bí mật
Ninh và Dương về lại nhà của Ninh sau khi rời sân bay. Cả hai đều im lặng, nhưng không khí giữa họ không còn xa lạ như trước. Dù chưa nói ra lời nào, nhưng những cảm xúc dồn nén suốt bốn năm qua đã lặng lẽ lấp đầy khoảng không gian im lặng giữa hai người.
Ninh cố gắng kiểm soát cảm xúc của mình, nhưng lòng anh thì không thể bình tĩnh nổi. Trong suốt hành trình từ sân bay về nhà, đôi mắt của Dương không ngừng tìm kiếm ánh mắt của anh, như thể đang chờ đợi điều gì đó, một lời nói, một hành động, hoặc đơn giản là một cử chỉ nào đó để xác nhận rằng họ vẫn còn quan trọng với nhau.
Khi về đến phòng, Ninh mở cửa và ra hiệu cho Dương vào. Ánh sáng mờ mờ của buổi tối chiếu qua cửa sổ, khiến căn phòng trở nên ấm áp hơn. Dương ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn học của Ninh, nhìn quanh, giống như đang tìm lại những dấu vết của quãng thời gian đã qua.
"Nhớ không?" Ninh hỏi, tay cầm ly nước, bước lại gần Dương.
Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, mắt có vẻ xa xăm. Cậu gật đầu nhẹ. "Nhớ, rất nhiều."
Lời Dương khiến tim Ninh thắt lại. Không chỉ là những khoảnh khắc của ngày xưa, mà còn là khoảng thời gian dài họ không ở bên nhau, cái cảm giác thiếu vắng ấy như một vết thương chưa lành. Ninh ngồi xuống bên cạnh Dương, hơi ngập ngừng. Cả hai đều có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không dám thốt ra.
Ninh nhìn vào đôi mắt Dương, rồi lại nhìn xuống tay mình. "Mày có... hối hận khi đi du học không?" anh hỏi, giọng khẽ, như thể sợ Dương sẽ trả lời không như anh mong đợi.
Dương mỉm cười, nhưng nụ cười ấy thoáng qua rất nhanh. "Không hối hận," Dương trả lời, rồi ngừng một lúc. "Nhưng... nó cũng khiến tớ nhớ rất nhiều."
Ninh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Dương. Anh cảm thấy một cảm xúc khó tả đang dâng lên trong lòng, vừa đau đớn, vừa ngọt ngào. Anh muốn nói ra những gì mình đang giữ trong lòng, nhưng lại sợ sẽ phá vỡ tất cả. Anh sợ rằng nếu mình thổ lộ, sẽ làm mất đi sự bình yên hiện tại giữa họ.
Một lát sau, Dương quay sang nhìn Ninh, ánh mắt nghiêm túc hơn. "Ninh, tớ đã suy nghĩ rất nhiều về chúng ta trong suốt thời gian qua," cậu nói, giọng hơi khàn. "Tớ biết... tớ biết tình cảm của tớ dành cho cậu không đơn giản chỉ là bạn bè."
Lời nói của Dương khiến Ninh cảm thấy như một nút thắt trong lòng mình đã được gỡ bỏ. Mặc dù không có gì thay đổi, nhưng lại như một cơn mưa rào xóa tan đi cái nóng bức, ngột ngạt trong trái tim anh.
Ninh không kìm được nữa, quay sang nhìn Dương. "Vậy mày có biết là tao cũng vậy không?" Anh bật thốt lên, giọng không còn lạnh lùng, mà lộ rõ sự bối rối. "Tao đã nhớ mày rất nhiều, Dương."
Dương nhìn Ninh, đôi mắt cậu sáng lên một cách bất ngờ. Cậu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng tiến lại gần Ninh, rồi đưa tay lên vuốt nhẹ tóc anh. Một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa trong không gian. Ninh nhìn vào đôi mắt Dương, như thể tìm kiếm sự xác nhận trong đó.
"Em cũng rất nhớ anh, Ninh," Dương thì thầm, giọng dịu dàng.
Một khoảng lặng trôi qua, chỉ có âm thanh của trái tim hai người đang đập cùng nhịp. Ninh cảm thấy mọi thứ xung quanh như biến mất, chỉ còn lại anh và Dương, và sự hiện diện của người kia khiến mọi lo lắng, sợ hãi dần tan biến. Họ đã đứng ở đây quá lâu, bốn năm xa cách, nhưng giờ đây tất cả chỉ như một khoảnh khắc nhỏ trong cuộc đời.
Ninh không thể nhịn được nữa. Anh kéo Dương vào một cái ôm thật chặt. Lần này, không có sự kiêng dè, không có sợ hãi. Cả hai chỉ biết rằng, dù có thế nào, họ vẫn còn bên nhau. Mọi thứ xung quanh họ như đã bị xóa nhòa, chỉ còn lại tình cảm đang thầm lặng bộc lộ.
Dương cũng ôm lại Ninh, vùi mặt vào bờ vai anh, cảm nhận hơi ấm mà lâu lắm rồi cậu mới được cảm nhận lại. Cảm giác như thời gian đã quay trở lại, như họ chưa từng phải xa nhau. Nhưng lần này, không có sự ngại ngùng nữa. Không ai phải che giấu cảm xúc của mình.
"Mày không đi nữa, phải không?" Ninh hỏi, hơi nghẹn ngào.
Dương lắc đầu. "Tớ sẽ không đi đâu nữa."
Ninh thở phào, nhưng rồi lại cười nhẹ, một nụ cười thật sự, không còn là nụ cười mỉm khi nhìn Dương như những ngày trước nữa. Họ đã thừa nhận tình cảm của mình, và dù con đường phía trước có thế nào, ít nhất thì bây giờ họ đã không còn phải giấu giếm cảm xúc nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co