IV.
Về đến nơi, cả nhóm mệt mỏi thu dọn đồ đạc cá nhân rồi bước vào trong ký túc xá. James từ tốn vỗ vỗ vai người vẫn đang thiếp đi trên vai mình từ lúc vừa lên xe
"Keonho, em ổn chứ?"
Anh lay nhẹ gọi cậu tỉnh giấc. Keonho giật mình thẳng lưng dậy, nhưng chỉ giữ được thăng bằng vài giây rồi người lại mềm xèo như cọng bún
"Em ổn, về đến nhà rồi ạ?"
Tỉnh giấc sau một chặng đường không ngắn cũng không dài chỉ giúp cậu sạc thêm được chừng 1% năng lượng. Giấc ngủ chập chờn vừa rồi chẳng thấm thía vào đâu, hiện tại Keonho chỉ cảm thấy cơ thể mình nặng trịch, khao khát duy nhất là được nhảy tót lên chiếc giường yêu quý để ngủ một trận cho đã đời
Từ đầu tới cuối, Seonghyeon luôn đứng một bên quan sát cậu không rời mắt. Nhìn dáng vẻ rệu rã của Keonho, em xót xa vô cùng
"Ra đây, tớ đỡ cậu" Em đưa tay về phía Keonho khi cậu loạng choạng bước xuống xe, James theo sát ngay phía sau
"Ồ, cảm ơn nhé" Cậu chẳng chút chần chừ, đổ nhào cả cơ thể về phía người đang dang tay đỡ mình, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mệt mỏi thay cho lời đáp
"Cẩn thận chút nào" Seonghyeon vòng tay dìu cậu, từng bước chậm rãi đưa cậu về phòng của hai đứa
Ký túc xá của nhóm được chia phòng theo sơ đồ: Martin ở chung với Juhoon, Seonghyeon chung phòng với Keonho, còn anh cả James được ưu ái ở riêng một phòng. Đây là quyết định chung của cả đội và ai nấy đều hoàn toàn hài lòng với sự sắp xếp này
"Ayaaa, mệt chết mất thôi" Keonho vừa được thả xuống nệm đã lập tức vùi đầu vào gối, kéo chăn kín người rồi lim dim chuẩn bị chìm vào giấc ngủ
Vừa nãy khi còn ở trường quay, Keonho đã được các nhân viên chăm sóc, ăn nhẹ một chút rồi uống thuốc cảm. Có lẽ lúc này tác dụng phụ của thuốc bắt đầu ngấm, khiến cậu càng thêm buồn ngủ dữ dội
Seonghyeon lặng lẽ ôm quần áo đi vào phòng tắm
Dòng nước ấm áp xả thẳng từ trên cao xuống, gột rửa đi những mỏi mệt nhưng chẳng thể làm dịu đi những đường nét suy tư trên gương mặt sắc sảo của em
Seonghyeon đưa tay vuốt ngược những sợi tóc ướt lòa xòa ra sau gáy, để mặc cho những giọt nước mắt nghẹn ngào hòa vào dòng nước rồi trôi tuột đi. Bảo em không buồn, không tự trách sao được cơ chứ? Cả nhóm, và nhất là người kia, ít nhiều đều vì sự chậm trễ của em mà đổ bệnh rồi
Vẻ bề ngoài của em là một đứa nhóc có phần ương bướng, tinh nghịch, lúc nào cũng thích pha trò và luôn tỏ ra cứng rắn không dễ bắt nạt. Thế nhưng, chẳng ai biết nội tâm em thực chất lại yếu đuối và nhạy cảm đến nhường nào, tựa như một mảnh thủy tinh mỏng manh, chỉ sợ chạm mạnh một chút thôi là sẽ vỡ tan tành
Keonho, người mà em luôn đặt ở vị trí trang trọng nhất nơi đầu quả tim, đây chẳng phải lần đầu, mà đã rất nhiều lần vì em mà bị thương, bị đau. Mỗi khi cậu ấy gặp chuyện, lồng ngực em lại như có thêm một vết bỏng dai dẳng, đau đớn và nóng rát đến mức nghẹt thở. Thích một người mà lại đau đớn đến nhường này, vậy mà tại sao em vẫn cứ cố chấp không chịu buông tay?
Seonghyeon bước ra khỏi phòng tắm với đôi mắt đỏ hoe. Em chậm rãi tiến lại gần giường của Keonho để kiểm tra tình hình của cậu. Em rón rén đưa mu bàn tay chạm nhẹ lên trán người kia, rồi lại không kìm được lòng mà nán tay lại, quyến luyến ngắm nhìn khuôn mặt đang say giấc. Sống mũi bỗng chốc cay xè, hình ảnh trước mắt em nhòe đi trong làn nước mắt
"Ưm, Sean?"
"Hả! Ừm, tớ đây. Sao thế?" Seonghyeon giật mình thon thót, vội vã thu tay lại rồi quay mặt đi chỗ khác để né tránh
"Cậu chưa ngủ à" Keonho khẽ hừ hừ trong cổ họng, mắt vẫn nhắm nghiền
"... Anh Juhoon thế nào rồi, cậu biết không?"
Vừa nãy ở trên xe, dù đầu óc lơ mơ nhưng Keonho vẫn nghe thấy tiếng anh rùa nhỏ liên tục hắt xì và ho húng hắng ở hàng ghế bên cạnh, cậu lo cho anh lắm
Đúng vậy, Keonho thích Juhoon. Bí mật này chỉ một mình cậu biết. Cậu đã phải lòng người anh cùng nhóm ngay từ lần đầu tiên gặp mặt. Lúc đó cậu còn quá nhỏ để hiểu thế nào là yêu thích, nhưng theo thời gian trưởng thành, đoạn tình cảm ấy lại ngày một rõ ràng và đong đầy hơn. Cậu thích cái cách tia nắng ấm áp năm đó chiếu rọi vào dáng hình anh, vừa dịu dàng lại vừa thuần khiết. Cậu thích cả cái nét ngốc nghếch, vụng về của anh mỗi khi phải dựa dẫm vào cậu để hoàn thành mấy trò chơi tập thể một cách hậu đậu
Rung động tuổi trẻ tựa như một cánh đồng hoang giữa đêm mùa hè. Cắt không xong, đốt không hết. Gió chỉ vừa thoảng qua, cỏ dại đã ngợp cả bầu trời
"Hả? À anh Juhoon á? Tớ, tớ cũng không để ý lắm, nhưng hình như anh ấy cũng bị cảm rồi..."
Trái tim Seonghyeon hẫng đi một nhịp khi nghe Keonho thốt ra cái tên ấy. Nói sao nhỉ, em cũng không biết bản thân đã phát hiện ra điều này từ bao giờ nữa. Có lẽ là từ cái ngày em vô tình nhận ra ánh mắt Keonho dành cho Juhoon chẳng phải là ánh mắt nhìn đồng đội bình thường. Treo trên đôi mắt cậu lúc ấy là những vệt sáng long lanh, dịu dàng khôn tả. Cậu luôn bật cười rạng rỡ trước những hành động vụng về nhưng đáng yêu của anh, luôn dành cho người anh nhỏ ấy sự nuông chiều tuyệt đối
Seonghyeon biết rõ Keonho thích Juhoon, em chỉ là không rõ cậu đã lún sâu đến mức nào thôi
Nói em không ghen tị với Juhoon thì quả thực là dối lòng. Mọi hành động, nụ cười và ánh mắt chứa chan tình cảm mà Keonho trao cho anh, em đều khát khao có được. Nhưng biết làm sao bây giờ? Em yêu thầm cậu, còn cậu lại đơn phương người khác. Tình cảm của cả hai đứa đều là những đường thẳng song song, xuất phát từ một phía và chẳng bao giờ có được cái kết vẹn tròn. Cậu đi đơn phương người ta chắc chắn cũng phải nếm trải nhiều đau đớn lắm. Mà Keonho đau một, thì lòng Seonghyeon lại thắt lại gấp mười
"Sean, Sean ơi"
"Hả?"
"Cậu sang xem anh Juhoon thế nào hộ tớ được không? Năn nỉ cậu đấy mà, nha nha..." Cậu sợ Seonghyeon mệt sẽ từ chối, liền đem đôi mắt cún con long lanh, xinh đẹp ra để tấn công em
"Ừm, biết rồi. Nằm ngoan đi, tớ sang xem rồi về ngay" Seonghyeon vốn dĩ chẳng có ý định từ chối cậu, bản thân em cũng muốn sang phòng bên cạnh hỏi thăm tình hình của anh Juhoon
Cộc cộc!
"Anh Juhoon ơi?" Em ló đầu vào cánh cửa phòng vốn không khóa chốt
"Ơi, Seonghyeon hả? Vào đi em" Chất giọng trầm ấm đặc trưng của anh vang lên, nhưng ngay sau đó lại bị ngắt quãng bởi một vài tiếng ho khan
"Anh không sao chứ ạ?" Seonghyeon dè dặt tiến lại gần
"Ài, không sao đâu mà. Anh đang ngậm kẹo ho rồi, chắc ngủ một giấc là mai ổn thôi"
Juhoon cười xoà, nhận ra vẻ lo lắng trên mặt đứa em út liền nhẹ nhàng trấn an. Chợt nhìn thấy mái tóc còn ẩm ướt của em, anh khẽ nhíu mày
"Sao tắm xong lại chưa sấy tóc thế kia? Muốn đổ bệnh chung cho vui hay gì? Lại đây ngồi đi"
Anh vừa nói vừa vỗ vỗ xuống khoảng trống trên nệm trước mặt mình. Seonghyeon ngoan ngoãn nghe lời ngồi xuống, tiếng máy sấy tóc ù ù nhanh chóng lấp đầy không gian yên tĩnh của căn phòng
"Thằng Martin nó còn đang nằm vạ vật ở ghế sofa ngoài phòng khách kìa, chẳng biết anh James đã lôi nó về phòng chưa nữa" Juhoon chủ động mở lời để phá vỡ sự im lặng
"Vừa nãy em đi qua không thấy ai ở phòng khách nữa hết, chắc anh James đưa anh ấy về phòng rồi" Em ngước đầu lên đáp
Seonghyeon có thể cảm nhận rõ ràng bàn tay thon dài, ấm áp của Juhoon đang luồn vào từng lọn tóc của mình, động tác vô cùng nhẹ nhàng và cẩn trọng vì sợ làm em khó chịu
Juhoon thực sự là một người anh rất tốt. Tính cách anh ôn hòa, tuy bề ngoài đôi lúc nhìn có vẻ hơi thờ ơ, ít nói nhưng thực chất lại luôn âm thầm quan tâm đến từng thành viên trong đội
Em đâu thể vì anh là người mà Keonho thích mà đem lòng ghét bỏ anh được. Em hoàn toàn không ghét anh, ngược lại còn có phần ngưỡng mộ Juhoon. Ngưỡng mộ vì anh là người duy nhất có được trái tim của Ahn Keonho. Nghĩ lại thấy thật kỳ lạ đúng không
Sau khi sấy tóc xong, Seonghyeon quay trở về phòng của mình. Em nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào, bên trong không có tiếng động gì nhưng người trên giường vẫn chưa ngủ hẳn. Đôi mắt cậu đã lim dim lắm rồi nhưng vẫn cố gắng thức, hóa ra là để kiên nhẫn đợi tin tức của người thương
"Anh Juhoon chỉ bị ho nhẹ thôi, anh ấy bảo không sao đâu"
"Hửm, vậy hả" Cậu ngóc đầu dậy khỏi gối, mái tóc rối xù tung lên trông đáng yêu vô cùng
"Bây giờ thì đi ngủ được chưa? Tớ buồn ngủ chết mất thôi Seonghyeon à" Cậu dùng chất giọng làm nũng đặc sệt nói với em. Seonghyeon thở dài bất lực, em thực sự chịu thua trước cái kiểu vừa đấm vừa xoa này của cậu rồi
"Thì cậu cứ ngủ đi, ai cấm cậu đâu"
"Đợi cậu mà, cậu đi gì mà lâu chết đi được ấy" Keonho cằn nhằn, tay đập đập xuống khoảng trống bên cạnh mình trên chiếc giường đôi. Ánh mắt cậu dính chặt theo từng cử động của em
"Ừm"
Em đưa tay tắt đèn phòng rồi leo lên giường, nằm xuống vị trí bên cạnh cậu. Ngay lập tức, Keonho theo bản năng kéo sát em lại gần, vòng tay ôm chặt lấy em vào lòng. Một thói quen đã quá đỗi tự nhiên giữa hai đứa
Keonho có lẽ cũng chẳng nhớ rõ cái thói quen ôm nhau ngủ này bắt đầu từ khi nào và từ đâu, chỉ biết cậu luôn là người chủ động trước. Họ đã chia sẻ chung một chiếc giường từ rất lâu rồi. Cứ ở cạnh nhau theo cái cách mập mờ như thế, bảo sao Seonghyeon lại không ngày một lún sâu vào đoạn tình cảm này cho được. Tất cả là tại Ahn Keonho hết, tại cậu cứ vô tư đi gieo hy vọng lung tung vào lòng người khác mà thôi
Tớ giấu hết tình yêu trong đôi mắt, mượn ánh nhìn thầm lặng để gửi tới cậu. Chỉ tiếc rằng, cậu chưa từng dừng mắt lại đủ lâu để nhận ra.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co