Truyen3h.Co

💜🐰 KookMin 🐥💛- Điện hạ có con trai ?

Chap 50

nana-206

"Để ta xem, đêm nay ai có thể cứu được ngươi."

Nhạc sư im lặng một lúc, hỏi: "Hợp tác thế nào?"

Jimin: "Giúp ta cứu ba người. Với thân phận của ngươi, nếu muốn giết ta, chắc chắn không ai phát hiện."

Nhạc sư đột nhiên nhếch môi, trong mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn: "Vậy ngươi không sợ, bây giờ ta lập tức giết ngươi?"

"Đương nhiên sợ, nhưng ta đã dám một mình tới đây gặp ngươi, thì nhất định đã chuẩn bị đầy đủ. Hơn nữa..."

Jimin nhìn vào mắt nhạc sư, nhẹ nhàng hỏi: "Ngươi thật sự cho rằng, ngươi có thể bình an vô sự thoát khỏi nơi này sau khi giết ta sao?"

Nhạc sư cứng đờ.

Một lúc sau, nhạc sư lạnh lùng nói: "Đương nhiên ta đã sắp xếp kỹ càng."

Jimin không có ý kiến gì, chỉ nói: "Ta không biết quan hệ giữa ngươi và Hoseok như thế nào, cũng không biết các ngươi hiểu nhau bao nhiêu, nhưng ta biết rõ tính tình của hắn, hắn là người không bao giờ để bản thân rơi vào nguy hiểm."

"Nếu hôm nay ngươi chọn cách giết ta, chỉ vì cho rằng nơi này có nhiều tai mắt, còn có sứ thần Kwon quốc ở đây, Thái tử sẽ không vì tìm ra hung thủ mà làm lớn chuyện. Nhưng ngươi đã đánh giá thấp địa vị của ta trong lòng hắn. Nếu hôm nay ta "vô tình" chết trên núi, hắn sẽ không ngần ngại khiến các ngươi chôn cùng."

"Ngươi dám tự tin mình có thể tránh khỏi hiềm nghi không? Nếu ngươi thật sự cho rằng kế hoạch của mình không chút kẽ hở, thì sẽ không dễ dàng bị ta phát hiện thân phận, kể cả ngươi có thể may mắn thoát khỏi màn thẩm tra của quân Jeon, vậy sứ thần Kwon quốc thì sao? Vừa nãy ngươi cố ý trốn tránh Jiyong và ông lão bên cạnh y, nếu ta đoán không sai, chắc hẳn bọn họ đã từng bắt gặp ngươi ở Kwon đô, hoặc ngươi có quan hệ gì đó với Đoàn hầu, nên mới biết đàn Phượng Cầu Hoàng."

Nói đến đây,Jimin đưa ra kết luận: "Cho nên, hiện tại người thực sự gặp nguy hiểm không phải ta mà là ngươi. Ngươi không còn cách nào khác ngoài việc hợp tác với ta."

Tay nhạc sư run lên, nhìn Jimin bằng ánh mắt khó tin.

"Ngươi... rốt cuộc là ai?"

Y run rẩy, không nhịn được lặp lại câu hỏi này.

Jimin không trả lời, chờ đợi đáp án từ y.

Nhạc sư hít sâu một hơi, hồi lâu, cuối cùng đành phải nhượng bộ, hỏi: "Ngươi muốn ta cứu ai?"

Jimin: "Người nhà Seun."

"Ngươi!"

Nhạc sư mở to mắt, ngày càng không thể nhìn thấu vị tiểu lang quân nho nhã, toàn thân ẩn giấu đầy bí mật trước mắt.

Lúc Jimin trở lại,Jiyong cũng xử lý xong mọi việc, ngồi trong đình đợi Jimin.

Dohyun không dám lơ ​​là, mang bánh ngọt lên cho y.

Hôm nay Jungkook đặc biệt sai người ra ngoài mua rất nhiều bánh ngọt để Jimin ăn trên đường,Jiyong hiếm khi ăn được nhiều món ngon như vậy, y nếm thử, cái nào cũng hết lời khen ngợi.

Jimin ngồi xuống, như thường lệ rót cho y một chén rượu hoa quả.

Jiyong vui vẻ nhấp một ngụm, nói: "Chỉ có ngươi đối xử tốt với ta. Không giống bọn họ, lúc nào cũng lải nhải bên tai, cái này không được ăn, cái kia không được uống, phiền chết đi được."

Jimin liếc nhìn bầu trời, nói: "Ngày mai trời sẽ mưa, đi đường có hơi khó khăn. Đêm nay các ngươi có thể trở về Kwon đô trước."

Jiyong kinh ngạc.

Vừa nãy Minjae mời y qua là để bàn việc này. Y vốn không muốn quay về sớm như vậy, nhưng sau khi nghe quyết định của Minjae, càng không nỡ rời đi, không nhịn được nói: "Chẳng lẽ ngươi đã mở thiên nhãn, có thể nhìn trước được tương lai?"

Jimin khẽ mỉm cười, nói: "Ta chỉ biết quan sát thời tiết một chút thôi, chỗ ta còn có nhiều quyển du kí thú vị khác. Nếu ngươi có hứng thú đọc, tối nay ta sẽ mang tới một ít."

Jiyong vui vẻ đồng ý.

Đồng thời nói: "Bae công tử, sau này nếu có thời gian, ngươi nhất định phải đến Kwon đô, ta sẽ vui vẻ đón tiếp, còn đưa ngươi đi dạo khắp nơi. Chúng ta còn có thể ăn đồ ăn mà phụ vương nấu, phụ vương làm món cá lát ngon lắm."

Jimin đồng ý, nói nhất định.

Chẳng mấy chốc đã đến tiệc tối.

Khách khứa lần lượt đến đông đủ, ngoại trừ những người ban ngày tham gia săn bắn, còn có rất nhiều quý tộc và đại thần khác đang chậm rãi đến muộn.

Cổ tay phải của Jieun được quấn một lớp băng dày, gã mang theo thương tích đến dự tiệc, vừa bước vào, một con mắt của gã đã khóa chặt vào người Jimin đang ngồi ở cuối bàn.

"Tướng quân, chỗ ngồi của ngài ở đằng kia."

Cung nhân rất sợ Jieun, thấy gã đột nhiên đứng yên, nhìn chằm chằm vào một nơi, trong mắt hiện lên hận ý, cung nhân run giọng nhắc nhở.

Jieun ngồi xuống bên cạnh Minjae, rót cho mình một ly rượu, uống một ngụm, ánh mắt vẫn dán chặt vào Jimin. Minjae cau mày nhắc nhở: "Kang tướng quân, hôm nay nếu ngươi dám gây sự, ngay cả ta cũng không bảo vệ được ngươi."

Jieun không nói gì.

Yoon quốc chủ Taeyang cũng đi tới, nhưng khác với thường ngày, hôm nay phía sau gã có hai thiếu niên khôn quân mặc tuyết bào, mọi người tinh ý nhận ra, đó là hai khôn quân mà hôm trước Kwon quốc dâng cho Jungkook, nhưng bị hắn từ chối.

"Yoon quốc chủ, đây là?"

Taeyang cũng không ngại, mỉm cười nói: "Ta không đành lòng nhìn mỹ nhân bị ruồng bỏ, cho nên sau bữa tiệc ngày hôm qua, sau khi được Thái tử điện hạ đồng ý, ta đã tốn không ít bạc mua hai khôn quân này từ tay Kang tướng quân."

Mọi người đều chúc mừng gã.

Sau khi Taeyang ngồi vào ghế, hai khôn quân lập tức quỳ xuống, ngoan ngoãn ngồi ở hai bên, một người rót rượu, một người xoa vai cho gã, thân thể thiếu niên mềm mại không xương, ôn hương nhuyễn ngọc, khiến không ít người ghen tị.

"Nghe nói khôn quân ở đài Thanh Tước là món đồ chỉ có Kwon vương mới được hưởng, ngàn vàng khó cầu. Lần này Yoon quốc chủ quả thật may mắn."

"Gặp may mà thôi, các vị chê cười rồi."

Không lâu sau,Jungkook và Jeon đế cùng bước vào.

Trong chuyến đi săn hôm nay,Jungkook đứng đầu các cuộc so tài, đồng thời còn săn được rất nhiều thú hiếm. Bây giờ Minjae không dám nghi ngờ gì về thực lực của Jungkook và doanh trại Thanh Lang nữa, trong lòng hắn thầm vui mừng, lựa chọn giao hảo với Jeon quốc, quả nhiên không sai.

Jungkook đi thẳng đến chỗ Jimin, nói: "Cô đặc biệt săn một con hươu để tẩm bổ cho ngươi, đợi lát nữa cô bảo cung nhân mang một ít thịt hươu nướng qua nhé."

Jimin gật đầu, nhìn thấy một cọng cỏ dính vào bộ giáp đen của hắn, đưa tay muốn lấy xuống.

Jungkook nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn xinh đẹp của tiểu lang quân, nhướng mày: "Lại ở trước mặt nhiều người câu dẫn cô."

Jimin cắn môi, rút tay ra.

Jieun từ xa nhìn thấy một màn này, đôi mắt càng trở nên hung ác.

Khách khứa vui vẻ dự tiệc,Jeon đế đặc biệt chuẩn bị nhiều lễ vật có giá trị để Minjae mang về Kwon đô, coi như lễ vật tặng cho Kwon vương và Đoàn hầu.

Minjae nhiệt tình nhận lấy.

Xung quanh Jimin có không ít người đến bắt chuyện, khi yến tiệc sắp kết thúc,Jiyong lại đi tới, xin Jimin mấy quyển sách du kí.

Jimin cười nói y không quên, lấy ra mấy quyển sách dày từ trong rương, sau đó nói: "Ta tiễn công tử lên xe.

Jiyong gật đầu, muốn nhân cơ hội nói chuyện với y nhiều hơn, lập tức cùng Jimin đi về phía xe ngựa.

Jieun từ xa nhìn thấy, đặt chén rượu xuống, đi theo y.

Tất cả xe ngựa của khách mời đều đặt ở một chỗ,Jimin giúp Jiyong cất sách, y liếc nhìn xung quanh thì thấy nhạc sư đang đứng cạnh xe ngựa.

Toàn thân nhạc sư được bao bọc bởi một chiếc áo choàng.

Jimin nhìn Jiyong, nói: "Ta có thể nhờ công tử giúp đỡ một việc được không?"

Vẻ mặt y nghiêm túc,Jiyong cũng trịnh trọng gật đầu: "Ngươi cứ nói, chỉ cần ta có thể làm được, nhất định sẽ xông pha khói lửa, quyết không chối từ."

Ông lão đứng phía sau cau mày, muốn ngăn cản, nhưng Jimin đột nhiên nói: "Cũng mong Ong lão giúp ta lần này."

Ông lão giật mình, ngậm miệng lại, không nói nữa.

Jimin dẫn Jiyong đến xe ngựa nơi nhạc sư đang đứng, mở cửa.

Trong xe ngựa tối om, chỉ có một người phụ nữ xinh đẹp ăn mặc đơn giản, hai tay ôm một trai và một gái, ba mẹ con run rẩy ngồi cạnh nhau. Khi nhìn thấy có người đi tới, người phụ nữ vội ôm chặt lấy con mình.

Jiyong kinh ngạc: "Bọn họ là..."

"Bọn họ là người nhà của thần y Seun, ngoài ý muốn bị bắt cóc đến đây, hy vọng công tử có thể giúp ta đưa bọn họ ra khỏi Jeon đô. Đợi sau khi đến nơi an toàn thì thả bọn họ rời đi."

Danh tiếng của thần y Seun, cả thiên hạ đều biết.

Mặc dù Jiyong không hiểu tại sao hai mẹ con họ lại bị bắt cóc đến đây, nhưng từ nhỏ y vốn là người lương thiện, không thể nhắm mắt làm ngơ. Y nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ đưa họ rời đi an toàn."

"Nhưng mà, ngươi tự ý thả họ đi, liệu có gặp nguy hiểm gì không? Chi bằng ngươi cũng cùng chúng ta đến Kwon đô?"

Tuy Jiyong không có bao nhiêu kinh nghiệm xử lý sự việc, nhưng y không hề ngốc, y có thể nhìn ra, Jimin đang bí mật thực hiện một kế hoạch quan trọng nào đó, thậm chí có hơi nguy hiểm.

Jimin lắc đầu, mỉm cười với y, nói: "Yên tâm, ta ở Jeon đô rất tốt, cũng không có nguy hiểm gì."

"Nhất là ngươi, về sau phải nghe lời... phụ vương của ngươi. Chăm chỉ học tập, hoặc làm những việc mình thích cũng được. Kwon đô rất tốt, đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc chạy trốn ra ngoài."

Giọng điệu dịu dàng của Jimin đột nhiên khiến Jiyong cảm thấy thân thiết lạ thường.

Jiyong không nhịn được lại hỏi: "Ngươi thật sự không muốn đi cùng chúng ta sao?"

Jimin biết rằng đây chính là cơ hội chạy trốn của mình. Chỉ là, rủi ro quá lớn, một khi y biến mất,Jungkook nhất định sẽ phát điên, phái trọng binh đuổi theo, nhẹ thì thân phận bại lộ, nặng thì, ngay cả vợ con Seun cũng không thể bảo vệ được.

Jimin liếc nhìn Jieun, vẻ mặt gã hung ác, lén đi theo y đến đây.

Đêm nay, y nhất định phải giải quyết tên phiền phức này.

"Không cần đâu."

"Chúc công tử đi đường thuận lợi."

Jimin tạm biệt Jiyong, sau đó quay người rời đi, y không quay lại yến tiệc, mà đi về một phía hẻo lánh ở vườn săn.

Y bước đi càng lúc càng nhanh, cảm giác có một bóng người giống như sói đói đang đuổi theo y từ phía sau, dần dần đến gần, y tăng tốc độ, đối mặt với màn đêm dày đặc, chạy sâu vào trong rừng.

Khi đến giữa khu rừng rậm rạp,Jimin lấy ra một ống pháo tín hiệu, ném lên không trung.

Cùng lúc đó, bóng dáng to lớn của Jieun lao tới trước mặt y, đẩy mạnh Jimin đập vào thân cây.

Một con mắt của gã lóe lên vẻ hưng phấn, giọng nói tràn đầy khoái cảm báo thù: "Để ta xem, đêm nay ai có thể cứu được ngươi."

Jimin nhìn gã, khóe miệng chậm rãi cong lên.

"Được."

Khu rừng yên tĩnh đến mức gần như có thể nghe được tiếng lá rơi.

Giọng nói của Jimin còn nhẹ hơn cả âm thanh lá rơi, lộ ra vẻ giễu cợt: "Vậy cứ chờ xem, đêm nay ai sẽ chết."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co