Truyen3h.Co

kookjin/𝗵𝗮𝘁𝗲𝗿

29

suttdie

"không, seokjin. anh không có lỗi mà, xin anh đừng khóc!"

jungkook bối rối khi nghe tiếng nấc của seokjin. mấy tháng qua không gặp anh, vì vậy mà giờ đây trái tim như muốn rớt khỏi lồng ngực khi cậu gần anh đến vậy.

điều đó đem lại cho jungkook biết bao nhiêu cảm xúc mới mẻ mà tuyệt nhiên cậu chưa trải qua trước đây.

có lẽ nhận ra bản thân đã quá xúc động, seokjin lau vội nước mắt còn đọng trên gò má của mình, nói với jungkook bằng giọng mũi.

"anh xin lỗi, vào nhà đi."

seokjin đưa cậu vô phòng mình lấy tạm bộ quần áo còn bảo cậu hãy mau mau đi tắm. bản thân anh liền vào bếp làm mấy món ăn, có lẽ jungkook đã đói từ chiều đến giờ rồi.

anh không hỏi rằng tại sao cậu lại ở đây, tại sao lại tìm được con mèo kia và tại sao lại biết được số điện thoại đó là của anh.

seokjin không hỏi vì đơn giản anh không muốn biết mấy thứ vặt vãnh này, anh chỉ biết rằng anh đang có cảm xúc với cậu. cảm xúc đó là gì thì tạm thời chưa bàn đến. ngay khoảnh khắc thấy jungkook đau, trái tim anh cũng đau. bây giờ đứng đây làm đồ ăn còn cảm thấy nhói nữa là...

"em chỉ đến busan theo lời mời của một người bạn thôi."

jungkook nói với anh khi đang gắp một ít thức ăn vào trong bát của mình. đáp lại lời jungkook chỉ là cái nhìn chằm chằm của anh.

"em tình cờ thấy anh khi đang ngồi ở một quán nước."

cậu ngừng ăn và nhìn thẳng vào mắt seokjin như muốn nói rằng việc cậu tìm được anh chỉ là tình cờ, hoàn toàn không mang ý đeo bám nào bệnh hoạn như anh từng nói. hay đúng hơn, cậu muốn anh suy nghĩ khác về mình.

"em đã suy nghĩ rất nhiều không biết có nên gặp anh không, nhưng em rất muốn được thấy anh. sau đó anh có đuổi em đi, em cũng chấp nhận."

seokjin lẳng lặng nhìn vào bát cơm đã vơi một nửa của jungkook, dùng đũa gắp một ít đồ ăn vào đó, khe khẽ 'ừ' một tiếng thật nhỏ.

anh cắt táo và một ít lê đặt vô chiếc dĩa sứ. jungkook đã ăn xong, cậu đang ở ngoài phòng khách.

có lẽ vì lâu không gặp mà cậu có chút ngại ngùng, cậu muốn giải thích thêm nhưng hình như anh không để tâm cho lắm, anh hay ngơ ngẩn ra mỗi lúc cậu nói.

"ăn đi."

seokjin nói, rồi dùng nĩa cắm một miếng nhỏ đưa cho jungkook tự nhiên đến nỗi giữa cả hai chưa bao giờ có khoảng cách nào cả. bật đại một kênh trên truyền hình, seokjin mới thở phào nhẹ nhõm. ít nhất tiếng tivi có thể lấn át được trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực mình.

khi mà jungkook đang chăm chú dán mắt vào tivi, anh len lén nhìn qua cậu. người này vẫn vậy, nhưng không hiểu nét đáng ghét mà trước đây seokjin từng rất bực mình mỗi khi thấy jungkook xuất hiện lại biến mất. cậu ta, ưa nhìn đó chứ.

rồi bỗng nhiên cánh tay đã có phần sưng tấy lên của jungkook đập vào mắt anh. có vài chỗ còn tím bầm lên. đó còn chẳng phải là lỗi của anh sao?

seokjin xoa nhẹ trên cánh tay cậu, người nọ đang coi tivi cũng giật mình vì vết thương ban nãy lại nhói đau.

"có đau nhiều không? xin lỗi..."

vì sợ cảm giác tội lỗi dâng lên khiến seokjin khó chịu, cậu nhanh lẹ rụt tay lại tỏ ý không sao.

"không có...không đau đâu anh đừng lo."

nhưng cậu càng giải thích, anh càng thấy lòng mình cồn cào. seokjin chạy vào phòng lôi ra chút thuốc bôi mà anh hay cất gọn trong tủ y tế của mình. anh kêu cậu đưa tay lại gần còn bản thân thì chăm chú thoa thuốc cho người nọ. một chút mạnh tay cũng không dám.

jungkook đến bây giờ mới ý thức bản thân được ở gần anh hơn nữa. nhìn hàng lông mi đang rũ xuống che mất đôi mắt màu nâu đen, nhìn cả đôi môi đỏ hồng đang mím chặt, nhìn động tác người nọ tỉ mẩn từng chút một chăm sóc cậu, jungkook cảm thấy sự ngọt ngào đang khoả lấp vị đắng mà cậu phải nếm trải mấy tháng qua.

cậu cứ nhìn anh mãi cho đến khi người nọ hoàn tất mọi thứ, dường như cậu vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

"sao thế?"

seokjin hỏi khi thoáng thấy nét mặt của cậu.

jungkook bối rối, hít một hơi thật sâu rồi nói nhỏ rằng thật hạnh phúc vì anh lại quan tâm cậu như ngày nào.

nét cười của jungkook có chút gượng gạo, cậu vẫn sợ đây chỉ là một giấc mơ, hay cậu sợ anh đối xử với cậu như vậy để rồi sau này dễ dàng rời xa cậu thêm một lần nữa.

seokjin đột nhiên áp môi mình vào môi cậu một lần nữa, còn bất ngờ dùng hai tay cố định gương mặt jungkook lại. đó không chỉ là cái hôn môi bình thường, seokjin muốn nhiều hơn nữa.

anh cắn nhẹ vào môi cậu khiến người kia phải hé miệng ra rồi dây dưa với lưỡi của jungkook.

đối diện với hành động của seokjin, đôi mắt cậu mở to hơn bao giờ hết. quả thật anh đang dắt cậu hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. và điều đáng nói: từ đầu đến cuối đều là anh chủ động.

jungkook biết bản thân nên làm gì cho nên liền phối hợp với seokjin. cậu ôm người kia đặt lên đùi của mình để cả hai có thể dễ dàng hôn nhau.

âm thanh ẩm ướt vang lên đều bị tiếng tivi lấn át. seokjin chẳng cần biết kỹ năng hôn của bản thân như thế nào, anh chỉ muốn gần gũi jungkook hơn.

lồng ngực anh phập phồng vì thiếu không khí, đôi môi vẫn ngoan cố không chịu rời bỏ khoang miệng của jungkook. anh vòng tay qua cổ cậu, vừa càn quét chút hương vị của người nọ, vừa cẩn thận luồn tay vào mái tóc thơm tho kia. đến khi thấy bản thân dường như sắp không chịu nổi, seokjin mới quyến luyến buông jungkook ra.

đối diện với gương mặt đẹp trai kia, mặt của anh nóng bừng, anh đành phải bày biện ra một hai lý do còn không quên xin lỗi cậu.

"anh xin lỗi...anh đang bị sốt nhẹ nên đầu óc không tỉnh táo...anh..."

"jin, em rất thích."

"à...vậy à!?"

seokjin bối rối nhìn xuống dưới mới phát hiện bản thân đang thoải mái ngồi trên đùi người ta. nói thật, anh cũng rất thích, rất thích được hôn vào đôi môi của jungkook, rất thích tận hưởng cảm giác say mê khi làm điều đó.

"nhưng em chỉ muốn biết rằng anh có thực sự thích điều đó hay không? hay đó chỉ là hành động bộc phát và anh sẽ một lần nữa rời xa em? jin, anh có yêu em không?"

"anh..."

việc jungkook trở nên nghiêm túc rồi hỏi anh như thế thật khiến đầu óc anh rối bời. có phải cậu nghĩ anh chỉ hứng tình và tìm đến cậu khi bản thân cảm thấy thiếu thốn.

seokjin chìm đắm trong hàng loạt giả thiết bản thân có thể nghĩ ra mà quên mất có một người đang quan sát biểu cảm của anh, quan trọng hơn nữa là người đó cần câu trả lời từ anh.

jungkook thở dài, chắc dự đoán của cậu đã đúng.

cậu buông anh ra rồi mỉm cười.

"có lẽ em biết được kết quả rồi."

---
chap 30 (end) sẽ đăng vào ngày sinh nhật của mình vì mình muốn đánh dấu mốc hoàn thành fic này cho nó đặc biệt xíu 🥺

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co