Truyen3h.Co

jungkook | love heals

22

5hinchuuuu

Hanmin nghe cô nói vậy thì cực kỳ vui vẻ, nhanh chóng cầm giấy bút đến, xin số điện thoại của mẹ để ghi lại, còn vô cùng tự hào mà nói: "Mẹ ơi, Hanmin biết gọi điện thoại đấy!"

Nghĩ ngợi, lại bổ sung: "Mẹ ơi, Hanmin sẽ không gọi cho mẹ thường xuyên đâu, khi nào nhớ mẹ mới gọi."

Sau đó lại suy nghĩ một chút, gặp phải vấn đề nan giải: "Ngày nào Hanmin cũng nhớ mẹ thì phải làm sao bây giờ?"

Cuối cùng cũng tự đưa ra quyết định cho chính mình: "Mẹ ơi, khi nào Hanmin rất nhớ rất nhớ mẹ mới gọi ạ." Đôi lông mày nhỏ dần giãn ra, dường như đã đưa ra một quyết định vô cùng trọng đại.

Sau đó cậu bé cẩn thận viết dãy số lên một tờ giấy, cẩn thận bỏ vào túi, lúc sau mới kéo cô đến bàn ăn.

So với những đứa trẻ ở tuổi của Hanmin, Hanmin lại cực kỳ ngoan, tự mình ăn cơm rất tốt, hơn nữa cũng không kén ăn, có thể thấy rằng anh đã thành công trong việc dạy dỗ cậu bé.

Hôm nay Hanmin còn có chút vội vàng, bởi vì không những ăn cơm của chính mình, còn muốn giúp mẹ ăn cơm.

"Mẹ ơi, ăn đùi gà!"

"Mẹ ơi, ăn cái này ngon nè!"

"Mẹ ơi, ăn rau củ mới xinh đẹp nha!"

"Mẹ ơi, ăn cá phải chú ý xương nha!"

"Mẹ ơi, Hanmin lọc xương cá cho mẹ!"

Nhưng mà cậu bé mới chỉ có bốn tuổi, chuyện gỡ xương cá này cũng không chưa làm tốt, hơn nữa chính Hanmin cũng nhận ra điểm này, vì thế mới nghĩ đến một người khác: "Bố ơi, Hanmin lọc không sạch, vẫn là bố lọc xương cá giúp mẹ đi ạ!"

Hôm nay bạn nhỏ Hanmin là nhân vật chính, Jeon Jungkook cảm thấy mình bị bỏ rơi, một tiếng gọi "bố ơi" này cũng coi như đẩy anh đến trước "đèn pha" rồi.

Anh ngồi đối diện cô, trong đôi mắt có ánh sáng chuyển động khiến cô có phần không chống đỡ nổi.

Cô vội nói: "Không cần không cần, tự mẹ có thể làm được." Nói xong sờ đầu Hanmin: "Hanmin, mẹ không phải nhóc con, mẹ có thể tự ăn cá, con ăn nhanh đi!"

Cậu nhóc chỉ vội vàng chăm sóc cô, cơm của chính mình còn chưa ăn xong.

"Con ăn no rồi." Cậu bé ôm má mình, cười nói, trong bát cơm còn dư lại một nửa.

"Hanmin, không thể để cơm thừa." Jeon Jungkook lập tức cảnh báo cậu bé.

Cậu bé bĩu môi giải thích: "Con... Con muốn giảm béo."

Weiyi nghe vậy lại không nhịn được cười: "Thằng nhóc này, giảm béo gì chứ? Mau ăn cơm đi."

Thực sự Hanmin cũng chưa ăn no, vẫn còn muốn ăn, đôi mắt đen láy liếc nhìn, hỏi Jang Yeon: "Mẹ ơi, Hanmin thực sự không mập sao? Mẹ bế con có nặng không ạ?"

Thì ra, cậu nhóc này vì lời nói đùa khi trước mà muốn giảm cân...

Cô không biết phải miêu tả loại cảm giác này thế nào, tối nay có rất nhiều câu nói vu vơ của Hanmin đều đánh vào nơi mềm mại trong trái tim cô, cảm giác này thật mềm mại, dễ chịu, nhưng cũng khó chịu.

Những khó chịu này trực tiếp tạo thành một câu kết là "Không đành lòng."

Cô không đành lòng làm tổn thương trái tim của Hanmin, không đành lòng để đôi mắt như hai quả nho đen láy, sáng lấp lánh kia tắt lịm.

Trong nội tâm cô không gì khác ngoài thở dài, than trách sao mình lại bị một cậu nhóc thu phục...

Cuối cùng lại vuốt ve cái đầu nhỏ của cậu, nhẹ nhàng nói: "Hanmin không mập, Hanmin rất đáng yêu! Rất đẹp!"

Cô không có kinh nghiệm làm mẹ, tiếp xúc với trẻ con cũng ít, trước kia luân chuyển ở khoa nhi, có được gặp trẻ con cũng đều là tới khám bệnh, đối với bác sĩ thì đó là điều đương nhiên, cho nên cũng chẳng am hiểu gì về chúng. Khen Hanmin mấy câu mà cả người đã cứng đờ, vô cùng xấu hổ, cô không thể không ngưỡng mộ Jeon Jungkook, anh là người khô khan như vậy, sao có thể nuôi lớn một đứa trẻ, sao có thể giao tiếp với nó chứ?

Nhưng từ khi cô quen biết anh, mọi việc trên thế giới đối với anh chẳng có điều gì khó khăn, đại khái ngay cả chuyện nuôi con cũng không là khó được anh, không phải đứa bé trong phòng bệnh cũng được anh thu phục rồi sao?

Nhưng anh có biết giữa cô và anh cũng từng tồn tại một sinh mệnh nhỏ bé không? Không, nó còn không thể gọi là sinh mệnh.

Ở bụng cô vẫn còn lưu lại một vết sẹo, để loại bỏ đi một sinh mệnh không phải một sinh mệnh đó.

Tám năm yêu đương si mê, hơn một ngàn ngày kết hôn, đây là dấu vết cuối cùng, khắc lên làn da cô, lưu lại trong trái tim cô.

Người ta luôn nói, cuộc sống có được sẽ có mất.

Cô được một vết sẹo, thứ mất đi chính là gì?

Cô chưa từng nói cho anh, thậm chí cũng chưa từng nói cho người nhà, cô mất một bên ống dẫn trứng.

Người biết chỉ có Weiyi.

Cô luôn mỉm cười chào đón ánh mặt trời, luôn tự nhủ với chính cô và anh rằng, đã yêu và không oán hận, nhưng mà, đó cũng chính là máu thịt, có linh hồn, có tình cảm, không ai có thể mãi là sắt đá, ai cũng có một thời khắc được gọi là đau đớn.

Thời khắc nằm trên giường bệnh cắm ống niệu quản, cô cảm nhận được nỗi đau đớn cùng cực ấy, mặc dù thời gian đó đã qua rất lâu, vào một thời điểm ngẫu nhiên nào đó, chỉ rất ít thôi, khi cô vuốt ve vết sẹo ấy, vẫn còn có thể nhớ rõ quá trình làm phẫu thuật đầy đau đớn ấy.

Trước phẫu thuật là đau bụng, sau phẫu thuật là đau lòng.

"Nào, Yeon, có uống chút canh đi, con đó, vẫn cứ gầy như vậy, sao chẳng thấy chút thịt nào thế?"

Weiyi múc cho cô một bát canh, đồng thời cắt đứt suy nghĩ của cô.

"Cảm ơn bác gái." Hồi ức gián đoạn, đau đớn đã tan biến, cô vẫn nở nụ cười dịu dàng, điềm tĩnh.

Một bát cá được lọc xương sạch sẽ đẩy đến trước mặt cô, cô ngẩng đầu nhìn anh, còn anh vẫn cúi đầu ăn cơm.

Quả thật, cô cũng không phải người thích ăn cá, có lẽ anh cũng chẳng ghi nhớ điều này trong điện thoại, cũng chẳng nhớ.

Cô cho cá vào bát của Hanmin: "Con ăn đi, cá không béo." Cô cười dịu dàng, giống một người mẹ thực thụ.

Hanmin chớp mắt: "Bố cho mẹ mà ạ?"

"Không, cho con đấy." Cô nghiêm túc nói.

"Bố ơi, có phải không ạ?" Hanmin không tin, hỏi lại.

Anh ngồi đối diện, biểu cảm cũng vô cùng nghiêm túc: "Đúng, là cho con, Hanmin."

Weiyi nhìn ba người, đôi mắt buồn bã, trong nội tâm không khỏi thở dài, bà ngồi xuống.

Cơm nước xong, Hanmin kéo cô trở lại phòng khách ngồi, nói phải cho cô xem bức tranh của cậu.

Weiyi mang đĩa trái cây tới, đặt trên bàn trà: Yeon à, con ăn trái cây đi, đừng vội, để lát nữa tài xế đưa con về."

"Cảm ơn bác gái." Cô mỉm cười.

Hanmin mang một bức tranh tới, nắm tay Jeon Jungkook: "Mẹ ơi, mẹ xem tranh của con, bố ơi, bố cũng ngồi xuống đi ạ."

Cậu nhóc ngồi vào giữa hai người, đem bức tranh bảo bối của mình cho Jang Yeon xem.

Jang Yeon vừa nhìn đã biết, vẫn là bức tranh hôm trước, nhưng đã được thêm nội dung, bên cạnh có thêm một bác sĩ nữ, Hanmin nắm tay bác sĩ nữ, chùm bóng bay trong tay đã trở thành "Hanmin yêu bố mẹ."

"Đây là mẹ." Hanmin chỉ vào bức tranh nói: "Bố mẹ dẫn con đi chơi xuân."

Jang Yeon nhìn bức tranh này, không biết trong lòng là loại cảm xúc gì, người một nhà đi chơi xuân sao? Ồ, người một nhà...

"Mẹ ơi, tên của mẹ viết thế nào ạ? Mẹ dạy con được không?" Hanmin hỏi.

Lúc này cô mới để ý, trên ngực bác sĩ nữ còn có một bảng tên.

"Mẹ tên Jang Yeon." Cô nói, cầm lấy giấy bút trên bàn trà, viết tên mình một cách ngay ngắn.

"Chữ Jang con biết ạ, nghĩa là dòng sông, còn chữ Yeon hơi khó." Hanmin cẩn thận nhìn những chữ này.

"Nghĩa là diều giấy." Cô nói nhỏ.

"Thật vậy ạ?" Đôi mắt Hanmin sáng lên: "Con thích nhất là thả diều. Mẹ ơi, bây giờ con viết chữ, chút nữa mẹ kiểm tra cho con nhé?"

"Được." Đối với yêu cầu nhỏ này của Hanmin, cô thực không thể nói ra từ "không".

"Mẹ ơi, mẹ xem con viết." Hanmin ngồi trên chiếc ghế nhỏ, tì lên bàn trà bắt đầu viết chữ.

Jang Yeon ngồi một bên nhìn cậu bé.

Hanmin viết chữ Jang Yeon từng nét rất ngay ngắn, bắt đầu không theo quy tắc đặt bút, viết lung tung, Jang Yeon phát hiện ra vấn đề này, cầm tay cậu bé dạy nó viết.

Trời đã tối lâu rồi, ánh đèn trong phòng khách vẫn sáng rực, ti vi không mở, trong nhà yên tĩnh, chỉ có giọng nói của cô và Hanmin.

"Nhớ là viết từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, viết ở bên trái trước, bên kia là bên trái, đúng rồi, nhìn mẹ viết này..."

"Mẹ ơi, thế này đúng không ạ?"

Jeon Jungkook nghiêng đầu trên sô pha, đôi mắt không biết từ khi nào đã nhắm nghiền lại, cuộc trò chuyện giữa hai người dần trở nên mơ hồ, mí mắt ngày càng nặng, cuối cùng anh đã ngủ thiếp đi.

Cuối cùng Hanmin cũng học được mấy chữ này, cẩn thận viết vào bảng tên trước ngực của bác sĩ nữ, muốn đưa cho bố xem, khoe một chút thì lại phát hiện bố đã ngủ rồi.

Cậu bé im lặng mỉm cười, đặt ngón tay lên môi, nhẹ nhàng "xuỵt" một tiếng, nhỏ giọng nói: "Mẹ ơi, bố ngủ rồi."

Sau đó, bỏ bức tranh xuống, lấy một chiếc chăn bông ở ghế sô pha, nhẹ nhàng đắp lên cho bố.

Nhìn thân hình nhỏ bé của Hanmin, kéo một chiếc chăn bông lớn, vất vả lắm mới đắp được lên người bố, vô tình thế nào, hốc mắt cô lại ươn ướt...

"Mẹ ơi..." Đắp chăn cho bố xong, Hanmin cũng ngáp một cái, rõ ràng rất buồn ngủ, thân thể mềm mại dựa lên người Jang Yeon.

Jang Yeon thuận tay ôm cậu bé, nó dụi mắt nằm bò lên đùi cô.

Tuy rằng cô chưa từng bế trẻ con, nhưng lúc này Hanmin tự động chui vào, cô ôm cũng rất thuận tay.

Hanmin rất buồn ngủ nhưng vẫn cố gắng mở mắt trong lòng cô, nghĩ rằng không được ngủ, quý trọng từng giây phút được ở bên mẹ, nhưng mà chỉ kiên trì được một lúc, cuối cùng cũng không chịu được nữa, lẩm bẩm gọi một tiếng "Mẹ", rồi ngủ mất, tay vẫn còn nắm cổ áo cô.

Weiyi đến gần, nhìn thấy cảnh ba người này, khẽ lau khóe mắt. Khi đến trước mặt Jang Yeon vẫn nở một nụ cười.

"Nào, để ta. Vất vả cho con rồi, Yeon." Weiyi thấp giọng nói, ôm Hanmin đang ngủ say trong lòng Jang Yeon đi: "Ta đưa thằng bé về phòng ngủ, đợi ta một chút."

Jang Yeon gật đầu.

Mặc dù Weiyi không nói, nhưng cô cũng sẽ không rời đi thiếu lễ phép như vậy. Đoạn hôn nhân kia, Weiyi đối xử với cô rất tốt, cho dù cô và Jeon Jungkook như thế nào, đối với sự đối đãi của Weiyi, trước sau cô vẫn luôn biết ơn.

Weiyi đi lên tầng, một mình cô yên lặng ngồi ở phòng khách, bên cạnh là hô hấp đều đặn của anh, rất gần, gần đến nỗi sáu năm chia xa của họ chỉ như là sáu ngày, hay sáu tiếng đồng hồ, chốc lát đã quay lại khoảng thời gian ngày đêm cô quấn quít bên anh, hơi thở sạch sẽ, hô hấp nhẹ nhàng. Cô không cần phải quay đầu lại, ngồi ngay ngắn như thế, trong đầu có thể phác họa rõ dáng hình khi ngủ của anh, ngũ quan tinh xảo, lông mi rất dài.

Nhưng mà, cô thực sự cho rằng mình đã quên mất.

Ở phương Nam sáu năm, cô dành hết tâm sức học tập và làm việc, bận rộn đến nỗi chẳng có thời gian nghĩ đến những người và những chuyện không nên nhớ, thời gian dài trôi qua, đôi khi cô đứng trên đường nghĩ xem tại sao mình lại đến phương Nam, dáng hình người đàn ông đã từng chiếm vị trí quan trọng nhất trong trái tim cô thế nào, cứ thật mơ hồ, cô chỉ nhớ rõ đôi mắt kia, rất sáng cũng rất đẹp, còn cả khi anh hát ca khúc "Because I love you" dưới bầu trời đầy sao đó, quá lộng lẫy.

Vì thế cô cho rằng, mình thực sự đã quên...

À, thật ra, cái gọi là quên này chỉ là huyễn hoặc bản thân không muốn nhớ lại mà thôi.

Weiyi còn chưa xuống, bên cạnh truyền đến âm thanh của thứ gì đó trượt xuống rất nhỏ. Cô nhìn lại, là chiếc chăn Hanmin đắp cho anh chưa kỹ, đã trượt xuống đất.

Cô ngồi cứng đờ một lúc, trước mắt vẫn là dung nhan khi ngủ của anh, giống hệt như những gì cô tưởng tượng trong đầu, ngũ quan tinh xảo, lông mi rất dài, cổ áo hở nửa, hơi thở sạch sẽ, nhàn nhạt đều đều trong không khí.

Cuối cùng cô vẫn đứng lên, nhặt chiếc chăn nhẹ nhàng đắp lên người anh, lúc cô cúi người càng nhìn rõ hình dáng anh, cuối cùng vẫn là khác biệt, chàng thiếu niên tươi trẻ năm đó, giờ đây đã là một người đàn ông trầm ổn, không những tính cách có bất đồng, bây giờ đã có nếp nhăn nhàn nhạt nơi khóe mắt, bọng mắt cũng hơi thâm lại.

Khoảng cách giữa một chàng thiếu niên và một người đàn ông là thời gian.

Nghe được tiếng bước chân của Weiyi đến gần, cô lập tức đứng thẳng người, có chút không tự nhiên, nhanh chóng trước khi Weiyi đến thì khôi phục lại bình thường, nhỏ giọng nói: "Bác gái, cháu về đây ạ."

Weiyi cũng không giữ cô lại, tiễn cô ra cửa: "Ta gọi tài xế rồi, đang chờ ngoài cửa đấy."

"Cảm ơn bác gái." Vốn dĩ cô cũng không muốn tài xế đưa đi, nhưng đã sắp xếp rồi, đẩy tới đẩy lui, ngược lại càng giống cố ý.

"Yeon à, chuyện của Hanmin, thực sự xin lỗi con, chúng ta không nghĩ rằng thằng bé lại có mong muốn có mẹ lớn đến vậy, trẻ con nói những lời đó con đừng để trong lòng, dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, có đồ chơi mới sẽ lại quên hết ngay." Weiyi cầm một hộp quà đưa cho cô: "Cái này con đem về cho bố mẹ ăn đi, dạo này bố mẹ con thế nào rồi?"

"Không, không cần đâu, bác gái, bác để lại cho mình ăn đi ạ, họ vẫn khỏe ạ." Jang Yeon lập tức từ chối, nhìn bao bì, hình như là tổ yến gì đó.

"Cầm lấy! Đừng đẩy tới đẩy lui." Weiyi kiên quyết đưa cho cô.

"Bác gái, không cần đâu ạ! Con đến đây cũng chưa mang cho bác thứ gì, con thật sự rất xấu hổ!" Dù thế nào cô cũng không muốn nhận, trước khi đến cô cũng không nghĩ phải vào chào hỏi người nhà anh, tan làm chỉ đưa anh về thôi, cứ nghĩ đưa anh đến cổng là được về, bây giờ thế này, thật sự thất lễ.

"Đứa nhỏ này, khách khí gì với ta thế hả? Cái này cũng không phải cho con, là cho bố mẹ con, con cũng đâu thể xấu hổ mà từ chối thay họ được! Cầm lấy!" Weiyi cùng cô ra cổng, trực tiếp để đồ lên xe, cũng đẩy cô vào trong xe: "Yeon, có thời gian lại tới nhà chơi, cùng ta đi mua sắm."

"Vâng." Cô lịch sự đồng ý nhưng mà cũng chỉ là khách sáo mà thôi, đi mua sắm cùng mẹ chồng trước? Chưa nói đến những cái khác, hiện tại cô cũng không có thời gian.

"Đi đi, lái xe chậm một chút." Weiyi nói những lời này với tài xế.

Xe đi khỏi nhà họ Jeon, tài xế cũng là ông Oh cô đã quen thuộc, cô không biết có nên chào hỏi hay không.

Những thứ cô đã xóa đi trong quá khứ, những nhân vật đó lại xuất hiện.

May mắn thay, ông ấy chuyên tâm lái xe, cô cũng không làm phiền, chỉ yên lặng tự hỏi buổi tối hỗn loạn này đã xảy ra những gì.

Hanmin.

Cô nhớ hôm nay mình đã gọi cái tên này rất nhiều lần, thật lòng, mỗi lần gọi cái tên này, ở đáy lòng cô có thứ gì đó nhẹ nhàng nhắc nhở cô, nhưng mà nghĩ lại nếu năm đó người hâm mộ nhỏ Jang Yeon của anh khi nghe cái tên này sẽ không ý kiến, vì vậy, có ý kiến là có dục vọng, mà cô của hiện tại không phải đã nói là không có dục vọng sao? Cho nên, gọi tên Hanmin hay cái tên khác thực sự không quan trọng, hoặc nói rằng, chẳng có liên quan gì đến cô.

Nhưng một đứa trẻ không liên quan gì đến cô lại gọi cô là mẹ, cô nên làm gì bây giờ?

Chẳng lẽ cô đẩy mọi chuyện cho Jeon Jungkook giải quyết sao? Anh có làm được không?

Nhìn biểu hiện của Hanmin ngày hôm nay, có lẽ không có khả năng.

Cô không thể tưởng tượng được mỗi lần Hanmin gọi điện cho cô sẽ gọi là mẹ thì cô nên làm gì, càng không thể tưởng tượng đến khi Hanmin chạy đến văn phòng ôm lấy chân cô mà gọi cô là mẹ, cô nên làm gì...

Hỗn loạn.

Mãi cho đến khi xe đến nhà, cô còn chưa nghĩ xong vấn đề này, bàng hoàng bước ra khỏi xe.

Vào đến cửa, cô mới chợt nhớ ra, đồ mà Weiyi đưa cho cô vẫn để trên xe chưa lấy xuống.

Cũng tốt, có lẽ là ý trời.

"Yeon à, hôm nay sao giờ mới về vậy?" Bùi Tố Phân chào đón cô.

"Vâng, văn phòng khoa mở cuộc họp đột xuất, cũng muộn ạ." Cô bịa ra vài lời nói dối, tuyệt đối không thể để mẹ biết cô đến nhà họ Jeon, nếu không thì lỗ tai cô sẽ không được nghỉ ngơi!

"Thế con đã ăn cơm chưa? Mẹ hâm đồ ăn cho con."

"Con ăn rồi! Mở họp xong con ăn liên hoan rồi." Cô thay giày, làm việc cả một ngày, lại trông trẻ cả một tối, có chút mệt mỏi, đột nhiên trong lòng lại hiện lên dung nhan của người dựa trên sô pha ngủ khi ấy, ngũ quan tinh xảo, lông mi rất dài.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, xóa tan những hình ảnh ấy: "Mẹ ơi, hôm nay con hơi mệt, con nghỉ ngơi đây."

"Đi đi, đừng quên sinh nhật bố con, Nguyễn Lãng cũng về."

"Vâng, con không quên đâu ạ!" Cô tìm thời gian mua quà sinh nhật cho bố.

Ngày hôm sau, văn phòng hỗn loạn.

Nằm trong dự đoán, cũng nằm ngoài dự đoán.

Khoa ngoại thần kinh bệnh viện Beiya thực sự đã nổi tiếng.

Bác sĩ đánh người, còn có hình minh họa.

Sau khi Jang Yeon đến văn phòng khoa, mọi người đã vô cùng tức giận, cầm điện thoại cho cô xem, tiêu đề lớn ghi cô đưa cháo cho Jeon Jungkook, từ góc độ ảnh chụp này, lúc cô đút cháo cho anh, đôi mắt hai người có chút thâm tình.

Ngoại trừ tấm ảnh này, còn có vài tấm ảnh Jeon Jungkook đánh người, cô, Im Yunah, Kang Gureum giữ người phụ nữ kia.

So với những hình chụp, bài viết càng gây phẫn nộ hơn.

Tiêu đề là: Bệnh viện Beiya mang tiếng xấu, vô trách nhiệm trong việc chữa bệnh cứu người.

Với tiêu đề này mà đăng lên mạng, vô cùng hấp dẫn ánh nhìn, khó trách trong một đêm đã có hơn mười mấy nghìn lượt chia sẻ.

Nội dung cũng toàn là những lời nói sắc bén, lên án mạnh mẽ bác sĩ khoa ngoại thần kinh bệnh viện Beiya không làm tròn trách nhiệm, người bệnh kêu cứu bác sĩ còn đang quan hệ nam nữ lung tung, đặc biệt chỉ đích danh Jeon Jungkook, thầy giáo chủ nhiệm khoa ngoại thần kinh lại có quan hệ không minh bạch với học sinh nữ. Hình ảnh học sinh nữ đút đồ ăn sáng cho anh chính là chứng cứ.

Sau đó kẻ phát tán còn dùng thân phận người nhà bệnh nhân giải thích chuyện đã xảy ra với mẹ mình, tiếp thêm sức nóng nói rằng gia đình mình nộp viện phí không đúng hạn, mẹ mình không phải người có tiền nên các bác sĩ bệnh viện Beiya đều thờ ơ, bác sĩ không quan tâm, chăm sóc mẹ mình, dẫn tới việc bà lão suy nghĩ không thông suốt mà tự sát, đương nhiên còn đăng cả hình bà Thái.

Người nhà bệnh nhân biết mẹ mình tự sát thì nhanh chóng đến bệnh viện chất vấn bác sĩ, bởi vì trong lòng tức giận, nói chuyện với bác sĩ khó tránh có những lời lẽ không hay, kết quả hai vợ chồng đều bị bác sĩ và y tá hành hung, bác sĩ còn hung hăng chỉ vào bảng tên trước ngực, Jeon Jungkook khoa ngoại thần kinh bệnh viện Beiya, có giỏi thì kiện.

Đối với kiểu tung tin thế này, số bình luận còn rầm rộ hơn rất nhiều.

Phía dưới phần bình luận rất khó coi, lên án bệnh viện xấu xa thế nào, bác sĩ không có đạo đức, mỗi cái đều vô cùng căm ghét bác sĩ, mắng thế này còn là nhẹ, thậm chí còn có người nguyền rủa cả nhà bác sĩ, trực tiếp nguyền rủa Jeon Jungkook chết không tử tế, nguyền rủa ba nữ bác sĩ bị cưỡng hiếp rồi bị giết, cô xem đến run lên vì sợ hãi.

Các bác sĩ trực ca sáng tới sớm, bác sĩ trực ca đêm cũng chưa đến giờ tan làm, bây giờ là thời điểm nhiều người và náo nhiệt nhất.

Các y tá xúm lại một chỗ, ríu ra ríu rít, mặt ai cũng đỏ bừng tức giận, tính tình như của Kang Gureum đã sớm phát điên, mắng con trai bà Bae vô liêm sỉ.

Jang Yeon cũng thấy máu sôi trào, không phải vì những từ ngữ bôi nhọ cô, chân tướng sự việc có thể điều tra rõ ràng, cô tức giận chính là vì những bình luận đó, sao có thể nguyền rủa một người xa lạ không quen biết, hơn nữa còn đem cả người nhà họ ra, gõ mấy chữ là việc dễ dàng, mấy nét cũng chỉ là mấy ký tự mà thôi, nhưng nhìn vào lại thấy lòng người kinh tởm đến mức nào?

Cả nhà chết, cưỡng hiếp, giết... Những từ đó cô không dám xem lần thứ hai. Những người không quen biết đó đang mắng những người thân của cô, họ vô tội cơ mà?

Cô chỉ xem qua một lần, cũng không dám xem nữa, ném điện thoại sang một bên, chuyện đầu tiên chính là xem phản ứng của anh, dù sao anh cũng là nhân vật chính của việc này...

Đúng như cô dự đoán, cơ bản anh không quan tâm...

Dường như việc các y tá đang bàn luận không liên quan gì đến anh, vẫn cứ tiếp tục làm những việc mình nên làm.

Mà thực tế, phần lớn những người bất bình là các y tá, hơn nữa cô và Kang Gureum, nhóm các bác sĩ nam giống như không hề có chuyện gì, vẫn vội vàng làm việc, bác sĩ trực ca đêm thì viết sổ, bác sĩ trực ca sáng lại chuẩn bị một ngày làm việc mới.

Jang Yeon không biết có nên đi về phía anh hay không, bởi vì hiện tại hai người họ đã trở thành nhân vật chính, tâm điểm của gièm pha, có nên tránh hay không?

Lúc này, nam chính ngẩng đầu lên, giọng nói trong trẻo xuyên qua tiếng bàn tán của các y tá: "Bác sĩ Jang, bác sĩ Kang, hai người lại đây."

Kang Gureum đang tức giận, rất không tình nguyện mà bước đến.

"Phẫu thuật giường số 26, phải nói rõ ràng với bệnh nhân và người nhà bệnh nhân những điều cần lưu ý khi làm phẫu thuật, trước khi làm cần chuẩn bị, kiểm tra thời gian đông máu, nhóm máu, xét nghiệm máu, nước tiểu, phân, chụp X-quang lồng ngực, chức năng gan thận, bổ sung máu dự trữ. Thông báo khoa gây mê hội chẩn. Còn nữa, ngày phẫu thuật nhớ hỏi bệnh nhân có đến kỳ kinh nguyệt không." Anh nói chuyện rất rõ ràng, từ tốn, hoàn toàn không bị những hỗn loạn kia quấy nhiễu.

Kang Gureum không nói tiếng nào, vẫn còn tức giận chuyện kia, tức giận hơn chính là người trực tiếp liên quan đến sự việc lại bình thản như chưa có việc gì xảy ra!

Chỉ có Jang Yeon đáp lời anh: "Đã rõ, thầy Jeon."

"Thầy Jeon! Sao thầy không có chút bận tâm nào thế?" Kang Gureum thực sự không nhịn được nữa.

Lúc này anh mới nhìn những y tá vẫn còn đang bất bình, cuối cùng cũng đứng lên: "Nên giao ban thì giao ban! Nên viết sổ thì viết sổ! Còn đứng tập trung ở đây làm gì?" Anh thoáng nhìn đồng hồ: "Còn một phút nữa, chủ nhiệm Lee tới đây, định chờ mắng hả?"

Anh nói chuyện không cao giọng, âm điệu giống như tiếng nước róc rách khe đá chảy, nhưng mà sâu bên trong lại cực kỳ có lực, không những lấn át những tiếng bàn tán, các y tá nghe anh nói vậy cũng dần yên lặng, tuy trên gương mặt vẫn đầy khó chịu, sau đó ai cũng tản ra làm việc của mình.

"Trời đất! Thầy Jeon, thầy..." Kang Gureum nhìn anh không nói gì, vừa nói ra với thái độ như vậy càng thêm tức giận.

Nhưng mà, cô ấy giận dữ chưa nói được lời nào, phòng chăm sóc đặc biệt ICU bên kia đã phát tín hiệu cấp cứu, gương mặt anh biến sắc, dẫn đầu chạy về phía phòng chăm sóc đặc biệt.

Hô hấp của Jang Yeon đã bình ổn trở lại.

Thái độ thờ ơ, không quan tâm của anh hẳn là đã có cách giải quyết rồi sao? Rốt cuộc cô cũng được nhìn thấy khả năng giải quyết mọi việc của anh, cô thực sự quá ngây thơ khi cho rằng trên thế giới này có việc mà anh không thể làm tốt.

Hơn nữa, tối qua chắc hẳn anh được nghỉ ngơi rất tốt, sự mệt mỏi của ngày hôm qua đã không còn nữa, mặc dù quầng thâm dưới mắt không dễ mất đi, nhưng hốc mắt sưng vù đã không còn nữa, ánh mắt cũng rất trong trẻo.

Vì vậy, không cần lo lắng, có anh ở đây, cả thiên hạ náo loạn cũng chẳng sợ.

Cô bình tĩnh cùng anh đến phòng ICU.

"Oxy trong máu của người bệnh giảm, xuất huyết đường tiêu hóa." Y tá báo cáo tình trạng phòng ICU.

Sau khi xử lý vô khuẩn, cô và Kang Gureum nhanh chóng cùng nhau giải quyết mấy vấn đề này, anh đứng một bên nhìn, không chút cẩu thả.

Đến khi giải quyết xong các vấn đề ở phòng chăm sóc đặc biệt, công việc và ca làm đã kết thúc, một ngày yên bình mà bận rộn đã xong, đâu lại vào đấy, dường như những hỗn loạn buổi sáng chưa từng xảy ra.

Jang Yeon và Kang Gureum liếc nhìn nhau, như hiểu ra gì đó, cũng hiểu lý do vì sao sáng nay các bác sĩ lại bình tĩnh như vậy, bởi vì dù xảy ra chuyện náo loạn thế nào đi nữa, khi đứng trước sinh mệnh cũng không đáng nhắc tới, trách nhiệm của bác sĩ như họ chính là chữa bệnh cứu người, chỉ cần làm tốt việc chữa bệnh cứu người này là đủ rồi.

Đặc biệt, lúc này lại nhìn thấy các y tá bàn tán ríu rít khi trước đang bận rộn đến nỗi chân không chạm đất, loại cảm giác đặc biệt này, không phải chưa từng nghe được những lời than phiền của các y tá, cũng không phải chưa từng trải qua những hiểu lầm, nhưng bất bình là của riêng, sinh mệnh là của người khác, giờ phút đối mặt với sinh mệnh và người bệnh, những bất bình cũng chẳng quan trọng như vậy nữa.

Đương nhiên, chuyện này không phải cứ vậy sẽ qua đi, trong văn phòng khoa, chủ nhiệm Lee đang đen mặt chờ họ.

"Lấy sổ ghi chép, đi kiểm tra phòng." Anh bước vào văn phòng, cơ bản không để ý chủ nhiệm Lee.

Nhưng vậy mà Jang Yeon lại lo lắng liếc nhìn chủ nhiệm Lee một cái, phát hiện mặt ông ấy càng ngày càng đen.

Cô âm thầm lè lưỡi, nhanh chân chạy lên, đi theo anh kiểm tra phòng.

Mạng xã hội phát triển như vậy, chuyện lớn sáng nay chắc chắn không chỉ có các bác sĩ và y tá biết, các bệnh nhân nhất định sẽ biết. Nói thật, thời điểm Jang Yeon tiến vào phòng bệnh, mặt có chút nóng, ngoại trừ việc đánh người đó ra, trong tin tức còn có cô và Jeon Jungkook có quan hệ không minh bạch, cảm thấy mỗi lần tiến vào phòng bệnh, tất cả mọi người đều dùng ánh mắt khác thường nhìn cô.

Hơn nữa, cảm giác của cô không sai, lúc cô đi ra vài phòng bệnh, đều nghe thấy đằng sau mơ hồ có người thấp giọng bàn tán: Này, nghe nói bác sĩ Nguyễn và bác sĩ Ninh quen nhau, mọi người tin không?

Mặt cô càng thêm nóng.

"Đỏ mặt cái gì chứ? Ngẩng mặt lên được không? Mất mặt quá!" Kang Gureum ở bên cạnh đột nhiên thấp giọng mắng cô.

"..." Cô á khẩu, mặt cô thực sự đỏ lên rất rõ ràng.

"Tôi bảo này, có phải trong lòng cô có quỷ không thế? Bộ dạng này của cô chính là nói cho người khác và cư dân mạng rằng họ đúng! Tôi có quan hệ với thầy Jeon đây này!" Thái độ của Kang Gureum chỉ hận không rèn sắt thành thép: "Nếu hai người trong sạch, không phải cô nên ưỡn cao ngực sao? Cây ngay không sợ chết đứng! Cô học tập thầy Jeon đi!"

Cô ngẩng đầu nhìn nam chính đang bước đi ở phía trước, thừa nhận rằng mình tu hành chưa tốt, cũng chưa đến nơi đến chốn.

Nhưng mà, lời nói của Kang Gureum cũng nhắc nhở cô rằng, bộ dạng cúi đầu, đỏ mặt chính là lạy ông tôi ở bụi này.

Quả nhiên, người tu hành không tới nơi tới chốn không chỉ có cô, Kang Gureum khi kiểm tra phòng cũng mang chút cảm xúc cá nhân, đặc biệt sắp đến kiểm tra phòng bà Bae, Kang Gureum bắt đầu khó chịu, lúc vào đến cửa, miệng vểnh lên đủ để treo bình nhỏ giọt.

Hôm nay con trai bà Bae không còn ở đây nữa, nực cười, còn dám xuất hiện chính là thèm đòn.

Nhưng mà hình như bà Bae cũng không biết chuyện này, thái độ của anh đối với bà Bae vẫn như trước, chỉ trừ Kang Gureum không vui ra mặt, tất cả mọi chuyện đều bình thường.

Kiểm tra phòng, viết y lệnh, vào phòng phẫu thuật.

Cuộc sống thường ngày bận rộn, cho nên chủ nhiệm Lee đen mặt kia vẫn không có cơ hội tìm anh tính sổ, chính anh cũng chẳng cho chủ nhiệm Lee cơ hội đó.

Mãi cho đến buổi chiều, vụ việc có diễn biến mới.

Con trai bà Bae treo biểu ngữ ở cổng bệnh viện làm loạn, bởi vì mẹ mình tự tử ở bệnh viện, mình đến bệnh viện hỏi chuyện, nghe nói tiếng tăm của hắn ta cũng rất ra gì, mang theo cả một đám côn đồ. Đương nhiên con dâu bà Bae cũng không chịu yếu thế, mang theo cả đám đàn bà chua ngoa đanh đá, đứng trước cửa bệnh viện gào khóc long trời lở đất.

Làm loạn như vậy, anh ở trong viện cũng không thể yên ổn, buổi chiều bị bệnh viện gọi đến nói chuyện.

Kang Gureum còn có tin tức nội bộ, đồn rằng chuyện này Jang Yeon cũng không tránh khỏi có liên quan, có khả năng bệnh viện sẽ ngừng hoạt động bồi dưỡng của Jang Yeon ở Beiya.

Jang Yeon im lặng không nói gì.

Nếu không thể tiếp tục ở lại Beiya bồi dưỡng đương nhiên sẽ tiếc nuối, nhưng đó không phải điều cô bận tâm, cái cô lo lắng vẫn là anh, có ảnh hưởng gì đến anh không.

Kang Gureum thấy cô không nói gì, cho rằng cô không tin: "Cô đừng có mà không tin, nói cho cô biết vì sao tôi biết những chuyện này nhé? Bố tôi là Phó viện trưởng của Beiya."

Trên mặt Kang Gureum toàn sự đắc ý.

Cô sớm đã biết Kang Gureum chắc chắn có lai lịch nên cũng không ngạc nhiên.

"Jang Yeon, tôi nói cho cô biết, vốn dĩ chuyện này tôi có thể thêm mắm thêm muối, cô hoàn toàn có thể quấn khăn gói mà đi, nhưng tôi là người quang minh chính đại, khinh ghét những việc làm ruột gà gan vịt, mưu ma chước quỷ như vậy, tôi với cô chiến đấu công bằng, vậy nên tôi không nói linh tinh về cô cho bố tôi, ngược lại cũng giúp cô nói ra sự thật, đến cuối cùng muốn xử lý thế nào là chuyện của bệnh viện, nhưng tôi thấy cũng không khả quan, chuyện quy tắc ngầm vẫn còn bàn được, nhưng thầy Jeon đã đánh người. Trên thế giới này có một loại sai, đó là người khác nói mình sai thì mình sai. Chân tướng và giải thích cũng chẳng còn mấy tác dụng, bệnh nhân và bác sĩ đánh nhau, bác sĩ nhất định là người sai. Vậy nên, lúc này cô và thầy Jeon có chút nguy hiểm." Sự đắc ý của Kang Gureum chuyển thành nỗi lo lắng, đương nhiên người cô ấy lo lắng là thầy Jeon, không phải Jang Yeon.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co