Truyen3h.Co

💜🐰 KookMin 🐥💛- Điện hạ có con trai ?

Chap 49

nana-206

"Cứ nũng nịu quấn lấy cô, còn câu dẫn cô."

Hoseok muốn bẩm báo với Jungkook về việc liên quan đến thần y Seun.

"Ám tuyến do Park tướng quân huấn luyện đã thành công đưa thư cho Seun, đồng thời kèm theo tín vật của vợ ông, nhưng Seun rất thận trọng, không chịu tùy tiện rời khỏi Inguk. Ông nói... nhất định phải nhận được lá thư do chính tay vợ mình viết, xác nhận vợ con vẫn còn sống mới suy xét việc hợp tác với điện hạ."

Jungkook nói: "Vậy ngươi bảo vợ Seun viết cho ông một bức thư."

"Vâng, thần đã cho người làm việc này. Hôm nay thần tới đây còn có một chuyện khác muốn bẩm báo với điện hạ."

Jungkook ra hiệu hắn nói.

Hoseok lấy ra một bức thư từ trong tay áo, đưa cho Jungkook.

"Chi bằng điện hạ tự xem thử."

Jungkook cầm lên đọc, sau đó lộ ra vẻ mặt khó tin, thậm chí còn có phần thái quá: "Ý của quân sư là, có người đến đài Chiêu Hiền vạch trần, nói rằng Taemin hiện tại là kẻ giả mạo?"

"Không sai."

"Theo lời người này, Thái tử thật sự của Park quốc đã đột ngột qua đời ngay từ khi mới mười một tuổi. Mà Taemin hiện tại, kẻ đứng sau màn thao túng mọi việc kỳ thực là một tên giả mạo. Chuyện này rất có thể đến Park đế cũng không biết."

Jungkook cười lạnh: "Chuyện khó tin như vậy, có bằng chứng gì không?"

Hoseok nói cũng không phải không có dấu vết.

Thái tử Park quốc trước mười một tuổi và Thái tử Park quốc sau mười một tuổi quả thực là hai người khác nhau, một người là thiếu niên kinh tài tuyệt thế, người còn lại là một kẻ tầm thường vì dung mạo xấu xí mà không dám lộ diện.

Hoseok nói: "Người này từng là nội quan trong vương cung Park quốc. Do phạm tội mà bị trục xuất khỏi cung, gã đã tiết lộ với thần một bí mật."

Jungkook nhìn hắn một cái.

"Bí mật gì?"

"Gã nói, năm Thái tử Park quốc mười một tuổi, trong lúc đi săn với Park đế đã bị thích khách bắt cóc. Park đế cho người tìm kiếm rất lâu nhưng không tìm thấy, vì vậy đã tuyên bố với bên ngoài Thái tử bị bệnh. Mãi đến ba năm sau, Thái tử mới trở về cung điện."

Jungkook bình tĩnh suy nghĩ tính xác thực của chuyện này, nhưng vẫn cảm thấy hoang đường: "Đã là bí mật, một tên nội quan như gã làm sao biết được? Nếu biết, vì sao gã còn chưa bị diệt khẩu mà chỉ trục xuất khỏi cung?"

"Gã nói gã vô tình nghe được từ miệng thân tín của Park đế, sau này vì bị đồng liêu hãm hại nên phải cách chức, trục xuất khỏi cung. Trong lòng oán hận bất bình, hay tin điện hạ xây dựng đài Chiêu Hiền, đồng thời sẽ trọng thưởng cho ai đứng ra vạch trần bộ mặt giả dối của Taemin, gã quyết định liều mạng chạy ra khỏi Park đô, đến Jung đô bẩm báo với điện hạ."

Jungkook lại hỏi: "Quân sư tin không?"

Tạm thời không nói đến việc năm mười một tuổi Taemin bị thích khách bắt cóc, một Thái tử như y, nếu quả thật bị bắt, sao có thể sống sót trong tay đám thích khách đó được? Cho dù chuyện này là sự thật thì thời gian ba năm cũng quá hoang đường. Park đế là một người khôn ngoan cơ trí như vậy, sao có thể ngay cả con ruột của mình cũng không nhận ra, tùy tiện nhận một người có dung mạo tương tự làm Thái tử?

Hơn nữa, thích khách bình thường sao có thể dễ dàng bắt cóc Thái tử một nước? Dám làm ra chuyện to gan như vậy, nhất định là vì muốn uy hiếp Park quốc. Theo lẽ thường,Park đế phải nhận được tin tức tống tiền mới đúng, sao lại nóng lòng chủ động đi tìm người?

Quan trọng nhất là, thời gian ba năm đủ để Park đế lập Thái tử mới, vì sao ông lại để trống vị trí Thái tử suốt ba năm, còn tuyên bố với bên ngoài Thái tử bị bệnh?

Chỉ trong thời gian ngắn,Jungkook đã có thể nghĩ ra vô số điểm đáng ngờ như vậy, nếu hấp tấp tung tin tức này ra ngoài, e là chẳng ai tin.

Hoseok thận trọng nói: "Thật thật giả giả, hiện tại chỉ có một nhân chứng, mặt khác cũng không có nhiều chứng cứ, thần không dám chắc chắn. Thần chỉ cảm thấy, nếu Taemin thật sự là một tên giả mạo, vậy thì danh tiếng mà y cất công gây dựng trước đây, không cần điện hạ nhọc lòng thu thập chứng cứ, cũng sẽ tự sụp đổ."

Một kẻ dối trá mạo danh huyết mạch hoàng thất thì có thể có phẩm đức gì? Hơn nữa,Park đế cưng chiều Bae vương, cả thiên hạ đều biết, nếu chuyện này đến tai Park đế, nói không chừng ông sẽ nhân cơ hội này mà phế truất trữ quân.

"Quân sư nói không sai, nhưng đây là một nước đi mạo hiểm. Nếu cô nhớ không lầm,Taemin tổ chức tiệc Lưu Thương, thành lập liên minh Kim Lan, cũng là chuyện xảy ra trong thời gian gần đây. Nếu y thực sự là một tên giả mạo, thì cũng là một tên giả mạo thông minh cơ trí và có tầm nhìn xa. Kẻ giả mạo lợi hại như vậy rất hiếm gặp, nếu không hoàn toàn chắc chắn, tạm thời không nên nóng vội hành động. Cô muốn ngươi dùng mọi cách xác thực tin tức này, càng sớm càng tốt."

"Vâng."

Hoseok nghiêm túc nhận mệnh.

Jungkook đột nhiên cười nói: "Mật báo của quân sư ở Seoul, có vẻ rất lợi hại."

Hoseok giật mình, sau đó vội vàng quỳ xuống nói: "Trước đây thần có kết giao với vài người bạn cũ, nếu điện hạ cần bọn họ giúp sức, thần bằng lòng chiêu mộ họ đến làm việc cho người."

Jungkook đứng dậy, đích thân đỡ hắn, nói: "Quân sư không cần căng thẳng, cô chỉ khen ngợi quân sư hành sự thỏa đáng thôi. Chỉ trong vòng nửa tháng đã có thể tìm ra tung tích người nhà Seun, lại cung cấp cho cô một tin tức có giá trị như vậy, cô phải ban thưởng hậu hĩnh cho quân sư."

Hoseok vội nói đây đều là chức trách của hắn.

Hai người lần lượt rời khỏi Nasam đường,Dohyun ở cùng Jimin, đứng đợi ngoài bậc thang.

Jungkook có chút kinh ngạc, hỏi: "Sao lại đứng ở đây?"

Dohyun thay y trả lời: "Bae công tử nói có việc muốn gặp điện hạ, lại sợ quấy rầy người nên nhất quyết đợi ở bên ngoài."

Jungkook biết y cố ý tránh hiềm nghi, nói: "Lần sau đừng ngốc như vậy, có việc cứ trực tiếp bảo Dohyun vào bẩm báo."

Jimin gật đầu, bắt gặp ánh mắt của Hoseok ở phía sau, y chủ động chào hỏi.

Hoseok cúi đầu đáp lại.

Ánh mắt hai người lập tức dời đi chỗ khác,Jimin nhìn Jungkook, nói: "Ta muốn đi săn với ngươi."

Ánh mắt tiểu lang quân sáng ngời, tràn đầy mong đợi,Jungkook cảm thấy có chút mới mẻ.

"Rốt cuộc hai ngày nay ngươi có chuyện gì?"

Hắn nghiêng người, thấp giọng nói: "Cứ nũng nịu quấn lấy cô, còn câu dẫn cô."

Jimin đáp: "Ta ở trong phủ buồn chán, muốn ra ngoài đi dạo."

Jungkook mừng còn không kịp, lần trước luyện binh ở Ly Sơn, chỉ hai ngày không về phủ, hắn hận không thể trực tiếp phái người đến đón y ngay trong đêm.

Hắn thật sự muốn mang y theo bên cạnh, lần này đi săn, chỉ sợ thân thể y ốm yếu không chịu được, nên mới không nhắc đến, hiện tại Jimin chủ động muốn đi,Jungkook đương nhiên không chút do dự, lập tức ra lệnh cho Dohyun chuẩn bị vật dụng và xe ngựa.

Sau khi xảy ra chuyện của Jieun,Minjae cũng không ở lại Jeon đô quá lâu, sau chuyến đi săn ngày hôm nay, sáng sớm ngày mai hắn sẽ quay về Kwon đô, vì vậy, sau chuyến săn, Jeon đế sẽ trực tiếp tổ chức tiệc tối tại vườn săn, xem như tiễn đoàn sứ thần về nước.

Vườn săn nằm ở phía Bắc hoàng thành, được xây dựng bao quanh một ngọn núi, trên núi có thảm thực vật tươi tốt, đồng thời cũng có vô số cung điện lộng lẫy, rất thích hợp cho chuyến dã ngoại.

Vì săn bắn nên hầu hết văn thần tướng võ, ngoại trừ một vài người lớn tuổi hoặc bị thương, tất cả đều cưỡi ngựa và mặc quân phục. Jungkook cũng mặc áo giáp đen, ngồi trên lưng ngựa, anh tuấn ngút trời.

Jimin thì không cần.

Jimin không giương cung bắn tên hay tham gia săn bắn, y chỉ đến đây để thư giãn vui chơi, nên vẫn mặc y phục màu xanh đơn giản, ngồi trong xe đọc sách.

Sau khi lên núi,Jimin cũng trực tiếp tìm một chỗ râm mát thích hợp để ngắm cảnh, bảo Dohyun bày rượu hoa quả và bánh ngọt, ngồi quỳ xuống bàn, quan sát khung cảnh săn bắn hoành tráng bên dưới.

Rất nhiều con cháu quý tộc khác không giỏi cưỡi ngựa bắn cung cũng nghỉ ngơi tại đây, thậm chí có người còn dựng lều tại chỗ, trực tiếp ngủ bên trong. Jimin vừa ngồi xuống đã thu hút rất nhiều người đến kết giao với y.

Jimin bảo Dohyun rót rượu cho bọn họ.

Daehwi đi tới, hỏi: "Bae công tử, có thể rót cho ta một ly được không?"

Jimin gật đầu, rót một ly rượu khác, hai tay đưa cho hắn.

"Đa tạ."

Daehwi không uống, mà cầm chén rượu chạy đến chỗ Tả tướng Gunwoo ngồi cách đó không xa, nói: "Sư phụ, đây là rượu Jiminie bảo đệ tử mang đến cho người."

Gunwoo lạnh lùng liếc hắn một cái, sau đó lại nhìn Jimin, người đang trò chuyện vui vẻ với đám con cháu quý tộc.

Ông hừ đáp: "Y đưa rượu cho lão phu làm gì?"

"Đương nhiên là hậu bối kính rượu cho trưởng bối." Daehwi vốn muốn mang rượu, nhưng sư phụ quá nghiêm khắc, hắn không dám mang theo, chỉ mang một bình nước. Vừa ngồi xuống, hắn đã ngửi thấy mùi rượu, phát hiện Jimin cũng đi cùng.

Kể từ ngày từ phủ Thái tử trở về, sư phụ giống hệt như trái pháo nổ, lúc nào cũng tìm cớ mắng đám đệ tử, mà đại sư huynh như hắn là người chịu trận đầu tiên, bất kể là bài tập hằng ngày hay việc làm văn của đám đệ tử, bọn họ đều bị mắng ngập đầu, hoài nghi nhân sinh.

Daehwi biết, tất cả những điều này là do sư phụ không thu được đệ tử mà ông yêu thích.

Sư phụ bực bội không có chỗ xả, chỉ có xả lên đầu bọn họ, muốn sư phụ vui vẻ trở lại, vẫn phải nhờ nào vị tiểu sư đệ kia của hắn.

Daehwi quyết định hàn gắn mối quan hệ giữa sư phụ và tiểu sư đệ tương lai của mình.

Gunwoo sao có thể không nhìn ra tâm tư của hắn, ông hừ lạnh một tiếng, đáp: "Mang nước qua đây, rượu của phủ Thái tử, lão phu không uống nổi."

Daehwi: "..."

Daehwi cảm thấy sư phụ nhà mình quá sĩ diện, nước thường sao có thể ngon bằng rượu hoa quả, nhưng hắn không dám nói, chỉ có thể ngoan ngoãn đi lấy nước.

"Bae công tử!"

Một giọng nói vui vẻ vang lên.

Tề Tử Kỳ mặc một chiếc áo bào màu tím, dẫn theo tùy tùng đi đến chỗ Jimin.

Theo sau y, vẫn là ông lão lần trước.

Jiyong thật sự không muốn tham gia săn bắn, y không có hứng thú với việc này mà muốn đến thăm Jimin hơn. Nhưng đây là hoạt động quan trọng liên quan đến quan hệ hai nước, thân là con trai Đoàn hầu, y chỉ có thể ủ rũ đi theo, không ngờ lại nhìn thấy Jimin ở vườn săn.

"Sớm biết ngươi cũng ở đây, ta đã không lề mề như vậy rồi."

Jiyong tự nhiên ngồi xuống đối diện Jimin, ông lão sợ y bị cảm lạnh, vội vàng sai người kê thêm một lớp đệm.

Jimin mỉm cười chào y, rót cho y một chén rượu trái cây giống như đêm qua.

"Đa tạ!"

Jiyong ít khi rời khỏi Kwon đô, luôn cảm thấy hiếu kỳ và tò mò với mọi thứ bên ngoài. Tiểu công tử môi hồng răng trắng, hoạt bát đáng yêu, nói chuyện không ngừng, khiến người ta vui vẻ theo.

Jiyong kể cho Jimin rất nhiều chuyện sau khi tới Jeon đô, nói: "Phụ vương luôn nói, bên ngoài rất nguy hiểm, ông ấy còn dặn ta không được chạy loạn, kẻo bị bắt nạt. Ta còn tin là thật, nhưng không ngờ Jeon đô còn náo nhiệt và sầm uất không thua gì Kwon đô, người ở đây cũng nhiệt tình, có lẽ mấy lời trước đây của phụ vương đều gạt người."

Ông lão không nhịn được nói đỡ cho Pae gia: "Công tử sao lại nói như vậy? Pae gia cũng vì muốn tốt cho công tử."

"Ta biết, nhưng ta cũng đâu phải nữ tử. Suốt ngày ở mãi trong nhà sao được? Ta muốn giống như những du hiệp đó, mang kiếm du ngoạn tứ phương, thấy việc bất bình, ra tay tương trợ."

Ông lão không ngờ chỉ ra ngoài một chuyến mà tiểu công tử lại trở nên nghịch ngợm như vậy, ông lập tức hối hận vì đã thay y nói đỡ trước mặt Pae gia.

"Bae công tử là người học nhiều biết rộng, lại có tài năng như vậy. Chắc hẳn đã đi đến không ít nơi rồi đúng không? Ta từng nghe người khác hết lời khen ngợi ngươi trong tiệc Xuân Nhật, hy vọng về sau ta cũng có cơ hội tham gia một yến tiệc lớn như vậy."

Trong lòng Jiyong vô cớ cảm thấy tò mò và ngưỡng mộ Jimin.

Jimin cười nhẹ, nói: "E là khiến công tử thất vọng rồi, ta chưa đi qua nhiều nơi, ngoại trừ Jeon đô, ta vẫn luôn ở Min quốc."

Nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Jiyong, Jimin nói: "Cha mẹ yêu thương con cái, bình thường đều lo nghĩ cho chúng. Đoàn hầu không cho công tử ra ngoài, hẳn là có lý do riêng, công tử nên hiểu nỗi khổ tâm của ngài ấy."

Ông lão nghe xong những lời này, hơi khựng lại, sau đó nhìn gương mặt của Jimin, không nhịn được hỏi: "Sao công tử lại đến Jeon quốc?"

Jimin ngước mắt, bình tĩnh nói: "Ngoài ý muốn thôi."

Đối phương không muốn nhắc đến chuyện này, ông lão cũng im lặng, không hỏi nữa.

Jiyong vẫn còn đang tiếc: "Tiếc là ngày mai ta phải về Kwon đô. Nếu không, ta rất muốn ở lại Jeon đô, trò chuyện với ngươi ba ngày ba đêm mới thôi."

Jimin đáp: "Có duyên ắt sẽ gặp lại, công tử chớ bận lòng."

Từ nhỏ, cuộc sống của Jiyong luôn rất thuận lợi, mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp, chưa từng trải qua nỗi buồn ly biệt, y cảm thấy không nỡ, lại nói: "Nghe nói ngươi thích đọc sách, chỗ ngươi có quyển du kí nào không? Có thể cho ta mượn được chứ?"

Jimin suy nghĩ một lát, sau đó đứng dậy lấy quyển du kí mà y thường đọc trên xe ra. Nói: "Có hơi cũ, hy vọng công tử không ghét bỏ."

Jiyong yêu thích không nỡ buông tay, y lật ra xem, nhìn thấy rất nhiều ghi chú viết tay của Jimin, y càng vui hơn, nói: "Đợi sau khi trở về, ta nhất định sẽ đọc nó mỗi ngày."

Không lâu sau, tùy tùng Kwon quốc đi tới, nói: "Công tử,Kang đại nhân mời ngài qua đó."

Mặc dù Jiyong không muốn, nhưng y chỉ có thể tạm biệt Jimin, sau đó đi theo tùy tùng.

Jimin nâng chén rượu, ngẩng đầu quan sát tình hình xung quanh. Chẳng mấy chốc, y nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi trong góc, trên mặt đeo một tấm vải che màu đen, bên cạnh đặt một cây đàn cầm, chính là vị nhạc sư ở phủ Hoseok.

Jimin trầm ngâm một lát, đặt chén rượu xuống, nói muốn ra suối rửa tay, bảo Dohyun ở lại chờ.

Jimin trực tiếp đi vào một khu rừng vắng, lúc quay người lại thì thấy nhạc sư đi theo mình, đứng cách đó không xa.

Hai người nhìn nhau một lúc.

Jimin nhìn tay người nọ đặt ở thắt lưng, hỏi: "Hoseok phái ngươi đến giết ta?"

Vẻ mặt nhạc sư thay đổi.

Jimin nói: "Kwon đô, Thanh Tước, chuyên thu thập tình báo, giỏi dùng kiếm. Bởi vì quanh năm bị thuốc khống chế nên buộc phải dùng một loại thuốc an thần có tác dụng khắc chế dược tính trong cơ thể, vì vậy thỉnh thoảng ngươi sẽ đến một hiệu thuốc tên là Xuân Hòa, nhưng ngươi không muốn người khác phát hiện ra bí mật, nên cố tình ghé qua nhiều hiệu thuốc khác nhau để tạo hiện trường giả,Hoseok có thể nhanh chóng tìm được người nhà Seun, có lẽ là nhờ sự giúp đỡ của ngươi. Ngươi tự ý trốn khỏi đài Thanh Tước, để tránh bị truy đuổi, ngươi không dám lộ mặt thật của mình, mỗi ngày đều phải dùng vải đen che lại. Ta nói có đúng không?"

Nhạc sư cứng đờ, không dám tin nhìn Jimin.

"Rốt cuộc ngươi là ai?"

"Ta là ai không quan trọng, quan trọng là, chúng ta có thể hợp tác."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co