4
OÀNG!!!
Một tiếng động vang lên, không gian xung quanh quán ăn chao đảo kịch liệt. Chiếc bánh dâu tây trên đĩa vỡ tan thành những đốm sáng. Luồng sức mạnh của Quỷ Thời Gian bị dòng máu và ý chí của Chấn Nam làm cho đảo lộn, những bức tường gỗ của quán ăn bắt đầu xuất hiện những vết nứt ánh sáng rực rỡ.
Đồng hồ trong quán điểm đúng 1 giờ sáng. Nhưng không có luồng sáng trắng nào xóa ký ức của Chấn Nam nữa.
Cậu ngã khuỵu xuống, đầu óc đau như búa bổ khi toàn bộ ký ức của những ngày hôm qua, hôm kia, và của ba năm trước dồn dập ùa về, bện chặt vào đại não. Cậu đã nhớ ra tất cả, nhớ rõ mồn một từng nụ cười, từng cái ôm của Diêu Sâm. Cậu không bị quên!
Cậu ngước mắt lên. Diêu Sâm vẫn đứng đó. Anh không tan biến. Dòng máu trên ngón tay anh từ màu mực đen quỷ dị đang từ từ chuyển lại thành màu đỏ hồng của sự sống. Anh bàng hoàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi lao đến ôm chặt lấy Chấn Nam vào lòng: "Nam Nam... Em... Anh vẫn nhớ em? Chúng ta không ai bị biến mất cả?"
Chấn Nam tựa đầu vào vai anh, mỉm cười hạnh phúc dù toàn thân kiệt sức: "Khế ước ngoài kia xóa sổ em rồi. Thế giới sẽ không còn ai tên Châu Chấn Nam nữa. Em đã trở thành một 'bóng ma thời gian' giống như anh."
Bên ngoài cửa sổ quán ăn, con ngõ nhỏ tối tăm của thành phố đã hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một khoảng không gian rực rỡ ánh tinh tú của vũ trụ, vắng lặng nhưng đẹp đến nghẹt thở. Quán ăn "Thời Gian" chính thức độc lập khỏi dòng chảy của nhân gian.
Nhiều năm tháng sau đó, trong không gian vĩnh hằng ấy, quán ăn nhỏ không bao giờ đóng cửa vào lúc 1 giờ sáng nữa. Quy luật tàn nhẫn ngày xưa biến mất, nhường chỗ cho một cuộc sống bình yên. Ở đó có một gã chủ quán tên Diêu Sâm luôn bận rộn trong bếp nấu những món ăn thơm phức, và có một cậu phụ bếp tên Châu Chấn Nam luôn ngồi ở quầy bar, ngân nga những giai điệu không tên.
Họ không còn quá khứ để đau buồn, không còn ngày mai để lo sợ bị lãng quên. Đối với họ, mỗi một giây phút trôi qua đều là hiện tại hạnh phúc.
"Sâm ca, món súp hôm nay hơi mặn nha." Chấn Nam chống cằm, híp mắt cười trêu chọc.
Diêu Sâm từ trong bếp bước ra, đặt lên môi cậu một nụ hôn ngọt ngào vị dâu tây, khẽ thì thầm: "Mặn thì bắt em ăn cả đời để bù lại."
Hoàn
26.6.2026
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co