Chương 9
Tên truyện: Không lối thoát
Đăng tại wattpad.com
Tác giả: Huyết Hải Diên
Cảnh báo:"ĐỨA KHỐN NẠN NÀO DÁM CHUYỂN VER, ĐẠO Ý TƯỞNG THÌ CỨ XÁC ĐỊNH LÀ LÀM CHÓ NHÀ TAO!!!"
23/07/2025
Mahiru gập người xuống khi dị vật nóng rẫy rung mạnh trong hậu huyệt. Bắp đùi anh run rẩy, ngón chân bấu chặt lấy mặt bàn, cơ thể rướn lên theo từng nhịp rung khiến sống lưng anh cong lại thành một đường duyên dáng mà yếu ớt.
Tsukina cúi xuống, cẩn thận gỡ cây bút lông ra khỏi miệng anh, đầu bút dính nước bọt trượt qua môi. Ngay lập tức, tiếng rên của Mahiru thoát ra rõ ràng hơn, khản đặc mà day dứt.
"A... aahh... ư... ư..."
Cô mỉm cười, đặt bút sang một bên, bàn tay mảnh mai khẽ chạm lên cổ anh, nghe những âm thanh tuyệt vọng mà đắm chìm kia vang vọng trong phòng, đôi mắt tím biếc ánh lên niềm vui tàn nhẫn.
"Giỏi lắm, Mahiru... cứ như vậy mà rên thật to lên cho tôi nghe."
Anh khẽ nghiêng đầu, mí mắt khép hờ, má đỏ bừng, để mặc bản thân run rẩy, phát ra từng tiếng rên rỉ rõ ràng hơn, tha thiết hơn, như một minh chứng hoàn hảo cho sự khuất phục của anh dưới tay cô.
Mahiru đã không còn đếm nổi bao nhiêu lần tinh dịch từ cơ thể anh trào ra nữa. Từng đợt khoái cảm dồn dập nối tiếp nhau, đến mức cả người anh mềm oặt, tay chân rã rời, chỉ còn biết để hơi thở đứt quãng kéo lê trên sàn gỗ mát lạnh.
Cuối cùng, khi anh chẳng còn chút sức lực nào để run rẩy, khi dương vật anh đã mềm xuống, rũ rượi, rỉ ra những vệt dịch thể trắng đục kéo dài rớt loang lổ dưới chân, Tsukina mới chịu buông tha.
Cô chậm rãi rút dương cụ giả ra khỏi hậu huyệt sưng đỏ, âm thanh trơn ướt vang lên khe khẽ. Nhưng chưa để anh kịp thở, bàn tay thon dài của cô đã cầm một quả cầu thủy tinh trong suốt, mát lạnh, nhét sâu vào bên trong anh. Mahiru khẽ nấc lên một tiếng yếu ớt khi mị thịt nóng bỏng, ướt át co thắt lại, bọc lấy quả cầu lạnh giá ấy, giữ nó nằm yên nơi sâu kín nhất.
Tsukina hơi cúi người, vỗ nhẹ lên cặp mông rắn chắc, săn gọn của anh mấy cái, ngón tay còn đè khẽ lên, xác nhận quả cầu đã ổn định bên trong, mới thỏa mãn kéo một tấm chăn dày đắp lên tấm lưng trần ướt đẫm mồ hôi của anh.
Mahiru chỉ còn hơi thở mỏng manh, mái tóc dài đỏ rực xõa ra trên sàn, ẩm ướt và rối bời. Tsukina nhẹ nhàng nằm xuống cạnh anh, bàn tay chậm rãi vuốt lấy một lọn tóc mềm ấy, ngắm nhìn thật lâu rồi cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên, như một sự tuyên bố chủ quyền thầm lặng.
Mahiru lúc này đã chìm sâu vào giấc ngủ, vẻ mặt yên bình, hàng mi dài rợp xuống che đi đôi mắt từng ánh lên đau đớn và khoái cảm. Tsukina mỉm cười, siết tay ôm trọn lấy anh vào lòng, hơi thở của cả hai hòa lẫn, cùng nhau chìm vào giấc ngủ giữa căn phòng rực sáng nhưng lại bình yên lạ thường.
Trong cơn ngủ mê man, Mahiru bên dưới lớp chăn ấm áp và cánh tay mềm mại của Tsukina dường như cũng không hoàn toàn yên bình.
Anh trôi dạt trong một giấc mơ nửa thực nửa hư, nơi ánh sáng mờ ảo phủ kín căn phòng, nơi có mùi hương hoa nhàn nhạt mà anh đã quen thuộc... mùi của cô. Trong mơ, anh cảm thấy toàn thân như đang bồng bềnh trên sóng, nhẹ tênh nhưng lại bị kéo chặt xuống bởi những sợi dây vô hình, nóng và nặng nề.
Anh thấy chính mình quỳ trên sàn, như lúc nãy, dây trói hằn sâu vào da, đau đớn rát bỏng nhưng cũng khiến anh không thể không rùng mình. Anh thấy mình nhìn vào đôi mắt tím của cô, đôi mắt ấy lạnh lùng mà dịu dàng, không cho anh một đường lui, cũng không để anh có thể tự do. Và anh không hiểu sao... giữa những sợ hãi, tủi nhục, vẫn có một thứ gì đó âm ỉ cháy lên trong lồng ngực, một thứ gì đó vừa đớn đau, vừa ngọt ngào, như sợi móc sắc bén ghim sâu vào tim.
Anh muốn khóc. Trong mơ, anh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, muốn kêu nhưng tiếng chỉ vỡ ra thành rên rỉ khản đặc, yếu ớt và nhục nhã. Anh vừa muốn chạy thoát, vừa muốn chìm vào vòng tay ấy. Anh ghét cách cô nhìn mình như món đồ, như tác phẩm điêu khắc... nhưng cũng không chịu nổi ý nghĩ rằng cô quay lưng đi, không cần anh nữa.
Bàn tay cô trong mơ lướt dọc sống lưng anh, lạnh lạnh nhưng dịu dàng đến mức khiến tim anh run lên. Những ngón tay ấy chạm vào vết dây hằn đỏ, và anh khẽ rùng mình, không rõ là đau hay là dễ chịu.
Cảm giác ấy dày vò anh, kéo căng trái tim anh giữa tuyệt vọng và khát khao. Trong giấc mơ, anh nghe giọng cô, nhỏ và xa xăm, gọi tên anh thật khẽ.
"Mahiru, ngoan... đừng sợ..."
Anh như đứa trẻ bị ru ngủ bằng lời dỗ dành ấy, hàng mi khẽ rung, giọt lệ chảy ra khóe mắt. Trái tim anh nặng trĩu mà lại nhẹ bẫng, cuộn tròn trong ấm áp, dù biết đó là xiềng xích, anh vẫn không dám buông ra.
Khi anh dần chìm sâu hơn, cơn mơ vỡ thành từng mảng ánh sáng tím nhạt, bàn tay ấy vẫn ôm lấy anh, hơi thở của cô hòa lẫn vào tóc anh. Và trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ... dù có là món đồ, là tù nhân của cô, anh cũng không chắc mình còn có thể buông tay được nữa.
...
Ánh chiều dịu nhẹ hắt qua khung cửa sổ, rọi xuống phòng khách phủ thảm mềm, nơi Tsukina ngồi thong thả trên chiếc ghế bành sang trọng. Chiếc bàn trà gỗ tối màu đặt trước mặt, trên đó bày một ấm trà sứ và đĩa bánh ngọt xinh xắn.
Dưới chân cô, Mahiru đang ngồi quỳ, trần trụi, hoàn toàn phó mặc. Mái tóc đỏ dài được tết lại lệch sang một bên, nhưng vài lọn đã bung ra, rối bời hòa với tóc mai ướt đẫm mồ hôi dán trên gò má tái nhợt. Trên đầu anh, một chiếc băng đô màu đỏ gắn tai động vật mềm mại, xinh xắn mà trớ trêu cài hờ, hơi lệch như muốn rơi xuống nhưng vẫn ngoan ngoãn bám lại, khiến dáng vẻ của anh càng thêm khêu gợi, yếu đuối.
Một vòng cổ da đen ôm sát cổ anh, từ đó sợi xích mảnh nối thẳng đến tay ghế nơi Tsukina ngồi, chỉ cần cô khẽ nhúc nhích, nó lập tức kéo căng, khiến anh bất giác run lên. Cổ tay và mắt cá chân anh đều bị buộc bằng những dải lụa đỏ mềm mại, trông như trang trí nhưng cũng trói chặt đủ để anh chẳng thể tự ý cử động, để nhắc nhở anh rằng mình không thể tùy tiện bỏ chạy... mà thật ra anh cũng không có ý định đó.
Phía sau, từ hậu huyệt khép mở ẩm nóng của anh, quả cầu thủy tinh trong suốt được lấy ra nhưng lại bị cắm sâu vào bên trong là một chiếc gậy mát xa rung đều, đầu gắn đuôi thú đỏ rực lông mềm mượt, lúc anh hơi dịch người, cái đuôi lắc lư, cọ vào đùi và thảm, phát ra thứ âm thanh khe khẽ như trêu chọc.
Mahiru gục đầu xuống, hơi thở gấp, hai vai khẽ run theo từng nhịp rung len lỏi sâu trong cơ thể, khiến cơ bụng anh co giật từng hồi. Dù vậy, anh vẫn cố ngồi im, giữ tư thế quỳ ngoan ngoãn dưới chân cô, như một bức tượng sống.
Tsukina khoan thai bưng tách trà lên, hớp một ngụm, mắt lướt qua thân thể nam tính rắn rỏi của anh với ý cười nhẹ, rồi chậm rãi cúi người xuống. Một tay cô nâng cằm anh lên, ép anh nhìn thẳng vào mắt mình, tay kia cầm một miếng bánh, chầm chậm dí sát môi anh.
Anh hé miệng, lúng túng cắn lấy miếng bánh, răng va vào đầu ngón tay cô khiến cô bật cười khẽ. Dù ngượng ngùng, anh vẫn ngoan ngoãn nuốt xuống, miếng tiếp theo lại được cô đút đến.
Cứ thế, cô đút cho anh từng miếng bánh, đôi khi lại chạm đầu ngón tay vào môi anh, quệt một chút kem rồi cúi xuống liếm đi. Mỗi lần gậy mát xa trong cơ thể anh rung mạnh hơn, cái đuôi lại quẫy lên, anh khẽ rên "ư..." trong cổ họng, nhưng không dám làm lớn hơn.
Cô mỉm cười nhẹ, những ngón tay thon thả vuốt ve dọc theo đường quai hàm sắc nét của anh, đến tận cằm, buộc anh phải ngẩng lên đối diện ánh mắt tím biếc của cô.
"Hư quá. Ăn mà để bẩn môi thế này..."
Giọng cô như trêu chọc, nhưng cái liếm cuối cùng trên môi anh lại kéo dài hơn cần thiết.
Anh nuốt từng miếng, vừa xấu hổ, vừa bối rối. Đôi lúc, khi bàn tay cô lén siết mạnh đùi anh hơn mức cần thiết, anh khẽ rên một tiếng khàn đặc, tiếng rên bị nuốt vào cổ họng, như một phản xạ cấm kỵ.
Tsukina đặt tách trà xuống bàn, nghiêng người ghé sát tai anh, thở một hơi dài, nóng bỏng: "Lần sau... anh định cắn tôi nữa không, hửm, Mahiru?"
Mahiru chớp mắt, cúi đầu, hai tay bất lực giật giật trong dải lụa trói. Anh không đáp, chỉ lắc khẽ, thở dồn dập. Cô bật cười rất khẽ, ngón tay vuốt dọc gáy anh, rồi lại đút cho anh miếng bánh cuối cùng, chậm rãi như ban ơn.
Đến tận khi hoàng hôn chuyển dần sang đêm, căn phòng chỉ còn tiếng tách tách của kim đồng hồ, mùi trà nhè nhẹ, và hơi thở run rẩy của Mahiru bên cô, dịu dàng mà nóng bỏng, như một nghi lễ ràng buộc kéo dài bất tận.
...
Khi buổi trà chiều kết thúc, Tsukina đặt nốt tách trà lên bàn, ngón tay thoáng mơn man lướt dọc theo sợi xích, rồi nở nụ cười vừa hài lòng vừa đắc ý. Cô nghiêng người tháo dần từng dải lụa quấn nơi cổ tay, mắt cá của Mahiru, cởi cả vòng cổ gắn xích, để anh được tự do phần nào. Mái tóc đỏ tết lệch của anh cũng được cô tháo ra, để từng lọn xõa xuống bờ vai, quyện lấy làn da ướt đẫm mồ hôi, chỉ còn chiếc gậy rung cắm sâu trong hậu huyệt vẫn chưa hề được lấy ra. Chiếc đuôi đỏ mềm mại gắn trên gậy vẫn quẫy nhẹ mỗi khi anh cử động, ngoe nguẩy như trêu ngươi.
Tsukina nắm lấy một lọn tóc ẩm ướt của anh, kéo nhẹ. Mahiru ngoan ngoãn bước theo, cơ thể trần trụi, đầu cúi thấp, hai má ửng đỏ, bước chân khập khiễng bởi từng đợt rung trong người khiến anh run lên từng chập.
Cánh cửa phòng tắm đóng lại, làn hơi nóng ẩm và hương tinh dầu thoang thoảng xông thẳng vào mặt. Cô bật vòi sen để dòng nước ấm xối xuống, cả hai lõa thể cùng đứng dưới làn nước, để những mồ hôi và bụi bặm bị cuốn trôi. Tsukina không nói gì, chỉ vòng tay ra sau lưng Mahiru, áp sát vào tấm lưng rộng của anh, từng khoảng da thịt mềm mại của cô chạm vào cơ bắp rắn chắc của anh, làm anh càng thêm căng thẳng.
Cô dịch người vòng ra trước, để bầu ngực đầy đặn cọ vào người anh, hơi thở phả lên hõm cổ anh nóng bỏng, rồi cúi đầu liếm mút lấy một bên đầu ti đã dựng cứng của anh. Cái lưỡi mềm mại quấn quanh, đôi môi mút nhẹ, trong khi tay cô bóp nhẹ bên kia, khiến Mahiru rên khẽ qua kẽ răng, dương vật vốn chỉ hơi cứng giờ bắt đầu căng phồng, run rẩy trước mắt cô.
Nhưng ngay khi anh tưởng rằng mình sẽ được giải thoát, cô lại chậm rãi nắm lấy mái tóc đỏ xõa của anh, kéo xuống, bắt anh quỳ. Nước ấm dội xuống vai anh, những giọt nước chảy dọc gò má và môi anh.
Tsukina dựa lưng vào tường, khẽ vén chân lên, đôi mắt tím biếc nhìn xuống anh, giọng trầm trầm ra lệnh: "Biết phải làm gì rồi chứ?"
Mahiru ngẩng mặt lên, đôi mắt lấp lánh trong làn hơi nước, rồi chậm rãi gật đầu. Đầu lưỡi anh thò ra, run rẩy chạm vào đùi trong mềm mại của cô, rồi từ tốn, kiên nhẫn liếm dọc lên cao, tới nơi hoa huyệt ẩm nóng đang hé mở, toát ra hương thơm nhục cảm nồng nàn.
Anh đưa tay bám lấy bắp đùi cô để giữ thăng bằng, mím môi một thoáng rồi há miệng ra, lưỡi luồn sâu hơn, vừa liếm vừa mút, chậm rãi, từng chút một như muốn hòa tan chính mình trong hương vị của cô. Tsukina khẽ rên một tiếng, tay cô đan vào tóc anh giữ chặt, hông hơi chuyển động theo từng nhịp liếm của anh, gương mặt cô lộ ra sự hài lòng xen lẫn dục vọng.
Tiếng nước rào rào và tiếng thở gấp quện vào nhau, trong làn hơi nóng mờ ảo, mái tóc đỏ xõa rũ ướt đẫm, cái đuôi đỏ sau lưng anh vẫn lắc lư, rung lên nhè nhẹ theo từng cú rùng mình, một cảnh tượng vừa nóng bỏng vừa đầy tính phục tùng khiến cô càng thêm mê đắm.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co