Chương 41
Junior ngồi trong phòng họp đã nửa tiếng trôi qua, tâm trí hắn cả buổi họp cơ hồ rất lơ đãng.
"Chủ tịch, đợt này phòng nhân sự số ba đã có tiến triển, tôi thấy sản phẩm lần này rất thành công, tan họp ngài hãy thử xem qua một chút."
Junior khẽ gật đầu, "Tôi biết rồi, tan họp được chưa?"
Đột nhiên, cả căn phòng đều cứng đờ. Chủ tịch của bọn họ chưa từng nói như vậy. Mỗi khi đề xuất việc có nên đem sản phẩm ra thị trường hay không, hắn đều sẽ đưa ra rất nhiều đường lối, nhưng lần này lại có chút không giống với hắn mọi ngày.
Perth khẽ mỉm cười, đứng dậy bảo mọi người nhanh chóng tan họp.
Perth nhìn hắn một chút, liền suy đoán nét mặt này hẳn là có lẽ đang bận tâm về Mark.
Junior ký vào hai xấp tài liệu, đưa nó cho Perth, "Cậu đến phòng nhân sự số ba xem giúp anh".
Perth gật đầu nhận lấy tài liệu, đoạn Perth định rời đi, Junior đã gọi trở lại
"Khi cậu hẹn hò với Santa cậu thường đến những nơi nào?"
Perth dừng lại, khẽ cười, biết ngay là do hắn mãi nghĩ đến chuyện yêu đương nên mới khiến hắn không tập trung trong buổi họp.
"Đều là sang nhà em chơi".
Junior ngả người, ngẩng đầu
nhìn
"Chơi gì ở nhà cậu?"
Perth có chút đần ra
"Ý là, em thường hay dẫn Santa đến khu vui chơi gần nhà em".
-------------------------------------------------
Xế chiều, Mark vừa mới tan làm thì đã bị Junior kéo đi đến một nơi.
Cậu và hắn cùng đứng trước cổng công viên giải trí một lúc thật lâu. Junior lúc này mới lén nhìn sắc mặt cậu, thấy trong đôi mắt ấy một màu sáng chói, Mark cũng vừa vặn quay sang nhìn hắn, mỉm cười xinh đẹp.
"Nhanh, mình vào đi".
Junior lúc này mới thả lỏng được một chút, biết cậu đã rất thích liền cùng cậu nhanh chóng đi vào mua vé.
Mark cơ hồ rất nháo, vừa bước vào đã muốn cùng hắn chơi rất nhiều trò chơi mạo hiểm. Junior đương nhiên không sợ cảm giác mạnh (thật ra hắn đang tự dối lòng), hắn chỉ sợ chơi nhiều như vậy sẽ không giữ được hình tượng đẹp trai nữa.
"Đi, em muốn chơi cái đó".
Mark chỉ tay về phía trước, Junior vừa nhìn đã có chút choáng váng.
"Chúng ta chỉ mới chơi thôi, em lựa trò nào nhẹ nhàng chút đi".
Mark hơi hất cằm, khiêu khích nhìn hắn.
"Anh sợ à?"
Junior đương nhiên không sợ!??
Mark nắm một tay kéo hắn tiến về phía trước. Lúc vừa lên đến nơi, cậu đã nhanh chóng thắt dây an toàn, gương mặt hồ hởi thưởng thức. Một bên, Junior cũng tỏ ra rất có khí chất, cả người hắn dựa về phía sau, im lặng ngẩng cao đầu.
Không chỉ có một mình cậu nhìn thấy hắn mà còn có rất nhiều người hâm mộ khác đứng bên ngoài, cho nên Junior nhất định càng phải tỏ ra vô cùng tiêu soái, chỉ có như vậy hình tượng của hắn mới không thể sụp đổ.
Tàu lượn đã bắt đầu xuất phát. Đường ray chuyển xe dần dần lên cao, Junior vẫn im lặng hưởng thụ, cảm giác cũng không tồi.
Mark muốn xem sắc mặt của hắn, liền bị hắn nhẹ nhàng cốc lên đầu một cái
"Em nghĩ anh sợ à?"
Mark thoáng chốc bất ngờ nhưng cảm giác lúc bấy giờ chính là sự hạnh phúc. Junior rốt cuộc cũng chịu đổi cách xưng hô rồi. Phải chăng hắn đã thật sự mở lòng với cậu?
Mark khẽ cười, đưa bàn tay mình ra phía trước, "Em không có nghĩ, chỉ là muốn nói anh nắm lấy tay em đi".
Junior chậc lưỡi trong lòng, không nghĩ đến lại bị cậu giở trò ngọt ngào trước.
Đoạn hắn vừa đưa tay ra nắm lấy bàn tay cậu, đường ray đã có chút thay đổi một mạch đem cả hai người bọn họ thả xuống rất sâu.
Junior đã rất muốn hét lên thật lớn nhưng vì ám ảnh hình tượng nên cố gắng bình tĩnh, lại nhìn thấy Mark vui vẻ như vậy, hắn trong lòng cảm thấy lần này đã có chút chiến tích.
Bọn họ chơi với nhau rất vui, Junior vốn là lần đầu tiên chơi
những trò này cho nên cảm thấy không quen. Cùng cậu chơi nhiều như vậy, bây giờ đã không còn sợ nữa.
"Mới đó mà tối rồi".
Junior trên tay cầm hai que kem vani, cùng cậu ngồi xuống băng ghế đá.
Mark chậm rãi ăn kem, một bên Junior đang xem điện thoại, lúc cậu tò mò liếc nhìn lại thấy hắn chỉnh màn hình rất tối, cơ hồ là không để cậu nhìn thấy.
"Anh đang xem gì đó?"
Junior chột dạ giật mình liền đem điện thoại tắt đi.
"Hôm nay bận quá không đến phim trường xem em diễn, em không giận chứ?"
Mark có chút hoài nghi, "Em không giận, sao thế?"
Junior hơi im lặng, hình như có gì đó không đúng lắm.
Hắn nhớ lại đoạn hội thoại sáng nay với Perth.
"Sau mỗi câu nói em thường sẽ hỏi Santa có giận em không. Em ấy sẽ trả lời đương nhiên là rất giận, lúc đó em mới có cơ hội nói là, "Vậy cuối tuần này anh cùng em đi xem phim nhé, xem như là chuộc lỗi". Làm như vậy, vừa không phải là em hạ giá rủ em ấy đi chơi, vừa lại có thể cùng em ấy đi chơi".
Junior thầm lắc đầu bất lực, lúc đó hắn gấp quá nên quên hỏi Perth nếu như cậu trả lời không giận vậy thì làm cách nào.
Junior đành đá sang chuyện khác, "Vừa rồi em chơi có vui không?"
Mark tiếp tục ăn kem, gió lạnh thổi qua da thịt khiến cậu hơi co người lại
"Rất vui, nhưng hôm nay anh lạ lắm".
Hắn không nghĩ sự lúng túng của mình lại dễ dàng bị cậu nhận ra như vậy, lúc hắn không biết phải giải thích như thế nào thì tiếng chuông báo sắp đóng cửa của công viên vang lên giúp hắn một màn trông thấy.
"Mình về thôi."
Junior đứng dậy cùng cậu đi về phía bãi đỗ xe. Trên đường đi, hắn vươn tay đem bàn tay cậu đan lại. Dưới thời tiết se lạnh, hai người bọn họ lại ấm áp vạn phần.
"Em vào đi".
Mark đứng trước cửa nhà mình, luyến tiếc không muốn rời đi
"Em vào nha".
Junior cũng không khá khẩm hơn cậu, miệng nói cậu mau vào nhà nhưng bàn tay lại nắm lấy tay cậu không buông.
Đến khi Mark vừa quay người bước đi, hắn đã nhanh chóng nắm lấy thắt lưng cậu kéo lại. Junior ôm lấy eo cậu, nhẹ nhàng đặt lên môi cậu một nụ hôn phớt.
Cả hai nhìn nhau, ánh mắt ngập tràn tình ý. Junior không kìm được tiếp tục tiến đến chiếm lấy đôi môi ấy một lần nữa. Môi lưỡi quấn lấy nhau, dưới ánh đèn xe ô tô lại càng đẹp đẽ.
Rất lâu sau đó mới thấy Mark bước vào nhà, bên ngoài này dư vị của nụ hôn vẫn còn vương vấn. Mặc dù Junior có chút khó chịu trong người, thân thể ấy đã rất lâu hắn không được nhìn thấy, nhưng lần này hắn muốn dùng sự trong sáng yêu lấy cậu. Hắn không muốn như những lần trước đó, quấn quýt như thế, cuối cùng đọng lại trong tâm trí nhau chỉ là một khoảng không trống rỗng.
•
•
•
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co