07
Cô liệt kê những ca phẫu thuật mình đã từng tham gia, sau đó lại suy nghĩ, "Nhưng mà, em không phải bác sĩ mổ chính ở ngoại thần kinh, em mới chỉ là trợ thủ, dù sao em cũng thật may mắn."
Anh vẫn luôn yên lặng lắng nghe, mãi cho đến khi cô nói xong, anh cũng không nói gì.
Cô cảm thấy không còn gì để nói nữa nên cúi đầu ăn bánh quy, anh đột nhiên hỏi: "Đứng trên bàn mổ có sợ không?"
Cô nhớ lại lần đầu đứng trước bàn mổ, "Không có nha! Giáo viên còn nói em đặc biệt bình tĩnh. Đúng là lần đầu tiên đứng trước bàn mổ có chút hồi hộp, nhưng khi đã đứng rồi thì chỉ có dốc hết sức mình thôi."
"Chuyên khoa ngoại thần kinh sao? Em và cả Kang Gureum đều rất có dũng khí." Anh nói, sau đó lại bổ sung thêm, "Tôi chưa từng dẫn dắt học sinh nữ, văn phòng khoa cũng không có nữ bác sĩ nào."
Điều này thì cô biết, bác sĩ nữ ở khoa ngoại vốn đã vô cùng ít ỏi, ngoại thần kinh dường như là lông phượng sừng lân. Nhưng, cô là người chưa bao giờ sợ thử thách, cũng giống như khi cô gả cho anh, biết rõ đường Thục khó đi, vẫn khăng khăng đòi lên tận trời xanh. Với ý chí mạnh mẽ đơn độc này, cô sẽ không do dự mà bước tiếp. Nhưng mà, kết hôn không giống với công việc, tình yêu sâu đậm của một người không thể ủ ấm hôn nhân của cả hai, nhưng sự nhiệt huyết trong công việc có thể được đáp lại bằng những thành quả xứng đáng.
Cô mỉm cười nói, "Em biết là khó nhưng đã chọn rồi thì sẽ không hối hận. Đối với em mà nói, thử thách lớn nhất chính là sức khỏe, em tự biết mình nên làm gì."
Anh gật đầu, "Được, tôi tận lực giúp đỡ, em cố gắng lên."
Cô nhẹ nhàng hất cằm lên, "Cái gì mà anh tận lực, em cố gắng? Nói không chừng, mấy năm sau em sẽ giỏi hơn anh!"
Anh ngẩn người, gật đầu thêm lần nữa, "Tôi sẽ đợi, cũng hy vọng như vậy."
Cô lấy ra một hộp sữa chua, cắm ống hút rồi đưa cho anh, "Cầm lấy."
Dù không biết cô muốn làm gì nhưng anh vẫn nhận lấy.
Cô tự nâng hộp sữa chua của mình lên, cụng với hộp sữa chua của anh. Những điều xảy ra hôm nay đều không phải thứ một cuộc hội ngộ nên có, cho nên bây giờ cô mới nhắc lại: "Xin chào học trưởng Jeon, rất vui được gặp lại anh, những ngày tháng sau, mong được anh giúp đỡ nhiều hơn."
Đây mới là cuộc gặp gỡ trong tưởng tượng của cô.
Anh yên lặng nhìn cô, không nói gì.
Ngoài cửa sổ, mưa cũng đã ngớt dần, cô nhìn ra bên ngoài, cắn ống hút, "Nhìn trời thế này, có vẻ như mưa sẽ dừng ngay thôi."
Cô thấy đã có người lội qua con đường ngập nước, nước ngập chưa tới đùi, một lát nữa xe cũng không đi qua được.
Anh thấy vậy, nói: "Đợi mưa tạnh thì lội qua đi, qua đoạn này thì em bắt xe về."
"Vâng." Cô chợt nhớ tới một chuyện, hôm nay vẫn chưa có cơ hội nói, "Số thẻ của anh vẫn không thay đổi đúng không?"
Anh là một người tương đối thông minh, ngay lập tức hiểu được ý cô, "Không cần..."
"Không được!" Cô chưa chờ anh nói xong đã nhanh chóng ngắt lời anh, cô cố chấp, chắc anh cũng hiểu được.
Anh suy nghĩ một lát rồi gật đầu, "Được rồi."
Anh lấy tấm thẻ từ trong ví ra, đưa cho cô xem.
Cô dùng điện thoại chuyển tiền cho anh, "Cảm ơn anh chuyện của Jang Sun."
Ngày mà Jang Sun đi đóng phim, cô đưa tiền cho Jang Sun, bảo cậu trả lại cho anh, nhưng Jang Sun gọi điện cho cô, nói rằng anh rể không cần. Vậy nên, cô vẫn luôn tìm cơ hội trả tiền cho anh.
Bên ngoài, mưa càng lúc càng nhỏ, thỉnh thoảng vài giọt nước mưa bắn lên cửa sổ xe.
Cô nhìn một lúc rồi nói: "Mưa cũng sắp tạnh rồi, em xuống đi bộ đây."
Cô xuống xe.
Anh cũng theo cô đi xuống, cùng cô xuống nước.
Cô bắt đầu xắn ống quần, anh ngồi xổm trước mặt cô, "Tôi cõng em qua."
...
Tấm lưng quen thuộc, tuy rằng so với khi trước có vẻ gầy hơn nhưng vẫn rộng lớn như vậy, chỉ là, dù học trưởng Jeon cõng cô về nhà hay Jang Yeon thích nằm dựa trên lưng đã không còn chung một chỗ nữa.
Nụ cười của cô đã kéo dãn hết cỡ, "Không, em có thể tự mình đi được."
Cô bước xuống nước, sau cơn mưa, nhiệt độ cũng hạ xuống một chút, nước ngập đến mu bàn chân, vẫn có chút lạnh.
Cô không dừng lại mà tiếp tục bước đi.
Mãi đến khi nước ngập đến đầu gối, cô mới quay lại, thấy anh vẫn đứng đó.
Cô cười tươi, vẫy tay với anh, nói lớn: "Thầy Jeon, ngày mai gặp lại!"
Ngày mai gặp lại, thầy Jeon. Chỉ là thầy Jeon mà thôi.
Jungkook, em yêu anh, giống như bông hoa nở rộ. Hoa tàn rồi nhưng vẫn sẽ kết quả, cuộc đời sẽ còn những điều lớn lao hơn.
Jungkook, tạm biệt anh.
Cô nhìn thấy trong ánh đèn đường của thành phố sau cơn mưa, đôi mắt anh vẫn như cũ, sáng rực hơn đèn đường, tựa như anh đang mỉm cười rực rỡ với cô dưới ánh đèn sáng trắng, mờ ảo như thể anh chưa từng cười. Nhưng điều đó chẳng còn quan trọng, điều quan trọng là đường về nhà còn xa, cô quay người, tiếp tục đi một mình.
Về đến nhà, quần áo ướt hơn một nửa, mẹ Cho Seohyun vẫn dùng ánh mắt kỳ lạ xem xét cô.
Cô biết mẹ đang nghĩ gì nhưng cô giả vờ không hiểu, im lặng đi tắm.
Cho Seohyun mang đồ ăn nóng đến cho cô, nhân cơ hội này tra hỏi cô, "Yeon à, ngày đầu tiên đi làm ở Beiya có quen không?"
"Vâng." Cô trả lời đơn giản, đoán được ngay sau đó mẹ sẽ hỏi gì.
"Đã gặp thầy chưa?"
"Rồi ạ."
"Có gặp Jungkook không?"
Thật sự tới rồi...
"Vâng." Cô không nói dối, dù sao cũng không cần thiết, cho dù trốn được hôm nay thì ngày mai, ngày kia mẹ vẫn sẽ không buông tha cô.
"Hai đứa... có chào hỏi nhau không?" Cho Seohyun dè dặt hỏi.
"Vâng, con đã trả tiền cho anh ấy rồi ạ."
"Được, được." Cho Seohyun đáp lại hai tiếng, giữa hai mẹ con có một khoảng im lặng, sau đó bà nói tiếp: "Yeon à, mẹ nhớ trước đây con luôn nói sẽ nấu cháo cho Jungkook, bây giờ con cũng là bác sĩ rồi, mẹ nấu cháo cho con, sáng mai con mang đi."
"Mẹ, không cần đâu." Trong lòng cô biết rõ, nồi cháo này nấu không phải cho mình cô.
"Cần chứ! Các con vào phòng phẫu thuật hết mười mấy tiếng đồng hồ, đừng để bụng đói. Còn nữa, mẹ sẽ mua ít trái cây, rửa sạch sẽ, sáng mai con mang đi! À, đúng rồi!"
Cho Seohyun nói xong, đi lấy một túi đồ lớn tới, "Con đó, tuổi cũng không còn trẻ nữa, cũng chẳng biết chăm sóc bản thân, cái này con nhớ dùng, ăn cơm xong thì đắp mặt nạ, sau đó dùng theo trình tự, đầu tiên dùng toner, sau đó là serum..."
Jang Yeon nhìn chằm chằm vào túi đựng mỹ phẩm chăm sóc da to đùng kia, không nghĩ rằng mẹ còn thành thạo phương diện này hơn cô rất nhiều...
"Còn nữa, hôm nay mẹ dạo phố mua cho con mấy bộ quần áo mới, ngày mai con mặc quần áo mới đi làm nhé!"
Lúc Jang Yeon nhìn thấy những chiếc váy nữ tính cùng mấy đôi giày cao gót, cô hoàn toàn bái phục: "Mẹ! Con đi làm! Con phải lên bàn mổ! Mẹ muốn con mặc cái này á? Không sợ chân con gãy luôn sao?"
...
"Mẹ biết các con còn phải thay đồ, con cứ mặc trước, đợi Jungkook xem xong thì thay..." Nói đến đây, Cho Seohyun biết mình lỡ lời nên lập tức im bặt.
Cô biết đây chính là điều mà mẹ mình đang nghĩ tới!
"Mẹ! Con và anh ấy đã ly hôn rồi! Ly hôn rồi đó!" Cô đặt đũa xuống, cảm thấy bữa ăn này không thể nuốt nổi nữa.
Cho Seohyun cảm thấy mình lỡ lời, đứng trước mặt con gái vô cùng xấu hổ.
Jang Yeon thấy mẹ mình như vậy, cũng không đành lòng, nhẹ giọng nói: "Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ lung tung nữa. Jungkook người ta đã có một đứa con trai rồi, mẹ định để con phá hoại gia đình người khác sao?"
"Con trai?" Cho Seohyun vô cùng ngạc nhiên, sau đó lại cười, "Ý con nói là Jeon Hanmin sao? Thằng bé đó bị bỏ rơi được người nhà họ Jeon nhận nuôi. Tội nghiệp nó, mới còn nhỏ đã có một khối u ở trong não, thằng bé bị bỏ lại ở cửa khoa của Jungkook, tự nó làm phẫu thuật, chữa trị xong cũng không ai đến nhận, bố mẹ cũng không tìm được, Jungkook mới đem thằng bé về nuôi."
Jeon Hanmin...
Jang Yeon ngây người, trong đầu chỉ tràn ngập cái tên này, những lời nói của Cho Seohyun sau đó với cô cũng chỉ là mơ hồ.
Cho Seohyun nói tiếp, "Jungkook là một đứa trẻ ngoan, ai là người quen của thằng bé mà không nói nó tốt? Mọi người trong bệnh viện, từ lãnh đạo cho đến đồng nghiệp, bệnh nhân đến người nhà bệnh nhân, ngay cả dì lao công cho đến chú đầu bếp cũng đều nói thằng bé tốt. Con và nó ly hôn nhiều năm như vậy, nó cũng chưa có bạn gái, luôn giữ mình sạch sẽ, toàn lực làm việc. Nhìn lại trước kia thằng bé đối xử với con, với chúng ta, hỏi xem trên đời này còn tìm được ai tốt như vậy chứ?"
Cho Seohyun nói xong, phát hiện cô vẫn đang ngẩn người, dường như không nghe thấy gì, khẽ lay cánh tay cô, "Yeon, con có nghe không?"
Ánh mắt Jang Yeon lóe lên, bàn tay cầm đũa cũng nắm chặt, "Mẹ, một người mà cả thế giới đều nói anh ấy tốt thì cũng vô dụng, anh ấy không cưới cả thế giới, chỉ lấy một người phụ nữ thôi, sống chung với anh ấy cũng không phải cả thế giới, cũng chỉ là một người phụ nữ mà thôi."
"Sống chung? Khoảng thời gian con và nó sống chung, không phải nó yêu thương, chiều chuộng con đến tận trời sao? Cuối cùng con muốn thế nào? Yeon, chuyện ly hôn của các con, mẹ không muốn nhắc tới, nhưng mẹ thấy con là người tùy hứng! Mất bình tĩnh! Mẹ cứ nghĩ tính tình con nghịch ngợm, bướng bỉnh là xong mà con thực sự đòi ly hôn!"
Cho Seohyun hiểu tính tình của con gái, những lời nói đã nghĩ không dám nói, bây giờ lại mang hết ra, nước mắt che phủ, nói xong bà lại khuyên: "Yeon à, mẹ biết trong lòng con vẫn còn Jungkook, Jungkook cũng vậy, nhiều năm như thế. Mẹ chồng của con, à không phải, mẹ của Jungkook nhờ người mai mối cho thằng bé không biết bao nhiêu cô gái, đến mặt nó cũng không chịu đi gặp, con xem..."
"Mẹ!" Jang Yeon biết mẹ muốn nói gì, vội vàng ngắt lời, "Anh ấy đã nhận nuôi một đứa trẻ, có lẽ cả đời cũng sẽ không kết hôn nữa đâu!"
Jang Yeon cảm thấy ngán ngẩm đề tài này, "Mẹ, có điều này trước này con chưa từng nghĩ sẽ nói với mẹ. Nếu con thực sự hạnh phúc, sao con phải ly hôn chứ? Do tính cách con bướng bỉnh, tùy hứng sao? Con không phủ nhận, anh ấy đối xử với con rất tốt, đối xử với bố mẹ càng tốt nhưng đó không phải cuộc sống mà con muốn. Mẹ, con vất vả lắm mới có thể bắt đầu cuộc sống mới, chưa bao giờ con nghĩ sẽ quay trở lại cuộc sống như trước kia. Vậy nên, cháo chủng, hoa quả gì đó, con không mang đi đâu. Mẹ, từ nay đừng nhắc đến cái tên Jungkook nữa, được không?"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co