Truyen3h.Co

KaiYuan : Mê hoặc

Chương 59

ThuyDung682013

Năm cuối cấp, Vương Nguyên vào thực tập trong một công ty nhỏ được nửa năm, sau khi tốt nghiệp cậu nhảy sang một công ty lớn, đãi ngộ tốt hơn lúc trước rất nhiều, tiền lương cũng cao.

Bộ phận thường xuyên có tiệc liên hoan nên cậu không thể từ chối, cuối tuần thỉnh thoảng sẽ đi tham gia, nhưng trước bảy giờ bắt buộc phải về nhà, bởi vì cậu không yên tâm để Minh Bảo ở nhà một mình.

Bây giờ Minh Bảo đã 10 tuổi, cậu bé tự đi học tự về nhà, có lẽ bởi vì bình thường anh trai quá bận rộn, nên ý thức độc lập của cậu rất mạnh mẽ, cậu bé có vẻ trưởng thành sớm hơn so với những người cùng tuổi; những lúc tự đi về nhà, Minh Bảo thường hay ghé vào siêu thị mua một ít vật phẩm cần dùng trong nhà bếp, ví dụ như túi đựng rác hay là nước rửa chén.

Trước đây ở trong nhà, cậu chưa từng làm việc này, sau khi sống cùng với anh trai, thấy anh trai luôn về nhà rất muộn lại còn phải nấu cơm rửa chén, cậu bé không nhịn được bắt đầu ra tay giúp đỡ, muốn giảm bớt gánh nặng cho anh mình.

Vương Nguyên bảo cậu bé chú tâm học hành không cần nghĩ nhiều, Minh Bảo gật đầu bảo đã biết, nhưng lại lặng lẽ làm hết công việc trong nhà.

Vương Nguyên về đến nhà nhìn thấy sàn nhà và phòng bếp được quét dọn  sạch sẽ, trong lòng luôn cảm thấy vừa bất lực vừa vui mừng.

Bình thường khi tan làm, cậu hay mang về cho Minh Bảo một ít đồ ăn nhẹ mà cậu bé thích, con trai luôn thích ăn những món khan hiếm lạ lùng, Minh Bảo không hay xài tiền, chỉ có điều thỉnh thoảng bạn học trong lớp chia sẻ món ăn với cậu bé, cậu bé mới cực kỳ hứng thú mang về nhà cho anh trai cùng nếm thử.

Khi đó Vương Nguyên sẽ cho cậu bé tiền tiêu vặt, bảo cậu nhớ mời lại bạn trong lớp, không thể cứ mãi ăn đồ của người khác, Minh Bảo gật đầu nói dạ vâng, trước đây lời mà Vương đã nói, cậu bé không hiểu.

Nhưng bây giờ, mỗi một câu cậu bé hiểu hết.

Không được để mắc nợ, không được nợ ân tình của người khác, bởi vì không cần biết là nợ tiền hay là nợ ân tình, đều phải trả lại.

Vương Nguyên uống một hớp nước ngọt, cậu nói tiếng xin lỗi với đồng nghiệp, nói trong nhà còn có việc phải rời đi trước, đồng nghiệp níu kéo vài câu, cậu mỉm cười đứng dậy, bỗng có một đồng nghiệp nam tiễn cậu ra ngoài.

"Vương Nguyên, thỏ nhà em còn lại mấy con?"

Cặp thỏ vừa sinh thêm một lứa thỏ con, Vương Nguyên đăng bài lên vòng bạn bè hỏi có ai muốn nhận nuôi thỏ con không, vị đồng nghiệp nam này đã giúp cậu tặng đi hai con, trước mắt trong nhà vẫn còn hai con.

"Hai con." Vương Nguyên hỏi anh ta, "Anh có bạn muốn nuôi hả?"

"Không phải, anh cũng đang định nuôi." Đồng nghiệp nam này tên là Trương Tự Vệ, anh ta có một khuôn mặt tỏa sáng thích cười, lớn hơn Vương Nguyên 2 tuổi, nhân duyên trong công ty rất tốt, hoàn cảnh gia đình cũng không tệ, bình thường rảnh rỗi anh ta sẽ đặt trà sữa và trái cây tặng cho đồng nghiệp cùng nhau chia sẻ, cuối tuần tụ tập liên hoan mười lần thì hết chín lần do anh ta móc tiền túi ra mời.

Vương Nguyên lo lắng anh ta sẽ nuôi chết thỏ con, nên dặn dò anh ta vài điều cần chú ý.

Trương Tự Vệ mỉm cười gật đầu, lúc hai người đi ra ngoài, anh ta bảo Vương Nguyên đứng trước cửa đợi một lát, anh ta đi lấy xe.

Cậu gật đầu.

Thời tiết vào cuối tháng chín, ban ngày thì còn ổn đêm tới lại bắt đầu hạ nhiệt, nhà trọ cách công ty cỡ mười trạm dừng, sau khi xe điện bị trộm mất, cậu vẫn luôn đi xe buýt, chỉ có điều buổi sáng khá đông đúc chen lấn, buổi tối có thể vì về muộn nên tránh được giờ cao điểm, vì thế chỗ ngồi trống khá nhiều, cậu thường hay ngồi ở hàng ghế sau, đeo tai nghe lên, vừa nghe nhạc vừa ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Trương Tự Vệ nhanh chóng lái xe đi tới, anh ta lái xe BMW, Vương Nguyên ngồi ở phía sau, kéo cửa sổ xuống một nửa, ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài thông qua cửa sổ xe.

"Nhìn em trông có vẻ có tâm sự." Trương Tự Vệ hỏi cậu, "Kể từ hôm em đến công ty, anh chưa từng thấy em nở nụ cười, em gặp phải chuyện gì buồn sao? Có thể kể cho anh nghe không?"

Từ khi Vương Nguyên tốt nghiệp, cậu chuyên tâm đâm đầu vào công việc, tấm thẻ mà Vương Tuấn Khải cho cậu, cậu đã chuyển 10 vạn vào đó, nhưng vẫn không đủ, cậu muốn kiếm càng nhiều tiền hơn.

"Không có." Vương Nguyên xoay đầu nhìn anh ta, "Trương Tự Vệ, anh thật sự muốn nuôi thỏ con?"

Trương Tự Vệ ngẩn người một lát, "Hả, thật chứ."

Vương Nguyên không nói gì nữa.

Trương Tự Vệ lo lắng bị cậu nhìn thấu, cũng không dám nói gì thêm nữa, lúc trước anh ta đến lấy thỏ con đã nhớ địa chỉ nhà của Vương Nguyên, nên lái xe chạy thẳng vào, dừng dưới lầu, sau khi xuống xe, anh ta và Vương Nguyên cùng nhau đi lên.

Vương Nguyên không biết, có một người đàn ông đứng dưới tòa nhà mà cậu sống, nhìn cậu và Trương Tự Vệ đi lên.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co