Chương 14
Mark cùng Junior trở lại phòng bệnh thì trời cũng đã hửng sáng, hắn mua cháo cho cậu xong thì cũng quay về nhà để còn chuẩn bị đến công ty.
Mark không có ai bầu bạn liền cảm thấy rất chán, vừa hay Santa cũng mang trái cây tới thăm. Thế là cả hai ngồi xuống cạnh nhau nói đủ thứ chuyện.
Thoắt cái đã đến ngày Mark xuất viện, trở về tới nhà, cậu đã không do dự gì mà phi thẳng lên phòng. Cả cơ thể ngã lên giường lớn, miệng khẽ kêu lên một tiếng thoải mái.
Thật sự, không có nơi đâu bằng nhà mình.
Mark về đến nhà là buổi sáng, sửa soạn xong thì đến tận trưa. Junior đã nghỉ làm việc một ngày, nói là muốn sang đưa cậu đi đổi không khí một chút.
Bọn họ đến trung tâm thương mại, hắn đặc biệt chọn nơi khá vắng, muốn Mark thoải mái bay nhảy mà không sợ phải chạm mặt với fan.
“Junior, chúng ta đi ăn trước đi.”
Cả hai ăn xong thì cùng nhau đi dạo quanh trung tâm thương mại. Mark ghé vào rất nhiều cửa hàng quần áo, đồng hồ và giày hiệu. Junior chỉ có thể bất đắc dĩ bị cậu kéo đi, rõ ràng là không hề tình nguyện chút nào.
Mark trước giờ rất thích đi mua sắm, nay được dịp này, bên cạnh còn có Junior trả tiền giúp. Nếu như không tranh thủ, nhất định sau này sẽ vô cùng hối tiếc.
“Tiếp theo muốn đi đâu?”, Junior trên tay cầm đủ túi lớn túi nhỏ để vào trong cốp xe, Mark đi theo ở phía sau vừa đi vừa suy nghĩ.
“Đi xem phim.”
Junior cũng chiều theo ý của cậu, mang cậu đến rạp chiếu phim gần nhất. Mark lựa chọn bộ phim hiện tại đang hot nhất nhưng Junior lại từ chối, muốn chọn bộ phim ít người xem nhất.
Mark uỷ khuất, “Sao lại không bao cả rạp, anh keo kiệt thế.”
Junior cầm nước ngọt và bắp rang đặt sang bên cạnh, thản nhiên nói
“Tôi không có tiền.”
Mark chậc lưỡi coi thường. Đúng là đến nói dối cũng tệ nữa, hắn không giàu thì ai giàu, bày đặt ở đây nói không có tiền. Nếu hắn không có tiền thì Mark từ lâu đã trở thành ăn mày rồi.
Cả hai đã cùng nhau an vị trong rạp, ngoài ra không có cặp đôi nào khác nữa. Mark xem đến đoạn gần cuối thì khóc sướt mướt, theo đà ngả lên vai hắn. Junior liên tục đưa khăn giấy cho cậu, đến lúc khăn giấy cũng không còn thì hắn chỉ đành ngậm ngùi đưa cánh tay của mình cho người kia.
Cậu cũng ngoan ngoãn dụi mặt vào cánh tay ấy lau đi những giọt lệ trong suốt. Junior chỉ có thể bất lực chống tay lên cằm, ngán ngẩm xem bộ phim trước mặt.
Lúc bước ra khỏi rạp thì trời đã ngả chiều. Junior cùng cậu đến địa điểm tiếp theo thì trời mới bắt đầu tối. Mark vừa bước xuống xe thì Junior liền lấy áo khoác ở sau xe đưa cho cậu ngay lập tức.
Mark nhìn cảnh vật ở đây liền được đà cảm thán không thôi, phía đối diện bọn họ là một dòng sông xanh biếc trải dài. Bởi vì là buổi tối nên người ta không thấy rõ lắm sự xinh đẹp của nó, thế nhưng Mark đã bị thu hút bởi sự bình yên của bầu không khí nơi đây.
“Tại sao lại chọn nơi này?” Mark thắc mắc hỏi.
Junior bình lặng cho hai tay vào túi, đứng ở bên cạnh Mark cách chừng khoảng một gang tay.
“Nghe nói, nếu như các cặp đôi ở trước dòng sông này hôn nhau thì quãng thời gian sau này nhất định sẽ không thể chia lìa.”
Mark nghe hắn nói thế thì bật cười châm chọc, “Anh đừng xạo, nếu thật như vậy thì tại sao tôi lại không biết địa điểm này chứ.”
Junior xoay người, để lưng dựa vào một cái cây to lớn ở phía sau, “Do em không chịu tìm hiểu, một ngày của em chỉ toàn suy nghĩ đến những thứ vớ vẩn.”
Mark bĩu môi
“Thế anh nói xem, anh khác gì tôi?”
“Tôi không suy nghĩ những thứ vớ vẩn.”
Mark nghe hắn nói chắc nịch như thế thì không khỏi xoay đầu đối diện hắn.
“Anh nghĩ về cái gì mà nói không vớ vẩn? Đầu của anh suốt ngày chỉ có công việc.”
Mark vừa nói vừa dí ngón trỏ vào trán hắn.
Junior đột nhiên mỉm cười, một nụ cười cực kỳ ôn nhu nhưng nó chỉ duy trì được hai giây thoáng qua.
“Em không phải là thứ vớ vẩn.”
Mark sau khi tiêu hoá hết câu nói của hắn thì tầm mắt đã bị thu hút bởi cặp đôi phía đối diện. Bọn họ đang ôm lấy nhau, sau đó người kia nhón chân, dần dần trao nụ hôn cho đối phương. Mark lúc này mới ngờ ngợ tin lời của Junior nói có lẽ là sự thật.
“Sao nào, có muốn hôn không?”
Mark trợn mắt, không dám tin vào tai mình khi nghe hắn hỏi một câu trần trụi như vậy.
“Không muốn.”
Sau đó, cậu ngại ngùng rời đi, Junior chỉ có thể lẽo đẽo theo phía sau. Khi cả hai đi ngang qua xe bán kem thì dừng lại. Junior biết ý muốn của cậu, liền gọi hai cây.
Thời tiết hiện tại đang lạnh thế này, cả hai lại còn vừa ăn kem vừa đi dạo, đúng là rất không bình thường.
Mark phút chốc hối hận rồi, toàn thân bên trong lẫn bên ngoài tưởng chừng như sắp đóng băng đến nơi. Nhìn thấy Junior đã gần ăn xong cây kem của mình, cậu liền nhân cơ hội đưa cây kem còn phân nửa cho hắn luôn, nhờ hắn giúp cậu ăn hết.
Cả hai từ từ đi bộ ra xe, cả đoạn đường Mark chỉ biết ôm lấy hai bả vai than lạnh. Mặc dù áo khoác len rất dày nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được rõ mồn một cái lạnh đang len lỏi vào từng thớ thịt.
Mark đang đi vô cùng bình thường, tự nhiên lại bị Junior đẩy cả người vào bức từng gần đó. Cậu không biết hắn tiếp theo muốn làm gì liền theo phản xạ mà thu cả người lại. Chỉ thấy Junior dần dần tiến gần đến khuôn mặt của Mark, sau đó cho phần kem còn lại vào miệng, phút chốc đã đem vệt kem dính ở trên môi mình chạm vào khoé môi của Mark.
Mark dường như đã đoán được ý định của hắn, thế nên đã ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, hơi đưa đầu tiến đến một chút.
Nhưng Mark đợi mãi cũng không thấy hắn hành động, lúc cậu mở mắt ra thì thấy Junior đã vào trong xe ngồi từ lúc nào.
Mark thật sự đã chửi thề một tiếng nhưng chỉ đủ để bản thân nghe thấy, sau đó hậm hực mở cửa xe ngồi vào.
Junior nở một nụ cười có vẻ rất mãn nguyện, lại không chừng mực hỏi một câu
“Sao nào, có muốn hôn không?”
Mark lườm hắn đến toé lửa. Hắn nghĩ cậu là ai kia chứ, dám trêu đùa cậu cho đã rồi bây giờ lại còn mặt dày hỏi câu đó, ai mà còn tâm trạng nữa đâu.
Mark cau mày, giọng nói phát ra xen lẫn chút bực dọc, hờn dỗi.
“Không thèm nói chuyện với anh nữa.”
Nong Meow lại nổi giận rồi.
•
•
•
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co