Truyen3h.Co

Kho

159 - 160 - 161 - 162 - 163

dungvetre


  Hướng Nam rời khỏi khu đất thiêng, nghe Trình Nam báo Sảnh Dực gọi tới thì hơi bất ngờ.

Hướng Nam nhìn bàn tay cầm điếu thuốc ngoắc ra ngoài cửa sổ của Trình Nam, nhíu mày.

"Cô ấy tìm cậu làm gì?"

"Không phải tìm tôi, là tìm anh. Chẳng phải anh vẫn luôn tắt máy sao, nên cô ta gọi tới chỗ tôi xem thử...." Trình Nam chú ý thấy Hướng Nam một mực nhìn chằm chằm tay cậu liền ném điếu thuốc đi, nói: "Cô ta muốn gặp anh."

Trình Nam và Hướng Nam đi tới quán cà phê chỗ khách sạn Sảnh Dực đang ở.

Khung cảnh vắng vẻ, Trình Nam với hai đứa nhỏ đùa nghịch náo loạn, cùng nhau nếm thử các vị kem người phục vụ mang tới.

So với bên kia, hai người ngồi bên bàn này thực quá yên lặng.

Đầu Sảnh Dực ngẩng lên rồi cúi xuống, miệng mở ra rồi khép lại, cuối cùng cô hỏi Hướng Nam: "Gần đây... vẫn ổn chứ?"

"Không ổn. Chuyện của anh.... Mấy tạp chí lá cải kia hẳn cũng đã làm phiền tới em rồi."

Hai người đồng thời rơi vào trầm mặc.

Cuối cùng, một lúc lâu sau, Sảnh Dực nhỏ giọng yếu ớt nói: "Hướng Nam, em định ngày mốt rời khỏi đây."

Hướng Nam ngỡ ngàng ngẩng lên. Sảnh Dực vò chặt chiếc khăn trong tay: "Sự việc náo loạn ầm ĩ một trận, sau đó anh ấy nói muốn đưa em ra nước ngoài, kết hôn với em."

"Nhưng...." Sảnh Dực ngẩng đầu, môi mím chặt rồi lại cúi xuống, có chút nghẹn ngào: "Anh ấy không muốn Hòa Hòa cũng như Thuận Thuận."

Hướng Nam hiểu rồi.

Lần gặp mặt này của Sảnh Dực là trước khi đi muốn giao hai con lại cho y.

"Bọn nhỏ biết chưa?"

Sảnh Dực lắc đầu.

Hướng Nam mày nhíu chặt, nhìn hai đứa nhỏ ngồi bàn bên đang cười vui vẻ, hỏi Sảnh Dực: "Em thật sự nỡ sao?"

"Không nỡ." Sảnh Dực lắc đầu: "Nhưng còn có thể thế nào nữa?"

"Em từng nghĩ sẽ sống cùng anh cả đời, từ lúc chúng ta kết hôn lại, em đã từng thề. Thế nhưng..... trải qua bao nhiêu chuyện trong quãng thời gian vừa rồi, em bây giờ mới hiểu ra, hiểu vì sao chúng ta lại ra nông nỗi này..."

Hướng Nam im lặng. Cô nhoẻn miệng tự giễu, hít sâu một hơi, chuyển đề tài, nói với Hướng Nam: "Không thể đưa theo đi cũng tốt...."

"Con của anh ấy đã lớn lắm rồi, nghe nói tính cách không thật sự tốt. Nếu bọn nhỏ theo em đi, cuộc sống không quen thuộc, bị người ta coi như con ghẻ, sẽ bị bắt nạt tới thảm...." Sảnh Dực nói tới đây thì mím chặt môi, cuối cùng, rất lâu sau đó mới lắc đầu, gọi Hướng Nam: "Hướng Nam...."

"Anh sẽ chăm sóc cho hai đứa." Hướng Nam gật đầu: "Anh sẽ đối xử thật tốt với chúng nó."

"Ừ."

Điều này Sảnh Dực tin chắc 100%.

Sảnh Dực gật đầu, vẫy vẫy tay với hai đứa nhỏ ở bên.

"Mama....." Nhóc Diệc Hòa nghe lời lập tức cầm cái thìa nhỏ xúc kem đưa tới bên miệng Sảnh Dực.

Sảnh Dực cười buồn, hơi nhấp môi. Nhóc Diệc Hòa nghiêng đầu hỏi cô: "Có ngon ạ?"

"Ừ."

Sảnh Dực gật đầu, lại mím chặt môi.

Nhóc Diệc Thuận ngồi phía đối diện thấy kỳ quái, chớp chớp mắt nhìn nhìn Hướng Nam, cũng xuống khỏi ghế đi lại: "Mama ăn rồi... bụng đau sao?"

"Đúng.... Đúng rồi....." Nhóc Diệc Hòa đầy lo lắng nhìn Sảnh Dực, cánh tay nhỏ bụ bẫm chạm lên mặt cô.

Trong lòng Sảnh Dực rất xót xa, lấy bàn tay nhỏ của nó xuống, miễn cưỡng mỉm cười ôm nó, nhẹ giọng nói: "Không đâu, mẹ rất vui, vì... Hòa Hòa và Thuận Thuận đều rất ngoan...."

Sảnh Dực ngồi hơi nghiêng người, vẫy tay kêu Thuận Thuận cũng đứng lại trước mặt cô.

Cô nắm lấy hai bàn tay bé nhỏ, khẽ dặn: "Các con phải ngoan, đợt lát nữa theo bố về, biết chưa?"

Hai đứa nhỏ cảm thấy Sảnh Dực rất kỳ lạ, anh nhìn em, em nhìn anh, nhóc Diệc Thuận cau mày: "Vậy mama thì sao?"

"Mẹ phải đi công tác, tới một nơi rất xa...." Sảnh Dực ngừng lại một chút, đưa tay xoa đầu hai đứa nhỏ: "Hai đứa phải ngoan ngoãn theo bố, phải nghe lời, biết chưa?"

Hai cái đầu nhỏ mang theo nghi hoặc gật mạnh hai cái.

Sảnh Dực ôm chặt lấy chúng, lại hít sâu một hơn, nói với Trình Nam và Hướng Nam: "Vậy tất cả nhờ cậy hai người."

Trình Nam gật đầu, thấy Sảnh Dực âm thầm kìm nén, liền lấy lý do đi lấy xe mà dắt hai đứa nhỏ rời đi.

Hướng Nam tính tiền, chào tạm biệt Sảnh Dực. Hai người đứng trước cửa thang máy, mỗi người một bên, ấn hai nút khác biệt.

Sảnh Dực nhìn Hướng Nam hồi lâu, mở rộng hai tay hướng về phía y. Hướng Nam tiến lên trước một bước liền bị Sảnh Dực ôm chặt lấy cổ, chui vào lòng.

Tựa như một khi buông tay là đến lúc vĩnh biệt, cô cuối cùng vẫn có chút không nhịn được mà bật khóc không thành tiếng.

Nước mắt vương đầy trên áo Hướng Nam. Trong lòng Hướng Nam rất xót xa, ôm lấy cô, khẽ nói: "Nếu không nỡ thì đừng đi..."

Nước mắt Sảnh Dực vẫn không ngừng tuôn, nhưng cô lắc đầu, không đáp.

Thang máy "ting" một tiếng dừng lại. Cô thả Hướng Nam ra, cúi đầu bước vào chiếc thang máy đi lên.

Ngón trỏ ấn nút, cửa thang máy từ từ đóng lại, Sảnh Dực mấp máy môi nói với Hướng Nam một câu không thành lời.

Hướng Nam hơi ngẩn người, chờ tới lúc bóng y phản chiếu lại trên cánh cửa thang máy đã hoàn toàn đóng chặt ngăn cách hai người, Hướng Nam trên mặt kim loại hai mặt đã sớm đỏ ửng rưng rưng nước mắt.

Sau đấy, Hướng Nam mang tâm trạng nặng trĩu, ngồi trên xe, dựa vào cửa kính, nhìn những hình ảnh mờ nhòa dưới bóng đem ngoài xe, lặng thinh không nói một lúc rất lâu.

Trình Nam nhìn hai đứa nhỏ đang ngồi chơi phía sau xe qua gương chiếu hậu một cái, hỏi Hướng Nam: "Bữa tối hôm nay của chúng ta quyết định thế nào?"

Hướng Nam dừng dòng suy nghĩ, thu lại ánh mắt, quay đầu nhìn hai đứa nhỏ, nói: "Tùy tiện tìm chỗ nào đấy mua chút đồ rồi về nhà nấu."

"Được." Trình Nam đáp lời, thấy trước mắt vừa hay có một siêu thị lớn, liền lái xe qua đó.

Trong siêu thị, Hướng Nam và Trình Nam mỗi người đẩy một xe đẩy, phân ra đặt hai đứa nhỏ vào trong từng chiếc xe đẩy (hai đứa nhỏ không ngồi vừa chỗ cho trẻ con ngồi trên xe đẩy). Hai người đi mua đồ ăn vặt, hai người đi tìm thức ăn, phân nhau ra hành động.

Hướng Nam không cho nhóc Diệc Thuận theo Trình Nam.

Hai người này đều là hỗn thế ma vương. Hướng Nam quyết định tách họ ra, đỡ cho lát nữa tính tiền cả xe toàn là kẹo.

Chia nhau ra đi dạo một vòng, Trình Nam thu hoạch không ít đếm số quà vặt nhóc Diệc Hòa ôm trong lòng, định tập hợp lại với Hướng Nam.

"Cái này..." Nhóc Diệc Hòa chỉ một bịch men tiêu hóa sáu hộp trên giá, ánh mắt lung linh lung linh, quay đầu kêu với Trình Nam đang đẩy xe phía sau: "Cái này."

Trình Nam là xin gì được nấy, liền đưa tay lên lấy đồ xuống.

Vừa cầm lên, món đồ lại bị một bàn tay lớn khác vươn ra đè lại. Trình Nam nhíu mày đảo mắt, nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc đã lâu không gặp, lập tức ngây người. 

160 

  Trình Nam không biết, Trình Chí Hùng bình thường bận rộn từ lúc rời khỏi khu đất thiêng kia, lấy lý do đưa Ngô Tuệ Pháp mà cái gì cũng không làm, bám theo Trình Nam cả một đường để quan sát cho tới tận bây giờ.

"Sao?" Trình Chí Hùng nghiêm nét mặt, lạnh lùng hỏi: "Lâu như vậy không gặp, con không có gì để nói với cha sao?"

Trình Nam không đáp lại, đưa bịch men tiêu hóa cho nhóc Diệc Hòa.

Diệc Hòa sung sướng nhận lấy, chớp chớp mắt, quay sang ngẩng đầu nhìn ông bác "có chút" hung tợn trước mặt, rồi cúi xuống huy động các ngón tay bụ bẫm, bắt đầu trộm bóc lớp ni-lông bóc ngoài bịch men tiêu hóa ra.

Trình Chí Hùng hạ mắt thấy hành động này của Diệc Hòa, nói với Trình Nam: "Cuộc sống của cậu ta phức tạp như vậy, con cho rằng cậu ta sẽ ở bên con cả đời sao?"

"Con chưa từng muốn anh ấy ở bên con, con ở bên anh ấy không được sao?"

Trình Nam đẩy xe rời đi, Trình Chí Hùng đột nhiên bảo: "Về nhà đi."

Bước chân Trình Nam khựng lại.

Trình Chí Hùng nói tiếp: "Chúng ta cứ tiếp tục cứng đầu cứng cổ mãi thế này cũng không phải cách. Chỉ cần con hiện tại chịu nhường một bước, bố sẽ không so đo chuyện lúc trước nữa. Con trở về, sẽ vẫn là cậu chủ nhà họ Trình muốn gió được gió, muốn mưa được mưa như ngày trước."

Trình Nam quay người lại.

Cậu nhìn chằm chằm Trình Chí Hùng một lúc lâu.

Trình Chí Hùng ngước cổ đón ánh mắt cậu, nghiêm túc dò hỏi: "Thế nào?"

"Ha "

Trình Nam bỗng khẽ bật cười, Trình Chí Hùng ngây người.

Cậu đẩy xe rời đi.

"Không thể dạy dỗ được!" Trình Chí Hùng giận cậu ngang bướng, giận cậu sai không biết sửa, rống lên: "Mày cứ chịu đựng đi, mày cứ cố sức mà chịu đựng đi. Hôm nay mày vì nó mà sa sút đến bước đường này, không nỡ rời xa nó ngày mai nếu như có kẻ khác dùng thủ đoán dẫn nó chạy mất thì mày chẳng còn gì nữa, mày nhất định sẽ hối hận!"

Một người quát tháo ầm ĩ, một người ung dung bước đi. Mấy người khách hiếu kỳ bên cạnh không rõ đầu đuôi sự việc, ngơ ngác nhìn nhau.

Bọn họ không biết, Hướng Nam vừa rồi lại khu này tìm Trình Nam, đứng ở ngay sau phía cạnh của kệ hàng lớn.

Y nghe thấy rõ cuộc trò chuyện của hai người.

Y chậm chạp bước ra, nhìn hai người quay lưng về phía mình không hề phát hiện thấy y, trong lòng trăm mối tơ vò, lặng lẽ đẩy xe hàng đi theo con đường phía sau.

Lúc thanh toán, Hướng Nam để đồ mình đã chọn lên quầy tính tiền, Trình Nam bế nhóc Diệc Thuận và nhóc Diệc Hòa ra khỏi xe.

Hướng Nam thấy Diệc Hòa ôm một bịch men tiêu hóa không buông, đưa tay ra lấy thì sửng sốt.

"Sao vậy?" Trình Nam thấy lạ, đưa tay ra cầm thử thì cũng bất ngờ.

Trọng lượng không đúng, Trình Nam xem kỹ lại thì wow nhóc Diệc Hòa nhân lúc cậu không để ý đã moi ống hút nhựa ra, chọc lỗ hút sạch cả một bịch men tiêu hóa còn chưa tính tiền.

"Sao cậu không trông nó."

Hướng Nam cảm thấy con làm bậy quá mức, kiểm tra xem còn món đồ nào chưa tính tiền đã bị bóc ra không, hơi tức giận.

Nếu đổi là nhóc Diệc Thuận bị bắt quả tang thì nhất định sẽ không nhận sai mà cười khanh khách.

Thế nhưng Diệc Hòa nhát gan, đang vui vẻ lập tức thành buồn bã, sợ hãi trốn phía sau Hướng Nam, ôm chân y, nước mắt lưng tròng nhìn Trình Nam đang trừng nó, trong lòng chột dạ.

Hướng Nam và Trình Nam túi to túi nhỏ dẫn theo hai đứa bé về nhà trọ, rất bất ngờ nhìn thấy Cao Hách.

Hướng Nam không chào hỏi hắn.

Trình Nam cũng không nói gì.

Cao Hách thì lại rất tự nhiên, thấy Hướng Nam mở cửa vào nhà cũng theo bước chui vào.

Trình Nam tắm rửa cho hai đứa nhỏ, Hướng Nam nấu cơm trong phòng bếp. Cao Hách không có việc gì để làm, ngồi ngoài phòng khách, hàng lông mi dài đưa lên hạ xuống, cầm điều khiển không ngừng chuyển kênh trên TV.

Một bản tin vắn khiến ngón tay Cao Hách khựng lại.

Hướng Nam nghe thấy tên Thường Triết cũng vội vàng để đồ trên tay xuống chạy ra.

Thời sự đưa tin, Thường Triết lần thứ ba trong mấy ngày liên tiếp được mời tới "hỗ trợ điều tra", sau khi bị giam giữ hai ngày lại được thả ra.

Chỉ thấy Thường Triết bộ dạng mệt mỏi, ở trong vòng bảo vệ của vệ sĩ không để ý tới những ánh đèn chớp lóa mà đi thẳng vào trong chiếc xe Van màu đen.

Nhân viên đi theo sau khi y an toàn lên xe rồi liền dồn dập đẩy lui đám người, sau tản ra, leo lên một chiếc xe giống thế và rời đi.

"Đã là lần thứ ba rồi, rõ ràng không tìm thấy chứng cứ nào, sao lại cứ mãi chẳng xong chuyện như vậy?"

Sau khi tên trộm bọn họ lần trước bắt được chịu thẩm vấn liền nói với cảnh sát rằng gã là người làm thuê, từng đi theo dõi Thường Triết. Gã khai lúc Thường Triết cầm súng đôi co với Mạc Dương đã bắn một phát khiêu khích Mạc Dương.

Nói cách khác, Thường Triết lúc ấy dùng súng phi pháp, tuy không thành công nhưng cũng là có ý đồ mưu sát.

Cảnh sát nhận được tin lập tức tới lục tung nhà Thường Triết.

Không tìm thấy được khẩu súng tên phạm nhân kia nhắc tới, lúc này họ tra hỏi Hướng Nam, Hướng Nam kiên trì nói không hề có chuyện đó xảy ra.

Thường Triết được thả ra lại ngay lập tức được "mời" tới. Hai lần ba lượt, Hướng Nam thấp thỏm lo lắng, không biết phải làm sao mới giải quyết được mọi chuyện, càng chờ đợi thì trong lòng càng loạn, ngày ngày lo âu.

"Anh yên tâm đi." Cao Hách đưa mắt nhìn về phía Hướng Nam: "Chuyện này giải quyết xong chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi. Cậu ta cũng chưa thật sự làm gì cả, sẽ không sao đâu."

Hướng Nam nhíu chặt mày, nhìn chằm chằm TV, lo lắng nói nhỏ: "Mong là vậy....."

Thường Triết phía bên này, lúc về tới nhà đã rất mệt mỏi.

Y tắm rửa một cái, liếc mắt nhìn mấy món điểm tâm trên bàn thì không thấy thèm ăn nên lật chăn, định trực tiếp lên giường ngủ.

Thế nhưng không ngờ, đột nhiên một thứ cứng cứng đè lên ót y khiến y ngỡ ngàng.

Thường Triết không hiểu chuyện gì quay đầu lại, thấy nòng súng đen tuyền cùng khuôn mặt lạnh tanh của Nhị quản gia, ngây người, khó hiểu gọi: "Linda?"

"No!" Nhị quản gia lắc đầu, khóe miệng khẽ nhếch, cằm hất lên, nhướn mày khẽ nói: "Cậu nên gọi tôi là.... mẹ."

Thường Triết trợn tròn mắt, tiếng súng nổ đoàng.

Ba người vệ sĩ đang ngồi nghỉ ở sofa dưới tầng hoảng hốt nhảy dựng, biết là có biến liền vội vã phóng thẳng lên tầng. 

161 

  Thường Triết gặp chuyện, ba người nhận được tin liền gấp rút chạy tới bệnh viện.

Trên xe, Hướng Nam đột nhiên nhận được điện thoại của Hướng Bắc.

"Có chuyện gì vậy?"

"Anh......"

Hướng Bắc ở đầu kia gọi một tiếng nhưng rồi không nói gì tiếp.

Hướng Nam lúc này trong lòng lo lắng vô cùng, căn bàn không để ý thấy Hướng Bắc có gì đó không ổn, hỏi lại cậu: "Rốt cục là có chuyện gì?"

"..... A Nhã sắp kết hôn rồi."

A Nhã??

Ai?

Hướng Nam hơi ngẩn người.

Mãi sau Hướng Nam mới ngớ ra, hỏi Cao Hách đang lái xe bên cạnh: "Cao Nhã sắp kết hôn rồi à?"

"Phải." Cao Hách lúc này cũng đang vì chuyện của Thường Triết mà trong lòng rối bời (dù sao cũng chơi với nhau từ nhỏ tới lớn), chỉ đáp một tiếng, không nói gì nhiều.

"Cái đó....." Hướng Nam nói vào điện thoại: "Có liên quan gì tới em?"

Đầu bên kia lại im lặng.

Cuối cùng, Hướng Bắc mới bảo: "Không có gì, chỉ muốn tìm ai đó nói linh tinh một chút."

Hướng Nam làm gì có tâm trạng nói chuyện phiếm với cậu.

Y thấy bệnh viện đã ở ngay trước mắt, lập tức nói vào điện thoại: "Anh còn có chuyện. Anh dập máy trước đây."

Hướng Nam xuống xe liền lao thẳng vào trong bệnh viện.

Thấy y tá bảo ở ICU, tim Hướng Nam quặn thắt, chân nhũn ra, suýt chút nữa không chịu nổi. (ICU – intensive care unit: phòng ICU là phòng chăm sóc đặc biệt, dành cho những bệnh nhân cực kỳ nguy kịch)

Hướng Nam mở miệng định hỏi, không ngờ.....

"Xin hỏi.... Anh có phải là Hướng Nam không?"

Hướng Nam bất ngờ quay sang, thấy một cậu thanh niên mặc bộ Âu phục màu xám đang tiến lại phía y liền vội vàng gật đầu.

Trình Nam và Cao Hách nhìn thấy cậu trai kia thì cùng nhíu mày.

Phản ứng đầu tiên của Trình Nam là kéo đại thúc, lôi y đứng lại bên cạnh cậu, cách xa người kia ra.

Cậu thanh niên thấy hành động này của Trình Nam thì khẽ cười, dừng bước lại.

"Chúng ta lâu lắm rồi không gặp nhau."

"Phải." Cao Hách khách khí đáp: "Lâu lắm rồi không gặp."

Cậu thanh niên rất thân thiện với Hướng Nam: "Tôi chính là người gọi điện thoại cho anh."

"Tôi mong...." Cậu thanh niên nhìn Trình Nam và Cao Hách, rồi bảo y: "Anh có thể một mình vào trong cùng tôi."

Cao Hách nghe vậy, đầu mày càng nhíu chặt thêm.

Hắn hỏi: "Bác Lạc ở trong phải không?"

Trình Nam lập tức cũng cau mày, bộ dạng không vui nói với cậu thanh niên kia: "Mày định làm trò quỷ gì?"

Cậu thanh niên vẫn mỉm cười, đột nhiên nói bằng tiếng Pháp mà Hướng Nam và y tá đều nghe không hiểu.

Cũng chẳng rõ cậu nói gì, Trình Nam và Cao Hách nghe xong thì ngây người.

Cao Hách cũng dùng thứ ngoại ngữ ấy hỏi mấy câu, cậu thanh niên kia lắc đầu rồi nói tiếp.

Ba người trò chuyện một lúc, Hướng Nam và y tá bị bỏ mặc bên cạnh, mắt chớp chớp, nghe không hiểu.

Cuối cùng, Trình Nam chỉ tay về phía cậu trai kia cảnh cáo: "Nếu em dám lừa anh thì em chết chắc đấy!"

Cậu thanh niên kia cười ha ha vỗ lên vai Trình Nam: "Tin em đi, anh họ."

Anh họ?

Hướng Nam lại sửng sốt.

"Cái đó... Cái đó....."

Đại thúc định hỏi mình có thể đi thăm Thường Triết chưa, cậu thanh niên kia liền đưa tay ra hiệu, nói với Hướng Nam: "Mời."

Hướng Nam vào một mình cùng cậu.

Y cả đường đi có hỏi rất nhiều câu, nhưng cậu thanh niên kia chỉ cười, không hề trả lời.

Hướng Nam thấy được Thường Triết rồi.

Điều khiến Hướng Nam kinh ngạc là Thường Triết không làm sao cả.

Nhìn vào trong phòng bệnh qua tấm cửa kính, Thường Triết mặc quần áo bệnh nhân, ngơ ngác ngồi trên giường, đầu cúi gằm, ôm chân, không hề cử động.

"Cậu ấy làm sao vậy?"

Hướng Nam quay đầu sang hỏi cậu thanh niên kia nhưng cậu ta chỉ cười với y, phẩy phẩy tay với mấy người còn lại rồi dẫn tất cả vệ sĩ lui ra.

Hướng Nam thấy tất cả mọi người đều rời đi thì vội vã định đuổi theo ra ngoài hỏi cho rõ.

Không ngờ, mấy người vệ sĩ trực tiếp cản lại giữ y ở trong, hơn nữa còn chỉ về phía cửa ra vào phòng bệnh.

Hướng Nam không đi vào như chỉ thị của bọn họ.

Y thấy kỳ quái, đi tới trước cửa sổ quan sát nhìn Thường Triết một lúc, trầm ngẫm suy nghĩ xong mới đẩy mở cánh cửa thứ hai để bước vào phòng.

Đại thúc ngồi lên giường.

Y thấy Thường Triết một mực cúi đầu, hoàn toàn không để ý tới y, liền hỏi: "Cậu sao vậy?"

Thường Triết không đáp.

Trong lòng Hướng Nam vô cùng tò mò, vươn tay ra định nâng đầu cậu lên, không ngờ Thường Triết đột nhiên "đột kích", đè y ngã lên giường.

"Thường Triết?"

Quần áo Hướng Nam bị cưỡng ép lột bỏ.

Hướng Nam ban đầu ngẩn người, sau đó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rồi lập tức liền tức giận.

"Cậu làm gì thế?!"

Hướng Nam giận dữ, chống cự lại sự xâm phạm, trong lúc vô ý đập tay lên mặt Thường Triết, xúc cảm nhận được khiến Hướng Nam sửng sốt.

Ướt?

"Thường Triết?"

Hướng Nam ép Thường Triết ngẩng mặt lên.

Thường Triết nước mắt giàn dụa trông thực đáng thương, đại thúc hơi ngạc nhiên.

"Rốt cục là đã xảy ra chuyện gì?"

Hướng Nam không biết phải làm sao, nhẹ giọng hỏi. Thường Triết vẫn lặng thinh.

Thường Triết cắn lên xương quai xanh của Hướng Nam, sờ soạng người Hướng Nam như thể muốn "hành sự". Hướng Nam kháng cự lại, thấy cả người y run rẩy, không hiểu vì sao cảm thấy y không phải có dụng ý xấu nên mềm lòng, để mặc y.

Thường Triết gần như phát điên chiếm đoạt một lần xong thì cuộn mình nằm trong lòng Hướng Nam ngủ.

Lưu luyến hơi ấm của Hướng Nam, mặt vẫn còn vương nước mắt, Thường Triết như vậy giống hết một đứa nhỏ đã chịu đựng tổn thương tột độ.

Hướng Nam vẫn chưa rõ rốt cục đã xảy ra chuyện gì.

Hường Nam buồn bực nhưng y cũng thấy yên lòng, vì trên người Thường Triết không có vết thương nào cả.

Thường Triết ngủ không được yên giấc.

Hướng Nam ôm chặt lấy y, vỗ lưng y, chóp mũi kề bên chóp mũi, nhắm mắt nằm ngủ cùng y.

Lúc Hướng Nam tỉnh dậy, Thường Triết vẫn còn đang ngủ.

Hướng Nam mặc quần áo, nghĩ không biết Cao Hách và Trình Nam có còn ở bên ngoài chờ y hay không nên đi ra định bảo bọn họ về trước.

Không ngờ, vừa ra tới hành lang thì nhìn thấy bà chủ Hủy, Hướng Nam rất bất ngờ mà ngẩn người.

Bà chủ Hủy rõ ràng là đang đợi y.

Thấy y đi ra, cô liền đứng dậy, nói với Hướng Nam: "Tôi đưa cậu về."

Hướng Nam không hiểu.

Bà chủ Hủy thấy y như vậy thì khẽ mỉm cười bảo: "Mấy đứa Trình Nam đã đi rồi."

"Thường Triết....." Hướng Nam chỉ vào phía trong: "Tôi định...."

Hướng Nam định ở lại chăm sóc Thường Triết.

Nhưng bà chủ Hủy lắc đầu: "Đi thôi. Nó sẽ khỏe lại, anh yên tâm."

Hướng Nam cảm thấy kỳ quái.

Rất kỳ quái.

Thứ nhất là Thường Triết vô duyên vô cớ trở thành như vậy.

Thứ hai là bà chủ Hủy hoàn toàn không liên quan gì đến Thường Triết lại đứng đây nói những lời này với y.

Hướng Nam thấy tất cả những gì trước mắt quả thực đều có phần khó hiểu.

"Tôi không định rời đi." Hướng Nam quay người định đi vào nhưng bị bà chủ Hủy đưa tay cản lại.

"Thường phu nhân."

Một câu gọi từ bên ngoài hành lang vọng vào cắt ngang lời định nói của bà chủ Hủy.

Đại thúc ngây người nhìn qua, thấy một bác sĩ mặc áo khoác trắng đang mỉm cười đi về phía bọn họ, ánh mắt quay lại nhìn về phía bà chủ Hủy, rất kinh ngạc: "Thường phu nhân?!"

"Không sai, tôi chính là Thường phu nhân...." Bà chủ Hủy bật cười ha ha, gật đầu thu tay về, nói: "...... Mẹ kế của Thường Triết."

QQ: Chuyện bố mẹ Thường Triết sẽ được giải thích ở chương sau, khá dài và khá cẩu huyết =)) Bây giờ thì mình lười quá rồi nên sẽ post bù vào T5 nhé ^^ 

162 

  Bà chủ Hủy và Thường Lạc (bố Thường Triết) là thanh mai trúc mã.

Hai người từ nhỏ đã rất thân thiết, một người theo chủ nghĩa nữ quyền, một người thì cực độ đa tình, chưa bao giờ nghĩ đến việc cả đời này sẽ kết hôn với ai, thế nhưng sau khi bà chủ Hủy tốt nghiệp xong lại bị gán ghép với nhau.

Người tác hợp là cha mẹ hai bên.

Hiểu rõ đối phương là ai, cho dù kết hôn rồi cũng thân ai người nấy lo, hai người cảm thấy chẳng có vấn đề gì nên cũng không kháng cự, vui vẻ đồng ý.

Thế nhưng, sau tối tổ chức lễ đính hôn, tất cả mọi kế hoạch đều bị đảo lộn.

Nhớ bà chủ Hủy lúc đó rất vui vẻ, gửi thư ra nước ngoài, mời cô bạn thân học cùng trường Tina và em trai cùng cha khác mẹ của Tina là George tới dự lễ đính hôn của cô.

Tối hôm tổ chức lễ đính hôn ấy, hai người lấy danh nghĩa bạn bè tới. Lần đầu tiên gặp mặt, Tina xinh đẹp đã nhìn trúng Thường Lạc giàu có lại phong độ, mà Thường Lạc song tính luyến cũng liếc mắt qua liền trúng tiếng sét ái tình với George dáng vẻ sạch sẽ hiền hậu.

Tina là người muốn gì thì nhất định phải có bằng được.

Huống hồ, bà chủ Hủy mới chỉ đính hôn chứ chưa kết hôn.

Tina lấy lý do muốn đi thăm thú mà cùng George ở lại.

Bà chủ Hủy bình thường rất bận, Tina bắt đầu nhiều lần hẹn với Thường Lạc, nhờ hắn làm hướng dẫn viên du lịch. Thường Lạc lần nào cũng đồng ý, cứ hẹn là tới, dần dần bắt đầu dây dưa.

Thế nhưng Thường Lạc lại có dụng ý khác.

Hắn mỗi lần đều sẽ như có như không mà tán tỉnh George.

George trẻ tuổi, học hành tử tế, là người đơn thuần, mỗi lần bị Thường Lạc trêu chọc quấy rồi đều đỏ mặt tía tai.

Y cảm thấy Thường Lạc rất kỳ lạ, định nói với chị gái mình nhưng thấy chị mình cố gắng thu hút sự chú ý của Thường Lạc như vậy lại không dám nói.

Sau đó, George hỏi bà chủ Hủy xem Thường Lạc có phải gay hay không.

Bà chủ Hủy lấy làm lạ, liền hỏi kỹ mọi chuyện thì hiểu ra.

Cô hẹn Tina ra ngoài, muốn Tina nhanh chóng dẫn George rời đi.

Tina cho rằng bà chủ Hủy vì ghen tuông mà muốn đuổi cô đi nên hai người cãi cọ rồi cô trở mặt với bà chủ Hủy.

Sau đấy mọi chuyện bị người lớn trong nhà biết được, hai nhà Thường Triết hủy hôn, Tina dựa vào đứa nhỏ trong bụng mà thành công được ở bên cạnh Thường Lạc. Kết hôn chưa tới tám tháng, một sinh mệnh bé nhỏ trào đời.

Thường Lạc sau khi Tina có thai liền trở nên lạnh nhạt.

Sau khi kết hôn, hắn căn bản không để ý tới cô, thậm chí thường xuyên không thấy bóng dáng đâu.

Tina là người hiếu thắng, liên tục cãi cọ, nhiều lần cãi vã, cuối cùng có một lần quá mức xúc động, động thai khí, kết quả sinh non.

Sự ra đời của Thường Triết làm dịu bớt căng thẳng giữa hai vợ chồng.

Thường Lạc đối xử với Tina tốt hơn, nhưng hắn chưa từng chạm vào cô, lòng dạ vẫn như cũ không đặt ở chỗ cô.

Năm Thường Triết bốn tuổi, Tina vẫn luôn nghi ngờ Thường Lạc có tình nhân cố định bên ngoài vô tình nghe trộm được Thường Lạc nói chuyện điện thoại.

Cô theo dõi Thường Lạc, đi tới khu biệt thự bắt quả tang, nào ngờ người cô thấy lại là em trai cô, George.

Tina nhất thời không chấp nhận nổi, cả người suy sụp, oán hận bao năm bùng phát hết trong giây phút ấy.

Cô ở ngay tại đấy cãi lộn ầm ĩ với Thường Lạc.

George áy náy bị tát đến khóe miệng rách chảy máu. Thường Triết tức giận, động thủ với Tina đang phát điên.

Chân tướng bị bóc trần. Năm đấy tiếp nhận sự quyến rũ của cô chẳng qua chỉ là vì muốn tiếp cận George, kết hôn với cô cũng chỉ là vì muốn tìm một người sinh con.

Bản thân năm đó tính kế mang thai đến cuối lại biến thành thế này, Tina không sao chấp nhận nổi, tâm trạng kích động.

Sau khi gào khóc ầm ĩ một trận, vì để báo thù, cô về nhà lừa dẫn Thường Triết ra ngoài đường rồi vứt bỏ lại ở đó.

Lúc Thường Triết vô tội được tìm thấy thì đã hấp hối.

Còn nhỏ tuổi đã ở bên ngoài chịu sự đối xử tàn khốc, tâm hồn trẻ thơ yếu đuối liền bị tổn thương cực lớn.

Vì tâm tình và chướng ngại khi giao tiếp, Thường Thiết bé nhỏ bắt đầu nằm viện thời gian dài.

Cùng vì chuyện này, Thường Lạc vốn chưa từng có suy nghĩ đuổi người vợ trên giấy tờ kia đi đã tức giận ném thẳng đơn ly hôn vào mặt Tina.

Tina bị đuổi khỏi nhà họ Thường, nghiến răng nghiến lợi căm hận tuyên bố tất sẽ có một ngày cô trở lại khiến nhà họ Thường tuyệt tự tuyệt tôn. Lời uy hiếp này khiến nhà họ Thường phải kiêng kị, muốn tiên hạ thủ vi cường, thế nhưng Tina đã rời khỏi tầm mắt mọi người, biến mất bặt vô âm tín.

"Vậy sau đấy?"

"Sau đấy?" Bà chủ Hủy nghe Hướng Nam hỏi vậy thì nhoẻn miệng cười.

"Sau đấy, dưới áp lực của gia tộc, tôi chưa kết hôn đã mang thai ở bên ngoài cùng Thường Lạc dự định chung sống cả đời với George ký giấy đóng giả vợ chồng. Hai người bọn họ dẫn theo con của tôi di cư sang nước ngoài, còn tôi thì bận rộn với sự nghiệp của tôi ở đây, thi thoảng giúp anh ta chăm sóc đứa con không biết an phận của anh ta (Thường Triết)."

Khiến người ta u sầu là Tina năm đó vì chạy trốn khỏi sự lùng bắt của nhà họ Thường đã tìm đủ mọi cách phá hủy dung mạo xinh đẹp của mình.

Sau rất nhiều năm, cô dựa vào việc mọi người đã không còn nhận ra cô, đổi tên thành Linda, lấy giấy tờ giả đi ứng tuyển vào vị trí bảo mẫu ở trường của Thường Triết, ở bên cạnh Thường Triết.

Trong một lần gần đây Thường Lạc về thăm người thân, lần đầu gặp mặt liền thấy nghi ngờ người phụ nữ tên Linda bao năm nay mới nghe qua mà chưa từng gặp trước mặt này.

Những thói quen vụn vặt thường khó lừa được người. Thường Lạc lập tức cho người điều tra, kết quả thật như ông đã nghĩ, Thường Lạc sửng sốt.

Thế nhưng Linda lúc đấy đã trở thành Nhị quản gia nhà họ Thường.

Thường Triết ở bên cạnh bà lâu như vậy mà không xảy ra chuyện gì.

George khuyên Thường Lạc, bảo rằng Tina có thể đã lớn tuổi, tâm tình thay đổi rồi, chỉ là muốn quay lại ở bên cạnh con trai mình mà thôi.

Thường Lạc cảm thấy cũng có thể như vậy, tạm thời chưa kinh động tới Thường Triết, bắt đầu sắp xếp cho người hầu già trung thành trong nhà tới bên Thường Triết, âm thầm quan sát.

Thế nhưng..... Chính vì cái "quan sát" nhân từ yếu đuối này mà tối qua Thường Triết suýt chút nữa thì mất mạng.

"Rốt cục vì sao....."

Bà chủ Hủy không rõ, Tina nếu như thật sự muốn giết Thường Triết, vậy vì sao lại chờ tới lúc này mới ra tay.

Dừng xe chờ đèn đỏ, nhớ ra hình ảnh thấy được qua máy tính giám sát lúc trước, bà chủ Hủy nhíu mày, lẩm bẩm một mình liền vì câu hỏi này của Hướng Nam mà khẽ cong khóe miệng, chuyển sang chủ đề khác.

"Cậu dạo này có gặp Sảnh Dực không?"

Hướng Nam đang lấy làm lạ việc bà chủ Hủy kể chuyện nhát ngừng, nghe thấy vậy thì bất ngờ, quay qua nhìn cô, gật đầu.

"Cô ấy hẳn là sắp đi rồi?"

Bà chủ Hủy sao lại rõ chuyện này như vậy?

Hướng Nam cảm thấy kỳ lạ, đáp: "Phải."

Bà chủ Hủy thấy Hướng Nam nhìn mình như vậy, liền cười nhẹ rồi bảo: "Nói thật cho cậu biết nhé."

Bà chủ Hủy dựa sát vào y, giọng nói mị hoặc: "Tôi chính là người chủ sau màn của công ty quan hệ công chúng đấy."

Hướng Nam sửng sốt: "Hả?!"

Bà chủ Hủy gật đầu, ngồi thẳng lại.

Cô nhìn ánh đèn vàng chớp nháy, nói: "Sa thải cô ấy là ý của tôi."

Việc công ty tuyển người lúc ban đầu là sự thật.

Theo nghề này, gặp gỡ toàn là những người có tiếng tăm trong giới thượng lưu thì ba điều kiện không thể thiếu là quan hệ rộng, trẻ tuổi xinh đẹp cùng nhanh nhẹn không khéo.

Thế nhưng Sảnh Dực bằng cấp không xuất sắc, không còn trẻ, quan hệ ít, thủ đoạn không cao minh hơn nữa cũng không đặc biệt xinh đẹp.

Nếu dựa vào khả năng của mình cô, đừng nói lúc đó đang tuyển người vào vị trí quản lý, có thể nói đến chân nhân viên quèn cô cũng không làm nổi.

Cao Hạo tới nhờ vả bà chủ Hủy.

Bà chủ Hủy liếc mắt liền đọc được mưu tính trong lòng Cao Hạo.

Giống như bình thường, hai người thương lượng với tư cách người làm ăn.

Bà chủ Hủy vẫn luôn để ý một nhân tài bên công ty đổi thủ.

Cao Hạo xây cầu đắp đường, mời được người về cho cô.

Tìm được người quản lý có thực lực, vì để báo đáp lại, bà chủ Hủy liền bảo bên nhân sự ở công ty Quan hệ công chúng bật đèn xanh cho Sảnh Dực, thế nên Sảnh Dực mới có thể trực tiếp trúng tuyển, trở thành một nhân viên nho nhỏ trong công ty.

"Cho dù là việc gì cũng cần có đạo đức nghề nghiệp." Bà chủ Hủy thấy đèn chuyển màu, nổ máy, nói: "Làm nghề quan hệ công chúng thường hay ra vào những nơi hào nhoáng, thấy cảnh phù hoa, là một công việc rất nhiều cám dỗ nên càng yêu cầu điều ấy hơn nữa."

"Trong công ty, lần nào cũng làm việc với những khách hàng không tầm thường. Nếu như nhân viên nào cũng như cô ấy, khách tới vừa đưa ra một khoản tiền đã câu mất một người đi thì chỗ của tôi sẽ thành nơi thế nào?"

Kỳ thực, đây cũng là lý do vì sao Cao Hạo lúc đầu lại tốn công sức tính đến bước này.

Có thể nói Sảnh Dực chưa đi làm đã bị hắn nhìn thấu.

Thế nhưng, bà chủ Hủy không ngờ những gì xảy ra sau đấy cũng bị hắn đoán trúng.

Theo lý mà nói, một người mang tiếng xấu, không có thu nhập, gia đình tan vỡ lại mang theo hai đứa nhỏ như này thì hẳn phải là một người phụ nữ nằm dưới đáy.

Thế nhưng Sảnh Dực lại rất có bản lĩnh.

Hướng Nam không cần cô, cô quay qua liền có thể tóm chặt lấy một người góa vợ, bám víu lấy cọng rơm cứu mạng này, để rồi lấy chồng sang nước ngoài.

Hiện tại mấy tiểu thư phu nhân nhà giàu lúc trà dư tửu hậu cũng đều lấy chuyện này ra bàn tán.

Tuy không phải mấy lời bình luận hay ho gì, nhưng việc Sảnh Dực leo lên từ dưới đáy, thay đổi vận mệnh là sự thực.

Điều này vừa đúng ý Cao Hạo.

Đồng thời, cũng khiến bà chủ Hủy vốn đặt cửa thua phải chắp tay dâng một bình rượu vang quý mới kiếm được không lâu tới tay Cao Hạo.

Bà chủ Hủy rất đồng cảm với Hướng Nam, đưa tay ra vỗ vai y, nói: "Thực ra, cô ấy không hợp với cậu...."

Hướng Nam nhớ lại lời Sảnh Dực mấp máy môi nói với y lúc cửa thang máy đóng lại lúc trước...."

Thực ra, anh đã sớm biết kết quả....

Thật ra y rất hiểu Sảnh Dực.

Thế nên.....

Lúc y trơ mắt nhìn hai con bị dẫn đi, y đã nói Sảnh Dực nhất định sẽ đưa con về.

Hiểu....

Nhưng thật khó thay đổi....

Không biết là nên vui vì con trở lại bên mình hay là nên buồn vì con sau này không có mẹ quan tâm, ánh mắt Hướng Nam lắng xuống, quay ra ngoài phía cửa sổ, lẳng lặng, trầm mặc.

QQ: Truyện xưa nhà Thường Triết thích mỗi bà chủ Hủy:)) Không thích cả Thường Lạc, Tina lẫn George cho lắm Tính ra bà chủ Hủy cũng tương đối lớn tuổi nhưng mà qua cách miêu tả của truyện thì mình thấy nv này vẫn còn trẻ nên để là cô, dù các nv khác tầm tuổi gọi là ông, bà nhé ^^ 

163 

  Xe dừng lại dưới tầng, Hướng Nam xuống xe đi được hai bước, suy nghĩ một chút rồi quay người lại, gõ lên cửa kính xe hỏi bà chủ Hủy: "Vậy tôi có thể tới thăm Thường Triết nữa không?"

Hướng Nam rất lo lắng cho tình hình lúc này của Thường Triết, định chiều lại qua thăm cậu.

"Có thể."

Bà chủ Hủy trả lời ngắn gọn rồi bảo Hướng Nam: "Có điều trước khi tới cậu nhất định phải gọi trước cho tôi."

"Được."

Tuy không rõ vì sao lại phải phiền phức như vậy nhưng Hướng Nam cảm thấy hẳn là có nguyên do.

Hướng Nam lấy số điện thoại của bà chủ Hủy rồi cũng không hỏi nhiều mà rời đi.

Hướng Nam không ngờ, ông Đồ đã đứng trước cửa chờ y rất lâu.

Ông Đồ thấy y liền qua đón bước. Hướng Nam vừa thấy ông liền biết ông tới vì Thiếu Kiệt, cụp mắt, nhẹ nhàng lướt qua ông Đồ, đi tới bên cửa nhà, lấy chìa khóa ra.

Bộ dạng lạnh nhạt này của Hướng Nam ông Đồ đã sớm đoán được.

Ông không so đo, tiến lên nắm lấy tay Hướng Nam, vội vã nói: "Chúng ta đi."

Hướng Nam chau mày, giữ ông lại: "Đi đâu?"

"Đương nhiên là đi gặp cậu chủ nhỏ rồi." Ông Đồ cuống quít: "Cậu chủ nhỏ sau khi gặp cậu thì đổ bệnh, sốt cao không giảm, nằm trên giường mê man, không ngừng kêu tên cậu."

Hướng Nam thấy bảo Thiếu Kiệt ốm thì hơi bất ngờ, rất lo lắng.

Thế nhưng nghĩ kỹ lại, y đẩy tay ông Đồ ra.

"Ông Đồ, lời này có phải Thiếu Kiệt dạy ông nói không?"

Nghi ngờ là vì lúc trước Hướng Nam gặp Thiếu Kiệt, Thiếu Kiệt vẫn còn rất ổn.

Lúc trước Thiếu Kiệt vẫn còn ăn to nói lớn, sao một người đang khỏe mạnh bình thường lại có thể vô duyên vô cớ mà lăn ra ốm chứ.

"Lời gì cơ!" Ông Đồ nghe vậy thì dậm chân: "Tôi lừa cậu làm gì? Sao cậu có thể nghi ngờ cậu chủ nhỏ như vậy, sao cậu có thể nghi ngờ tôi như vậy!"

Quá ồn ào, Trình Nam từ trong nhà mở cửa đi ra.

Trình Nam vốn định nhân lúc hai đứa nhỏ chưa dậy thì ra ngoài mua đồ ăn sáng.

Vừa cầm được tiền lại thấy ngoài cửa cãi vã ầm ĩ, cậu nghe thấy tiếng Hướng Nam, cảm thấy kỳ lạ nên đi ra.

"Hướng Nam, tôi không biết giữa hai người xảy ra chuyện gì." Ông Đồ nhìn Trình Nam vừa bước ra một cái, nói với Hướng Nam: "Cậu coi như nể mặt lão già này, theo tôi đi thăm cậu chủ nhỏ được không?"

Hướng Nam vừa nghe ông Đồ nói vậy liền nhận định rằng ông Đồ đang gạt mình.

Y không nói gì, đi vào trong nhà.

Ông Đồ cũng định theo chân vào trong nhưng bị Trình Nam cản lại.

"Cái này...... Hướng Nam....."

Ông Đồ vươn cổ gọi, Trình Nam trừng ông Đồ một cái.

Trình Nam tính tình không tốt, ông Đồ không dám chọc vào cậu.

Không còn cách nào khác, ông Đồ chỉ đành bỏ về một mình.

Trình Nam thấy ông Đồ đi rồi liền hỏi Hướng Nam: "Tôi đi mua đồ ăn sáng, anh muốn ăn gì?"

"Thế nào cũng được." Hướng Nam sợ Trình Nam lát nữa đóng cửa sẽ đánh thức bọn nhỏ nên đặt chìa khóa xuống, đi tới cầm lấy tay nắm cửa, bảo Trình Nam: "Nếu không tôi sẽ nấu ít cháo, cậu đi mua mấy cái màn thầu gì đó cho bọn trẻ. Bánh quẩy nóng, đừng mua."

"Được."

Trình Nam hôn lên trán Hướng Nam một cái rồi vui vẻ rời đi.

Hướng Nam nhìn cậu đi xa dần, lắc đầu khẽ cười, kéo chốt cửa, định nhẹ nhàng đóng cửa lại. Không ngờ một bàn tay đột nhiên thò ra dọa y nhảy dựng.

Cửa bị đẩy mạnh mở ra.

Một người mặc quần áo bệnh nhân như cơn gió lao vào, thấy cửa phòng Trình Nam để mở liền đi thẳng vào rồi "rầm" một tiếng.

Cửa bị khóa trái lại.

Hướng Nam còn chưa kịp phản ứng, chân sau của Trình Nam đã bước vào

Trình Nam vừa vào cửa liền chửi "đệt" một tiếng, đi tới trước cửa phòng mình, đập "rầm rầm rầm" thật mạnh, giận dữ mắng: "Mẹ nó, a Triết đáng chết, ông đây không hoan nghênh cậu, cút mau cho tôi!"

Hả......

Thường Triết.......

Thường Triết?!

Hướng Nam trợn tròn mắt, há miệng đưa tay, còn chưa kịp tiến lên cản Trình Nam lại thì đột nhiên có một người không quen biết cũng chui vào trong nhà bọn họ.

"Tên bệnh kia là người nhà mấy người hả?"

Người kia kéo Hướng Nam, rất tức giận, chỉ cửa rồi ầm ĩ: "Ngồi xe không chịu trả tiền! Còn càng gọi lại thì càng chạy! Cậu định thế nào?"

Cái chuyện gì với chuyện gì thế này?

Hướng Nam còn chưa kịp đáp lời, ông Đồ đi rồi đột nhiên chui vào góp vui, kéo Hướng Nam: "Hướng Nam, cậu theo tôi đi thăm cậu chủ nhỏ đi."

"Hả? Tôi....."

"Cậu Triết có phải ở đây không?"

Wow

Lại thêm một đám người thở hổn hển tới.

Một người hỏi Hướng Nam, một người gõ cửa phòng, còn chưa đợi Hướng Nam gật đầu đã lại có một người chạy ra ngoài gọi điện thoại.

Người tới quá đông, căn phòng khách nhỏ giống như muốn nổ tung.

Anh một câu tôi một câu, cộng thêm tiếng gõ cửa "rầm rầm rầm", Hướng Nam bị quay như chong chóng, định lên tiếng thì không ngờ cửa một gian phòng khác trong nhà bật mở.

Hai đứa nhỏ nửa tỉnh nửa mê cùng Cao Hách bảo bối mơ mơ màng màng thò đầu ra.

Hướng Nam thấy Cao Hách cũng ở đây thì rất bất ngờ.

Hướng Nam gạt tay ông Đồ ra định lên tiếng, nào ngờ trong phòng Trình Nam đột nhiên truyền ra tiếng đồ đạc rơi vỡ. Mọi người khựng lại, Trình Nam nhíu mày, tất cả lại càng ầm ĩ hơn nữa.

"Đủ rồi!"

Hướng Nam bị làm phiền quá mức, trực tiếp bùng nổ.

"Ông Đồ, ông đi về!"

"Thế nhưng Hướng Nam, cậu chủ nhỏ cậu ấy...."

"Đi về!"

Hướng Nam chỉ tay ra ngoài, ông Đồ chẳng còn cách nào khác đành bực bội rời đi.

"Trình Nam, cậu đi mua đồ ăn sáng."

"Vậy....."

Hướng Nam trợn mắt, Trình Nam liền im bặt.

"Được." Trình Nam tôn trọng chỉ thị của Hướng Nam, hai tay đút túi, đi qua nói nhỏ: "Nếu lúc tôi về cậu ta còn chưa ra thì cậu ta chết chắc đấy!"

Trình Nam nói xong liền rời đi.

Hướng Nam trả tiền xe hộ Thường Triết.

Hai người vệ sĩ kia được Hướng Nam "mời" ra sofa ngồi.

Hướng Nam bảo hai đứa nhỏ phải làm gì.

Hai đứa bé nghe xong lập tức rút đầu lại.

Cao Hách thấy Hướng Nam lại đi qua gõ cửa, cảm thấy ồn ào nên lầm bầm: "Trên đời này có một thứ gọi là chìa khóa....'

Tiếng Cao Hách không lớn, Hướng Nam nghe xong liền bừng tỉnh: Đúng rồi.

Hướng Nam vội vàng tìm trong ngăn kéo ở kệ tủ để TV.

Cao Hách bảo bối "mộng du" xong, lắc lắc đầu, đóng cửa tiếp tục ngủ.

Hướng Nam mở cửa vào phòng, phát hiện ống tiết kiệm Trình Nam mua về để trên giá sách đã vỡ nát.

Tiền xu cùng mảnh vỡ của chiếc bình văng tung tóe trên nền đất. Thường Triết ngồi trên sàn nhà, dựa lưng vào thành giường, ngẩn ngơ nhìn đồng đồ kia.

"Cậu sao vậy?" Hướng Nam khẽ đóng cửa lại, cẩn thận tránh những mảnh vỡ mà đi tới trước mặt cậu, quỳ xuống, nhỏ giọng hỏi: "Có làm mình bị thương không?"

Hướng Nam cầm lấy tay y kiểm tra, mười đầu ngón tay vẫn lành lặn.

Hướng Nam thấy Thường Triết như vậy, cũng không biết bản thân có thể làm gì.

Y chỉ thở dài một hơi rồi lắc đầu, đứng dậy lấy sọt giấy lại, dọn dẹp các mảnh vỡ, sau đó nhặt mấy đồng tiền xu kia lên, đếm thử thì thấy thiếu mất mấy đồng.

Hướng Nam tìm quanh tất các các khe tủ, nhưng không tìm thấy gì cả.

Đây là tiền xu từ các quốc gia khác nhau trên thế giới, là một người bạn lúc trước tặng cho Trình Nam.

Hướng Nam đếm lại, số lượng thật sự không đủ. Trình Nam quay về phát hiện ra khẳng định sẽ nổi điên. Hướng Nam nhìn quanh bốn phía, không tìm được, có chút hoảng hốt.

Nếu không, tìm cách giấu diếm trước khi cậu trở về.

Hướng Nam biết Trình Nam mua ống đựng tiền này ở đâu.

Y định bây giờ chạy đi mua một cái giống hệt thay thế cái cũ rồi cho tiền xu vào, coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả.

Dù sao....

Tiền xu trong ống đựng tiền thì có lắc lên thế nào thì cũng tạo ra tiếng động như nhau.

Hơn nữa, Trình Nam sẽ không vô cớ mà đổ ra đếm lại từng cái.

Hướng Nam quyết định như vậy, vội vàng cất tiền xu vào ngăn tủ, để sọt giấy vào chỗ cũ rồi đi ra.

Hướng Nam vừa đóng cửa phòng lại, người vệ sĩ vừa kết thúc một cuộc điện thoại rất dài kia đi tới cản y đang định ra ngoài lại.

Người vệ sĩ kia cung kính nói: "Ông chủ Thường của chúng tôi muốn gặp anh."

Hướng Nam ngẩn người, nhìn hai người vệ sĩ ngồi ở sofa đã đứng lên, đành gật đầu.

QQ: Hai chương tiếp tối sẽ post nha ^^  

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co