21
"Vậy bây giờ phải làm sao?" Jang Yeon vẫn sốt ruột, hơn nữa anh còn là chồng cũ của cô, đương nhiên có liên quan, nhưng mà cũng không liên quan, dù đồng nghiệp nào trong văn phòng bị xử phạt cô cũng đều lo lắng. Đương nhiên, vì người đó là anh, nên lo lắng này của cô có chút khác biệt.
Nhớ tới những lời sáng nay của anh và chủ nhiệm Lee, nếu bị khai trừ thật thì đi làm bảo vệ gì đó. Đương nhiên cô biết là nói đùa, chuyện khai trừ là không có khả năng, nhưng ít nhiều sẽ có ảnh hưởng, nếu chỉ khiếu nại thì được, đáng sợ là khi bị phơi bày, tính đặc thù của mạng xã hội còn vậy, cư dân mạng căn bản không thể hiểu rõ chân tướng, khó tránh được việc bảo sao nghe vậy, cho dù có được báo cáo chứng minh rõ ràng đi chăng nữa, vẫn sẽ có người giữ ý kiến trái chiều mà mắng chửi, huống chi sự việc này đối với cư dân mạng mà nói là chuyện khó phân biệt đúng sai.
Bảo sao hay vậy cực kỳ đáng sợ, bây giờ ai cũng tựa hồ rất hãi dư luận, thường thường sức ép của dư luận sẽ khiến một chuyện đơn giản trở nên phức tạp, vì áp lực này mà xử phạt nặng cũng không phải chưa có.
Đây là một hiện trạng bất đắc dĩ. Trong rất nhiều ngành nghề, khiếu nại và kiện tụng đã trở thành một vũ khí thần kỳ và công cụ sắc bén, khiến những người hành nghề cũng trở nên bó tay.
Anh không trả lời thì cô phải làm sao bây giờ, chỉ kiểm tra phòng bệnh xong rồi trở lại văn phòng, muốn chuẩn bị làm phẫu thuật.
Cô nhìn hốc mắt thâm đen với những tơ máu trong mắt anh, đột nhiên nhớ đến sáng nay anh trực tiếp chạy từ phòng ban đến đây, bận rộn cho đến tận bây giờ, còn chưa ăn sáng, một ca phẫu thuật kéo dài mấy tiếng đồng hồ, anh sẽ không đói đến hôn mê chứ?
Thật ra trong túi xách của cô có ít đồ ăn vặt mẹ đưa, cũng là để lúc cô đói thì ăn một chút, cô định lấy ra đưa cho anh.
Bây giờ so với ngày đầu tiên cô đến Beiya, thất lạc hồn phách lo lắng cho dạ dày của anh không giống nhau, trong lòng cô nhẹ nhàng không ít, có lẽ là bởi vì cả hai đều biết không thể nối lại mối nhân duyên khi trước nữa, hoặc có thể nói là bất cứ khi nào cô cũng tự nhắc nhở chính mình, cô chỉ đơn giản xem anh là thầy giáo mà quan tâm, cứ coi như tự lừa mình dối người, trong lòng cũng yên ắng. Giống như hôm nay, nếu bác sĩ Kim chưa ăn sáng, cô cũng sẽ mang đồ ăn của mình cho anh ấy ăn.
Cô vừa mới quay đầu lại chuẩn bị đi lấy, Im Yunah hấp tấp chạy tới, mỗi tay xách một túi đồ vật lớn.
"Tới đây tới đây, mọi người tới ăn sáng!" Cô ấy đặt hai túi lớn lên bàn.
"Im Yunah, cẩn thận lại bị mắng nữa!" Một bác sĩ nhắc nhở cô.
"Mắng thì mắng đi! Cũng không thể để mọi người để bụng rỗng đi làm phẫu thuật được!" Im Yunah để bữa sáng ở một nơi không có chướng ngại vật: "Ai đói bụng thì dành chút thời gian ăn một ít đi!"
Bây giờ đang là thời gian bận rộn, y lệnh của bác sĩ đưa ra, các y tá nhất định sẽ bị xoay vòng vòng.
Ngược lại, Jang Yeon lại cảm thấy an tâm, thấy Jeon Jungkook không đến lấy, cô nhanh chóng đến tìm, thuận tiện hỏi Im Yunah: "Không phải cậu trực ca đêm sao? Vẫn chưa về à?"
"Bây giờ mới về! Vừa nãy mình đi ăn sáng, nhân tiện mang cho mọi người một chút! Chủ yếu là bác sĩ Ninh chưa ăn, đã ngay lập tức muốn đến bàn phẫu thuật, vẫn là nên ăn một chút đi! Tối qua nửa đêm bị bệnh viện gọi tới, bận rộn đến lúc trời hửng sáng, trong đây có mỗi cậu ấy chưa ngủ đến hai tiếng!" Im Yunah làm việc nhanh, đi nhanh, nói chuyện cũng nhanh, một lát đã nói được rất nhiều chuyện, nhưng mà đây cũng được coi là đặc điểm nghề nghiệp của các y tá, dù trong khoa là một cô gái dịu dàng thì khi làm việc lại nhanh nhẹn, đi lại mang theo gió.
"Tôi tan làm trước! Mọi người làm việc nhé!" Im Yunah đặt túi đồ xuống, nói xong hết thì vẫy tay với Jang Yeon, đi mất.
Jeon Jungkook đi theo ra ngoài, nhìn dáng vẻ là biết chuẩn bị đi làm phẫu thuật, Jang Yeon nhanh nhẹn lấy từ túi đồ một hộp cháo cùng hai cái bánh bao đuổi theo: "Thầy Jeon! Ăn một chút đi!"
Anh dừng bước, cúi đầu nhìn cô, những tơ máu trong đôi mắt cũng không làm mờ đi đôi đồng tử đen láy nhẹ trôi dòng ánh sáng.
Mỗi lần trực tiếp đối mặt với anh như vậy đều khiến cô cảm thấy thiếu tự tin.
Đôi mắt của chàng thiếu niên này sáng quá! Sáng đến nỗi cô từng cho là anh đeo kính áp tròng, nhưng ngay cả kính áp tròng cũng không có loại ánh sáng của ngọc tráng men này! Thứ ánh sáng này không chỉ hoa mỹ, quan trọng hơn là đôi mắt quá mức sáng ngời này thường cho người ta một loại cảm giác xuyên thấu mạnh mẽ, dường như là tia X, có thể xuyên qua lớp quần áo nhìn rõ bên trong của cô, nhìn thấu trái tim cô.
Cô giơ hộp cháo đã giúp anh cắm ống hút lên, che giấu đi trái tim đang rung động: "Ăn một chút đi, Im Yunah cố ý mua cho anh, cũng là vì lo anh chưa ăn sáng đã vội vào phòng phẫu thuật, cũng chỉ có anh tối qua ngủ chưa đến hai tiếng."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, thời gian như quay trở lại rất nhiều năm trước, khi khoa bận rộn, anh cũng làm ca đêm và đến thẳng phòng phẫu thuật, cô mang cháo đuổi theo anh: "Từ từ! Từ từ đã, anh chưa ăn sáng! Ăn hai miếng đi!" Sau đó mặc kệ người ta có nhìn cô hay không, cô cũng dùng chiếc thìa nhỏ cố gắng đút cho anh mấy miếng.
Lúc đút cho anh, cô cũng ngước nhìn anh như vậy, mũi chân hơi nhón lên, hơi thở của anh nhẹ nhàng thổi lên gương mặt cô...
Chìm dần trong hồi ức, khuôn mặt anh mờ mịt trước mắt cô, hình như trong hồi ức vẫn luôn ấm áp, nhẹ nhàng, biểu cảm của cô cũng rất bình thản, lúc anh cầm cháo trong tay đi, cô cũng không có biểu hiện gì.
Nhìn anh bước nhanh đi xa, cô mỉm cười, lại tiếp tục đuổi theo: "Bánh bao! Còn bánh bao nữa!"
Chuyện đã qua cũng có thể trùng lặp, chỉ có hồi ức là còn ở chỗ cũ nhưng con người vẫn tiến về phía trước mà đi.
Như hiện tại thật tốt, nói tốt là vì không có oán cũng không hận, nên thế nào thì thế đó, không phải cố gắng trốn tránh, cũng không phải giả vờ e dè sợ hãi, giữ gìn khoảng cách vốn có, giống như Im Yunah quan tâm anh, không gì không rõ ràng cả.
Tiếp sau đó là một ngày bận rộn, thời gian nói một câu cũng không có, có lẽ cũng vì nguyên nhân này, mãi cho tới khi tan ca, Kang Gureum mới có thời gian cùng cô "tâm sự".
"Jang Yeon, tôi phát hiện cô rất có tài ăn nói nhé! Buổi sáng hôm nay nói một tràng dài, sao ngày thường im lặng vậy?"
Để mà nói thì hôm nay Kang Gureum cũng nằm ngoài dự kiến của cô, lúc giúp cô còn bị người phụ nữ kia cào, cô cảm thấy cô gái Kang Gureum này là người có tính cách ngay thẳng, nghĩ cái gì nói cái đó, cũng không đáng ghét đến vậy, hơn nữa vào thời khắc mấu chốt hoàn toàn có thể đoàn kết hợp lực, cho nên hôm nay thực sự cô vẫn luôn tìm cơ hội nói lời cảm ơn với Kang Gureum: "Cảm ơn cô."
Cô thực sự chân thành bày tỏ lòng biết ơn.
"Cảm ơn tôi? Cảm ơn tôi cái gì? Giúp cô đánh nhau à?" Kang Gureum cười.
"Ừ!" Cứ cho là như vậy đi.
"Thôi, đừng vội cảm ơn tôi! Giúp cô không phải bởi vì tôi thích cô, mà bởi vì chúng ta đều là nhân viên y tế, lần này có người bắt nạt cô, nói không chừng sau này cũng sẽ có người bắt nạt trên đầu tôi, tôi giúp cô chính là giúp bản thân mình, đổi lại là người khác tôi cũng sẽ làm vậy!"
Jang Yeon mỉm cười, thực ra đây mới là điều cô thực sự muốn cảm ơn.
Hôm nay trong bệnh viện xảy ra chuyện hỗn loạn, tạm gác những lo lắng của cô sang một bên, thật ra cô có chút cảm động, không chỉ với Kang Gureum, mà còn đối với anh. Hôm nay anh giúp cô không chỉ bởi vì cô là vợ cũ của anh, mà cả bệnh viện chính là người một nhà, theo như lời Kang Gureum nói, đổi là người khác, anh cũng sẽ làm như vậy.
Đương nhiên còn có Im Yunah, khi hỗn loạn xảy ra thì bình tĩnh, sau hỗn loạn lại săn sóc, đều khiến cô cảm thấy ấm áp.
Cho nên, cô lại nói: "Nhưng mà tôi vẫn phải cảm ơn cô! Thực lòng cảm ơn!"
Cô cười nhìn về phía Kang Gureum.
Kang Gureum lại tức giận, trừng mắt liếc cô một cái: "Ngốc nghếch! Nếu cô biết tiếp theo tôi muốn nói gì, cô sẽ không muốn cảm ơn tôi nữa đâu!"
"Cô nói đi!" Cô suy nghĩ, Kang Gureum có thể nói gì nhỉ? Lúc cẩn thận suy nghĩ lại, hình như cả ngày hôm nay Kang Gureum vẫn âm thầm quan sát cô.
"Jang Yeon, dựa vào quan sát của tôi ngày hôm nay, tôi phát hiện ra một chút vấn đề." Kang Gureum nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt rõ ràng có sự tức giận.
"Vấn đề gì?" Cô ngẫm nghĩ lại một chút, nghĩ có lẽ là Kang Gureum muốn nói chuyện về cô và thầy Jeon, chính xác là lúc Jeon Jungkook xoa cồn cho cô cũng có điểm kỳ quái.
"Cô! Có phải cô và thầy Jeon rất thân quen không? Cô nói chuyện với anh ấy đều dùng tên, không dùng ngài." Kang Gureum tiến đến gần cô nói.
Điểm này thực ra cô cũng không để ý.
Không nghĩ rằng Kang Gureum lại quan sát tỉ mỉ như vậy.
"Như sáng nay cô đưa bữa sáng cho anh ấy, hai người có cảm giác giống như là cô thường xuyên đưa bữa sáng cho anh ấy vậy!" Kang Gureum lạnh lùng mà hừ một tiếng: "Tôi không biết cô lén lút dùng thủ đoạn gì mà đột nhiên lại thân với thầy Jeon như vậy, khó trách người đều không gọi chó cắn người!"
"Hả..." Đây là phép so sánh gì vậy?
"Đừng hả hở gì cả! Tôi không sợ nói cho cô biết, tôi thích thầy Jeon." Kang Gureum căn bản không cho cô cơ hội mở miệng, nói thẳng.
Jang Yeon ngây ngẩn người, không biết nên nói gì, một giây trước cô còn tự hỏi, nhìn dáng vẻ của Kang Gureum chắc là định hỏi về quan hệ của cô và Jeon Jungkook, cô còn đang do dự không biết nên trả lời thế nào, rốt cuộc nói rằng anh là chồng cũ của cô thì không ổn lắm nhỉ? Không nghĩ rằng Kang Gureum lại lớn gan như vậy, nhớ thời gian trước kia cô yêu thầm anh cũng chỉ giống như một chú chim cút nhỏ bé.
Nhưng mà, Kang Gureum cũng không cần cô đáp lại, chỉ đến cảnh cáo cô hoặc chính là đưa thư giao chiến: "Jang Yeon, tôi biết cô cũng thích anh ấy, hơn nữa hình như cô còn nhanh chân đến trước, thật sự không nhìn ra đó, cô chắc chắn có mưu kế! Nhưng mà, tôi không sợ, con người của tôi chưa bao giờ thích giấu diếm, tôi thích, tôi sẽ nhanh chóng đi thực hiện, tình yêu ở trước mặt mỗi người đều bình đẳng, chỉ cần một ngày anh ấy chưa kết hôn, tôi vẫn có quyền theo đuổi anh ấy! Cho nên, Jang Yeon, tôi và cô đấu với nhau."
Trong lòng Jang Yeon chưa từng có ý chí chiến đấu, đối mặt với chiến thư khó hiểu này có chút mê man, nửa ngày mới nói được một câu: "Kang Gureum, cô có hiểu lầm gì không?"
"Mặc kệ có hiểu lầm hay không, tôi biết cô sẽ không thừa nhận, người như cô tôi thấy nhiều rồi, dám làm mà không dám nhận, làm bộ làm tịch, nói thật, loại người này như cô tôi rất chướng mắt, cũng chỉ có đàn ông thích giọng điệu này của cô! Cô cũng không cần giải thích với tôi, tôi ở đây chỉ để nói với cô rằng tôi thích anh ấy! Nếu cô trùng hợp cũng thích, chúng ta cạnh tranh công bằng, nếu cô không thích thì vừa thích hợp, mong cô sau này cũng đừng ảo tưởng. Anh ấy là của tôi! Kang Gureum tôi chưa từng muốn có cái gì mà không có được."
Nói xong, Kang Gureum nhanh chân đi mất, Jang Yeon nhìn theo bóng dáng của Kang Gureum, cười bất đắc dĩ.
Anh tốt như vậy, có người thích anh, một chút cũng chẳng thấy lạ, cô đã sớm quen với việc có rất nhiều người cùng thích anh. Chẳng qua, câu cuối cùng của Kang Gureum, cô chỉ muốn nói một câu: Anh ấy không phải đồ vật gì cả.
Cô cười, anh thật sự không phải đồ vật.
Nếu cô muốn cãi, cô vẫn có tư cách này.
Trước khi tan làm, cô lại đến chỗ bà Bae một chuyến, không nghĩ rằng con trai bà Bae vẫn luôn ở đây, nghĩ đến lời nói của Jeon Jungkook buổi sáng, cảm thấy nếu cố gắng tỏ ra là một đứa con hiếu thảo cũng có chút ý nghĩa.
Cô đang do dự không biết nên vào hay không, người đàn ông đã nhìn thấy cô trước, chào hỏi nhiệt tình: "Ôi, bác sĩ!"
"Chào anh." Cô cũng không ý định gây thù nên cũng gật đầu, ngược lại cũng không sợ, cô không tin hắn ta lại dám động thủ đánh người.
"Bác sĩ yên tâm, hôm nay tôi sẽ ở đây cả đêm, sẽ không để mẹ tôi ở một mình." Người đàn ông mỉm cười hứa hẹn
"Như vậy là tốt rồi, chăm sóc bác gái để tinh thần bà ấy ổn định, giúp bà ấy không cảm thấy gánh nặng tư tưởng như vậy nữa." Cô nói với người đàn ông.
"Được, được, tôi biết rồi!" Người đàn ông cúi đầu khom lưng, cười.
Côi cúi người, nhẹ nhàng nói thêm với bà Bae mấy câu mới rời đi. Khi cô rời đi, người đàn ông còn tốt bụng tiễn cô đi, cô vừa quay lưng lạnh, sắc mặt người đàn ông nhanh chóng thay đổi, hừ lạnh một tiếng.
Lúc Jang Yeon tiến đến thang máy, cửa thang máy vừa muốn đóng lại.
Cô chạy nhanh vài bước, đuổi kịp, ấn nút thang xuống.
Cửa mở, bên trong là anh.
"Thầy Jeon." Cô cười, gật đầu.
"Ừ." Anh cũng nhàn nhạt gật đầu, hốc mắt thâm có vẻ trầm trọng hơn buổi sáng, trong đôi mắt vẫn có những tơ máu vây quanh, lông mày nhíu lại.
Cửa thang máy đóng lại, nhất thời im lặng.
Trong không gian hẹp như vậy, yên ắng có chút xấu hổ, cô không thể đứng trong thang máy còn mở sách ra đọc được.
"Thầy Jeon, tối hôm qua bệnh nhân đến gặp vấn đề gì?" Cô không tìm được gì để nói, thật sự thì cô biết.
"Đột phát xuất huyết não."
"Bận cả đêm à?"
"Ừ, gần như thế."
Ồ, sau đó hôm nay anh còn lên bàn phẫu thuật, khó trách trước sau anh cũng không béo lên được, mà càng ngày càng có xu hướng gầy đi.
Cô không để tiếng thở dài này phát ra bên ngoài, thầm thở dài trong lòng là được rồi, nói ra là đi quá giới hạn, bác sĩ ngoại khoa đều bận rộn như vậy, không phải cô chưa từng trải qua, trong bệnh viện ở phía nam, cô cũng đã từng liên tiếp hai, ba ngày không rời khỏi văn phòng.
Ngay sau đó trong thang máy lại rơi vào im lặng, may mắn thay, mỗi tầng đều có người đi vào, dần dần, thang máy trở nên đông đúc.
Cô và anh cũng bị ngăn cách bởi nhiều người.
Thỉnh thoảng có người quen đi vào thang máy, gọi một tiếng bác sĩ Jeon, phản ứng của anh có chút chậm chạp.
Cô vô cùng ngạc nhiên, quan sát cẩn thận, mới phát hiện ra anh đã mệt đến nỗi dù ở trong thang máy đã nhanh chóng muốn đi ngủ...
Đây là kết quả của mấy đêm chịu đựng rồi?
Dựa vào thể chất của anh, chịu đựng một buổi tối sẽ không mệt như vậy, ngay cả cô cũng làm được.
Cũng từng có người bạn có hỏi cô, bác sĩ khoa ngoại như họ mệt mỏi như vậy, làm sao còn có thể trong tình trạng mệt mỏi như vậy mà làm phẫu thuật liên tục mấy tiếng đồng hồ như vậy?
Cô từng cười, trả lời bạn mình, bác sĩ ngoại khoa cả nước đều mệt mỏi, nhưng cậu đã bao giờ nghe đến việc phải làm phẫu thuật bất ngờ chưa?
Đúng vậy, chỉ cần đứng trên bàn mổ, giống như dùng thuốc kích thích, cả người tập trung cao độ, sảng khoái, bình tĩnh, minh mẫn, nhưng mà sau khi hoàn thành, người mềm nhũn, cảm giác mệt mỏi dâng cao, giống như thủy triều trào tới.
Cô cũng từng trải qua cảm giác mệt đến nỗi muốn ngủ ngay trong thang máy, đặc biệt là khi thang máy cứ chậm rãi lắc lư mà đi xuống, khiến cô càng cảm thấy mệt mỏi hơn.
Sau khi ra khỏi thang máy, cô đến bên cạnh anh, không chịu được mà hỏi: "Anh sao vậy? Tối hôm qua mệt lắm sao? Nghiêm trọng lắm à?"
"Vẫn ổn." Anh bước ra khỏi khoa nội trú của bệnh viện, vẫn trả lời qua loa như vậy.
"Vậy sao anh buồn ngủ thế?"
"Mấy ngày hôm trước Hanmin bị ốm, buổi tối bị sốt." Anh giải thích đơn giản.
Jeon Hanmin.
Cô suýt chút nữa quên mất sự tồn tại của nhân vật này, có lẽ là bởi vì cô không thể để anh và hình tượng ông bố này hòa làm một, chàng trai mỉm cười với đôi mắt phát sáng năm đó, đã là bố rồi...
Ôi, thời gian trôi nhanh quá.
"Bây giờ đã đỡ hơn chưa?" Cô hỏi, khóe môi không giấu được nụ cười khi nghĩ tới anh thực sự đã làm bố.
"Ừ, hôm qua đã không sốt nữa rồi."
Khi nói chuyện, hai người đã bước ra khỏi bệnh viện, anh muốn lái xe đi, dưới tình huống này, nếu là đàn ông đều sẽ nói một câu: "Em đợi chút, tôi đưa em về."
"Nhưng mà... Anh còn lái xe được không?" Không phải đồng ý, cũng không phải cự tuyệt, mà thực sự lo lắng với trạng thái này của anh có lái xe được không hay trong lúc chờ đèn xanh đèn đỏ lại ngủ gật.
"Vậy... Em lái nhé?" Anh lấy chìa khóa xe ra.
Anh đứng phía tây, mặt trời lặn vẫn chiếu sáng rực rỡ, những vệt lớn rơi lên người anh, lúc hoảng hốt chỉ thấy ánh sáng trong mắt anh uốn lượn, từng sắc thái đan chồng chéo lên nhau, sau đó một chùm chìa khóa nằm gọn trong tay cô.
"Em lái đi, tôi thực sự muốn nghỉ ngơi một chút." Anh bỏ lại một câu, đi về phía chiếc xe.
Cô khó hiểu nhìn chiếc chìa khoá trong tay vẫn còn lưu lại hơi ấm ở đầu ngón tay anh, nếu không biết rõ quan hệ giữa cô và anh, cùng với tính cách của anh, cô sẽ thấy mình thực sự bị trúng mỹ nam kế. Trong chốc lát, dưới ánh hoàng hôn khi nãy, anh thực sự quá đẹp, nháy mắt một cái, chìa khóa đã nằm gọn trong tay cô.
Với tình trạng này, cô không thể không đi theo anh, dù có không muốn đưa anh về, cũng phải đuổi theo, nghĩ cách trả chìa khóa cho anh...
Lúc cô đuổi kịp, anh đã lên xe, còn tự giác ngồi ở ghế lái phụ, dựa ra sau lưng ghế, hai mắt nhắm lại.
Được rồi, cô thừa nhận, cô lại mềm lòng rồi...
Là đồng nghiệp, là vợ cũ, là học trò, dù với bất kỳ thân phận nào, cô cũng không lỡ đánh thức anh lúc này, cho dù anh có nhắm mắt nghỉ ngơi, chưa thể ngủ nhanh như vậy.
Trong lòng thầm thở dài, cô ngồi vào trong xe.
Cô thực sự rất ít khi lái xe, chiếc xe này càng ít hơn.
Anh không bao giờ lái chiếc xe làm của hồi môn trước kia, sau khi thúc giục cô đi học lái xe, nó đã trở thành xe của cô, nhưng mỗi lần đến bệnh viện tìm anh, cô đều không thích lái xe, chính vì như vậy sẽ thật bất tiện cùng anh đi xe về nhà.
Cô thích ngồi cùng anh ngồi chung một chiếc xe chậm chạp chạy trên đường về nhà, hưởng thụ khoảng thời gian trôi đi. Khi nắng, khi mưa, khi mặt trời mọc, khi mặt trời lặn, cô từng khao khát cảm giác cùng anh về nhà, đường đi càng chậm càng tốt, chậm chạp giống như đi cả đời...
Mà nơi cô từng cho là nhà kia, cô cho rằng cả đời sẽ không bao giờ trở lại đó nữa, mà không nghĩ rằng...
Cô âm thầm lắc đầu, ý nghĩa của cuộc sống nằm ở việc đối mặt với đủ loại kỳ vọng bất ngờ. Cô thậm chí đã đến Bắc Nhã để bồi dưỡng, còn điều gì chưa đối mặt sao? Cô muốn sống ở thành phố này cả đời, cơ hội gặp lại mỗi người đều có.
Suy nghĩ hỗn loạn một hồi, làm quen lại xe một lần nữa, lúc khởi động xe, một cảm giác quen thuộc nào đó lại xông đến.
Đúng vậy, đã lái xe, đã đi đường, đã gặp lại người.
Tất cả, tất cả.
Cô đoán là xe mới đi không lâu thì anh đã ngủ rồi, cũng tốt, cô có thể tập trung lái xe.
Trên đường đi qua nhà cô, cô cũng không dừng lại, vẫn chạy thẳng đến nhà anh, cổng biệt thự nhà họ Ninh, nơi cô đã sống hơn mấy trăm ngày đêm.
Xe dừng, anh còn ngủ, hô hấp đều đều, quen thuộc mà xa lạ.
Cô từng thích nhất dáng vẻ ngủ say của anh, bởi vì cô chẳng cần phải rụt rè, kiêng kỵ mà ngắm nhìn anh, nhớ kĩ dáng vẻ của anh, mặc dù đôi khi cô sẽ nghĩ, không biết người trong giấc mơ của anh là ai.
Còn hiện tại...
Bây giờ cô rất muốn bỏ xe như vậy mà đi, để anh ngủ một mình cho đến khi có người phát hiện ra anh thì thôi, đáp lại sự vô lễ của anh khi yêu cầu cô đưa về nhà mà chưa có sự đồng ý của cô, nhưng cứ nhớ lại bản tin tức có người ngủ trong xe ngạt thở mà chết, cô lại không lỡ bỏ đi.
Cuối cùng nhấn còi hai tiếng.
Trong phút chốc anh tỉnh giấc, hai mắt đỏ hoe, giữa hai lông mày vẫn có điểm mờ mịt.
Cô mở cửa xe: "Đến nơi rồi! Em về nhà! Tạm biệt!"
Cô không quan tâm anh nữa, tự xuống xe chạy lấy người.
Nhưng mà chưa đi được hai bước, đã nghe thấy giọng nói cực kỳ hưng phấn của một đứa trẻ: "Mẹ! Mẹ ơi! Mẹ về rồi!"
"Mẹ" chữ này với cô mà nói giống như một lời nguyền.
Cô dừng bước, buộc mình quay đầu lại nhìn, còn chưa thấy rõ, một cục thịt nhỏ đã nhào tới, trực tiếp nhào lòng lòng cô, ôm lấy chân cô, mãi không buông: "Mẹ, hóa ra quà bố tặng con là mẹ ạ!"
"Mẹ ơi! Đây là món quà mà Hanmin thích nhất!"
"Mẹ ơi! Hanmin rất vui!"
"Mẹ ơi! Mẹ đến ăn cơm cùng Hanmin sao?"
"Mẹ ơi, mẹ ơi..."
Hanmin ôm lấy chân cô, khuôn mặt đỏ bừng, cười tươi như mặt trời nhỏ, nói liên hồi, gọi rất nhiều tiếng mẹ, đôi mắt sáng lấp lánh, trong mắt tràn ngập sự mong chờ, chờ đợi cô có thể trả lời cậu một câu sau rất nhiều tiếng gọi "mẹ" của mình.
Cúi đầu nhìn gương mặt nhỏ, Jang Yeon không thể không đáp lại, miễn cưỡng cười hỏi: "Cái gì... Quà tặng vậy, Hanmin?"
Từng tiếng mẹ kia, thật sự đã khiến trái tim cô rung lên, nhưng mà rốt cuộc chuyện này là thế nào? Không phải người nào đó đã giải thích rõ ràng rồi sao?
Cô nhìn về phía chiếc xe, người trong xe lấy từ ghế sau một hộp lớn xe ô tô điều khiển từ xa đến.
Hanmin cũng chủ động giữ tay cô lại, bàn tay nhỏ bé đầy thịt, lại vừa mềm vừa ấm.
"Mẹ ơi, bố nói, mấy hôm nay con bị ốm vẫn rất ngoan, không nghịch ngợm cũng không ầm ĩ, ngoan ngoãn uống thuốc, còn ở nhà học nhận biết chữ, hôm nay bố sẽ mang quà về cho con!" Hanmin nói từng từ rõ ràng giải thích với cô, biểu cảm trên gương mặt nhỏ lộ ra sự kiêu ngạo và thỏa mãn.
Vậy nên cô chính là quà sao? Còn là mẹ?
Cô nhìn tên đầu sỏ gây tội kia tới gần, ôm trong tay chiếc hộp ô tô điều khiển từ xa cao bằng nửa người, đó mới là quà của Hanmin sao?
"Bố ơi!" Hanmin thấy anh, muốn nhào đến nhưng lại luyến tiếc không muốn buông tay "mẹ" ra, chỉ đứng tại chỗ nhảy nhảy.
"Hanmin, bị ốm mà sao không ở trong nhà đợi? Chạy ra ngoài làm gì?" Anh đến gần, sờ đầu Hanmin.
"Bố, con nhìn ra ngoài cửa sổ thấy xe của bố, con ra đón bố." Hanmin thân mật trò chuyện cùng bố, đồng thời phát hiện chiếc xe điều khiển từ xa trong tay anh, lại cực kỳ vui vẻ: "Bố ơi, đây cũng là của con sao?"
"Đúng, đây mới là quà của con." Anh đưa hộp cho Hanmin.
Con ngươi của Hanmin hơi chuyển động, dáng vẻ có chút thất vọng, còn mang theo vài phần ghét bỏ: "Cái này mới là quà ạ? Vậy mẹ thì sao ạ?"
Trên mặt Jeon Jungkook lộ rõ vẻ lúng túng, anh thở dài hai tiếng: "Mẹ... đến thăm con, không phải con đang ốm sao?"
Đôi mắt Jang Yeon trợn tròn! Mẹ! Anh cũng nói chữ "mẹ" này sao? Vậy giải thích rõ ràng là gì vậy?
Căn bản anh không nhìn cô, chỉ đưa chiếc xe điều khiển từ xa cho Hanmin: "Hanmin cầm lấy."
Hanmin đang cân nhắc việc mẹ đến thăm và mẹ làm quà tặng thì cái nào tốt hơn, nghĩ tới nghĩ lui thông suốt rồi, mặc kệ dù thế nào, mẹ đến chơi cậu cũng rất vui vẻ, đang muốn nhận chiếc xe điều khiển từ xa, nhưng lại nghĩ ngợi rồi nói: "Bố ơi, bố cầm giúp con một chút được không ạ? Con muốn nắm tay mẹ!"
Nắm tay cô? Chẳng lẽ còn muốn dắt tay cô trở về nhà họ Ninh sao?
Cô còn chưa kịp nói gì, Hanmin đã nhanh nhảu nói: "Mẹ ơi, đi thôi, bà nội đợi chúng ta vào nhà ăn cơm, đồ ăn bà nội làm hôm nay rất ngon! Đều là những món Hanmin thích, mẹ thích ăn gì ạ? Có phải những món Hanmin thích mẹ cũng thích đúng không ạ?"
Jang Yeon bị Hanmin lôi kéo, muốn rút tay ra nhưng cô lại không lỡ, nhưng phải vào nhà họ Ninh ăn cơm, cô thực sự không muốn, chỉ có thể trừng mắt nhìn người bên cạnh, ý là chuyện này rốt cuộc là sao, anh không tính giải quyết một chút à?
Anh ôm chiếc xe điều khiển từ xa, gương mặt lộ ra biểu cảm xin lỗi, cúi đầu nói với con trai: "Hanmin, đừng quấn lấy mẹ, không phải chúng ta đã thương lượng rồi sao? Không quấy rầy cuộc sống của mẹ."
Hanmin nghe vậy, cúi đầu không nói chuyện nữa, nhưng mà bàn tay vẫn nắm lấy tay Jang Yeon không muốn buông ra.
"Hanmin!" Giọng điệu của anh có chút trở nên nghiêm khắc.
Rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ, Hanmin òa khóc: "Hanmin không quấy rầy cuộc sống của mẹ, Hanmin không có đi tìm mẹ! Mẹ tới xem Hanmin, không thể cùng Hanmin ăn cơm một lần sao? Một lần cũng không được sao? Mẹ ơi! Mẹ! Một lần thôi được không ạ? Hanmin bị bệnh, nhớ mẹ! Rất nhớ mẹ! Mỗi tuần, mẹ của Nini đều cùng ăn cơm với bạn ấy một lần, Hanmin chỉ cần một lần thôi được không ạ? Mẹ ơi..."
Lần kể lể khóc lóc này càng khiến trong lòng Jang Yeon khó chịu.
Sắc mặt Jeon Jungkook càng thêm nghiêm túc, giọng nói càng trở nên nghiêm khắc: "Hanmin! Ai dạy con chơi xấu? Không đúng yêu cầu của con là khóc nhè, giống đàn ông con trai không hả? Buông tay ra! Không được cầm tay mẹ!"
"Không... Không buông... Buông ra sẽ không được gặp lại mẹ nữa!" Hanmin gào khóc, sống chết nắm tay Jang Yeon.
"Con có buông tay không?" Anh trầm mặt uy hiếp.
Hanmin vẫn khóc lóc lắc đầu, liều mạng lao vào lòng Jang Yeon.
"Đi ra cho bố!" Anh để chiếc xe điều khiển từ xa xuống đất, xách Hanmin lên như xách gà con, đánh vào mông Hanmin một cái.
Tiếng khóc của Hanmin lớn hơn nhưng vẫn sống chết nắm chặt tay của Jang Yeon không chịu buông.
Jang Yeon nhìn một màn này mà rơi nước mắt, chủ yếu là thân thế của Hanmin quá đáng thương, nếu không thì gia đình bình thường, bố đánh con trai trai cũng là chuyện dễ thấy.
Cô đỏ mắt, lập tức ôm Hanmin lại, nhìn về phía Jeon Jungkook mà trách một câu: "Anh đánh con làm gì chứ? Con có làm gì sai?"
"Mẹ ơi..." Hanmin bị bố đánh đã tủi thân, giờ có người giúp nó, nó càng tủi thân hơn, hơn nữa, đây còn là lần đầu tiên "mẹ" ôm nó, ngay lập tức ôm lấy cổ Jang Yeon, ghé đầu vào vào cô khóc lớn.
Trong lòng Jang Yeon ê ẩm khó chịu, không biết vì sao mọi chuyện lại diễn biến thế này chứ?
Nhẹ nhàng vỗ lên lưng Hanmin mà dỗ dành, dỗ một lúc lâu, Hanmin chỉ khóc thút thít.
"Này... Chuyện này là sao đây?" Giọng nói của Weiyi vang lên.
"Bác gái..." Jang Yeon vô cùng xấu hổ.
"Yeon tới à!" Weiyi lại cười, duỗi tay về phía Hanmin: "Lại đây, Hanmin, lại đây với bà nội."
Hanmin không còn khóc nữa, nhưng vẫn thút tha thút thít, ôm cổ Jang Yeon, luyến tiếc mãi không buông.
"Hanmin." Gương mặt Jeon Jungkook vẫn rất khó coi, mỗi một câu nói đều nhắc cho Hanmin rằng, anh là bố cậu! Anh có quyền! Không thể làm trái lời!
Đầu nhỏ của Hanmin dựa lên vai Jang Yeon, hơi khịt mũi, thút tha thút thít, gương mặt mềm mại cùng nước mắt lành lạnh thỉnh thoảng cọ lên mặt Jang Yeon.
"Mẹ... Mẹ thực sự không cần Hanmin nữa sao?" Hanmin nhỏ giọng hỏi bên tai cô.
Giờ phút này, tâm tình cô hỗn loạn đến nỗi không thể nói được gì, đối mặt với một đứa trẻ ngây thơ cùng với đôi mắt cầu xin của nó, sao cô có thể nhẫn tâm nói ra những lời làm nó tổn thương? Nhưng mà, nếu không cự tuyệt, làm sao có thể duỗi lại mối quan hệ lạ lùng này?
Cô quay đầu, nhìn đứa trẻ trên vai mình, nhìn đôi mắt long lanh ánh nước, dòng nước đó lại chảy vào trái tim cô.
Lòng cô mềm nhũn, thở dài: "Không phải, Hanmin ngoan như vậy, sao có thể không cần Hanmin được chứ?"
Hanmin! Cuộc đời cô đã gọi cái tên này một lần! Cô còn nói rằng cô muốn có một Hanmin của chính mình! Bây giờ ông trời thực sự tặng cho cô một người! Tuy rằng không phải do cô nhặt được, nhưng mà lại gọi cô là mẹ! Hơn nữa, rất có khả năng không thể xóa bỏ xưng hô này!
Hanmin thấy rằng mình đã có mẹ, đã nhiều ngày không có mẹ như vậy, hạnh phúc đột nhiên ập đến cũng có chút hưng phấn, lại ôm cổ cô khóc.
Weiyi đưa tay ra, cũng không đón được cháu trai, ánh mắt mang theo chút mong chờ và cầu xin: "Yeon à, nếu không vội thì ở lại ăn cơm đi, đứa nhỏ Hanmin này... Ôi, tóm lại là ta sai, trách ta, thật sự làm khó con rồi."
Cô cảm thấy ánh mắt Jeon Jungkook cũng đang nhìn cô chằm chằm, nhưng cô không ngẩng đầu nhìn, áp má mình vào đầu nhỏ củ Hanmin, gật đầu: "Vậy phải phiền bác gái rồi ạ."
"Phiền gì chứ? Thật là! Ta mừng còn không kịp nữa! Vào đây, vào cả đi, đừng đứng ở cửa nữa!" Weiyi lại tới ôm cháu trai: "Hanmin, xuống đi nào, ôm không nổi con nữa rồi!"
"Thật vậy ạ? Mẹ ơi, có phải con mập quá không?" Khuôn mặt tròn trĩnh của cục thịt nhỏ nhìn cô hỏi, trong ánh mắt chứa đầy sự lo lắng.
Cô cười: "Không mập, không mập! Bụ bẫm mới đáng yêu!"
"Mẹ ơi, để con xuống ạ." Cậu bé ngoan ngoãn trượt xuống đất, thay vào đó nắm lấy tay cô, ngẩng đầu nói: "Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã đến ăn cơm với Hanmin."
Cổ họng Jang Yeon cứng lại, có phải đứa trẻ này quá hiểu chuyện rồi không? Thế này cũng phải nói cảm ơn sao?
Cô cứ tưởng rằng, dựa theo biểu hiện khi trước của Hanmin, cô ở lại ăn cơm, cậu bé phải vui vẻ mới đúng, ai ngờ rằng cậu bé lại cẩn thận nắm tay cô, không nói chuyện, chỉ nở nụ cười, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, trong ánh mắt đều chứa sự thỏa mãn.
Đi vào cửa nhà, Hanmin lập tức mang đến cho cô một đôi dép hình thỏ, vừa đẹp lại sạch sẽ, nhìn giống như dép mới: "Mẹ ơi, mẹ đổi dép đi ạ."
Trong phút chốc, cô cảm thấy có chút xấu hổ, Hanmin thực sự rất yêu cô, cũng coi cô là mẹ mà không nỡ rời xa, mà cô lại không có bất kỳ thứ gì để trả cho cậu bé, làm sao cô có thể nhận tình mẫu tử thiêng liêng này chứ? Đây là điều mà cô hoàn toàn chưa nghĩ tới.
Cô chưa từng làm mẹ, cũng chưa chuẩn bị để làm mẹ, bất thình lình lại có một đứa con, cô thực sự sợ rằng cuối cùng cô sẽ mang lại nhiều tổn thương cho Hanmin...
"Yeon à, ngồi đi, cứ tự nhiên nhé!" Weiyi thân thiện đón tiếp cô, sợ cô thiếu thoải mái.
Cô đáp lại bằng một nụ cười, đã quen thuộc với mọi thứ ở nơi đây rồi, cô thực sự cũng có thể tự nhiên.
Trong phòng khách, thứ nổi bật nhất, ngay lập tức đập vào mắt cô là chiếc ghế lười đó.
Bởi vì cô thích cuộn tròn nằm đọc sách, xem phim nên mới cố tình mua nó, bên cạnh đó vẫn còn chiếc bàn nhỏ cô thường để đồ ăn vặt.
Hầu hết nội thất đều do bố mẹ anh mua sau khi mua căn biệt thự này, lúc đó anh còn chưa học xong tiểu học, sau đó bọn họ kết hôn, lại sửa sang lại lần nữa, mua sắm thêm không ít, đồ cũ cũng không bỏ đi. Đồ gia dụng, sô pha nhà anh đều được làm bằng những loại gỗ quý, càng giữ lâu càng có giá trị, sau đó nhiều năm sau cũng vẫn không đổi.
Weiyi là người hoài cổ.
Năm đó, Weiyi trong chính căn phòng này đã khóc khi nhớ lại quãng thời gian đi cùng bố Jeon: Nói gì thì nói, con người cũng không thể nào như xưa, thứ dễ đổi nhất trên thế gian này là lòng dạ con người.
Cô của khi đó, luôn có niềm tin tràn đầy, cô từng nói với chính mình, chẳng sợ người đời thay lòng đổi dạ, tình yêu cô dành cho học trưởng Jeon sẽ không bao giờ thay đổi.
Có thể thấy được, tuổi trẻ thật quá ngông cuồng.
Bây giờ, vừa đúng lúc có thể nói câu, cảnh còn người mất.
Anh đi theo phía sau cô, không nói lời nào, lúc này Hanmin bưng hai cốc nước tới, để trước mặt cô, trên gương mặt vẫn lem nhem nước mắt, nhưng cậu đã nở nụ cười như nắng nhỏ: "Mẹ ơi, mẹ uống nước."
Cô sợ cậu bé bị bỏng, nhanh chóng đưa tay ra đỡ, sờ vào thì nhiệt độ cũng vừa phải.
"Mẹ ơi, mẹ ngồi xuống đi ạ!" Hanmin đưa tay, kéo cô ngồi xuống. Ít nhất thì cô không cần tự hỏi nên ngồi ở đâu nữa, chỉ cần ngồi xuống thôi.
"Bố ơi, bố uống nước đi ạ." Cậu bé vừa bị đánh cũng đã quên đi, ngoan ngoãn rót nước cho bố.
Sau khi lấy nước cho bố mẹ xong, Hanmin tủm tỉm cười, ngồi xuống bên cạnh cô, còn dựa lên người cô, không làm loạn, chỉ tựa, sờ sờ quần áo cô, hoặc sờ tay cô, sau đó nhỏ giọng gọi "Mẹ", gọi xong cũng không nói gì, chỉ cười với cô, cười đến nỗi khiến trái tim cô chua xót.
"Hanmin, lại đây, bà nội cho con uống thuốc." Giọng nói của Weiyi truyền đến.
"Con đến đây, bà nội!" Cậu bé lớn tiếng đáp, sau đó mỉm cười với mẹ: "Mẹ ơi, con đi uống thuốc trước, lát nữa con lại nói chuyện với mẹ ạ." Nói xong thì nhanh chóng bước đi, xa xa vẫn còn nghe được cậu bé nói với bảo mẫu: "Dì Han, bà Li, mẹ con về rồi!"
Trong phòng khách chỉ còn hai người họ, Jang Yeon xoay chiếc cốc trong tay, chờ anh nói hai chữ xin lỗi.
Quả nhiên, không nằm ngoài dự đoán của cô, anh vừa mở miệng đã nói: "Yeon, xin lỗi em."
Cô cười, mang theo chút châm chọc: "Mấy năm không gặp, anh cũng tiến bộ rồi."
Anh không hiểu ý cô: "Nói vậy là sao?"
Cô hừ một tiếng: "Năm đó, lúc anh thu xếp để em làm vợ anh, ít nhất còn hỏi em có đồng ý không, bây giờ lại thành mẹ của con anh, cũng không báo cho em tiếng nào?"
Đối với việc này, thái độ xin lỗi của anh lại thêm mười phần thành khẩn, thấp giọng nói: "Thật sự xin lỗi em, tôi không nghĩ chuyện sẽ thành thế này. Đứa bé Hanmin này cũng không biết lai lịch của mình, tôi mang nó về, đương nhiên nó cho rằng tôi là bố nó, sau này bắt đầu hiểu chuyện thì hỏi tôi tại sao nó chỉ có bố mà không có mẹ, tôi không nỡ nói ra sự thật, chỉ nói nó có mẹ, nhưng mẹ ở một nơi rất xa. Tôi không nghĩ nó sẽ để chuyện này trong lòng, tìm được ảnh cưới của chúng ta ở trong nhà, nhìn ảnh cưới nó cũng biết được người kết hôn cùng bố chính là mẹ, nên nó mới đi hỏi mẹ tôi, mẹ tôi cũng không biết nên trả lời nó thế nào, lúng túng trả lời, nói rằng mẹ ở một nơi rất xa để học tập làm bác sĩ, chữa bệnh cứu người. Nó rất sùng bái bác sĩ, sau khi nghe xong nó cũng hỏi vì sao mẹ không trở lại, mẹ tôi nói ở đó cần mẹ. Lúc này nó mới ngừng, sau đó nó phát hiện được rất nhiều ảnh sinh hoạt, ảnh giấy tờ em để quên, thế mà lại ghi nhớ hình dáng em ở trong lòng."
"Vậy anh tính thế nào? Tự nhiên em lại có một đứa con trai? Về sau em phải làm sao?" Không phải cô không thích Hanmin, nếu người khi trước gặp Hanmin là cô, cô cũng sẽ nguyện ý đưa Hanmin về nhà, cô chỉ không muốn vướng vào mối quan hệ "bố mẹ", sau đó là dây dưa không rõ ràng.
"Lần đó em gặp nó ở bệnh viện, sau khi về nhà tôi cũng nhanh chóng nói chuyện với nó. Bởi vì khi trước nói em là mẹ nó, cũng không tiện sửa lại, mới thực sự nói với nó em là mẹ nó, nhưng chúng ta đã ly hôn rồi, em cũng có cuộc sống của em, tôi và nó không thể quấy rầy. Nó hiểu ý nghĩa của ly hôn, trong lớp nó cũng có một đứa bé có bố mẹ ly hôn, lúc đó nó đồng ý với tôi, không quấy rầy em, chỉ sống cùng tôi là đủ, không nghĩ rằng hôm nay nó lại như vậy. Đứa nhỏ Hanmin này thực sự rất hoạt bát, yêu cười, thích nghịch ngợm, bình thường ít biểu lộ khát vọng muốn có mẹ, sau khi gặp được em, thực sự có quá nhiều điều không ngờ tới, có lẽ không đứa trẻ nào không muốn có mẹ. Nhưng mà, tôi sẽ nói chuyện với nó, hy vọng sẽ không gây ra rắc rối cho em."
"Anh đã gây rắc rối cho em rồi!" Cô trừng mắt nhìn anh.
"Vậy nên, tôi thực sự xin lỗi, tôi vẫn là... luôn hại em." Trong mắt anh có sự tự trách.
Điều cô giận nhất chính là nghe anh nói xin lỗi, từ trước đến nay nghe anh nói nhiều nhất chính là hai chữ này! Cô tức giận, mà cơn giận này không bộc phát ra được, cuối cùng thì cô và anh cũng không còn là vợ chồng nữa.
"Vậy giờ anh tính sao? Em cũng không thể đi xem mắt mà mang theo một đứa trẻ gọi em là mẹ chứ?" Trong lòng cô rất rối loạn, vấn đề không phải ở chỗ cậu bé có gọi cô là mẹ hay không, nó chẳng liên quan gì đến việc cô đi xem mắt cả, thực sự mà nói, cô cũng chưa nghĩ đến việc đi xem mắt.
Anh nghe xong, có chút ngạc nhiên: "Em có thể giải thích, nếu em không tiện giải thích thì để tôi ra mặt giúp em."
Cô ngẩn cả người: "Hóa ra em đi xem mắt còn đem theo cả chồng cũ và con trai, giới thiệu với người ta, xin chào, đây là chồng cũ và con trai tôi, chúng ta đến đây nói chuyện về cuộc đời sao?"
"Không phải..." Anh cũng cảm thấy viễn cảnh này thực sự vớ vẩn.
Cô thở dài: "Mấu chốt không phải cái này! Mà là sau này em phải thế nào? Hiện tại Hanmin nhận định em là mẹ nó, muốn em mỗi tuần dẫn nó đi ăn, đi chơi một lần đó?"
Anh nghe xong, nhanh chóng nói: "Không cần."
"Hả, anh thì biết gì chứ? Dẫn nó đi ăn đi chơi không phải vấn đề! Mấu chốt là ở chỗ em..." Mấu chốt là cô không muốn một cuộc sống anh là bố, cô là mẹ! Như thế chẳng phải quay trở lại rồi sao?
"Ở điểm nào?" Anh truy hỏi đến cùng.
"Thôi! Không muốn nói nữa! Chuyện này do anh gây ra! Anh tự giải quyết đi!" Cô nghiêm mặt, lần đầu tiên để anh nhìn thấy sắc mặt này, cũng là lần đầu tiên cô giận dữ với anh. Phải nói rằng, những ngày tháng anh và cô ở bên nhau, cô coi anh như một vị thần mà cung phụng, không đồng ý cũng không nỡ giận dữ với anh, cho dù có buồn bực đến đâu, cũng tự im lặng nuốt xuống.
Cơ bản anh cũng chưa từng thấy cô như vậy, hơi giật mình, sau đó giọng nói vui vẻ của Hanmin vang lên: "Bố mẹ, ăn cơm thôi!"
Tiếng bước chân loẹt quẹt loẹt quẹt, thoáng chốc đã đến trước mặt cô, kéo tay Jang Yeon: "Mẹ ơi, ăn cơm thôi! Hanmin lấy bát đũa cho mẹ rồi ạ, đi thôi!"
Cô liếc nhìn Jeon Jungkook một cái, nắm tay Hanmin rời đi. Mặc kệ! Nhà họ Ninh cô đã quen rồi! Đã đến rồi thì cứ tự nhiên, thoải mái thôi! Ngượng ngùng, rụt rè lại càng giống có quỷ trong bụng!
Từ xa nhìn thấy không có Jeon Handong ở bàn ăn, cô thấp giọng hỏi Hanmin: "Ông nội đâu rồi? Chưa về sao?" Mấy năm cô ở nhà họ Jeon, mỗi lần Jeon Handong ở nhà lại cực kỳ rụt rè, Weiyi vẫn luôn canh cánh trong lòng câu chuyện hoang đường của ông, còn Jeon Jungkook lại không thể tha thứ cho ông.
"Dạ! Ông nội về quê câu cá rồi ạ! Mẹ ơi, chờ ông nội câu cá về, con sẽ mang cá cho mẹ ăn!" Nói xong lại cảm thấy không ổn, dẹt miệng nói: "Mẹ ơi, con không thể quấy rầy mẹ, con sẽ bảo bố mang cho mẹ."
Hanmin nói như vậy, khiến lòng cô chua xót, cô thực sự không đành lòng nhìn Hanmin tủi thân như vậy, nhỏ giọng nói: "Hanmin, đừng nói không quấy rầy mẹ." Nói xong cô lại tự than thở, xong rồi, giờ cô tự mình thừa nhận mình là mẹ cậu bé!
Hanmin có chút không tin nổi mà nhìn cô: "Mẹ ơi, vậy... Con có thể quấy rầy mẹ sao?"
Cô nhìn ánh mắt do dự của Hanmin, đành phải nói: "Đó không gọi là quấy rầy, đó gọi là hỏi thăm. Hanmin, có thể mẹ và bố con không ở bên nhau nữa, nhưng mà mẹ sẽ đến thăm con, con cũng có thể đến thăm mẹ."
Chà, sau những lời nói dối đó là trái tim chân thành. Những lời này của cô không phải là nói dối, cái danh mẹ này, cô thực sự không gỡ xuống được.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co