Ep3
"Này Jungkook!"Jimin nãy giờ cứ nhấp nhổm không yên, tối qua anh đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định phải nói ra thôi "Sao thế em đây!"cậu nhìn xuống chỗ anh, cái gì khiến anh bận lòng đến thế?
"Anh... có thể mời em đi xem phim? được không Jungkook?"cậu đơ người, anh là đang lo lắng về việc này sao? thật đáng yêu
"Đương nhiên là được rồi sao lại không nhỉ?"
Thế là một buổi sáng êm đềm trôi qua,Seoul bắt đầu lạnh lên trông thấy, mỗi lần như vậy, bên trong Jungkook lại có một cảm giác nao núng lạ thường. Có ai hiểu cái cảm giác rất muốn được yêu nhưng lại lo sợ như cậu không
Cậu nhìn Jimin cái con người đầy sự bao dung trong tận trái tim, làm gì cũng đáng yêu lạ thường ấy. Còn cậu một người khô khan chẳng nói được mấy câu yêu đương trăng hoa mật ngọt, tự hỏi sao anh thích cậu, có gì đặc biết ở cậu sao?
"Thôi bỏ đi!"Jungkook vẫn luôn được người anh ruột của mình kể về cái cảm giác khi yêu, kể về cái cảm giác u mê một người nào đó. Jungkook không biết nữa nhưng có lẽ cậu muốn thử được yêu ai đó, được thương ai đó và hết lòng ,chỉ vậy thôi
---
7h~ tối
Trong căn phòng tràn ngập những bức ảnh của Jungkook, Jimin đang náo loạn để tìm một bộ quần áo đẹp. Anh muốn xuất hiện thật ấn tượng trước mắt người mình yêu. Người mà anh đã yêu chỉ trong đúng lần đầu tiên gặp gỡ
Cái đêm hôm ấy Jimin vật vã với cái bụng đang đau đớn vì ốm, Jimin từng đã có một khoảng thời gian vô cùng khó khăn. Anh đã cho rằng, khoảng khắc mà anh nhắm mắt lại trong con hẻm đó, anh nghĩ mình sẽ chết
Rồi khi tỉnh ,anh lại đang ở trong viện, bên cạnh giường là một cậu học sinh cấp 2, sống mũi cao, môi mỏng, đôi mắt xinh đẹp của cậu khiến anh say đắm, anh lưu lại từng đường nét trên khuôn mặt đó, gần như giống một chiếc máy ảnh
Có lẽ đã quá lâu để cậu nhớ được anh, nhưng Jimin thì không. Từ đó,Jimin luôn mang theo chiếc khăn tay mẹ tặng cho anh ở bên mình, mẹ anh dặn, một ngày nào đó khi anh lớn, khi anh biết yêu và muốn dành cả cuộc đời này cho một ai đó. Đừng quên gửi gắm chiếc khăn tay nhỏ này cho người nọ, hãy coi nó như một kỉ vật là thứ đại diện cho mọi điều tốt đẹp và sự chúc phúc của mẹ dành cho anh và người anh yêu
Mẹ anh mất vì phải sống trong cuộc hôn nhân không hạnh phúc.Gia đình nhà nội không chấp nhận anh,không chấp nhận mẹ anh, họ đẩy anh vào con đường cùng, lúc ấy một cậu trai 14 tuổi thì làm được gì? Anh chỉ biết nhìn bà chết dần đi trong căn bệnh ung thư đáng ghét. Mẹ luôn mong anh tìm được người yêu anh, mong anh sống hạnh phúc hơn vì cuộc đời mẹ đã đủ đau thương lắm rồi
dinh dong
Anh chạy nhanh xuống cửa, cơn gió đông thổi vào nhà, Jimin đứng đó bất động nhìn cậu trai cao ráo ở trước mặt "Jimin? anh sao thế?"Jungkook vỗ nhẹ vào người anh
Jimin bỗng chỉ muốn ích kỉ giữ hơi ấm Jungkook bên mình
"Này em ôm anh! được không?"Jungkook không nói gì, cậu chỉ ôm anh "Sao vậy,kể em nghe ai bắt nạt anh à"
Cậu mỉm cười, vuốt dọc sống lưng gầy, trời lạnh thế này sao anh ăn mặc phong phanh thế
"Em..." Jimin muốn khóc lắm, có lẽ là vì anh sợ, sợ nếu anh buông bàn tay nhỏ đang níu lấy vạt áo cậu, Jungkook sẽ tan vào làn gió rồi biến mất
Nhưng cái ôm nay thật ấm, còn Jungkook thì lại vững vàng đến kì lạ. Ít ra thì, ở bên cậu anh sẽ không còn phải sợ nữa
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co