Truyen3h.Co

koeminz; nhầm số

¹

djxizc

- (ctdg)

-

cơn đau cuộn tròn trong dạ dày như một ký sinh trùng lạ sống chui rúc dưới tàn tro kiệt quệ của quá khứ.

tối qua, viên thuốc cứu rỗi tạm bợ nhỏ bé màu trắng nằm trên lòng bàn tay sau đó được ném thả trôi xuống cổ họng đắng ngắt và nuốt khan không cần nước.

bởi thế nên chẳng thể nào ngăn nổi dòng máu tươi tràn ngược lên vòm họng. cái mùi kim loại tanh nồng vỡ tan trong khoang miệng, em đã vô tình ngược đãi cơ thể một chỉ vì một người lạ như thế đấy.

hôm nay lịch tái khám tới, narai koko rơi tõm vào phòng cấp cứu và phải đối mặt với đội ngũ y tế.

hai năm trôi qua kể từ ngày những biến chứng tâm lý đầu tiên quật ngã em, rối loạn lo âu lẫn sự suy thoái kinh niên tạo thành lớp sương mù dày đặc phủ kín hệ cơ quan. em chưa từng điều trị dứt điểm, chỉ gượng gạo sống cùng những đợt sóng ngầm trong tâm trí, cho đến khi cơ thể này lên tiếng phản kháng bằng trận xuất huyết tiêu hóa đêm qua.

tấm mạng lưới mối quan hệ của em khó ai dám thuê người theo dõi, bởi ngắn ngủi đến mức chỉ gói gọn trong ba cái tên. osato haruna và enami asa đang khẩn trương trên chuyến xe đến thăm em, còn ito minami thì đã ở bên kia đại dương, nơi bờ đông nước mỹ đang là một múi giờ hoàn toàn chênh lệch, nên mọi sự hỏi han đều gửi qua mấy dòng tin nhắn.

chán chường với mùi hóa chất nồng nặc trong căn phòng bốn tường trắng, koko rón rén tuột khỏi giường. đôi chân gầy gò chạm vào nền gạch men lạnh ngắt, lững thững bước ra ngắm nhìn ánh nắng chạng vạng nhạt nhòa, rơi vãi trên những vòm cây xơ xác bên ngoài ô cửa sổ.

em vội nắm chặt cây truyền dịch, cẩn thận quan sát hành lang khoa nội, vết bầm tím ở tĩnh mạch mu bàn tay, cái nơi vừa truyền những đơn vị máu cấp cứu và dịch truyền tĩnh mạch liên tục vẫn còn cảm giác nhói buốt nhẹ. tốc độ duy chuyển em cảm nhận rõ sự mệt mỏi của tình trạng thiếu máu lâm sàng, đầu hơi váng vất do huyết áp vừa mới ổn định lại sau chuỗi ngày mất máu.

khứu giác lan tỏa mùi cồn sát khuẩn lấn át đi ký ức hãi hùng về mùi tanh của máu khi nôn mửa trước đó. đi ngang qua phòng nội vụ các bác sĩ đang can thiệp thắt tĩnh mạch thực quản, nhìn lại mấy giọt dịch truyền chứa thuốc kháng tiết chảy vào lòng mạch, em tự nhủ phải tuân thủ nghiêm ngặt phác đồ điều trị và chế độ ăn lỏng sắp tới, quyết tâm không để những ổ loét trong lòng dạ dày có cơ hội tái phát nghiêm trọng thêm một lần nào nữa.

phần lớn vì lỡ bố mẹ hay tin lại ép về nhật bản gấp, đều đó là thứ mà em sợ nhất.

qua lớp kính bảo hộ của khẩu trang, nhịp thở của em dường như ổn định khá tốt, em đi tới khuôn viên nơi những bệnh nhân hậu phẫu đang tập phục hồi chức năng vận động.

koko là một người nhạy cảm với âm thanh một cách kỳ lạ. kể từ khi chứng lo âu chiếm trọn lấy tâm trí em, tai của koko giống như một bộ lọc bị hỏng, thu nhận trọn vẹn và phóng đại từng tiếng động nhỏ nhất của thế giới xung quanh.

tất cả đều dội vào màng nhĩ em như những sóng âm sắc nhọn hoắt. và rồi giữa vô vàn tạp âm hỗn hợp ấy, em bắt được tiếng sụt sùi của ai đó đang cố gắng giấu đi cơn nghẹn ngào ở dãy sinh hoạt nhà phụ của cơ sở y tế.

lại nữa rồi, sự tò mò vô thức kéo đôi chân rã rời của koko bước về phía góc khuất sau rặng trúc đào. ở đó, tựa lưng vào bức tường gạch xám là bóng lưng của một cô gái trẻ. cô ấy mặc chiếc áo blouse trắng hơi nhăn ở vạt, mái tóc dài bồng bềnh cột thấp hơi xõa xượi vài sợi nơi gáy. từ bờ vai gầy đang run lên từng đợt, koko có thể cảm nhận được một niềm ủy khuất sâu thẫm đang đè nặng lên tấm thân nhỏ nhắn đấy.

một người bị đè nén đến mức chỉ biết trốn vào góc tối này để xả bớt niềm cay đắng, có đáng không?

em cũng hơi bất ngờ vì chính mình lại chứng kiến sự yếu đuối của người khác như vậy, lần thứ hai rồi..chẳng lẽ em có duyên với chuyện này thế à..

koko đứng im lìm ở khoảng cách vài bước chân, bóng của em trải dài trên mặt nền xi măng.

chợt một giọng nói vang lên từ phía hành lang đằng xa, tiếng gọi vang vọng cắt đứt không gian yên tĩnh. vị bác sĩ trẻ giật mình, cơ bắp lập tức căng cứng, cô ấy lúng túng dùng gạt tay lau nhanh những vệt nước mắt còn đọng trên má, hít một hơi thật sâu để thu lại toàn bộ việc vừa bộc phát, rồi vội vàng xoay người chạy đi, biến mất sau cánh cửa kính tự động mà không hề hay biết có một ánh mắt vẫn đang lặng lẽ dõi theo mình từ phía sau.

em uể oải quay về phòng mình, vừa vặn hai đứa bạn cũng đến nơi, thay vì ôm chặt an ủi. tụi nó giở giọng trách móc và trêu chọc vì em đi ngoài ra phân đen..

..

- (ctdg)

!KHÔNG cổ xúy hành vi bôi nhọ, hạ bệ danh dự y bác sĩ hay bạo lực ngôn từ ngoài đời thực!

_
⚠️
_

có chứa tình tiết mâu thuẫn y tế căng thẳng
ngôn từ thóa mạ, công kích cá nhân gay gắt

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co