Chương 17
Junior bế Mark ở trên tay đi vào nhà. Cả cánh tay cậu câu lấy cổ hắn, xấu hổ nép vào lồng ngực đang phập phồng kia.
Lúc hắn đặt cậu xuống giường, Mark cảm nhận được hắn hình như đang ẩn nhẫn sự tức giận. Junior mang đến một hộp dụng cụ sơ cứu mà lúc trước hắn đã mua cho cậu. Lúc đó Mark còn chê lên chê xuống nói hắn lo lắng thái quá. Cuối cùng không ngờ lại có ngày bản thân sẽ phải dùng đến nó.
Thấy hắn cứ cau mày khó chịu nãy giờ, cậu định nói vài câu để làm dịu tâm tình của hắn nhưng lại bị hắn nhanh hơn một bước nói chen vào.
“Biết lỗi của em chưa?”
Mark nghe thấy giọng của Junior chua lè, một chút ngọt ngào cũng không có. Đột nhiên cảm giác tủi thân lại trào dâng, cậu bĩu môi, giọng nói có chút dỗi.
“Người ta chỉ là muốn cưỡi ngựa một chút, không nghĩ sẽ thành ra như thế này.”
Vừa nói vừa nhìn hắn với ánh mắt hơi dè chừng, không biết hắn đã biết có sự hiện diện của Prim chưa. Nhưng cậu mong là chưa, thà để bản thân nhận hết lỗi về mình, nếu không với bản tính của Junior thì nhất định sẽ mắng Prim một trận lôi đình.
Junior xoay cánh tay của cậu lại, dùng bông gòn lau đi vệt máu đã khô cứng, Mark lúc này mới phát hiện hoá ra cả cánh tay cũng bị thương không ít. Mặc dù những vết thương không quá sâu nhưng lúc chạm vào nước khử trùng vẫn có chút rát. Mark khẽ kêu lên, Junior mới từ từ nhẹ lại, vừa chấm vừa thổi thổi.
“Cũng biết đau sao?”
Mark đau đớn nhìn cánh tay toét một đường thật dài, vu vơ đáp lại.
“Biết chứ, người ta đang rất đau đó nên anh hãy nhẹ nhàng thôi.”
Junior như nhận được câu trả lời vừa ý, hài lòng bỏ miếng bông gòn đã nhuốm một chút ít máu xuống. Sau đó dùng băng cá nhân dán lại miệng vết thương cho cậu.
Xong xuôi, hắn đứng dậy, mang mọi thứ cất lại vào chỗ cũ. Mark ở bên này đã kéo chăn đến ngang ngực, chỉ còn đợi Junior tắt đèn phòng.
Điện thoại trên kệ tủ đã được Junior mang vào phòng cho cậu. Mark đang mải mê nhìn hắn trong bộ dạng chăm chỉ kia thì đột nhiên điện thoại trên đầu giường vang lên một tiếng nhỏ, vừa vặn để Mark nghe thấy.
[@santa.pp: Nghe nói anh bị lạc trong rừng, có sao không?]
[@markjrtn: Trầy trụa mình mẩy.]
[@santa.pp: Em thật tệ, vì tình yêu mà bỏ anh, xin lỗi nhé.]
[@santa.pp: Cơ mà ai đã mang anh ra thế?]
Mark ngẩng đầu, nhìn đến người đàn ông đang loay hoay giúp cậu dọn dẹp phòng thì mỉm cười đầy ngọt ngào.
[@markjrtn: Chồng anh.]
[@santa.pp: Bây giờ anh ấy đang làm gì nhỉ? Em đoán nhé, giúp anh dọn phòng?]
[@markjrtn: Bingo]
[@santa.pp: Nhân cơ hội hâm nóng tình cảm đi.]
Mark trầm ngâm một hồi, lại cảm thấy bản thân sao mà thật ngốc. Lúc nào cũng luôn nghĩ đến cảnh hắn phá sản rồi sau đó ly hôn, đường ai nấy đi. Nhưng không chịu nhìn lại xem, Junior đối với cậu tốt đến nhường nào, đúng chuẩn ông chồng lý tưởng của mọi thời đại.
Mark định đợi Santa nhắn tiếp nhưng đèn phòng đã được tắt đi. Cậu thấy vậy liền buông điện thoại xuống, lại không nghĩ Junior vừa tắt đèn xong liền cầm áo khoác rời khỏi. Mark vội gọi một tiếng.
“Juju”
Hắn dừng lại, quay đầu, khó hiểu nhìn cậu.
“Anh không định ngủ lại sao? Trời cũng đã khuya rồi.”
Nếu là trước đây cậu ngỏ lời thì Junior chắc chắn là không nỡ từ chối nhưng hiện tại hắn cảm thấy hắn ở lại chỉ có thể khiến Mark càng thêm mệt mỏi, khó chịu, chưa kể cậu còn đang bị thương.
“Tôi không ở lại đâu, để cho em nghỉ ngơi vậy.”
Mark có chút hụt hẫng, đó giờ rất hiếm khi Junior từ chối cậu điều gì. Cậu nghĩ đủ mọi cách, chợt nghĩ đến một kế mà Santa đã từng chỉ.
“Nhưng mà em đói, Juju, anh ở lại nấu cho em ăn nha.”
20 phút sau
Junior mang đĩa cơm nóng hổi đặt xuống bàn cho cậu. Mark thấy vậy thì lê từng bước đi đến lấy thêm một cái chén, xớt một phần nhỏ cho hắn.
“Anh ăn cùng với em đi.”
Nhìn thấy Junior không nói gì, chỉ chậm rãi ngồi xuống sau đó múc một muỗng lên ăn. Mark khẽ bật cười, cá cắn câu rồi.
“Sao lại đột nhiên thay đổi xưng hô như thế? Muốn mua gì cứ nói.”
Mark ngẩng đầu, đem cơm trong miệng nhai hết một lượt mới chau mày đáp lại.
“Em ở trong mắt anh là loại người thực dụng như thế à?”
Junior thẳng thắn trả lời, “Ừ”.
Một khoảng không im lặng tràn đến. Mark buồn buồn chọc muỗng vào dĩa cơm, cảm thấy bản thân mình trước đây đúng thật là như Junior nói nhưng hắn cũng phải biết lựa lời mà nói kia chứ, nói như thế không biết Mark đây tổn thương lắm à.
Song, cậu nhanh chóng gạc sang một bên, dù sao bây giờ ngẫm lại thì thấy cách xưng hô vừa rồi cũng thú vị đấy chứ, tạo được đủ cảm giác thân mật. Mark quyết định từ nay về sau cứ xưng hô thế đi, đều là vợ chồng của nhau cả mà.
Ăn xong, Junior giúp cậu dọn dẹp bát đĩa dơ, sau đó lấy chìa khoá xe trên bàn rồi chuẩn bị ra về. Bởi vì chân đau nên Mark chỉ có thể đi từng bước khập khiễng, nhưng thoáng chốc nhìn đến thì hắn đã ra đến tận cửa nên chỉ đành gọi với theo.
“Juju”
Hắn đứng ở trước cửa xỏ giày, ngẩng đầu nhìn cậu
“Sao anh lại cứ muốn bỏ về?”
“Tôi đã nói muốn để cho em nghỉ ngơi.”
“Nhưng em muốn nghỉ ngơi cùng anh.”
Nghỉ ngơi...
Cùng hắn á?
Hành động của cậu từ nãy đến giờ khiến tâm trí hắn xoay mòng mòng. Không lẽ là sau khi ngã ở trong rừng, đầu óc cũng bị ảnh hưởng không ít.
Nếu vậy thì hắn không phải nên vui mới đúng sao? Lại còn đứng trơ mắt ra đó nhìn cái gì kia chứ.
“Được.”
Mark nhận được câu trả lời đúng ý liền chỉ biết âm thầm thở phào, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười rạng rỡ. Đứng yên một lúc đợi hắn khoá cửa, lúc hắn đi ngang qua cậu, thấy cậu mãi không nhúc nhích liền nán lại một chút, xem xem cậu muốn giở trò gì.
Mark vươn hai tay ra trước mặt hắn, đầu hơi nghiêng, nói với hắn bằng giọng điệu dịu dàng hiếm thấy.
“Bế em đi.”
Một Mark chủ động như thế thật khiến cho Junior cảm thấy có chút không quen.
“Em bị làm sao?”
“Chân của em đau.”
Thế là hắn đành cúi người nhấc bổng cậu lên, bế cậu một mạch lên phòng.
Khoé miệng Mark không giấu nổi nụ cười toe toét, trong lòng cơ hồ nhảy múa.
Junior chỉ biết ngán ngẩm thở dài
“Em hình như nặng hơn rồi.”
Mark bĩu môi
“Vẫn còn ốm chán đó.”
•
•
•
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co