Chap 47
Hắn ôm cậu trong lòng , tay xoa xoa phần bụng phẳng lỳ có chút mềm mại.
Đã là 8 giờ 30 sáng .
Ánh sáng bên ngoài theo khe rèm cửa chiếu một đường thẳng vào mặt cậu .
Jungkook nheo mắt khó chịu, Taehyung thấy thế liền xoay người che chắn, cậu lọt thỏm vào lòng yên phận đi vào giấc ngủ.
Nằm được hơn một tiếng , bên ngoài đã có tiếng ồn ào của bọn người làm .
Chú Kang gõ cửa , cộc cộc im lặng một lúc rồi tiếp tục gõ vào nhè nhẹ.
Taehyung khó chịu không lên tiếng , hắn ôm chặt cậu như sợ cậu sẽ nghe thấy âm thanh đó mà thức giấc.
Cứ như thế đã là giữa trưa , hôm nay là chủ nhật nên hắn cũng không vội vàng mà để cậu ngủ một giấc thật say .
Cũng cảm ơn vì đêm qua đã thức cùng hắn đến trời gần sáng .
Ôm cậu mãi cuối cùng cũng đánh một giấc thật say , say tới mức Jungkook mò dậy lúc nào hắn cũng không cảm nhận được .
Cậu nhẹ nhàng xuống nhà , mặt phụng phịu còn mớ ngủ đi vào nhà bếp .
Chú Kang đang bày ra một mớ thức ăn trên bàn, có cả bánh kem và đèn cầy.
" Chú à , đừng mà ." _ Jungkook lại gần chú , cậu giữ tay chú lại ngăn không cho chú tiếp tục bày tiệc .
" Sao thế, hôm nay là 30/12 mà ." _ Phải , ý chú là sinh nhật của Kim Taehyung.
Jungkook cười đáng yêu , cậu thì thầm.
" Con sẽ tự làm tất cả , chú chỉ cần giúp con dọn dẹp những thứ này đừng để anh ấy phát hiện ra là được ."
" Ý con là ?"
" Con sẽ giả vờ quên sinh nhật anh ấy , đợi anh ấy đi đâu đó về sẽ tạo cho anh ấy một sự bất ngờ."
Chú Kang cười hiền , chú gật đầu rồi dọn dẹp mớ đồ ăn dang dở trên bàn .
Lúc này Taehyung cũng đi xuống , hắn nhìn khung cảnh hôm nay cũng chẳng có gì khác lạ . Bình thản tiến về phía cậu .
" Dậy rồi sao không gọi tôi ."
" Em nghĩ anh còn mệt nên để anh ngủ một lát." _ Đưa cốc sữa nóng tới trước mặt hắn , cậu nói tiếp ._ " Uống đi rồi hãy đi ."
Taehyung nhíu mày .
" Đi đâu ?"
" Chẳng phải hôm qua , ba anh bảo hãy về nhà một lát sao?"
" Kệ đi , tôi không muốn đến ."
Jungkook sợ hắn không ra ngoài sẽ làm trễ mất kế hoạch, cậu nũng nịu.
" Về một lát thôi, một lát thôi mà ." _ Cậu chu chu cái mỏ xinh xinh , mắt long lanh nhìn hắn .
Taehyung bật cười, hắn xoa đầu cậu .
" Muốn tôi đi đến thế sao ?"
" Không có , chỉ là dù sao ba đã ngỏ lời anh cũng không nên từ chối ."
Cũng đúng , dù sao cũng nên tử tế.
Hắn thơm vào má cậu , tạm biệt rồi đi lên lầu chuẩn bị quần áo .
Đợi hắn ra ngoài , Jungkook tức tốc rời khỏi nhà mua đồ . Cậu muốn làm một chiếc bánh , một chiếc bánh kem và một bữa tiệc nho nhỏ dành cho hai đứa .
———————————-
Dừng xe trước cửa nhà họ Kim , Taehyung từng bước cứng rắn đi vào .
Là một bữa tiệc ngoài trời , được bày ra như lễ hội trong truyện cổ tích.
Bàn to và dài , khăn bàn màu trắng tinh cùng những nén đèn cày và những cành hoa tinh khiết .
Ánh mắt hắn đập vào hộp quà to tướng , với thông điệp khó hiểu .
[ Chúc mừng sinh nhật con trai , Kim Taehyung ]
Hắn mở điện thoại xem lịch, bỗng cười .
" Thì ra hôm nay là sinh nhật mình ."
Chợt nhớ về cậu , Taehyung bỉu môi .
" Em ấy cũng quên giống mình sao , thật là ngốc quá đi mất ."
Ông Kim từ trong nhà bước ra , có cả Taemin và gã .
" Anh hai , anh vào đây ngồi này ." _ Taemin kéo tay hắn vào ghế , chiếc ghế màu đỏ nổi bật nhất trong bàn ăn .
Bàn ăn được bày ra , có nhiều loại thức ăn mà cả hắn cũng ngán ngẩm.
Chẳng ai hiểu được sở thích của hắn , ngoại trừ Taemin lúc này .
" Ba à , anh hai không ăn tôm đâu . Sao lại nhiều thế này chứ ."
" Ồ , người làm đâu mau mang món khác lên đây mau lên ." _ Ông kim lớn giọng .
" Không cần , ăn một chút cũng không ảnh hưởng gì . Vào tiệc được rồi chứ ."
Thấy hắn nói thế , ông kim liền vui vẻ .
" Thế vào tiệc thôi , ăn đi ăn thoải mái vào ."
Gắp vào chén hắn một chút thịt , ông mỉm cười.
" Con thấy thế nào ?"
" Bình thường ạ ."
" Không , ý ta là con có bất ngờ không ?"
Hắn nhìn ông , nhìn gã rồi gật đầu.
" Một chút ."
" À , có quà , sinh nhật là phải có quà ." _ Ông kim đứng dậy .
Hắn không mấy để tâm , vẫn gắp thức ăn đều đều vào chén Taemin .
Cô bé vui vẻ nhận lấy , mắt hớn hở.
" Anh hai sinh nhật vui vẻ nhé , em và anh ba đã trang trí hộp quà đằng kia . Đẹp chứ ?"
Nãy giờ Baeji không lên tiếng, gã chỉ tập trung vào ăn rồi lơ đãng .
" Đẹp lắm, cảm ơn em ."
" Mà không ngờ , Baeji cũng phụ giúp sao ?"
" Ý anh là sao , tôi thấy mình hơi rãnh nên làm giết thời gian thôi ." _ Thái độ gã chán ghét .
Thấy Taehyung không nói gì , gã liền trêu chọc .
" Quà sinh nhật ba tặng cho anh lớn lắm đấy , chắc chắn anh sẽ bất ngờ."
Điệu cười châm biếm của gã khiến hắn khó chịu , hắn không biết việc ông đang làm là gì . Nhưng chỉ mong đừng khiến cuộc sống tốt đẹp của hắn trở nên rối tung .
Ông kim bước vào , mặt ông hớn hở nói lớn .
" Taehyung , con xem ai này ."
" Taehyung , lâu lắm rồi không gặp ."
Hắn bỗng khựng lại , lúc này thời gian như ngừng chuyển động . Taehyung bất ngờ đến cứng họng.
Nhìn người trước mặt mà lòng trở nên đau nhói , tim hắn bao năm chôn cất lại một lần nữa bị đào bới bởi quá khứ.
Hắn thở gấp , những suy tư của tuổi trẻ . Cái tuổi 17 18 lại ùa ạt quay về . Cái tuổi ngại ngùng e thẹn , cái tuổi mà cái nắm tay là xa xỉ . Tình yêu tuổi trẻ , tinh khiết và đơn thuần.
Em ấy , em ấy là mối tình đầu của tôi . Lee Hyegi .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co