156 - 157 - 158
Nơi đầu tiên Hướng Nam tới sau khi rời khỏi nhà họ Cao là bệnh viện.
Lúc y đi, Cao Hách còn chưa dậy.
Tối qua Cao Hách chỉ hỏi xem có phải Cao Hạo đuổi y đi không, về phần nhưng chuyện khác lại không tỏ thái độ gì.
May cho Hướng Nam là hắn tham ngủ, đỡ phải chờ đợi rồi đối mặt, trực tiếp đi vào khu nhà chính, định lịch sự chào Cao Hạo một tiếng. Thế nhưng không ngờ, Hướng Nam vừa đi lên lầu hai, lại gặp một cảnh thế này.
Trong căn phòng khách bốn phía được bao bởi cửa sổ thủy tinh lớn, bầu không khí rất tệ.
Phu nhân nhà họ Cao cùng Cao Nhã về sớm hơn dự kiến.
Hai người ngồi trên sofa nghe ông ngoại của Cao Hạo rất kích động dùng thứ ngoại ngữ không đúng tiêu chuẩn nhưng lại rất lưu loát mà ở đó khoa chân múa tay.
Lông mày Đường Tinh Lam nhăn lại, hai môi mím chặt.
Cao Hạo ngồi bên quầy bar nghe, không nói chen vào.
Cao Nhã mở miệng mấy lần nhưng mãi chẳng nói thành lời.
Tình hình như vậy, Hướng Nam tự giác không tiện làm phiền, âm thầm lùi ra sau.
Thế nhưng không ngờ y vừa quay ra liền đụng phải dì Yêu đang đi lên cầu thang.
Dì Yêu run tay, chiếc thiệp mời màu đỏ cùng phong bì tinh xảo bà đang cầm đọc liền rơi xuống.
Hướng Nam vội nhặt lên giúp bà, nhìn thấy hai dòng tên trên thiệp mời liền ngây người.
Hướng Nam trả đồ lại cho dì Yêu, nói nhỏ hai tiếng rồi ra khỏi phòng. Y trốn trốn tránh tránh sau người hầu ra ngoài mua thức ăn (vì đề phòng phóng viên), rời đi.
Trong bệnh viện, tinh thần mẹ Hướng rất tốt.
Bà vừa thấy Hướng Nam cuối cùng cũng tới thăm bà, liền nắm tay y, hỏi đông hỏi tây.
Hướng Nam tùy tiện kiếm một lý do giải thích qua loa cho việc mình biến mất thời gian này.
Mẹ Hướng không hề nghi ngờ y, trò chuyện một lúc, thấy Hướng Thiện cũng đã tới, liền đề nghị tới khu điều dưỡng tìm bố Hướng rồi cùng ra vườn hoa nhỏ tắm nắng, tản bộ.
Bố Hướng đã nằm trong khu điều dưỡng ở đây được mấy năm rồi.
Năm ấy sau khi nhà họ Hướng dọn ra khỏi căn biệt thự của nhà họ Ngụy, bố Hướng liền được Mạc Dương đưa vào đây.
Trong này có bác sĩ chuyên ngành, còn có y tá chuyên nghiệp chăm sóc đặc biệt cho bố Hướng. Bố Hướng được chăm cho trắng trẻo mập mạp, sắc mặt cũng tốt hơn rất nhiều.
Thế nhưng cho dù là vậy, bệnh tình của bố Hướng lại không khá hơn là mấy.
Ông không có khả năng đi lại, cả ngày chỉ ngồi trên xe lăn cùng nằm trên giường.
Miệng ông hơi méo, không thể ăn cơm, chỉ đành nhờ người bên cạnh bón cho mấy món đơn giản.
Ngón tay ông co quắp lại, nghe người khác hỏi cũng chỉ có thể đáp mấy chữ đơn giản "được, không, ừ", không thể trả lời kiểu nào khác.
Một người vốn cực nóng tính lại bị căn bệnh làm cho mất hết sự nóng nảy.
Ông cho dù ngồi xe lăn cùng sẽ gật gà buồn ngủ. Với Hướng Nam năm ấy khiến ông tức giận thành ra thế này, ông đã không thể cũng như lười có phản ứng xúc động nào lại rồi.
Hướng Nam ngồi một bên ghế đá, bóc vỏ quýt đặt vào đĩa, đưa tới trước mặt mẹ Hướng.
Mẹ Hướng cầm một múi quýt tới bên miệng bố Hướng. Bố Hướng không có phản ứng gì, mẹ Hướng chỉ đành tự mình ăn.
Hướng Thiện cứ nhìn chằm chằm Hướng Nam. Hướng Nam ngước lên, cô liền sẽ chuyển tầm mắt. Hướng Nam đoán rằng cô có thể cũng đã xem đoạn clip kia.
Hướng Nam cúi đầu, im lặng.
Đột nhiên có một múi quýt được đưa tới trước mặt Hướng Nam, y hơi bất ngờ.
Hướng Nam ngẩng đầu lên, nhận lấy múi quýt trên tay mẹ Hướng. Mẹ Hướng lấy một múi khác đưa cho Hướng Thiện, thở dài một hơi, nói với Hướng Nam: "Con bảo, nhà ta..... trước tiên là con ly hôn, sau đó ông nó đổ bệnh, rồi con trở về, lại ly hôn, con trai cũng không phải con đẻ, mẹ lại đổ bệnh. Chỉ trong chốc lát, người nhà chúng ta trong bệnh viện này từ một đã hóa thành ba người....."
Hướng Nam nghe thấy vậy liền căng thẳn: "Hướng Bắc gặp chuyện gì sao?"
Mẹ Hướng hơi ngây ra.
Lập tức, bà biết Hướng Nam hiểu nhầm, vội xua tay: "Ôi chao, phi phi phi phi, phỉ phui cái mồm, phỉ phui cái mồm."
"A Bắc nó không sao cả, không sao cả." Mẹ Hướng giải thích: "Mẹ là đang nói a Dương, a Dương."
"A Dương?!"
Mạc Dương chuyển viện?!
Hướng Nam thật sự không biết.
Hướng Thiện tiếp lời: "Hôm đấy anh Bắc vừa hay gặp người nhà họ Ngụy cùng nhân viên y tế đưa Mạc Dương tới. Anh Bắc định qua xem thử nhưng bị vệ sĩ của nhà họ Ngụy cản lại bên ngoài, căn bản không thể vào được."
Mẹ Hướng không biết Mạc Dương xảy ra chuyện gì, rất đau lòng, cũng có chút oán trách người nhà họ Ngụy, nói: "Tốt xấu gì cũng do nhà ta nuôi lớn, sao nhà họ Ngụy bọn họ lại có thể đối xử với chúng ta như kẻ thù như vậy chứ? Nhà ta dù nghèo nhưng cũng chẳng hề muốn xu nào cấc nào của họ, họ lại đề phòng nhà ta như vậy là để làm gì cơ chứ?"
Hướng Nam im lặng.
Hướng Thiện cũng im lặng.
Cuối cùng, mẹ Hướng lại thở dài, nhìn Hướng Thiện, vực dậy tinh thần rồi nói với Hướng Nam: "A Nam này, con thay mẹ đi ra đây, làm giúp mẹ một việc."
"Việc gì ạ?"
"Đi tạ lễ thần."
Hướng Thiện nghe vậy, mắt liền trợn tròn, lớn tiếng: "Mẹ!"
"Im miệng." Giọng mẹ Hướng không hề cay nghiệt, chỉ chỉ ngón trỏ hơn chê trách Hướng Thiện, nói với Hướng Nam: "Bọn nó không chịu đi, con đi thay mẹ, hơn nữa con đi cũng thích hợp, biết không?"
Mẹ Hướng kể lại mọi chuyện từ đầu tới cuối.
Hướng Nam lúc này mới biết chuyện.
Hồi trước Hướng Nam mãi chẳng lấy vợ. Mẹ Hướng lo lắng khôn nguôi, liền đi thắp hương, cầu xin thần thánh.
Sau này Hướng Nam kết hôn rồi, mẹ Hướng vui mừng quá mức, muốn được ôm cháu nội, cả ngày dùng đủ mọi cách để hầu hạ Sảnh Dực nên chưa đi tạ lễ.
Trải qua rất nhiều chuyện, mẹ Hướng nằm trong bệnh viện suy nghĩ linh tinh, cảm thấy nhà họ Hướng gặp bao khó khăn như vậy nhất định là do mình năm ấy chưa đi tạ lễ thần nên bị thánh thần trách tội.
Mẹ Hướng vốn định lén xuất viện đi tạ lễ nhưng bị Hướng Thiện cùng Hướng Bắc trông coi quá chặt.
Bà từng định kêu hai người họ đi, nhưng người trẻ tuổi không hiểu chuyện, cười nhạo thế này là mê tín. Mẹ Hướng sợ hai người họ ngoài mặt đồng ý nhưng rồi không đi, thế nên liền từ bỏ suy nghĩ này.
Hướng Nam nghe lời bà nhất.
Bây giờ, chờ sao chờ trăng, chuyện này cuối cùng cũng giao được cho Hướng Nam.
Bà lại sợ Hướng Nam cũng thế kia, nên bắt Hướng Nam phải ký giấy, lấy cái đó làm bằng chứng. Sự kỹ càng của bà làm Hướng Nam bật cười, hơi lắc đầu rồi đồng ý.
Mẹ Hướng nói xong, được Hướng Thiện đỡ đi vào nhà vệ sinh.
Hướng Nam cầm múi quýt, đưa tới bên cạnh miệng bố Hướng. Bố Hướng vẫn như vừa nãy, chẳng có phản ứng gì.
Hướng Nam nhìn mái tóc hoa tiêu của ông, trong lòng áy náy.
Bên cạnh chẳng còn ai khác, Hướng Nam rút tay về, cụp mắt nói với bố Hướng mấy lời như đang độc thoại.
"Bố, bố hiện tại hẳn vẫn còn giận con đi."
Hướng Nam cầm lấy một quả quýt, đầu cúi gằm, tiếp tục bóc vỏ, thì thào: "Con biết, con là đứa khốn nạn....."
"Nếu đổi lại là trước đây, con nhất định sẽ nói với bố rằng con vô tội.... Nhưng tới giờ này phút này, trải qua bao nhiêu chuyện, con đã không còn có thể hùng hồn nói ra lời như vậy nữa rồi.... Con....." Hướng Nam nhỏ giọng: "Không dám cầu mong bố tha thứ... Chỉ mong.... bố mau chóng khỏe lại...."
"Tôi muốn nói chuyện với anh!"
Đột nhiên nghe thấy tiếng người, Hướng Nam bị cắt ngang lời, bất ngờ ngước đầu quay sang, Thiếu Kiệt đang đứng sau lưng y.
Thiếu Kiệt nhìn từ trên cao xuống, nét mặt nghiêm túc hiếm thấy.
"Tôi......" Sắc mặt cậu nghiêm nghị, trực tiếp nói với Hướng Nam: "Muốn nói chuyện với anh."
157
Hóa ra Thiếu Kiệt cho người thủ sẵn ở đây chờ Hướng Nam xuất hiện, đã đợi rất nhiều ngày rồi.
Hướng Nam đứng dậy quay người lại, định lên tiếng nhưng lại nghe thấy giọng mẹ Hướng cùng Hướng Thiện.
Y lập tức quay đầu lại, thấy mẹ Hướng đi tới liền vội đưa tay ra đỡ, để bà ngồi xuống.
Mẹ Hướng không ngồi mà quan sát Thiếu Kiệt, hỏi: "Cậu...."
"Đây là cậu Ngụy.... Là... Là em họ Mạc Dương."
Nghe lời giới thiệu xa lạ đó của Hướng Nam, mẹ Hướng "à....." một tiếng còn Thiếu Kiệt nhăn mày, trực tiếp nói: "Bác gái, cháu với Hướng Nam nhà mình là....."
"Là con mời cậu ấy tới!"
Hướng Nam giật mình lập tức cắt lời.
Hướng Nam lườm Thiếu Kiệt một cái, hoảng hốt nói: "Cậu ấy lát nữa đưa con đi thăm Mạc Dương."
Mẹ Hướng vừa nghe thấy bảo đi thăm Mạc Dương thì cũng muốn theo cùng.
Nhưng rồi Hướng Nam khuyên bà, mãi sau bà cũng gật đầu chấp thuận.
Hướng Nam theo Thiếu Kiệt rời đi.
Y không trực tiếp cùng cậu nói chuyện giữa hai người mà thật sự muốn Thiếu Kiệt đưa y đi thăm Mạc Dương.
Trước cửa phòng Mạc Dương quả nhiên có hai vệ sĩ đứng trông, nhưng có Thiếu Kiệt dẫn đường, đại thúc đi lại không bị ngăn cản.
Hướng Nam vào phòng. Y tá đang ngồi ở đó đọc báo thấy Thiết Kiệt tới liền nhanh chóng đứng dậy khỏi sofa.
Hướng Nam nhìn Mạc Dương nằm trên giường, đầu óc trống rỗng, khóe mắt cay cay.
"Cậu ấy đã tỉnh lại chưa?"
Y tá lắc đầu.
Hướng Nam ngồi xuống bên giường Mạc Dương, nhìn cánh môi trắng bệch nứt toác, cầm lấy một chiếc cốc, rót chút nước rồi thấm ướt từng giọt từng giọt cho gã.
"Bác sĩ bảo gì?"
Nghe Thiếu Kiệt hỏi, y tá lặp lại một lượt những lời bác sĩ nói lúc đi thăm phòng.
Hướng Nam nghe xong, nhẹ gạt tóc mái của Mạc Dương qua, xoa mặt gã, khẽ thầm thì bên tai gã.
Hướng Nam thì thầm kêu Mạc Dương mau tỉnh lại.
Chuyện bên ngoài đang ầm ĩ, chuyện mẹ Hướng rất lo lắng cho gã, còn có những việc quan trọng không liên quan khác, rất nhiều, rất nhiều, y cứ như độc thoại bên giường Mạc Dương, nói rất nhiều điều.
Thiếu Kiệt đứng bên cạnh thấy vậy trong lòng khó chịu.
Cậu mấy lần mở miệng định nói gì đó nhưng rồi đến cuối vẫn chẳng thốt ra nổi chữ nào.
Sau đó, Hướng Nam ra khỏi phòng bệnh, theo cậu xuống tầng, đi tới một góc yên tĩnh.
Thiếu Kiệt đưa mấy món đồ cho Hướng Nam.
Hướng Nam nhìn thử, là thẻ ngân hàng lúc trước Thiếu Kiệt để lại cho y.
Hướng Nam lắc đầu: "Tôi không cần."
"Không được không cần!" Thiếu Kiệt nóng nảy, kêu: "Đây là tiền ăn hỏi lúc trước tôi để lại. Không có sự đồng ý của tôi, anh không rút khỏi ước định này được!"
Đính hôn....
Hướng Nam ngước lên, nhìn Thiếu Kiệt hồi lâu, cuối cùng, chẳng chút tình cảm đáp: "Tôi sau đó đã ngủ với người khác. Chỗ tiền này cậu sớm nên đòi lại."
Hướng Nam trước nay chưa từng bao giờ nói những lời như vậy.
Thiếu Kiệt nghe xong, có phần sửng sốt.
"Không được!" Thiếu Kiệt cau mày đầy tức giận: "Là của tôi thì phải là của tôi!"
"Tôi trước này chưa từng là của mình cậu."
Hướng Nam lẩm bẩm nói xong rồi quay người rời đi.
Thiếu Kiệt uất nghẹn, vươn tay giữ lấy y, bị y hất mạnh ra.
Thiếu Kiệt loạng choạng ra sau hai bước, lửa giận ngút trời. Cậu rất tức, rất hận, hai mắt đầy sát khí chém giết như loài sói.
"Anh rốt cuộc muốn thế nào? Anh rốt cuộc muốn tôi phải thế nào?"
Cậu nghiến răng nghiến lợi, chặn Hướng Nam lại, quát lớn: "Anh còn nhớ những gì chúng ta đã hứa hẹn khi còn ở trên đảo không? Anh còn nhớ lúc trước đã cam đoan với tôi những gì không?"
Hướng Nam bị tiếng quát làm cho lùi về sau một bước.
Nhưng thật kỳ lạ, đối mặt với một Thiếu Kiệt như thế này, y rất bình tĩnh.
Hướng Nam dừng một lúc rất lâu, giống như cố gắng nhẫn nhịn, nuốt vào, thản nhiên lên tiếng, nhắc tới một ngày. Thiếu Kiệt bỗng giật mình, sát khí biến mất, sau đó hoảng hốt chột dạ.
"Không phải đâu, anh nghe tôi nói..."
"Cậu không cần nói gì hết."
Hướng Nam cự tuyệt, cúi đầu rảo bước lướt quá Thiếu Kiệt muốn rời đi. Thiếu Kiệt hoảng loạn tiến lên kéo y lại, không ngờ Hướng Nam vừa quay người liền vung tay hung dữ tát bộp một cái lên mặt Thiếu Kiệt.
Thiếu Kiệt bị đánh đến đờ người.
Cậu quay ra, nhìn khuôn mặt bi thương và phẫn nộ của Hướng Nam, không biết nên thế nào.
"Hướng....."
"Đừng có gọi tôi!"
Giọng Hướng Nam đã đè nén tới tận cùng. Nộ khí tích tụ ở chỗ Cao Hạo tối qua, cộng thêm hiện tại, y vừa rồi vẫn luôn tức giận, vẫn luôn giả bộ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại rất khó chịu.
"Cái gì mà kết hôn chứ, cái gì mà thích chứ, cái gì mà độc chiếm chứ, giả dối! Tôi lúc nào cũng moi gan móc phổi ra, kết quả mấy người trừ quăng tiền vào tôi còn có thể cho tôi cái gì?"
"Anh nghe tôi nói....."
Hướng Nam nổi điên rồi.
Y dứt khoát, mang theo chút nghẹn ngào: "Dừng lại ở đây thôi."
Thiếu Kiệt lắc đầu không dám tin, mở miệng định nói gì, nhưng Hướng Nam cắt lời cậu, đầy kiên quyết mà nói lớn: "Chúng ta sớm đã nên chấm dứt rồi. Ngay giây phút cậu quyết định kết hôn với Tiêu Tiêu đã chấm dứt rồi!"
Huồng hồ, bọn họ cũng đã sớm định ngày cưới rồi.
Hơn nữa, thiệp cưới cũng đã được gửi đi rồi.
Nói cái gì mà yêu cầu y thực hiện lời hứa.
Đó chỉ là giả dối.
Thiếu Kiệt rõ ràng biết y không thể làm được hai chữ "duy nhất" này. Bên kia chạy đi kết hôn, bên này thì không ngừng cố gắng chứng minh bản thân có thể làm được, chê trách y không giữ đúng lời hứa.
Hướng Nam sắp bật khóc rồi.
Y cảm thấy Thiếu Kiệt trước mặt thật dối trá.
Y cảm thấy bản thân từng chờ đợi mong ngóng thật ngu ngốc.
"Như vậy cũng tốt..." Y cụp mắt, cúi đầu, nhếch khóe miệng, nở nụ cười xấu xí, nói: "Xem tình hình bây giờ, hai chúng ta không thể một đời một thế, càng... không thể một cặp một đôi....."
"Cậu không thể thực hiện, tôi không thể giữ lời. Những gì từng nói trên đảo cũng chỉ là tùy tiện nói chơi mà thôi, cậu không cần tiếp tục chứng minh điều gì với tôi. Thực ra từ rất sớm tôi..." Hướng Nam ngẩng đầu lên: "Đã tỉnh mộng rồi."
Câu nói "tỉnh mộng" này là Hướng Nam đang tự nhắc nhở bản thân thêm một lần nữa.
Y xoay người, lệ tuôn rơi.
Một thằng đàn ông lớn tướng, lúc nào cũng ngây thơ chờ đợi, lúc nào cũng nước mắt lưng tròng. Hướng Nam tự giễu bản thân thực mất mặt rồi cất bước rời đi.
Lần này, Thiếu Kiệt không tiến lên cản y nữa.
Không thể thực hiện, không thể giữ lời.
Dừng lại ở đây.....
Thiếu Kiệt ôm đầu, túm lấy tóc mình, nét mặt thống khổ, ngồi xụp xuống đất, mặt vương đầy nước mắt.
158
Hướng Nam vừa ra khỏi bệnh viện liền có người tới đón.
Còi kêu hai tiếng, một chiếc ô tô màu chàm từ từ đi tới trước mặt Hướng Nam.
Cửa sổ xe hạ xuống, Hướng Nam ngó vào trong xe, hỏi Trình Nam: "Xe đâu ra vậy?"
"Cướp được." Trình Nam nói đùa, vươn tay mở cửa để Hướng Nam lên xe, nói: "Đừng nhìn là xe rách nhé, tôi phải tốn bao nước bọt mới mượn được đấy."
Mượn?
Trong đầu Hướng Nam hiện lên hình ảnh Trình Nam giơ nắm đấm hỏi "mượn" người ta.
Hướng Nam hỏi cậu: "Cậu tới đây làm gì vậy?"
"Vốn định qua giúp chăm nom bác nhà, có điều người kia tới rồi, vậy tôi cũng đỡ, phải không?"
Hướng Nam khẽ cười, không đáp.
Sau đấy, y đột nhiên nhớ ra chuyện gì đó, bảo Trình Nam: "Cậu sau này đừng đến nữa."
"Vì sao?"
"Tôi sợ Hướng Bắc thấy cậu lại đụng chạm đánh nhau với cậu."
Trình Nam vừa nghe vậy liền lập tức hiểu có chuyện gì.
Trình Nam không nói.
Hướng Nam cũng không nói.
Im lặng một lúc, Trình Nam hỏi: "Tôi.... hình như chưa từng quăng tiền vào anh nhỉ?"
Trình Nam nói vậy, Hướng Nam đờ người.
Y lập tức ý thức được Trình Nam lúc nãy có vào trong bệnh viện, hơn nữa còn nhìn thấy gì đó, lườm cậu: "Cậu đánh tôi còn ít sao?"
Trình Nam cau mày, thanh minh: "Đánh là thương, mắng là yêu."
Hướng Nam nghe xong lại lườm cậu: "Vậy cậu tối nay có muốn tôi lấy chổi lông gà ra "yêu thương" cậu một chút không?"
"Hung hãn rồi, lại hung hãn rồi. Làm cha rồi sao lại hung dữ hơn lúc trước nhiều như vậy chứ?" Trình Nam giả bộ than phiền, cười xấu xa nói thầm một câu bên tai Hướng Nam. Mặt Hướng Nam đỏ rực, quay đi, nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Hai người lại lặng im một lúc lâu. Hướng Nam đột nhiên nhớ ra lời dặn dò của mẹ Hướng, nhân tiện Trình Nam bây giờ có xe, liền muốn Trình Nam đưa y đi tạ lễ.
"Có hơi xa đấy."
"Nên tôi mới định nhân lúc bây giờ cậu có xe thì chở tôi đi một chuyến."
Trình Nam gật đầu, nhìn Hướng Nam lại yên tĩnh ngắm cảnh ngoài cửa sổ, trong lòng áng chừng, hỏi y: "Nếu... tôi ở bên ngoài cũng tìm người khác, có phải anh cũng sẽ không cần tôi không?"
"Phải."
Hướng Nam không quay đầu lại, cũng chẳng cần nghĩ, đáp thẳng.
Trình Nam không nói gì nữa.
Hướng Nam cũng không nói gì nữa.
Trình Nam còn chưa quên sự việc nhỏ lúc trước kia.
Lời Hướng Nam nói lúc cậu phát hiện ra bức ảnh trên giấy đó.
Hướng Nam: Trên đời này không có bữa tiệc nào là không tàn...
Bộ dạng của Hướng Nam ngày hôm ấy, còn hiện rõ mồm một trước mắt.
Người đàn ông ngốc nghếch này đối với ai cũng tốt, chỉ là trước nay chưa từng nghĩ vì bản thân mà níu giữ ai lại cả.
Có lẽ, y vẫn luôn lặng lẽ chờ đợi, chờ một ngày kia mấy người bọn họ sẽ vì các loại lý do mà lần lượt rời đi.
Trình Nam mở miệng nửa ngày, nói: "Anh yên tâm, tôi sẽ không vậy đâu. Người khác không có sức hấp đãn đối với tôi như anh, tôi vừa thấy anh...."
Trình Nam quay ra nhìn y, cường điệu nói: "..... Liền cảm thấy rất đói rất đói...."
"Nói bậy." Hướng Nam cuối cùng cũng bị chọc cho bật cười.
Tâm tình biến đổi, không khí âm u nặng nề trong xe theo đó mà biến mất.
Hướng Nam mua đồ cúng theo lời mẹ Hướng dặn dò, cùng Trình Nam đi tới đích đến.
Trình Nam không vào, tìm chỗ đỗ xe rồi mở cửa sổ, ở trong xe đợi y.
Hướng Nam vào cúng bái, theo lời mẹ Hướng mà niệm cầu, xin một quẻ rồi mang ra nhờ giải đáp. Người kia cầm lấy sách giải quẻ, đọc một lượt, xong hỏi y cầu gì.
Hướng Nam ngẫm nghĩ, xấu hổ nói: "Nhân duyên...."
Thực ra Hướng Nam cảm thấy rất túng quẫn.
Một tên đàn ông lớn tướng thế này, còn học người ta đi cúng bái.
Ôi
Còn học phụ nữ đi hỏi chuyện nhân duyên.
Người kia lấy làm lạ nhìn y, hỏi: "Hỏi chuyện nhân duyên của anh?"
Hướng Nam có phần ngồi không yên, gật đầu cười gượng.
Người kia lại lấy sách giải quẻ ra đọc một lượt, nói: "Anh bình thường suy nghĩ quá nhiều, nghĩ nhiều như vậy chẳng có tác dụng gì cả. Cứ chấp nhận mọi việc, rất nhanh sẽ có kết quả. Ông trời đã định sẵn cho anh, cứ theo tự nhiên là tốt nhất."
Người kia giải thích rất đại khái, Hướng Nam không hỏi kỹ.
Hướng Nam gật gật đầu, thu quẻ lại, xin bảo thiệp, nhờ người viết hộ tâm nguyện rồi cầm lấy, đi ra khu nội viện phía sau.
Sân viện thanh tịnh, Hướng Nam ngước đầu nhìn cây cổ thụ cao vút treo đầy những tấm bảo thiệp cầu nguyện, tìm một cành cây có thể treo thiệp cầu của mình lên.
Hướng Nam nghểnh cổ đi một vòng quanh cây, quá chăm chú tìm kiếm nên không nhận ra có người, thoáng không cẩn thận liền đụng phải một người đàn ông cũng đang đứng dưới gốc cây.
"Xin lỗi."
Hướng Nam dẫm lên chân người kia, còn đụng vào làm người đó lảo đảo. Y hoảng hốt, vội giữ cho người kia đứng vững rồi xin lỗi.
Người kia nhìn rõ Hướng Nam thì ngẩn ra.
"Cậu là..."
Hướng Nam nghe vậy thì hơi giật mình, nhìn người đàn ông trước mắt.
Tuổi trên năm mươi, ánh mắt sáng ngời, thân hình cao lớn, quần áo chỉnh tể, khí thế uy mà không lộ.
Hướng Nam không quen một người bất phàm như vậy.
Đối phương lúc thấy y có phản ứng như này, Hướng Nam không rõ là ông có phải đã đọc qua tờ báo lá cải nào rồi nhận ra mình hay không.
"Xin lỗi, tôi không cố ý. Tôi ngẩng cổ nhìn nên nhất thời không chú ý tới ông." Hướng Nam cúi đầu, định che giấu bản thân, cười ngượng ngùng, vội bước vài bước, rồi lại tiếp tục tìm một nơi mình muốn.
Người kia đưa mắt nhìn theo, bước lại gần, thấy tấm bảo thiệp trên tay Hướng Nam viết chi chít toàn chữ, thuận miệng hỏi: "Nhiều ước nguyện như vậy?"
"Phải ha."
Nghe đối phương hỏi, Hướng Nam lại nhìn về phía người kia.
"Con người mà." Hướng Nam mỉm cười ấm áp, có chút tự giễu, nói: "Luôn có chút lòng tham."
Người đàn ông kia nghe xong, hơi khinh thường, hừ nhẹ một tiếng.
Hướng Nam khẽ giật giật khóe miệng, tìm lấy một nơi thích hợp, dùng sức ném lên. Bảo thiếp treo trên cành cây, đè cành cây trĩu xuống. Hướng Nam chắp hai tay lại, nói nhỏ một câu gì đó rồi rời đi.
Người đàn ông kia đi tới chỗ y vừa đứng ném bảo thiệp, ngẩng đầu lên nhìn tấm bảo thiệp của y treo trên đó, rồi lại nhìn sang bóng lưng đang đi xa dần của y, nói: "Một kẻ tham lam như vậy, Ngụy Ông cư nhiên không xử lý được sao?"
"Cái gì không xử lý được?"
Ngô Tuệ Pháp cầm bảo thiệp từ một góc khác đi qua, mắt nhìn về phía người đàn ông kia đang nhìn, sau đó hỏi ông: "Sao vậy?"
"Không có gì."
Ông ta lắc đầu, chỉ chỉ tấm bảo thiệp trên tay Ngô Tuệ Pháp: "Nhanh làm cho xong rồi chúng ta đi."
"Anh vội cái gì?" Ngô Tuệ Pháp lườm ông một cái, ngẩng lên, vừa hay có một vị trí tốt.
Ngô Tuệ Pháp lùi ra sau cách thân cây hai bước, nhấc tay ném lên trên.
Bảo thiệp ngoắc trên cành cây không chắc, rung mạnh mấy lần, kéo theo mấy tấm vốn treo trước trên đó cùng rơi xuống.
Ngô Tuệ Pháp định tiếp tục kiên trì đi tới dưới tán cây nhặt bảo thiệp lên, nhìn thấy nội dung của một tấm bảo thiệp khác trên nền đất thì "ồ" một tiếng.
Ngô Tuệ Pháp cầm tấm bảo thiệp kia lên.
"Chí Hùng...." Bà đi lại, bảo người đàn ông kia: "Anh xem."
Trên bảo thiệp có tên Trình Nam.
Trên ấy viết:
Một cầu cha mẹ sức khỏe an khang
Hai cầu đệ muội xuất nhập bình an
Ba cầu con cái hay ăn chóng lớn
Bốn cầu Mạc Dương sớm ngày bình phục
Năm cầu Thường Triết tai qua nạn khỏi
Sáu cầu Trình Nam gia đình đoàn viên
Bảy cầu Cao gia hòa hợp êm ấm
Chữ viết chi chít, nhưng lại chẳng có một chữ nhắc đến bản thân.
Con người mà, luôn có chút lòng tham
Nụ cười ấm áp của Hướng Nam hiện lên trong đầu người đàn ông kia.
Ông hơi ngạc nhiên, nhìn về phía Hướng Nam rời đi.
Nhìn bằng con mắt khác xưa, nhưng Hướng Nam lại sớm chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Bảo thiệp cầu nguyện.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co