7
Cơn ghen tuông không biến Tyler thành một kẻ mất trí. Ngược lại, nó khiến cậu trở nên tỉnh táo và tàn nhẫn hơn bao giờ hết. Cậu không về nhà chất vấn Jasper, cũng không thể hiện bất kỳ thái độ khác thường nào. Đêm đó, khi Jasper trở về với vẻ mặt mệt mỏi và một lời xin lỗi qua loa vì "cuộc họp kéo dài", Tyler chỉ mỉm cười, giúp anh cởi áo khoác và chuẩn bị nước nóng cho anh tắm. Cậu thậm chí còn chủ động quyến rũ Jasper, kéo anh vào một cuộc yêu mãnh liệt, như thể dùng chính cơ thể mình để xác nhận lại quyền sở hữu và xóa đi hình bóng của người phụ nữ xa lạ kia.
Sáng hôm sau, khi Jasper đã đến công ty, Tyler bắt đầu kế hoạch của mình. Với kỹ năng và quyền hạn của một thư ký riêng, việc tìm hiểu thông tin về Amelia Windsor không phải là chuyện khó. Cậu chỉ mất chưa đầy một giờ để có trong tay toàn bộ hồ sơ của cô gái đó: con gái rượu của chủ tịch tập đoàn Windsor, lý lịch học tập xuất sắc, không có bất kỳ bê bối nào. Một tiểu thư hoàn hảo đúng như trong truyền thuyết. Và quan trọng hơn, Tyler phát hiện ra mối quan hệ làm ăn sâu sắc giữa hai tập đoàn, cùng với những tin đồn về một cuộc "liên hôn chính trị" đã được lan truyền trong giới thượng lưu.
Mọi mảnh ghép đã khớp với nhau. Tyler bật cười, một nụ cười lạnh lẽo không một chút hơi ấm. Cậu đã hiểu sự thay đổi của Jasper. Sự xa cách, những lời nói dối, tất cả không phải vì anh hết yêu cậu, mà vì anh đang cố gắng che giấu một bí mật. Một bí mật mà anh cho rằng cậu không đủ sức đối mặt. Jasper đang coi thường cậu, coi thường tình yêu của họ. Anh định một mình giải quyết mọi chuyện, và đẩy cậu ra khỏi thế giới thực sự của anh.
"Anh ngây thơ thật đấy, Jasper à," Tyler thì thầm với chính mình, ánh mắt dán vào màn hình máy tính hiển thị tấm ảnh Amelia đang mỉm cười dịu dàng. "Anh nghĩ anh có thể bảo vệ em sao? Hay anh đang sợ hãi?"
Quyết định được đưa ra trong tích tắc. Tyler sẽ không để Jasper tự mình đạo diễn vở kịch này. Cậu sẽ tham gia, với tư cách là một diễn viên chính.
Chiều hôm đó, Tyler bước vào văn phòng của Jasper, đặt một tập tài liệu lên bàn. "Thưa sếp, đây là hồ sơ về các đối tác tiềm năng cho dự án khu nghỉ dưỡng ở đảo Sentosa. Trong đó, tập đoàn Windsor đưa ra một đề nghị rất hấp dẫn."
Jasper cầm tập hồ sơ lên, cái tên Windsor đập vào mắt khiến tim anh giật thót. Anh ngước lên nhìn Tyler, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu bất thường nào đó trên gương mặt cậu, nhưng chỉ thấy một vẻ chuyên nghiệp hoàn hảo.
"Windsor sao?" Jasper cố giữ giọng bình thản. "Để tôi xem xét."
"Vâng ạ," Tyler đáp. "Nhân tiện, sáng nay tôi có nhận được một cuộc gọi từ thư ký của cô Amelia Windsor. Cô ấy nói cô ấy là vị hôn thê của anh, và muốn hẹn anh đi thử trang phục cho buổi tiệc từ thiện sắp tới."
Từng lời nói của Tyler như một nhát búa giáng mạnh vào đầu Jasper. Hôn thê? Amelia đã nói thẳng với thư ký của cậu sao? Toàn bộ cơ thể anh đông cứng lại, mặt trắng bệch, anh nhìn chằm chằm vào Tyler, không thốt nên lời. Bí mật lớn nhất của anh đã bị phơi bày một cách đột ngột và tàn nhẫn nhất, bởi chính người anh đang cố gắng che giấu.
Tyler nhìn thẳng vào mắt Jasper, vẻ mặt vẫn bình thản nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia nhìn sâu thẳm, vừa đau đớn, vừa thách thức. "Hôn thê? Jasper, có chuyện gì mà tôi chưa được biết không?" Cậu hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng sắc như dao, dồn Jasper vào góc tường, không cho anh bất kỳ lối thoát nào.
Không khí trong văn phòng trở nên đặc quánh, có thể dùng dao cắt được. Từng lời của Tyler, đặc biệt là hai chữ "hôn thê", xoáy sâu vào tâm trí Jasper như một mũi khoan. Anh chết lặng, bộ não thông minh thường ngày giờ đây trống rỗng, không thể nghĩ ra bất kỳ lời bào chữa nào. Khuôn mặt anh tái đi, ánh mắt bối rối nhìn chằm chằm vào Tyler, người vẫn giữ vẻ bình tĩnh đến đáng sợ.
"Sao... sao cậu biết?" Đó là câu duy nhất Jasper có thể thốt ra, giọng anh khàn đặc và yếu ớt. Lời thừa nhận gián tiếp này giống như đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang âm ỉ cháy trong lòng Tyler.
"Biết ư?" Tyler nhếch môi, tạo thành một nụ cười không cảm xúc. Cậu bước tới gần, chống hai tay lên bàn làm việc, cúi người xuống, đối mặt với Jasper ở khoảng cách cực gần. Ánh mắt cậu dán chặt vào anh, lạnh lẽo và sắc bén. "Điều buồn cười là, cả thế giới dường như đều biết trước tôi. Thư ký của cô ta gọi đến, xưng hô một cách tự nhiên như thể đó là chuyện hiển nhiên nhất trên đời. Anh định giấu tôi đến bao giờ? Đến khi thiệp cưới được gửi đến tận tay tôi sao, Jasper?"
Giọng Tyler không hề lớn tiếng, nhưng sự bình tĩnh đó lại mang một sức nặng ghê gớm, khiến Jasper cảm thấy khó thở. Anh cảm nhận được cơn giận dữ, sự tổn thương và thất vọng đang cuộn trào sau vẻ ngoài điềm tĩnh đó.
"Tyler, nghe anh giải thích," Jasper vội vàng nói, cố gắng vươn tay ra nắm lấy tay cậu, nhưng Tyler đã rụt lại. "Chuyện không phải như cậu nghĩ. Đó là sự sắp đặt của gia đình anh. Anh không đồng ý!"
"Không đồng ý?" Tyler bật ra một tiếng cười khẩy, cay đắng. "Vậy cuộc hẹn ở quán cà phê hôm trước là gì? Cũng là sự sắp đặt sao? Anh nói dối tôi, Jasper. Anh hẹn hò với người phụ nữ đó sau lưng tôi. Anh đeo chiếc nhẫn tôi tặng, nhưng lại đi gặp mặt vị hôn thê của mình. Anh không thấy nực cười sao?"
Jasper sững sờ. Tyler đã biết cả chuyện đó. Hóa ra, mọi hành động lén lút của anh đều nằm trong lòng bàn tay của cậu. Cảm giác tội lỗi và bất lực bao trùm lấy anh.
"Anh chỉ muốn tìm cách giải quyết... Anh sợ cậu sẽ lo lắng, sẽ làm ra chuyện dại dột..." Giọng Jasper nhỏ dần, lý do của anh giờ đây nghe thật yếu ớt và vô dụng.
"Lo lắng?" Tyler đứng thẳng dậy, lùi lại một bước, khoanh tay trước ngực. Vẻ mặt cậu chuyển từ giận dữ sang một sự thất vọng sâu sắc. "Anh không tin tôi. Đó mới là vấn đề. Anh không tin tôi đủ sức đứng bên cạnh anh đối mặt với gia đình anh. Anh coi tôi là gánh nặng, là một đứa trẻ cần được bao bọc. Anh tự mình quyết định mọi thứ, gạt tôi ra khỏi cuộc đời thực sự của anh. Đó không phải là tình yêu, Jasper. Đó là sự thương hại."
Dứt lời, Tyler không nói thêm một câu nào nữa. Cậu xoay người, bước nhanh ra khỏi phòng làm việc, đóng sầm cửa lại. Tiếng "rầm" vang lên như một sự kết thúc, để lại Jasper một mình trong căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, cùng với mớ hỗn độn do chính anh tạo ra. Lần đầu tiên, anh cảm thấy một nỗi sợ hãi thực sự nỗi sợ mất đi Tyler mãi mãi.
Sự im lặng sau tiếng sập cửa đáng sợ hơn bất kỳ lời trách móc nào. Jasper ngồi bất động trong văn phòng, cảm giác trống rỗng và hoảng loạn. Lời nói của Tyler-"Đó không phải là tình yêu, Jasper. Đó là sự thương hại"-cứa sâu vào lòng anh hơn cả ngàn lưỡi dao. Anh đã sai. Anh đã sai khi nghĩ rằng mình có thể một mình giải quyết mọi chuyện, khi cho rằng sự bao bọc vụng về của mình là cách tốt nhất để bảo vệ cậu.
Cả buổi chiều hôm đó, Jasper như người mất hồn. Anh không thể tập trung vào bất kỳ tài liệu nào. Hình ảnh Tyler quay lưng bước đi, bóng lưng đầy cô độc và thất vọng ám ảnh tâm trí anh. Anh gọi cho Tyler nhiều lần, nhưng đáp lại chỉ là tiếng tút dài vô tận. Anh nhắn tin, những dòng giải thích và xin lỗi nối tiếp nhau, nhưng tất cả đều chỉ hiển thị trạng thái "đã gửi" mà không có dấu hiệu "đã xem".
Lần đầu tiên, Jasper cảm nhận được sự kiểm soát của mình đang sụp đổ. Anh luôn là người nắm đằng chuôi trong mọi mối quan hệ, kể cả với Tyler. Nhưng giờ đây, sợi dây liên kết giữa họ dường như đã bị chính anh cắt đứt.
Trời chập choạng tối. Jasper không thể ngồi yên được nữa. Anh vội vã rời khỏi văn phòng, lao xe về căn hộ chung của hai người. Anh hy vọng Tyler ở đó, dù là đang giận dữ, đang khóc, hay đang đập phá đồ đạc cũng được, miễn là cậu ở đó.
Nhưng khi cánh cửa mở ra, căn hộ tối om và lạnh lẽo. Không có một chút hơi người. Jasper bật đèn, gọi tên Tyler trong vô vọng. Mọi thứ vẫn ngăn nắp, không có dấu hiệu của một cơn thịnh nộ. Nhưng khi bước vào phòng ngủ, trái tim Jasper chùng xuống. Trên chiếc giường nơi họ từng quấn quýt bên nhau, va li của Tyler đã biến mất. Quần áo của cậu trong tủ cũng không còn. Trên chiếc bàn cạnh giường, chiếc nhẫn bạch kim của Tyler nằm trơ trọi, lóe lên một ánh sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn. Cậu đã rời đi, mang theo mọi thứ thuộc về mình và trả lại tín vật của họ.
Jasper khụy xuống bên giường, bàn tay run rẩy cầm lấy chiếc nhẫn. Nó lạnh ngắt, giống như trái tim anh lúc này. Sự ra đi trong im lặng của Tyler còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc đối đầu nào. Nó cho thấy một sự quyết tuyệt, một sự kết thúc không lời báo trước.
Đúng lúc đó, điện thoại của Jasper rung lên. Anh vội vàng bắt máy, hy vọng là Tyler. Nhưng giọng nói ở đầu dây bên kia lại là của Amelia.
"Jasper? Tôi biết giờ này làm phiền anh không phải lúc, nhưng cha tôi vừa gọi," giọng cô có chút lo lắng. "Ông ấy nói đã sắp xếp một bữa tối gặp mặt chính thức cho hai gia đình vào cuối tuần này. Cha mẹ tôi từ London cũng sẽ bay về. Mọi chuyện dường như đang được đẩy đi nhanh hơn tôi nghĩ."
Tin tức này như giọt nước làm tràn ly. Jasper cười một cách cay đắng và mệt mỏi. "Amelia, tôi nghĩ kế hoạch của chúng ta phải thay đổi rồi."
"Thay đổi? Ý anh là sao?"
"Tôi sẽ không giả vờ nữa," Jasper nói, giọng anh trở nên kiên định một cách bất thường. Anh đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đã lên đèn lộng lẫy. Anh đã mất Tyler vì sự hèn nhát của mình. Anh không thể tiếp tục lún sâu vào vũng lầy này được nữa. "Tôi sẽ nói chuyện thẳng thắn với ông nội. Tôi sẽ kết thúc tất cả."
"Anh điên rồi sao?" Amelia hốt hoảng. "Anh làm vậy sẽ gây ra chiến tranh đấy! Ông nội anh sẽ không tha cho anh đâu!"
"Tôi không quan tâm," Jasper đáp, giọng lạnh như băng. Anh đã mất đi thứ quý giá nhất rồi, còn gì để sợ nữa? "Nếu tôi phải chọn giữa việc làm một thằng cháu ngoan ngoãn và việc có cơ hội tìm lại anh ấy, thì câu trả lời đã quá rõ ràng. Cảm ơn cô, Amelia. Nhưng vở kịch này kết thúc tại đây thôi."
Nói rồi, Jasper cúp máy, mặc kệ những lời can ngăn của Amelia. Anh cầm lấy chiếc nhẫn của Tyler, siết chặt trong lòng bàn tay. Anh sẽ đến biệt thự nhà Cols ngay bây giờ, đối mặt với quyền lực tuyệt đối của ông nội. Lần này, anh sẽ không khuất phục. Anh sẽ chiến đấu, không phải để bảo vệ Tyler, mà để giành lại cơ hội được yêu cậu một lần nữa.
Chiếc xe của Jasper lao đi trong đêm, bỏ lại sau lưng ánh đèn hoa lệ của thành phố. Anh không suy nghĩ gì nữa, chỉ có một mục tiêu duy nhất: biệt thự của dòng họ Cols. Lần này, anh không đến với tư cách một người thừa kế vâng lời, mà là một người đàn ông đến để đòi lại tự do cho tình yêu của mình.
Vừa đến nơi, anh thậm chí không cần thông báo, cứ thế xông thẳng vào thư phòng của ông nội. Lão gia Cols đang ngồi đọc sách bên lò sưởi, thấy cháu mình bất ngờ xuất hiện với vẻ mặt giận dữ, ông chỉ chậm rãi đặt cuốn sách xuống.
"Xem ra cuối cùng cháu cũng có chút can đảm để đến gặp ta," ông nói, giọng bình thản đến lạ.
"Cháu muốn hủy bỏ cuộc hôn nhân này," Jasper nói thẳng, không một chút do dự. "Cháu sẽ không lấy Amelia Windsor."
"Ồ?" Lão gia nhướng mày. "Vì cậu thư ký nhỏ bé của cháu sao?"
Jasper sững sờ. "Ông... ông đã biết?"
"Ta biết mọi thứ diễn ra dưới mí mắt của ta, Jasper à," ông nội anh thở dài, đứng dậy đi lại phía quầy bar, rót một ly brandy. "Ta biết về chiếc nhẫn, về những chuyến công tác, về những đêm cậu ta ở lại căn hộ của cháu. Cháu nghĩ ta sắp đặt cuộc hôn nhân này chỉ vì lợi ích kinh doanh thôi sao?"
Ông quay lại, đưa ly rượu cho Jasper. "Ta làm vậy là để cho cháu một con đường lui, một cơ hội để lựa chọn cuộc sống mà một người thừa kế của gia tộc Cols phải sống. Nhưng xem ra, cháu đã lựa chọn con đường chông gai hơn."
"Cháu yêu cậu ấy," Jasper nói, giọng kiên quyết. "Đó không phải là lựa chọn, đó là sự thật. Và cháu sẽ không từ bỏ cậu ấy."
"Tình yêu?" Lão gia cười khẩy. "Tình yêu không thể giúp tập đoàn Cols đứng vững trước sóng gió. Tình yêu không thể duy trì huyết thống và danh dự của gia tộc này." Ông nghiêm mặt lại. "Nếu cháu kiên quyết hủy hôn, vậy thì được thôi. Nhưng từ ngày mai, mọi đặc quyền của cháu, từ vị trí CEO, thẻ tín dụng, căn hộ, xe cộ, tất cả sẽ bị thu hồi. Cháu sẽ rời khỏi đây với hai bàn tay trắng, không còn là người của nhà Cols nữa."
Đây là một đòn chí mạng. Mọi thứ Jasper có được đều gắn liền với cái tên này. Nhưng khi nghĩ đến việc mất Tyler mãi mãi, tất cả những thứ vật chất kia bỗng trở nên vô nghĩa.
"Cháu chấp nhận," Jasper nói, giọng nói chắc nịch hơn bao giờ hết. Anh đặt ly rượu chưa uống xuống bàn, cùng với chùm chìa khóa xe và chiếc ví của mình. "Cháu chỉ xin ông một điều. Đừng làm hại đến Tyler."
Ánh mắt lão gia Cols lóe lên một tia nhìn phức tạp, vừa có chút thất vọng, lại vừa có một nét tự hào thoáng qua. "Ta không hèn hạ đến mức đó. Cậu ta đã rời đi rồi. Tự đi mà tìm cậu ta về."
Nhận được lời hứa đó, Jasper không nói gì thêm. Anh cúi đầu chào ông nội lần cuối, rồi xoay người bước đi. Anh bước ra khỏi cánh cổng sắt rèn quen thuộc, lần đầu tiên trong đời cảm thấy nhẹ nhõm và tự do. Anh không còn gì cả, nhưng anh lại có tất cả: mục tiêu để phấn đấu và một người để tìm về. Bầu trời đêm đầy sao, dù lạnh lẽo, nhưng lại hứa hẹn một bình minh hoàn toàn mới. Giờ đây, thử thách thực sự của anh mới bắt đầu.
Trong khi đó, Tyler không hề đi xa. Cậu chỉ thuê một phòng khách sạn vô danh ở ngoại ô thành phố, tự nhốt mình trong đó. Cậu không khóc, cũng không đập phá. Cậu chỉ ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả bên dưới. Cậu rời đi không phải vì hết yêu, mà vì lòng tự trọng bị tổn thương quá lớn. Cậu cần một khoảng lặng để suy nghĩ, để quyết định xem mối quan hệ này có đáng để cậu đánh đổi lòng kiêu hãnh của mình hay không.
Sự im lặng bị phá vỡ bởi tiếng chuông điện thoại. Là một số máy lạ. Tyler định lờ đi, nhưng đầu dây bên kia kiên trì reo mãi. Cuối cùng, cậu cũng bắt máy.
"A lô?"
"Cậu là Tyler phải không?" Một giọng nói già nua nhưng đầy quyền uy vang lên. "Tôi là ông nội của Jasper Cols."
Tyler giật mình, ngồi thẳng dậy. Cậu không ngờ người đứng đầu gia tộc Cols lại trực tiếp gọi cho mình.
"Đúng vậy. Có chuyện gì không ạ?" Cậu cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
"Ta không có nhiều thời gian," lão gia nói thẳng. "Thằng cháu của ta vừa từ bỏ mọi thứ để chọn cậu. Nó đã rời khỏi gia tộc với hai bàn tay trắng. Ta chỉ muốn nói cho cậu biết điều đó. Nó xứng đáng có được một cơ hội, hay chỉ nhận lại sự im lặng của cậu, quyết định là ở cậu."
Nói rồi, ông cúp máy, không cho Tyler cơ hội trả lời.
Tyler ngồi chết lặng, chiếc điện thoại vẫn áp vào tai. Jasper... đã từ bỏ tất cả? Từ bỏ vị trí CEO, quyền thừa kế, cuộc sống giàu sang... chỉ vì cậu? Sự phẫn uất và tổn thương trong lòng cậu bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một cơn sóng cảm xúc mãnh liệt, vừa đau xót, vừa ngọt ngào đến nghẹt thở. Người đàn ông luôn tỏ ra hèn nhát, sợ sệt đó, cuối cùng đã vì cậu mà làm ra một chuyện kinh thiên động địa. Nước mắt mà cậu đã cố kìm nén bao lâu nay, cuối cùng cũng không thể ngăn lại được nữa, lặng lẽ lăn dài trên má.
Nước mắt lăn dài, nóng hổi, nhưng đây không phải là những giọt nước mắt của sự đau khổ hay tức giận. Đây là nước mắt của sự xúc động, của sự ngỡ ngàng khi nhận ra tình yêu mà Jasper dành cho mình còn lớn hơn cả những gì cậu có thể tưởng tượng. Chàng trai mà cậu luôn cho là hèn nhát, người đã chọn cách nói dối để che giấu, cuối cùng lại chọn cách đối đầu trực diện với cả gia tộc chỉ vì cậu. Sự hy sinh đó đập tan mọi nghi ngờ, mọi tổn thương trong lòng Tyler.
Không một chút do dự, Tyler lau vội nước mắt, vớ lấy chìa khóa và lao ra khỏi phòng khách sạn. Cậu không biết Jasper đang ở đâu, nhưng cậu biết mình phải tìm ra anh, ngay lập tức. Cậu bấm số của Jasper, nhưng điện thoại đã tắt máy, có lẽ đã hết pin hoặc bị chính anh tắt đi.
Tyler bắt một chiếc taxi, lòng nóng như lửa đốt. Cậu nên đi đâu bây giờ? Về căn hộ ư? Hay đến công ty? Não cậu quay cuồng. Cuối cùng, cậu quyết định đến nơi đầu tiên họ gặp nhau, cũng là nơi chứng kiến nhiều kỷ niệm nhất của họ tòa nhà của tập đoàn Cols. Cậu có một linh cảm rằng, nơi khởi đầu cũng có thể là nơi bắt đầu lại.
Khi chiếc taxi dừng lại trước sảnh chính của tòa nhà chọc trời, Tyler nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi co ro trên bậc thềm đá hoa cương lạnh lẽo. Là Jasper. Anh không còn mặc bộ vest Armani đắt tiền, chỉ có một chiếc áo sơ mi mỏng manh giữa đêm khuya se lạnh. Anh ngồi đó, đầu gục xuống giữa hai đầu gối, trông cô độc và lạc lõng đến đáng thương giữa cơ ngơi tráng lệ mà chỉ vài giờ trước còn thuộc về anh.
Tyler trả tiền taxi, chậm rãi bước đến. Tiếng giày của cậu vang lên trong không gian tĩnh lặng khiến Jasper ngẩng đầu lên. Thấy Tyler, đôi mắt anh sáng lên một tia hy vọng rồi lại vội vàng vụt tắt, thay vào đó là sự bối rối và tự ti.
"Tyler... Sao em lại ở đây?" Jasper đứng dậy, giọng nói có chút không chắc chắn. Anh vô thức lùi lại một bước, như thể không dám đối diện với cậu.
Tyler không trả lời. Cậu bước nhanh tới, vòng tay qua cổ anh và kéo anh vào một nụ hôn sâu. Một nụ hôn không có sự đòi hỏi hay trừng phạt, chỉ có sự tha thứ, nỗi nhớ và một tình yêu vỡ òa. Jasper sững sờ trong giây lát rồi cũng nhanh chóng đáp lại, vòng tay siết chặt lấy eo cậu như thể sợ rằng nếu buông ra, cậu sẽ lại biến mất.
Dứt khỏi nụ hôn, Tyler áp trán mình vào trán anh, cả hai cùng thở dốc trong đêm lạnh.
"Đồ ngốc," Tyler thì thầm, giọng khàn đi vì xúc động. "Đồ ngốc... Tại sao anh lại làm như vậy?"
"Vì anh không thể mất em," Jasper trả lời, giọng nói cũng run rẩy không kém. Anh đưa tay lên, vuốt nhẹ gò má vẫn còn vương dấu nước mắt của Tyler. "Không có em, tất cả những thứ đó đều vô nghĩa."
Nghe được câu trả lời mình mong muốn, Tyler bật cười trong nước mắt. Cậu lại siết chặt anh hơn. "Đi thôi," cậu nói. "Chúng ta về nhà."
"Nhưng anh..." Jasper ngập ngừng. "Anh không còn gì cả. Căn hộ đó..."
"Đó là nhà của chúng ta," Tyler cắt ngang một cách dứt khoát. "Chỉ cần có anh và em, đó chính là nhà."
Nói rồi, cậu nắm lấy tay Jasper, đan những ngón tay của họ vào nhau. Lòng bàn tay anh lạnh ngắt, nhưng cái nắm tay của cậu lại vô cùng ấm áp và vững chãi. Cả hai cùng nhau rời khỏi tòa nhà lộng lẫy, bỏ lại sau lưng cả một đế chế. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng hai người đàn ông đổ dài trên mặt đất, hòa vào làm một. Họ không có gì trong tay, nhưng họ lại có cả thế giới của nhau.
Họ không bắt taxi trở về. Thay vào đó, Tyler dắt tay Jasper đi bộ trên những con phố vắng người lúc nửa đêm. Cái nắm tay rất chặt, như để bù đắp cho những lo sợ và khoảng cách vừa qua. Đêm thành phố không còn vẻ hào nhoáng, xa cách mà trở nên gần gũi hơn bao giờ hết.
Họ trở về căn hộ mà Tyler đã thuê tạm. Nó chỉ là một căn phòng nhỏ, đơn sơ với những vật dụng tối thiểu, khác một trời một vực với căn penthouse xa hoa của Jasper. Nhưng khi cánh cửa đóng lại, không gian chật hẹp ấy lại mang đến một cảm giác ấm cúng lạ thường.
"Anh ngồi đi," Tyler nói, đẩy Jasper ngồi xuống mép giường, chiếc giường duy nhất trong phòng. "Để em đi lấy khăn cho anh."
Jasper ngoan ngoãn ngồi yên, đưa mắt quan sát căn phòng. Mọi thứ đều xa lạ, nhưng sự hiện diện của Tyler lại khiến anh cảm thấy bình yên. Anh thấy chiếc va li của cậu đặt ở góc phòng. Mọi chuyện vừa xảy ra không phải là một giấc mơ.
Tyler trở ra với một chiếc khăn ấm và một ly nước. Cậu không nói gì, chỉ quỳ xuống trước mặt Jasper, nhẹ nhàng lau đi những vệt bụi và sự mệt mỏi trên gương mặt anh. Động tác của cậu vô cùng dịu dàng, trân trọng.
Jasper nắm lấy bàn tay đang lau mặt cho mình. "Tyler," anh gọi tên cậu, giọng khàn khàn. "Anh xin lỗi."
"Em biết," Tyler đáp, ngước lên nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt không còn sự giận dữ, chỉ còn lại yêu thương và một chút xót xa. "Nhưng anh đừng xin lỗi nữa. Người nên nói lời cảm ơn là em. Cảm ơn anh, Jasper."
"Em xứng đáng với những điều đó."
"Không," Tyler lắc đầu, đặt chiếc khăn xuống. "Nhưng em sẽ không để anh phải hy sinh một mình. Từ giờ, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt."
Cậu nhướn người lên, đặt lên môi anh một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng đầy hứa hẹn. Nụ hôn không có dục vọng, chỉ có sự an ủi và cam kết cho một tương lai mới, nơi họ sẽ phải bắt đầu lại từ hai bàn tay trắng.
Sự dịu dàng của Tyler giống như một dòng nước ấm, từ từ thẩm thấu qua lớp băng giá của sự hoảng loạn và mệt mỏi trong Jasper. Anh để mặc cho Tyler chăm sóc mình, cảm nhận từng động tác ân cần của cậu. Khi Tyler quỳ gối trước mặt, lau mặt cho anh, Jasper không còn nhìn thấy một người thư ký đầy toan tính hay một người tình chiếm hữu nữa, mà chỉ thấy một người đàn ông đang dùng tất cả sự dịu dàng của mình để xoa dịu anh.
Anh nắm lấy tay cậu, và lời xin lỗi bật ra một cách bản năng. Nhưng câu trả lời của Tyler "Cảm ơn anh, Jasper" lại khiến trái tim anh rung động mạnh mẽ.
Trong không gian chật hẹp của căn phòng khách sạn rẻ tiền, dưới ánh đèn vàng vọt, khoảng cách giữa họ dường như bị xóa nhòa. Nụ hôn nhẹ nhàng Tyler đặt lên môi anh không còn mang theo sự trừng phạt hay đòi hỏi, nó chứa đựng sự tha thứ và một lời hứa không thành lời.
Sự kìm nén của Tyler cuối cùng cũng sụp đổ trước vẻ mặt yếu đuối và đầy tin tưởng của Jasper. Cậu kéo anh đứng dậy, ôm siết lấy anh rồi đẩy nhẹ về phía chiếc giường. "Jasper," cậu gọi tên anh, giọng nói khàn đặc vì ham muốn và cả những cảm xúc dồn nén. "Em muốn anh. Ngay bây giờ."
Jasper không nói gì, chỉ gật đầu. Đó là sự cho phép, là sự dâng hiến không chút do dự. Tyler hôn anh, lần này không còn là sự dịu dàng thăm dò nữa, mà là một nụ hôn chiếm đoạt, đầy mạnh bạo. Lưỡi cậu cuốn lấy lưỡi anh, khuấy đảo khoang miệng ấm nóng, cướp đi hết dưỡng khí và cả lý trí của Jasper.
Quần áo của Jasper bị xé toạc một cách thô bạo, từng chiếc cúc áo sơ mi đắt tiền văng ra tứ tung. Tyler đẩy anh nằm sấp xuống giường, để lộ ra tấm lưng trần quen thuộc và cặp mông tròn trịa, căng nẩy. Cậu không vội vàng, bàn tay to lớn vuốt ve dọc theo sống lưng anh, cảm nhận từng đốt xương sống đang khẽ run lên.
"Em sẽ không nhẹ nhàng đâu," Tyler thì thầm vào tai anh, hơi thở nóng rực phả lên vành tai nhạy cảm. "Em sẽ khiến anh phải nhớ kỹ, anh thuộc về ai."
Jasper chỉ úp mặt vào gối, hai tay nắm chặt lấy ga giường, cơ thể căng lên chờ đợi. Cậu không cần sự dịu dàng, cậu cần sự trừng phạt, cần sự chiếm hữu mãnh liệt này để khẳng định rằng mình vẫn còn được Tyler khao khát. Tyler dùng đầu ngón tay tách hai cánh mông của Jasper ra, dùng chút nước bọt của chính mình để làm chất bôi trơn rồi không chút báo trước mà đưa một ngón tay vào trong.
"A..." Jasper bật ra một tiếng rên khẽ, cơ thể co lại vì sự xâm nhập đột ngột. Lối vào chật hẹp cố gắng co rút lại để chống cự, nhưng ngay lập tức bị ngón tay của Tyler khuấy đảo một cách thô bạo. Một, rồi hai ngón tay thăm dò bên trong, nới lỏng huyệt khẩu nóng bỏng.
Khi cảm thấy Jasper đã dần quen với sự có mặt của mình, Tyler rút tay ra. Cậu nắm lấy hông anh, nâng nhẹ lên, để lộ ra lối vào đã hơi sưng đỏ và ươn ướt. Cậu đặt cự vật nóng cháy của mình ngay cửa huyệt, chỉ dùng quy đầu cọ xát qua lại, trêu chọc khiến Jasper phải khó chịu mà rên rỉ.
"Tyler... làm ơn..." Jasper van nài, giọng nói lạc đi vì dục vọng.
Nghe thấy lời cầu xin, Tyler mới mỉm cười hài lòng. Cậu giữ chặt lấy hông Jasper, rồi bất ngờ thúc mạnh một cú vào sâu tận cùng.
"Aah!" Jasper hét lên, cảm giác bị lấp đầy một cách căng trướng đến mức đau đớn nhưng lại vô cùng thỏa mãn khiến đầu óc anh trống rỗng. Cơ thể anh bị buộc phải cong lên theo hình dạng của cự vật đang chiếm hữu mình.
Tyler không cho anh thời gian để thích nghi. Cậu bắt đầu luật động, từng cú thúc đều mạnh mẽ, dứt khoát và đâm sâu vào điểm nhạy cảm nhất bên trong Jasper. Tiếng da thịt va chạm "bạch bạch" vang vọng khắp căn phòng nhỏ. Jasper bị đâm đến nỗi chỉ có thể úp mặt vào gối mà rên rỉ, hai chân run rẩy, cả người bị Tyler hoàn toàn khống chế. Cậu không thể làm gì khác ngoài việc đón nhận, đón nhận sự trừng phạt ngọt ngào mà Tyler ban cho.
"Nói đi, Jasper," Tyler vừa thúc vừa gằn giọng bên tai anh. "Nói cho em biết, anh là của ai?"
"Của em... ah... là của Tyler..." Jasper nức nở trả lời, những lời nói vỡ vụn theo từng nhịp thúc.
Sự phục tùng của Jasper càng kích thích thú tính trong Tyler. Cậu thúc nhanh và mạnh hơn nữa, hông va vào mông Jasper tạo ra những âm thanh dâm mỹ. Cuối cùng, với một cú đâm sâu hết cỡ, Tyler gầm lên một tiếng và bắn tất cả vào sâu bên trong cơ thể nóng bỏng của Jasper. Dòng tinh dịch nóng rực lấp đầy ruột non của anh, khiến Jasper cũng co giật kịch liệt, dương vật phía trước không cần chạm đến cũng phóng ra, làm bẩn một mảng ga giường.
Tyler gục xuống lưng Jasper, thở hổn hển. Cậu không vội rút ra, cứ giữ nguyên tư thế đó, cảm nhận cự vật của mình vẫn đang được lối vào của Jasper co bóp mút chặt.
Jasper nằm bất động, toàn thân mềm nhũn, tâm trí trống rỗng. Cơn khoái cảm mãnh liệt vừa qua đã cuốn đi tất cả mọi muộn phiền. Chỉ còn lại cảm giác được lấp đầy, được sở hữu một cách trọn vẹn.
Một lúc lâu sau, Tyler mới chậm rãi rút ra. Cậu lật người Jasper lại, ôm anh vào lòng. Cậu hôn lên trán, lên mí mắt, lên chóp mũi anh những nụ hôn vụn vặt, đầy yêu thương.
"Đừng bao giờ đẩy em ra xa nữa," Tyler thì thầm, giọng nói đã trở nên dịu dàng.
Jasper mệt mỏi gật đầu, rúc sâu vào lòng cậu, tìm kiếm hơi ấm. Trong căn phòng khách sạn bình dân, giữa những đổ vỡ và một tương lai vô định, hai tâm hồn cuối cùng cũng tìm thấy chốn bình yên duy nhất của mình: trong vòng tay của đối phương.
Sáng hôm sau, những tia nắng đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu những vệt sáng bụi bặm lên sàn nhà. Jasper cựa mình tỉnh giấc, cảm giác đầu tiên ập đến là cơn đau nhức ê ẩm từ phía sau và toàn bộ cơ bắp. Cơn đau rất thật, nhưng nó lại khiến anh cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ, như một lời nhắc nhở rằng mọi chuyện đêm qua không phải là giấc mơ.
Anh mở mắt, đập vào mắt là gương mặt đang say ngủ của Tyler. Cậu vẫn ôm chặt lấy anh, một cánh tay gác ngang eo anh đầy tính sở hữu ngay cả trong lúc ngủ. Hơi thở đều đặn của cậu phả vào tóc mai anh, ấm áp và bình yên. Jasper khẽ nhúc nhích, muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể lại phản đối. Anh đành nằm yên, lặng lẽ ngắm nhìn người đàn ông bên cạnh.
Tyler lúc ngủ trông hiền lành và trẻ con hơn rất nhiều, không còn vẻ sắc bén, lạnh lùng hay cuồng dã như đêm qua. Jasper bất giác đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày của cậu. Cậu đã vì anh mà lo lắng, vì anh mà tức giận, và cuối cùng, vẫn là cậu ở bên cạnh anh lúc này.
Đúng lúc đó, bụng Jasper réo lên một tiếng "ùng ục" thật lớn, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sáng. Anh nhận ra từ hôm qua đến giờ mình chưa có gì bỏ vào bụng. Tiếng động đó cũng đánh thức Tyler. Cậu khẽ chau mày rồi từ từ mở mắt.
"Chào buổi sáng," Tyler nói, giọng còn ngái ngủ. Cậu dụi mắt rồi nhìn anh, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Đói rồi sao?"
"Chào buổi sáng," Jasper đáp, mặt hơi đỏ lên vì tiếng bụng réo. "Ừ... một chút."
"Để em đi mua đồ ăn," Tyler nói, định ngồi dậy nhưng rồi lại nằm xuống, kéo Jasper lại gần hơn và hôn lên trán anh một cái. "Nhưng em muốn ôm anh thêm một lúc nữa."
Họ nằm im trong vòng tay nhau thêm vài phút, không nói gì, chỉ tận hưởng sự bình yên hiếm có. Đây là buổi sáng đầu tiên trong cuộc đời mới của họ. Không có người hầu chuẩn bị bữa sáng, không có lịch trình dày đặc, không có áp lực của một tập đoàn khổng lồ. Chỉ có họ, một căn phòng nhỏ và một tương lai vô định nhưng đầy hứa hẹn ở phía trước.
"Chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?" Jasper cuối cùng cũng lên tiếng hỏi, giọng anh có chút lo lắng. Thực tế phũ phàng ập đến. Anh giờ là một kẻ trắng tay, còn Tyler cũng đã bỏ việc.
Tyler siết nhẹ vòng tay. "Trước hết, chúng ta sẽ ăn sáng. Sau đó, chúng ta sẽ tìm một nơi ở mới, một nơi thực sự là của chúng ta." Cậu nhìn thẳng vào mắt Jasper, ánh mắt đầy kiên định. "Về công việc, anh quên là anh đang sở hữu bộ óc kinh doanh thiên tài của gia tộc Cols sao? Còn em," cậu nháy mắt một cách tinh nghịch, "là thư ký giỏi nhất mà anh từng có. Chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu. Sẽ khó khăn, nhưng chúng ta có nhau."
Sự lạc quan và niềm tin của Tyler có sức lan tỏa mãnh liệt. Nó xua tan đám mây lo lắng đang bao trùm lấy Jasper. Lần đầu tiên, anh không còn cảm thấy gánh nặng của một người thừa kế, mà chỉ cảm thấy sự tự do khi được tự mình quyết định cuộc đời.
"Vậy... em đi mua bữa sáng cho 'sếp' được chưa ạ?" Tyler trêu chọc, hôn phớt lên môi Jasper rồi ngồi dậy, thoải mái để lộ cơ thể trần săn chắc. Cậu nhặt quần áo vương vãi dưới sàn lên mặc vào.
"Ừ," Jasper bật cười, một nụ cười thật sự nhẹ nhõm. "Mua cho tôi một ly cà phê đen không đường nhé, thư ký Tyler."
Khi Tyler rời đi, Jasper cố gắng ngồi dậy, đi vào phòng tắm. Nhìn vào thân thể đầy dấu hôn đỏ tím trong gương, anh không thấy xấu hổ, mà chỉ cảm thấy một sự ngọt ngào. Anh không còn gì cả, nhưng anh lại có được thứ mà tiền bạc và quyền lực không bao giờ mua được.
Họ ăn sáng ngay trên giường, chỉ là vài chiếc bánh sandwich và hai ly cà phê mua ở cửa hàng tiện lợi, nhưng đó lại là bữa ăn ngon nhất mà Jasper từng ăn. Sau đó, họ cùng nhau thu dọn đồ đạc ít ỏi của Tyler. Jasper tìm trên điện thoại một căn hộ nhỏ cho thuê ở khu vực bình dân của thành phố, dùng chút tiền tiết kiệm cuối cùng mà anh luôn giấu riêng để đặt cọc.
Cuộc sống mới của họ bắt đầu như vậy. Từ một căn penthouse nhìn ra toàn thành phố, họ chuyển đến một căn hộ một phòng ngủ chật chội. Từ những bữa ăn trong nhà hàng sang trọng, họ học cách cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau nấu những bữa ăn đơn giản. Jasper, người chưa bao giờ phải động tay vào việc gì, bắt đầu học cách lau nhà, rửa bát dưới sự chỉ dẫn của Tyler.
Ban đầu, có rất nhiều khó khăn và bỡ ngỡ. Jasper nhiều lần làm hỏng đồ ăn, hay làm vỡ bát đĩa. Nhưng thay vì bực bội, Tyler chỉ kiên nhẫn chỉ cho anh. Tiếng cười của họ vang lên nhiều hơn trong căn nhà nhỏ. Họ cãi nhau vì những chuyện vặt vãnh như ai là người đi đổ rác, rồi lại làm lành bằng những nụ hôn và những cuộc làm tình nóng bỏng trên chiếc ghế sofa cũ kỹ. Tình yêu của họ không còn được bao bọc bởi nhung lụa, mà được tôi luyện qua những khó khăn của cuộc sống thường nhật, trở nên thực tế và bền chặt hơn bao giờ hết.
Tất nhiên, lão gia Cols không thực sự bỏ mặc cháu mình. Ông âm thầm theo dõi mọi việc. Thấy Jasper và Tyler có thể tự mình vượt qua khó khăn, ông cảm thấy vừa lòng. Ông không ra tay giúp đỡ trực tiếp, nhưng lại âm thầm tạo điều kiện. Một vài nhà đầu tư nhỏ đột nhiên tìm đến Jasper, ngỏ ý muốn hợp tác với "bộ óc thiên tài" của anh cho những dự án khởi nghiệp. Đó đều là những mối quan hệ cũ của lão gia.
Jasper, với sự nhạy bén của mình, mơ hồ đoán ra được sự giúp đỡ này. Anh không từ chối. Anh coi đó là thử thách mà ông nội dành cho mình. Cùng với sự hỗ trợ đắc lực của Tyler, anh bắt đầu xây dựng lại sự nghiệp của riêng mình, từ những viên gạch nhỏ nhất. Không còn là cái bóng của gia tộc Cols, mà là Jasper, một doanh nhân tự thân. Cuộc sống vẫn còn nhiều thử thách, nhưng với Tyler bên cạnh, anh biết mình có thể đối mặt với tất cả.
---
Thấm thoắt gần một năm trôi qua. Từ con số không tròn trĩnh, công ty tư vấn nhỏ do Jasper và Tyler sáng lập đã bắt đầu có chỗ đứng trên thị trường. Danh tiếng về "bộ óc Cols" không cần đến gia tộc chống lưng vẫn tỏa sáng, thu hút ngày càng nhiều khách hàng. Họ đã chuyển đến một căn hộ lớn hơn, tuy không thể so sánh với cuộc sống vương giả trước đây nhưng đã đầy đủ tiện nghi và do chính công sức của họ tạo nên.
Tối hôm đó, Jasper trở về nhà muộn hơn thường lệ, trên tay cầm một chiếc hộp nhung nhỏ màu xanh thẫm. Anh thấy Tyler đang loay hoay trong bếp, bóng lưng vững chãi trong chiếc tạp dề trông vô cùng quyến rũ. Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp căn nhà.
"Em đang nấu món gì mà thơm vậy?" Jasper bước tới, vòng tay ôm lấy eo Tyler từ phía sau và tựa cằm lên vai cậu.
Tyler giật mình rồi mỉm cười, nghiêng đầu để cọ nhẹ vào má anh. "Em thử làm món cà ri Nhật mà anh thích. Đừng có phá đám, sắp xong rồi đây."
"Anh có cái này cho em," Jasper nói, giọng có chút hồi hộp. Anh lấy chiếc hộp nhung ra và đặt vào tay Tyler.
Tyler tắt bếp, quay người lại, ngạc nhiên nhìn chiếc hộp trong tay mình. Cậu chậm rãi mở nó ra. Bên trong, trên lớp lót bằng lụa, là một cặp nhẫn bạch kim được thiết kế đơn giản nhưng tinh xảo. Một trong hai chiếc có kiểu dáng y hệt chiếc nhẫn mà Jasper đã từng tặng cậu, chiếc còn lại có kích thước lớn hơn một chút.
"Đây là..." Tyler ngước lên, ánh mắt đầy kinh ngạc.
"Tiền thưởng từ hợp đồng lớn đầu tiên của chúng ta," Jasper mỉm cười, ánh mắt anh dịu dàng và chân thành. "Lần này, không phải là ông nội anh tặng, cũng không phải anh dùng tiền của gia tộc để mua. Nó là của chúng ta. Tyler, em sẽ đeo nó cùng anh chứ?"
Anh không nói lời cầu hôn, bởi vì đối với họ, sự ràng buộc đó đã vượt xa mọi nghi thức. Đây là một lời khẳng định, một biểu tượng cho sự khởi đầu mới được xây dựng từ tình yêu và nỗ lực chung.
Tyler không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy chiếc nhẫn lớn hơn và đeo vào ngón áp út của Jasper. Sau đó, cậu đưa tay mình ra. Jasper run run đeo chiếc nhẫn còn lại vào cho cậu. Khoảnh khắc chiếc nhẫn vừa khít ngón tay, cả hai đều cảm thấy một sự gắn kết thiêng liêng và trọn vẹn.
"Em tưởng anh sẽ không bao giờ hỏi chứ," Tyler trêu chọc, dù khoé mắt đã hơi cay. Cậu kéo cổ áo Jasper xuống, trao cho anh một nụ hôn sâu.
"Món cà ri sắp cháy rồi kìa," Jasper lẩm bẩm giữa nụ hôn.
"Kệ nó đi," Tyler đáp, tay bắt đầu luồn vào trong áo sơ mi của Jasper. "Tối nay chúng ta ăn mừng theo cách khác."
Họ bỏ lại bữa tối đang dang dở trên bếp, cuốn lấy nhau vào phòng ngủ. Cuộc yêu lần này không còn sự cuồng dại trừng phạt hay sự vội vàng lấp đầy nỗi sợ hãi. Nó chậm rãi, dịu dàng và đầy ắp yêu thương. Mỗi cái vuốt ve, mỗi nụ hôn đều là sự trân trọng.
Tyler để Jasper nằm ngửa trên giường, cậu từ tốn cởi bỏ từng lớp quần áo của anh như đang mở một món quà quý giá. Cậu hôn lên khắp cơ thể anh, từ đôi môi, xương quai xanh, đến lồng ngực và dừng lại thật lâu ở vùng bụng dưới. Dương vật của Jasper đã sớm cương cứng, run rẩy dưới những cái chạm của Tyler.
"Hôm nay, hãy để em phục vụ sếp," Tyler thì thầm, rồi không đợi Jasper kịp phản ứng, cậu cúi xuống ngậm lấy nó.
"Tyler... khoan đã..." Jasper khẽ rên lên vì khoái cảm bất ngờ ập đến. Kỹ thuật của Tyler luôn khiến anh phát điên. Cảm giác ấm nóng, ẩm ướt bao bọc lấy phần nhạy cảm nhất, chiếc lưỡi tinh quái khéo léo trêu chọc khiến Jasper phải cong người lên, hai tay bấu chặt lấy ga giường.
Tyler ngẩng lên, khóe miệng còn vương chút dịch trong suốt, mỉm cười đầy gian tà. "Sếp không thích sao?"
"Thích... chết tiệt..." Jasper thở dốc.
Tyler lại tiếp tục công việc của mình, nhanh hơn và sâu hơn. Jasper không thể chịu đựng được nữa. Anh kéo Tyler lên, lật người lại, đè cậu xuống dưới thân.
"Đến lượt anh," anh nói, giọng khàn đặc.
Cả hai quấn lấy nhau, khám phá cơ thể đối phương một cách say đắm. Đêm đó, trong căn nhà nhỏ ấm cúng của riêng họ, tiếng rên rỉ và những lời yêu thương vang lên cho đến tận khuya. Chiếc nhẫn trên tay họ lấp lánh dưới ánh trăng, minh chứng cho một tình yêu đã vượt qua sóng gió và tìm thấy bến đỗ bình yên nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co