhưng bác sĩ thì không thể tự chữa bệnh của mình! Cô cũng bất lực với tật xấu này của một bản thân! Cả buổi chiều này, cô đã tự mắng bản thân mình không biết bao nhiêu lần vì không tự rút kinh nghiệm, vẫn không tự khống chế được suy nghĩ của chính mình.

Cuối cùng, cô hạ quyết tâm tan làm, không chờ đợi thêm nữa. Đột nhiên, trời bắt đầu đổ mưa, hơn nữa lại còn mưa rất to, gió thổi lớn, trời âm u, đen kịt.
Cô không mang ô, nhìn ngoài trời mây đen kéo tới, tự cho chính mình một cái cớ, lại ngồi xuống.

Lúc này lại vang đến giọng nói của anh, từ xa dần trở nên rõ ràng hơn, xen lẫn với những câu hỏi của Kang Gureum, bước chân của hai người họ đều vội vàng.

Anh và Kang Gureum đồng thời bước vào, anh giải thích ngắn gọn, rõ ràng tình huống cuộc phẫu thuật khi nãy cho Kang Gureum. Kang Gureum nghe đến nỗi hai mắt sáng lên, đuổi theo anh hỏi, một bên anh xử lý công việc, một bên tiếp tục giảng giải cho Kang Gureum, nghiêm túc, không hề cẩu thả, thậm chí còn không thèm liếc nhìn Jang Yeon lấy một cái, giống như cô không hề tồn tại.

Nhưng Jang Yeon cũng giống Kang Gureum, vừa nghe một chút, ánh mắt đã sáng lấp lánh. Một người nghiêm túc, cẩn thận, toàn thân anh phát ra một hào quang sáng chói. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ hơn, có thể thấy đôi lông mày hơi nhíu lại, khuôn mặt tái nhợt, đôi môi hơi thâm là dấu hiệu của điều gì? Anh không thoải mái sao? Hai hàng lông mày của cô cũng nhíu lại.

Hai người họ nói chuyện cũng được đâu đó hai mươi phút. Kang Gureum vô cùng nể phục, thành tâm khen ngợi anh: "Thầy Jeon, thật lòng mà nói, lúc trước em đã từng nghi ngờ, thầy còn trẻ như vậy mà đã có thể làm thầy của em sao? Hiện tại, mới ngày đầu tiên bồi dưỡng, em đã phải nhìn thầy bằng một con mắt khác. Thầy Jeon, em sẽ học tập thật tốt!"

"Nói quá lời rồi." Anh vẫn giữ gương mặt vô cảm, nhìn ngoài trời mưa to như trút nước, "Trời tối rồi, tan làm về nhà thôi, không mang ô sao?" Lời này được nói ra, ánh mắt anh dừng trên người Jang Yeon, ánh đèn trong mắt anh gợn sóng, con ngươi đen láy, tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau như những ánh sao rơi, đom đóm bay tán loạn.

Cô hơi sửng sốt, nhìn chằm chằm vào đôi môi thâm đen của anh, đột nhiên bị anh hỏi như vậy, nhất thời không biết phản ứng như thế nào, giọng nói của Kang Gurem ở bên cạnh đã vang lên, "Không ạ!"

Anh liếc nhìn Kang Gureum một cái, "Tôi đưa hai người về, hai người xuống tầng đợi tôi, tôi đi lấy xe."

Anh rời đi trước, Jang Yeon cùng Kang Gureum đi xuống tầng, Kang Gureum nói chuyện bên tai cô không ngừng nghỉ: "Trời đất! Thầy Jeon thực sự quá tuyệt vời! Kỹ thuật tốt đã là một chuyện, đây còn là kỹ năng chuyên ngành! Quan trọng nhất là yêu thương bệnh nhân, coi như đã cho tôi một bài học rồi! Đặc biệt hôm nay anh đối xử với cô bé kia, tôi thực sự rất khâm phục anh ấy!"

Đúng! Cô cũng cảm thấy kinh ngạc trước cảnh tượng anh nói chuyện với Nini vào buổi sáng! Bây giờ nghe Kang Gureum khen ngợi không ngớt, lại nghĩ đến lúc Kang Gureum hung dữ với bệnh nhân, so sánh với sự thân thiện, ấm áp của anh, khóe miệng cô hơi nhếch lên, trong lòng không tự chủ mà cảm thấy kiêu hãnh, tự hào. Khi cô nhận ra điều này, cô tự nhăn mặt nhắc nhở bản thân: Mày có tư cách gì để kiêu ngạo chứ?

Cô và Kang Gureum cùng đợi dưới tầng, trong bóng tối ánh đèn xe chiếu rọi, chiếc xe quen thuộc dần hiện ra trong tầm mắt, vẫn là chiếc biển số cũ, anh không phải người chú trọng đến vật chất.

Chiếc xe này mang theo một câu chuyện.

Chính chiếc xe này đã đưa cô đến cục Dân chính, đổi giấy đăng ký kết hôn thành chứng nhận ly hôn, cũng chính trên chiếc xe này, anh muốn đưa cho cô một chiếc thẻ ngân hàng không rõ bao nhiêu tiền nhưng cô từ chối; vẫn là chiếc xe này, năm cuối đó đưa cô về nhà, cô dặn anh chú ý giữ gìn sức khỏe, tạm biệt.

Từ khi đó, cô không nghĩ mình sẽ lại ngồi trên chiếc xe này lần nữa.

Chiếc xe dừng lại trước mặt bọn họ mà chưa mở cửa sổ xe, có lẽ anh chắc chắn cô còn nhớ rõ chủ nhân của chiếc xe này.

Cô do dự một chút, sau đó mở cửa ghế sau, ngồi lên xe.

"Hả, sao cô biết đây là xe của thầy Jeon?" Kang Gureum đi theo lên xe, ngồi cạnh cô, lạ lùng hỏi.

Cô dừng lại một chút: "Tôi thấy anh ấy."

Kang Gureum không nói gì nữa, chỉ cười nói với anh: "Thầy Jeon, cảm ơn anh."

"Nhà cô ở đâu?" Anh hỏi.

Jang Yeon tự nhiên biết vấn đề này không phải hỏi mình, anh còn không biết nhà cô ở đâu sao? Vì thế im lặng không đáp. Kang Gureum lại nhìn cô, hỏi: "Này, thầy Jeon đang hỏi cô đấy!"

Jang Yeon nghẹn ngào, nói địa chỉ.

Kang Gureum kêu lên một tiếng: "Nhà tôi ở xa, chúng ta đưa cô ấy về trước đi."

Nói xong, cô ta cũng nói địa chỉ nhà mình.

Nhưng anh lại nói: "Đưa cô về trước đi, tôi và bác sĩ Jang tiện đường."

Kang Gureum không nói gì, Jang Yeon giật mình, ba chữ "bác sĩ Jang" này là lần đầu tiên được nghe anh nói, có chút không quen...

Kang Gureum là một người có tài nói chuyện, cô ta luôn tìm được đủ mọi chủ đề nói chuyện với anh hoặc Jang Yeon, cô đáp lại như không tập trung, chỉ vì nhìn thấy một chai nước khoáng đã được uống hơn một nửa và một hộp thuốc dạ dày.

Cô thường tự mình chuẩn bị cho anh một bình nước ấm, bất kể là mùa hạ hay mùa đông.

Cô thầm thở dài trong lòng, cảm thấy có chút chua chát.

Sau khi đưa Kang Gureum về nhà, anh quay xe đánh lái trở về, không có Kang Gureum, không khí trong xe trở nên yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lộp độp bên ngoài và tiếng cần gạt nước cọ xát vào mặt kính.

Nhìn chằm chằm lọ thuốc dạ dày, Jang Yeon rất muốn nói điều gì đó, nhưng lời nói đến đầu lưỡi lại không tài nào bật ra khỏi miệng.

Trong lúc còn đang chần chừ, chiếc xe đã dừng lại.
Cô không biết mình đang ở đâu, khoảnh khắc ngẩng đầu lên, vừa đúng lúc anh ngoảnh đầu lại, không khí trong xe ám muội nhưng đôi mắt anh lại trong veo.

"Em muốn ăn vị gì?" Anh nhẹ nhàng hỏi.

...

Cô nhất thời không hiểu ý anh là gì, lúc đưa mắt ra bên ngoài, mới phát hiện xe đã dừng lại trước cửa hàng bánh Meiyu.

Chính tại cửa hàng này, khi trước trên đường về nhà, họ thường dừng lại mua bánh kem. Đôi khi cô xuống xe cùng anh chọn bánh nhưng đa số là ngồi trên xe chờ anh mua, đặc biệt là khi trời quá nắng hoặc quá lạnh, chứ đừng nói đến lúc mưa lớn như thế này.

Xem ra, đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện trực tiếp trong hôm nay, cô nhẹ nhàng cắn môi, sắp xếp lại suy nghĩ của chính mình, cố gắng ổn định lại giọng nói, "Không cần, bây giờ em không còn ăn bánh kem nữa."

"Vậy à?" Anh nhìn cô, trong mắt có điểm sáng lên, "Sáng nay thấy em cứ nhìn chằm chằm hộp bánh kem của Nini."

Anh phát hiện ra rồi sao? Anh có mắt sau lưng à?

Nhưng mà, sáng nay cô thực sự nhìn chằm chằm lộ liễu thế à?

Cô có chút xấu hổ, khuôn mặt hơi phiếm hồng: "Không có mà... Em đâu có nhìn chằm chằm chứ..." Trong ánh mắt cô có sự trốn tránh, lại thêm nhiều chút linh động và ánh sáng, cuối cùng là cúi đầu xuống.

"Matcha phô mai được không?" Anh lại hỏi.

Matcha đã từng là vị mà cô thích nhất.

Cô nhanh chóng lắc đầu, "Thật sự không cần đâu! Em... em sợ béo, không ăn đâu." Hơn nữa, ngoài trời lại mưa lớn như vậy, anh xuống mua bánh trở về, dù mở ô cũng vẫn sẽ bị ướt.

"Thật sao?" Anh có vẻ không tin, hỏi lại một câu, ánh mắt nhìn một lượt cơ thể gầy gò của cô.

"Thật mà! Em muốn ăn cũng đâu cần phải khách khí thế này!" Cô nói một mạch, không hề suy nghĩ.

Anh khẽ gật đầu: "Được."

Nói xong, quay người lại, bắt đầu lái xe đi.

Cô thở phào một tiếng, cảm thấy câu trả lời khi nãy của mình có chút tùy ý, giống như lại trở về cô của trước kia...

Trước đây cô thực sự sẽ không khách khí một chút nào, nghĩ tới Jang Yeon ngày đó sẽ lặng lẽ đi chậm lại, sau đó sẽ nhân lúc anh không để ý, chạy lấy đà nhảy lên lưng anh, cô lại bất giác mỉm cười. Con người, ai rồi cũng trưởng thành.

Dựa lưng về sau ghế, những giọt mưa như những hạt đậu thi nhau khua chiêng gõ trống ngoài cửa sổ xe, không hề có dấu hiệu giảm dần, mặt đường sáng loáng lên, dường như đã bị ngập rất nghiêm trọng.

Đi được một đoạn thì xe không di chuyển được nữa, bị chắn bởi hàng dài xe phía trước.

Sau khi quan sát một lúc, anh tắt máy, "Xem ra một lúc nữa cũng không đi được."

Anh quay đầu lại, "Em có đói bụng không?"

Tám giờ rồi, nếu nói không đói là nói dối, nếu là khi trước, cô nhất định sẽ ra sức gật đầu, sau đó ôm lấy cánh tay anh, muốn ăn cái này cái kia, nhưng mà hiện tại, cô lắc đầu: "Em không đói."

Nhưng mà, anh lại hoàn toàn bỏ qua lời cô nó, rướn người mở hộp đựng đồ ở ghế lái phụ, lấy từ bên trong một lốc sữa và mấy túi thức ăn đưa cho cô: "Xe bị chặn cứng rồi, không ra được, ăn gì lót dạ trước đi."

Cô nhìn qua. Sữa chua? Bánh quy? Hạt óc chó?
Đây không phải những món anh thích ăn! Trước kia cô tách vỏ hạt óc chó và hạnh nhân cho anh, chỉ đưa cho anh thịt quả anh cũng không ăn, miễn cưỡng đưa đến miệng anh mới nể tình mà ăn một miếng, bánh quy, sữa chua lại càng không...

Cô cầm lấy, lắc lắc chiếc túi trong tay, mỉm cười nói: "Anh đổi tính nết rồi à?"

Anh hiểu ý cô, khóe môi hơi cong lên, "Không phải, con trai tôi để ở đây."

...

Con trai sao?

Trong một khoảnh khắc, thời gian như ngừng lại, cả thế giới trở nên tĩnh lặng, ngay cả tiếng mưa ngoài cửa xe cũng biến mất, trước mặt cô chỉ còn lại gương mặt với khóe môi hơi cong lên của anh, đây là lần đầu cô nhìn thấy anh mỉm cười ngoài lúc đối mặt với bệnh nhân, là khi anh nhắc đến con trai mình.

Cô cảm thấy da mặt mình như đông cứng lại, sau đó cô cố nặn mấy nếp nhăn trên gương mặt, để mình không đến mức cứng đờ. Cho nên, khi cô cười, cô có thể nghe thấy tiếng nứt vỡ của băng trên da mình. Ban đầu chỉ có một tiếng nứt, sau đó còn nhiều hơn. Cuối cùng, cô khẽ cười khúc khích, lớp băng vỡ ra, rối mù, rơi đầy xuống đất.

"Vậy sao? Mấy tuổi rồi?" Cô mở một túi bánh quy, đưa đến trước mặt anh.

Anh lắc đầu, ý bảo không cần, "Bốn tuổi."

Bốn tuổi, bọn họ chính thức ly hôn được năm năm, cũng nhanh nhẹn quá đi...

Cô vẫn giữ nụ cười tươi, "Em ăn đồ ăn của thằng bé rồi, lần sau lên xe thằng bé phát hiện không còn, liệu nó có không vui không?"

"Không đâu." Anh nhẹ giọng đáp, sau đó bổ sung thêm, "Nó để đây vốn dĩ là cho tôi ăn."

Ồ, không thể không nói, anh đã nuôi dưỡng một đứa trẻ rất ngoan, thật sự rất thương anh...

Cô chậm rãi nhai bánh quy, cũng cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ của bản thân, chắc chắn có chút chua xót. Có câu nói về chồng cũ như thế này. Biết anh sống không tốt, tôi mới thấy yên lòng. Chắc hẳn đa số người bình thường đều có tâm lý này, bản thân mình cũng chịu đau đớn. Vậy nên một vị chồng cũ như anh, vừa kết hôn, vừa sinh con, còn không có chút chua xót nào sao?

Nhưng sau khi chua xót qua đi, nghĩ kỹ lại, sau khi ly hôn đã có suy nghĩ thế nào? Đôi bên đôi ngả, cùng vui vẻ.

Lúc đó cô thực sự đã nghĩ như vậy. Cô còn nhớ rõ, hôm ly hôn đó, ngay trên chiếc xe này, cô nói với anh những lời cuối cùng: Học trưởng, anh không cần phải áy náy, em chưa bao giờ hối hận vì được cùng anh kết hôn. Anh cảm thấy em gả cho anh là thiệt thòi, nhưng anh không biết rằng, đối với em, thực sự là thành toàn cho em, bởi vì em yêu anh thật lòng! Anh cho em một cơ hội để yêu anh, để em chăm sóc anh, để em thương anh, cũng cho em tận hưởng anh. Hiện tại, chúng ta đến bước này, chỉ có thể nói rằng tình yêu của em dành cho anh đã dùng hết rồi. Sau này em không thể tiếp tục chăm sóc anh, anh phải tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, phải sống vui vẻ. Còn em, cũng sẽ vui vẻ, tiếp tục bước đi trên con đường mai sau của chính mình. Chúng ta, đôi bên cùng vui vẻ, có được không?

Cắn một miếng bánh quy, đoạn hội này từng chữ từng chữ chạy trong đầu cô, những thăng trầm, chua xót trong trái tim cũng dần lắng xuống.

Cô lại mỉm cười, lần này là từ tận đáy lòng. Cho nên ngượng ngùng cả một ngày, chẳng qua là vì không gặp nhau một thời gian dài.

"Cười gì vậy?" Anh nhìn qua gương chiếu hậu, hỏi cô.

Cô chớp chớp mắt, hơi nước ướt át đã nhạt bớt đi, bên trong xe có ánh đèn mờ ảo, nụ cười của cô bao phủ bởi ánh sáng mềm mại, "Em đang tưởng tượng, có một cậu nhóc gọi anh là bố sẽ thế nào.

Anh cũng cười nhẹ nói: "Không tệ, tôi đang cố gắng hết sức để trở thành một người bố tốt."

Cô tin anh sẽ là một người bố tốt, dựa vào những ngày tháng đó anh có thể kiên nhẫn với cô như vậy, có thể nhìn thấy trong cuộc sống anh cười dịu dàng như vậy, cũng thật tốt.

"Đúng rồi, nói về quá trình bồi dưỡng của em đi." Anh đổi chủ đề.

"Được." Công việc có thể khiến người ta suy nghĩ rõ ràng hơn, cô lựa chọn những điểm mấu chốt khi chuyển khoa ngoại và nói: "Em thực sự rất may mắn, giáo viên cũng đối xử với em rất tốt, cho em nhiều cơ hội thử sức, đặc biệt là ở khoa ngoại tổng hợp, em đã được làm trợ mổ, thực hiện một vài ca phẫu thuật nhỏ. À, em tự cầm dao mổ chính cắt dạ dày năm lần, năm ca cắt bỏ một phần tuyến giáp và phụ chín ca điều trị ung thư dạ dày..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co