Chưa đặt tiêu đề 8
CHƯƠNG 1: BÔNG HỒNG TRONG PHÒNG THÍ NGHIỆM
Năm Tả Ương lên bảy tuổi, cô không biết búp bê Barbie có mùi vị thế nào, cũng không biết những công viên giải trí ngoài kia trông ra sao. Thế giới của cô gói gọn trong căn biệt thự ngoại ô ngập tràn mùi dung dịch Formalin và những cuốn sách dày cộp về giải phẫu học của mẹ cô — Tả Anh.
Tả Anh lúc đó là giáo sư trẻ tuổi nhất của Đại học Hoàn Dương, ngôi sao sáng chói của giới chính trị và pháp luật. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một người phụ nữ tri thức, đoan trang, một người mẹ đơn thân mẫu mực. Nhưng chỉ có Tả Ương biết, dưới lớp da hoàn hảo đó là một con quái vật lạnh lùng đến tột cùng.
"Ương Ương, lại đây với mẹ."
Tả Anh ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn tuýp chiếu rọi góc nghiêng thanh tú nhưng lạnh lẽo của bà. Trên bàn không phải là giáo án, mà là một chú thỏ trắng đang thoi thóp, bụng đã bị rạch một đường gọn gàng.
Tả Ương bảy tuổi bước đến, gương mặt nhỏ nhắn không chút sợ hãi, đôi mắt đen láy phẳng lặng như mặt hồ không gió. Sự lạnh lùng này, cô thừa hưởng hoàn toàn từ mẹ.
"Con thấy gì?" Tả Anh dịu dàng hỏi, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn.
"Nhịp tim của nó đang chậm lại. Áp lực máu giảm, cơ thể đang mất nhiệt." Tả Ương trả lời, giọng nói non nớt nhưng đều đều, không một chút gợn sóng.
Tả Anh mỉm cười. Bà đứng dậy, từ phía sau ôm lấy bả vai gầy nhỏ của con gái. Cái ôm ấy siết rất chặt, chặt đến mức khiến Tả Ương cảm thấy nghẹt thở. Tình yêu của Tả Anh là như vậy — nó giống như một chiếc lồng bằng vàng, vừa ấm áp vừa sặc sụa mùi giam cầm. Bà cúi đầu, ghé sát tai con gái, hơi thở ấm nóng nhưng lời nói lại khiến người ta nổi gai ốc:
"Ngoan lắm. Bảo bối của mẹ là thông minh nhất. Con phải nhớ kỹ cảm giác này, quyền sinh tử của một sinh mệnh nằm trong tay con. Khi con cắt đứt dòng chảy của nó, con chính là Thần."
Tả Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của Tả Ương, ép cô tự tay cầm lấy dao phẫu thuật, đâm sâu vào tim chú thỏ. Dòng máu ấm nóng bắn lên má Tả Ương. Tả Anh không lau đi, bà dùng ngón cái quệt lấy vệt máu đó, đưa lên môi mình liếm nhẹ, ánh mắt nhìn con gái ngập tràn sự cuồng nhiệt và chiếm hữu dị dạng.
"Mẹ yêu con, Ương Ương. Mẹ sẽ nhào nặn con thành tác phẩm nghệ thuật hoàn hảo nhất của cuộc đời mẹ. Con sẽ không bao giờ rời xa mẹ, đúng không?"
Tả Ương nhìn vào đôi mắt sâu hoắm của mẹ, khẽ gật đầu: "Vâng, mẹ."
Lúc đó, Tả Ương chưa hiểu hết định nghĩa của từ "biến thái". Cô chỉ biết, tình yêu của mẹ là những vết lằn đỏ trên cổ tay mỗi khi cô làm sai, là những nụ hôn sâu quá mức tình mẫu tử vào mỗi buổi đêm, và là sự thao túng tuyệt đối khiến cô không thể thở nổi nếu thiếu bà.
CHƯƠNG 2: MÓN QUÀ SINH NHẬT ĐẪM MÁU
Năm mười hai tuổi, Tả Ương bắt đầu bộc lộ thiên phú phá án đáng sợ, một phần nhờ vào sự "huấn luyện" đặc biệt của Tả Anh. Nhưng cũng chính năm này, Tả Ương nhận ra mẹ mình không chỉ nghiên cứu cái chết — bà chính là kẻ tạo ra cái chết.
Hôm đó là sinh nhật của Tả Ương. Khi cô đi học về, căn nhà tối om. Trên bàn ăn ở phòng khách thắp một ngọn nến duy nhất, đặt cạnh một chiếc hộp quà thắt nơ hồng xinh xắn.
Tả Anh bước ra từ bóng tối, mặc một chiếc váy lụa màu đỏ rượu vang, mái tóc búi cao quý phái. Bà ôm lấy Tả Ương từ phía sau, đặt một nụ hôn lên gò má bắt đầu trổ mã phổng phao của con gái.
"Chúc mừng sinh nhật, bảo bối của mẹ. Mở quà đi, đây là thứ con muốn nhất."
Tả Ương mở hộp quà. Bên trong là một tập hồ sơ và một chiếc lọ thủy tinh chứa một ngón tay áp út đeo nhẫn cưới bằng vàng.
Tập hồ sơ ghi rõ thông tin của gã đàn ông hàng xóm — kẻ ba ngày trước đã đứng ở ban công nhìn trộm Tả Ương tắm, và buông những lời cợt nhả khi cô đi ngang qua. Gã đã mất tích hai ngày nay.
"Hắn dám dùng ánh mắt bẩn thỉu đó nhìn tác phẩm của mẹ." Tả Anh áp sát mặt vào cổ Tả Ương, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ say mê pha lẫn chút ghen tuông điên cuồng. "Mẹ đã cắt lưỡi hắn, móc mắt hắn, và đây là ngón tay hắn dùng để chỉ vào con. Mẹ tặng nó cho con."
Tả Ương nhìn ngón tay trong lọ, rồi nhìn sang mẹ mình. Trong lòng cô, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng cùng lúc đó, sự lạnh lùng và lý trí tột độ được di truyền từ Tả Anh lại trỗi dậy. Cô không khóc, không hét lên. Cô ngước mắt nhìn người phụ nữ điên rồ trước mặt.
"Mẹ xử lý cái xác ở đâu?" Tả Ương hỏi, giọng bình thản đến đáng sợ.
Tả Anh sững sờ một giây, rồi bật cười lớn. Bà ôm chầm lấy Tả Ương, siết chặt đến mức xương sườn cô đau nhói. Bà hôn liên tục lên tóc, lên trán, lên môi cô.
"Ôi, Ương Ương của mẹ... con đúng là đứa trẻ do một tay mẹ tạo ra! Con không sợ mẹ, con đang bảo vệ mẹ đúng không?" Tả Anh nheo mắt cười, ánh mắt tràn đầy sự thỏa mãn của một kẻ thao túng thành công. "Đừng lo, mẹ là chuyên gia mà. Cảnh sát sẽ không bao giờ tìm thấy hắn."
Nhưng Tả Anh không biết rằng, ngay từ khoảnh khắc đó, hạt giống phản kháng đã được gieo vào lòng Tả Ương. Sự thông minh của Tả Ương không chỉ dùng để tiếp thu kiến thức của mẹ, mà còn để nhìn thấu sự biến thái độc hại ấy. Cô yêu mẹ, một tình yêu bị bóp méo bởi mười mấy năm thao túng, nhưng cô cũng kinh tởm bà.
"Con sẽ giúp mẹ giữ bí mật," Tả Ương dựa vào vai mẹ, đôi mắt nhìn vào bóng tối, lạnh lẽo và kiên định, "Cho đến khi con đủ lông đủ cánh."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co