/29
"Anh ơi, em phải như thế nào, mới có thể làm cho anh không khóc nữa đây."
—————
"Ya, cậu vẫn luôn ăn mặc như vậy, đúng thật là không biết chán mà." Phác Trí Mân nhìn Kim Thái Hanh đang đến gần, cười nói: "Một ngày nào đó tớ nhất định sẽ ném hết đống quần ống rộng của cậu."
"Được thôi, hoàn toàn hoan nghênh." Kim Thái Hanh nghe vậy, cũng cười hì hì nói: "Xin chào Chính Quốc, đã lâu không gặp." Hắn quay đầu chào hỏi thiếu niên đứng ở bên cạnh, ngoại trừ một cái gật đầu khe khẽ ra thì cũng không nhận được phản hồi gì khác.
"Sao cậu lại gọi cho tớ vào giờ ăn cơm? Cách thời gian hẹn nhau rõ ràng vẫn còn tận một tiếng nữa."
"Không có việc gì làm, anh Nam Tuấn lại đang bận rộn với ca bệnh mới." Kim Thái Hanh quay đầu lại, nhún vai, tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Dù sao đúng lúc cậu cũng đang rảnh không phải sao?"
"Đúng vậy. Anh Nam Tuấn thực sự trở nên rất bận sau khi đi làm việc." Phác Trí Mân gật đầu, cảm thán đề tài của người khác.
"Ồ đúng rồi." Kim Thái Hanh lại chuyển đề tài: "Chính Quốc lớn nhanh thật đó, sắp cao như tớ rồi này."
"Đúng vậy." Phác Trí Mân thuận theo lời hắn nói, nhìn Điền Chính Quốc đang đứng bên cạnh mình một cái: "Tôn nghiêm của người làm anh là tớ đây cũng sắp bị sự trưởng thành của em ấy đánh bóng rồi."
Kim Thái Hanh nghe vậy cười rộ lên, mặt mày cong cong.
Hai người lại lải nhải không ngừng nghỉ một hồi, mới nhớ tới nên đi tìm một quán ăn để dừng chân. Điền Chính Quốc thì vẫn luôn không nói một lời đi theo sau Phác Trí Mân, đến quán ăn, là một quán thịt nướng, Kim Thái Hanh ngồi đối diện Phác Trí Mân, Điền Chính Quốc bèn ngồi xuống bên cạnh Phác Trí Mân.
Một bữa cơm, hầu như đều là Phác Trí Mân và Kim Thái Hanh nói chuyện, Điền Chính Quốc làm một người dự thính yên tĩnh, ngoan ngoãn giúp nướng thịt, đợi thịt chín rồi mới chấm vào nước sốt, sau đó gắp vào trong bát của Phác Trí Mân.
Kim Thái Hanh nhìn thịt nướng chất chồng như núi trong bát của Phác Trí Mân, trên mặt vẫn nở nụ cười hùa theo chủ đề của Phác Trí Mân. Tầm mắt dừng lại trên thịt nướng một lát, hắn lại nhìn Điền Chính Quốc, cuối cùng nhìn về phía Phác Trí Mân.
"... Vậy nên dạo gần đây tớ cực kỳ rảnh." Phác Trí Mân kể một đống tình hình gần đây, tay cầm đũa thì vô cùng tự nhiên, đầu cũng không thèm cúi xuống đã có thể gắp được thịt nướng bỏ vào trong miệng.
"Rất tốt." Kim Thái Hanh gật đầu, cười nói.
Hắn cầm bia ở bên cạnh lên uống một ngụm, sau đó tặc lưỡi, im lặng vài giây rồi mới mở miệng: "Cái đó, Trí Mân à..."
"Hửm?" Phác Trí Mân cũng đang cầm bia lên uống một ngụm nghe vậy liền đặt lon bia xuống, lông mày khẽ nhíu, hai mắt mở to nhìn người trước mặt mình.
Kim Thái Hanh mím môi, lại uống một ngụm bia, lúc này mới chậm rãi hỏi: "Cậu... có muốn kết bạn không?"
"Bạn gì cơ?" Phác Trí Mân bị lời nói khó hiểu của hắn làm cho bối rối.
"Bạn gái, hoặc là bạn trai." Kim Thái Hanh ngửa đầu uống xong ngụm bia cuối cùng, đẩy lon bia sang bên cạnh, cầm đũa gắp một miếng thịt nướng nhét vào miệng.
Bầu không khí trên bàn ăn đột nhiên trở nên cứng nhắc.
Hai bàn tay đang nướng thịt của Điền Chính Quốc bỗng nhiên dừng lại, ngơ ngác nhìn về phía Kim Thái Hanh, trong mắt tràn ngập sự phòng bị. Mà người mặc áo sơ mi sọc kia lại không cho cậu một chút khóe mắt nào, bình tĩnh nhìn Phác Trí Mân, không nói một lời.
Phác Trí Mân cũng bị hỏi đến sững sờ.
"... Cậu, hỏi cái này để làm gì?" Anh có chút ấp úng nói.
"Đừng hiểu lầm." Kim Thái Hanh cười cười với anh: "Bởi vì gần đây bản thân đã thoát ế, cho nên mới đến thăm hỏi chuyện tình cảm dạo này của cậu."
"... Cậu thoát ế rồi!?" Lần này Phác Trí Mân lại kinh ngạc.
Kim Thái Hanh gật đầu, sau đó khóe miệng mơ hồ mỉm cười bắt đầu chia sẻ "câu chuyện tình yêu" của hắn.
"Anh ấy tên là Mẫn Doãn Kỳ, mấy năm trước các cậu... có lẽ từng gặp rồi, ở quán đồ nướng ấy." Liên miên nói từng chút về việc yêu đương, Kim Thái Hanh suy nghĩ một chút rồi lại nói thêm.
Mà người ngồi đối diện hắn vẫn luôn lắng nghe rất nghiêm túc, đôi khi sẽ phát ra chút cảm thán hoặc là chúc phúc chân thành, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại, phiếm hồng đáng yêu.
Kim Thái Hanh nói, nhưng bất giác lại cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh. Trong nháy mắt Điền Chính Quốc đã sắp học lớp 12, trong nháy mắt Phác Trí Mân đã tốt nghiệp cấp ba, đến đại học, bây giờ đã bước vào xã hội. Anh không còn là thiếu niên mê man bế tắc mà hắn gặp được thời thanh xuân nữa, không còn cô đơn, do dự, cố chấp kiên cường. Bây giờ anh đã có người chăm sóc, có người yêu thương.
Mà hắn, cũng hoàn toàn nghĩ rõ ràng tình cảm phức tạp đã rối rắm bản thân nhiều năm. Rối rắm rõ ràng bản thân đối với Phác Trí Mân không tính là yêu, chỉ là bởi vì thực sự đau lòng, cho nên sinh ra những tình cảm thương tiếc và quan tâm tương tự, đó có lẽ chỉ là thích.
Nghĩ tới đây, Kim Thái Hanh liếc mắt nhìn Điền Chính Quốc, lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
Mà mức độ hắn thích Phác Trí Mân, chắc chắn vĩnh viễn không bằng Điền Chính Quốc.
Cho nên hắn dần dần từ bỏ. Mà vận mệnh lại sắp xếp cho hắn gặp được Mẫn Doãn Kỳ vào lúc này. Là duyên phận mà số mệnh đã định.
"... Anh ấy rất dễ thương." Kim Thái Hanh nói đến đây, giống như nhớ tới cái gì đó, khẽ cười. Cuối cùng, hắn quay đầu lại, nói với Điền Chính Quốc: "Không ai tranh được với em đâu, tên nhóc thúi."
Điền Chính Quốc đột nhiên bị nhắc đến giật mình, ánh mắt trước sau chưa từng rời khỏi Phác Trí Mân. Cậu nghe vậy, cũng không lên tiếng, chỉ hướng về phía Kim Thái Hanh, khẽ gật đầu. Mà đương sự Phác Trí Mân thì lập tức đỏ mặt, giọng nói bị nghẹn lại, không phát ra được, nhất là đối với Điền Chính Quốc.
Điện thoại của Kim Thái Hanh đúng lúc này lại vang lên.
Hắn bắt máy: "Hey."
"... Em uống rượu xong sẽ về mà."
"Biết rồi mà, sẽ không uống nhiều quá đâu. Ở nhà chờ em, em sẽ về đúng giờ."
"Được."
Không cần hỏi cũng biết là Mẫn Doãn Kỳ gọi đến kiểm tra. Phác Trí Mân tạm thời vứt bỏ tạp niệm của mình, mím môi khẽ cười.
Thật tốt. Như bây giờ, thật tốt.
Ăn cơm xong, hai người uống rượu đều có hơi say, mà Điền Chính Quốc vẫn luôn ở bên cạnh uống nước yên lặng nướng thịt thì rất tỉnh táo. Rời khỏi quán ăn, cậu đưa Phác Trí Mân và Kim Thái Hanh đến quán bar muốn đến. Người lớn gọi rượu, nhưng lại chỉ rót cho cậu một ly nước chanh ấm.
Điền Chính Quốc trái lại không phàn nàn gì, ngoan ngoãn cầm ly thủy tinh uống một ngụm.
Nơi ba người tới là một quán thanh bar*, có không ít người, nhưng tiếng nói chuyện cũng không lớn, bầu không khí trong quán bar mập mờ, ai ai cũng đều thì thầm nói nhỏ. Ánh đèn mềm mại, làm bả vai của Phác Trí Mân càng thêm mỏng manh.
*清吧 (Thanh ba): Là một quán bar lấy nhạc nhẹ làm chủ, tương đối yên tĩnh. Phù hợp để bạn bè khơi thông tình cảm, uống chút đồ uống trò chuyện một chút.
Điền Chính Quốc lẳng lặng uống nước trong ly của mình, bất động nhìn chằm chằm vào Phác Trí Mân.
Mà Phác Trí Mân thì đang quay lưng với cậu, trò chuyện với Kim Thái Hanh rất vui vẻ.
Bọn họ có vẻ như sẽ không thể tốt hơn trong một thời gian ngắn... Điền Chính Quốc lấy điện thoại ra, vô cùng buồn chán xem điện thoại.
Không biết hai người đã trò chuyện bao lâu, rượu đầy rồi lại rỗng. Trong một khoảnh khắc nào đó Phác Trí Mân mới lấy lại tinh thần, bản thân nói quá hăng say, hình như... quên luôn Điền Chính Quốc mất rồi.
Anh giơ tay lên, xoa xoa huyệt thái dương đột nhiên giật giật của mình, bởi vì uống rượu có nồng độ tương đối cao, bây giờ anh có hơi say, đứng không vững cho lắm.
Phác Trí Mân đỡ đầu giãy giụa muốn nhảy xuống khỏi ghế cao, lại bị Kim Thái Hanh nắm lấy cổ tay.
"Ya, Trí Mân, có phải cậu uống say rồi không?"
"Có lẽ có một chút..."
Phác Trí Mân nói xong, lảo đảo sắp ngã vào trong lòng Kim Thái Hanh. Nào biết mới lảo đảo được một nửa, cơ thể anh liền bị sức lực ở phía sau kéo lại, vững vàng tiến vào trong ngực.
"Về nhà nhé." Cánh tay Điền Chính Quốc vòng qua thắt lưng Phác Trí Mân, siết chặt người kia vào trong lòng mình, cúi đầu nhẹ giọng hỏi.
Phác Trí Mân mơ mơ màng màng ngước mắt lên nhìn Kim Thái Hanh.
Tầm mắt một giây sau liền bị người kia dùng tay che lại.
"Bỏ đi, không hỏi anh." Lòng bàn tay của Điền Chính Quốc ấm áp, nhẹ nhàng phủ trên mặt Phác Trí Mân: "Em đưa anh về, không thể uống thêm nữa." Nói xong, cậu ngước mắt nhìn Kim Thái Hanh, người kia mỉm cười gật đầu với cậu.
Điền Chính Quốc cũng gật đầu tỏ ý trả lời, sau đó không nói một lời ôm Phác Trí Mân xoay người, vác người kia lên trên vai, sải bước rời đi.
Đến cửa quán bar, Điền Chính Quốc liền thả Phác Trí Mân xuống. Có lẽ là rượu xộc lên, anh say đến mức hoàn toàn bất tỉnh nhân sự, vừa đặt xuống mặt đất liền mềm nhũn sắp ngã xuống, Điền Chính Quốc vội vàng ôm người kia lại, mới không té ngã.
Cậu có hơi khó khăn mới cõng được Phác Trí Mân trên lưng, chuyến xe buýt cuối cùng ở trạm này cũng đã chạy qua rồi, cậu tính toán đường từ nơi này về nhà, có lẽ phải đi mất nửa tiếng.
Vẫn được. Điền Chính Quốc xóc xóc người trên lưng, cất bước đi về phía trước.
Phác Trí Mân nằm sấp trên lưng Điền Chính Quốc, không có một chút sức lực nào cả. Cả người mềm nhũn giống như một đống bùn nhão, hô hấp nóng rực, phun hết lên cổ Điền Chính Quốc, vô cùng ngứa ngáy.
Gió đêm thổi qua, thời tiết đầu mùa hạ, gió nhẹ mang theo cảm giác mát mẻ ôn hòa, cũng không làm cho người ta đổ mồ hôi, thổi vô cùng thoải mái dịu nhẹ, lá cây vang lên xào xạc. Giống như nước mát, tưới tỉnh người say rượu, triệt để rửa sạch trái tim nóng bỏng, lộ ra tình yêu tại thời điểm này, dưới hình thức của vạn vật.
Xung quanh rất yên tĩnh, không có ai nói chuyện, chỉ có tiếng bước chân vang lên.
"Chính Quốc..."
Cùng với tiếng thì thầm của Phác Trí Mân.
Điền Chính Quốc đi một hồi, cảm thấy có chút mệt mỏi, liền cẩn thận đặt Phác Trí Mân lên ghế tựa dài ở ven đường.
Anh trai gầy yếu nhỏ bé đáng yêu giống như động vật, cúi đầu cả người có vẻ lung lay sắp đổ, lảo đảo xiêu vẹo. Điền Chính Quốc vươn tay ra đỡ người kia lại, nào ngờ một giây sau Phác Trí Mân lại "a" một tiếng, mặt đụng vào bụng dưới của cậu, bàn tay nhỏ nhắn mềm mại không có sức lực kéo quần dài rộng rãi của thiếu niên.
Điền Chính Quốc cúi đầu, nhẹ nhàng đẩy Phác Trí Mân ra một chút, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt người kia.
Phác Trí Mân say rượu vô cùng yên tĩnh mềm mại, ửng đỏ nhuộm trên hai má trắng nõn non mềm của anh, giống như một viên gạo nếp hấp vừa chín đúng lúc, mức độ cắn một miếng có thể mềm mại từ đầu lưỡi đến trái tim.
Cậu thật muốn thừa nước đục thả câu. Điền Chính Quốc liếm liếm đôi môi khô khốc của mình, một bàn tay nhẹ nhàng lắc lắc vả vai Phác Trí Mân: "Anh ơi...?"
"Ừm..." Phác Trí Mân mềm nhũn đáp lời, ánh mắt mờ mịt nheo lại, mang theo hơi nước mờ ảo nhìn cậu.
"Bây giờ anh... có tỉnh táo không? Có biết em là ai không?" Điền Chính Quốc hỏi.
"Em là bé... Chính Quốc... bé... yêu, bé..." Phác Trí Mân gật đầu lia lịa, dừng một chút rồi nói, âm sắc mềm đến không thể tưởng tượng nổi.
Trái tim Điền Chính Quốc đập thình thịch một hồi, lập tức tăng nhanh tốc độ.
Chết mất...
Sao có thể, ngoan như vậy chứ...
Hai ngày hai người thay phiên nhau uống say, Điền Chính Quốc cảm thấy hai người bọn họ thật sự là đủ rồi.
Nhưng... rượu là đồ tốt, không phải sao?
Thiếu niên đang nhìn chăm chú vào người trước mắt, đôi mắt ngập nước, xinh đẹp không chịu nổi.
Cũng không biết rốt cuộc là ai lén lút xúc động, không biết là ánh mắt của ai quá mức ướt át, không khí lưu chuyển đến mập mờ, Điền Chính Quốc thậm chí còn không cảm giác được, Phác Trí Mân đã áp lòng bàn tay lên má từ khi nào.
Cậu bừng tỉnh lấy lại tinh thần, lại đụng phải ánh mắt phiếm hồng ẩm ướt của Phác Trí Mân, trái tim thoáng chốc đập thình thịch.
Một giọt nước mắt lăn xuống má Phác Trí Mân.
Điền Chính Quốc cảm giác trái tim mình bị treo lên rất cao, sợi dây nối liền là chất lỏng trong suốt, lung lay sắp đổ.
Mà khi Phác Trí Mân lại run rẩy gọi tên cậu một lần nữa, tất cả mọi sự vật đều sụp đổ, trái tim mạnh mẽ đập vào lồng ngực, đập thành một hố máu, không cách nào lành lại.
"Chính Quốc à..."
Đầu anh thật choáng, hơi thở đều là rượu cồn.
Thật khó chịu, giống như cả người đều đang bị đốt cháy ở nhiệt độ cao.
Lý trí còn sót lại duy nhất chính là người trước mắt.
"Anh ơi..." Điền Chính Quốc vươn tay ra nắm lấy bàn tay đang khẽ chạm vào má của Phác Trí Mân, chạm phải nước mắt ướt đẫm, lạnh lẽo lại nóng bỏng đang dán trên má.
Mặc dù không biết tại sao anh lại khóc, nhưng cậu có thể cảm nhận được rất rõ ràng, nước mắt của anh chạm đến đầu ngón tay cậu, hỗn loạn lộn xộn, đồ vật trộn lẫn quá sâu ở bên trong, kết cấu phức tạp, lại có thể chuẩn xác rơi vào trái tim cậu, để nó ăn mòn, suy yếu thối nát.
Điền Chính Quốc chỉ cảm thấy mình sắp điên rồi.
Những giọt nước mắt của Phác Trí Mân khiến đầu cậu sung huyết, muốn phá hủy hết thảy.
Nhưng lại bởi vì sự ràng buộc của người trước mắt, tất cả sức lực của cậu đều đánh vào bông mềm.
"Anh ơi, em phải như thế nào, mới có thể làm cho anh không khóc nữa đây."
Em không muốn nhìn thấy nước mắt của anh, cũng thực sự không muốn nhìn thấy anh đau lòng.
Phác Trí Mân hít mũi, chống đầu vừa choáng váng vừa nặng nề, hô hấp nóng rực, dựa gần vào Điền Chính Quốc một chút.
"Đồ ngốc." Anh nói.
Hô hấp của người say tràn ngập trong hơi thở của Điền Chính Quốc.
"Anh ơi..." Khóe mắt Điền Chính Quốc bất giác cũng phiếm hồng, rõ ràng cậu không say, vô cùng tỉnh táo. Cậu gọi Phác Trí Mân, tầm mắt tự do ở trên cánh môi của người gần ngay trong gang tấc: "Em muốn hôn anh."
Phác Trí Mân dịu dàng nhìn cậu, không từ chối, chỉ ngầm chấp nhận.
Điền Chính Quốc liền đến gần, nhẹ nhàng bao phủ lên mảnh mềm mại kia.
Tình yêu có một loại sức mạnh, là trải qua lắng đọng lâu dài mà trở nên mềm mại dịu dàng, đánh vào trái tim lại có một nỗi đau âm ỉ, mỗi một tấc từ cơ thể bình thường đến linh hồn đều tê liệt, nhưng lại vô tri. Cảm giác vô lực như vực thẳm lại dồn ép đến mức khiến người ta bỗng nhiên ướt đẫm, tình cảm của anh nhất thời không tìm được điểm tập trung cuộn trào mãnh liệt, ngẩn ngơ tại chỗ, khiến cả thế giới ở trước mắt anh cũng chỉ còn lại ánh sáng và bóng tối vỡ vụn, cảnh vật rút lui, còn lại một bộ gầy yếu.
Phác Trí Mân dịu dàng nghênh đón nụ hôn của thiếu niên, nước mắt ở khóe mắt lại lần lượt lăn xuống.
Rốt cuộc tại sao lại khó nói ra như vậy, tình yêu này, nghẹn ở cổ họng, giống như một tảng đá.
Anh nhìn ánh mắt của thiếu niên, trong sáng đỏ bừng, rõ ràng đang hôn môi nhưng lại không an phận, không nhắm lại. Sắc đỏ mỏng manh giống như dính lên trên đó, kèm theo tơ máu, mỗi một phần xúc động đều kèm theo đau lòng. Nhịp tim của cậu đập tới đập lui trong lồng ngực, mỗi một lần đều khiến anh càng ngày càng khó thở.
Nước mắt của anh là chất độc, anh ơi, có thể làm cho lục phủ ngũ tạng của em đều bại hoại thối rữa, trở thành thịt vụn.
Đừng khóc nữa, anh ơi, em không biết làm thế nào mới tốt, chỉ muốn phá hủy tất cả, phá hủy tất cả những khả năng có thể làm tổn thương đến anh.
Điền Chính Quốc hôn hết lần này đến lần khác, hôn đi nước mắt của Phác Trí Mân, nuốt xuống sự nức nở của anh.
Đèn đường sáng ngời, khiến cho ánh trăng không thể xuất hiện.
—————
Lúc lại cõng Phác Trí Mân về nhà, bước chân của Điền Chính Quốc cũng có chút lảo đảo.
Anh nằm sấp trên vai mình, mềm mại lên tiếng: "Chính Quốc à, em biết hát không?"
Điền Chính Quốc suy nghĩ một chút, do dự gật đầu: "Biết." Cậu chưa từng thử, nhưng hẳn là biết.
"Anh muốn nghe." Phác Trí Mân nói.
Thiếu niên bèn cụp mắt xuống, khẽ ngâm.
"You gave me a shoulder when I needed it, You showed me love when I wasn't feeling it..."
Đường đi tĩnh lặng theo tiếng hát, giọng hát của Điền Chính Quốc giống như giọng nói của cậu, trong suốt êm tai.
Nhóc con, em thực sự là một báu vật.
Sau khi về đến nhà, Điền Chính Quốc đặt Phác Trí Mân lên ghế sofa trước, tự mình đi vào phòng bếp, giống như lúc trước Phác Trí Mân chăm sóc cậu, rót một cốc nước ấm đưa cho anh, sau khi cho người kia uống xong, lại đi nấu canh giải rượu.
Cậu trông bầu vẽ gáo, làm ra cũng có hình dạng.
Điền Chính Quốc đứng trước bệ bếp, lẳng lặng chờ nước sôi.
Lại không ngờ Phác Trí Mân đã đứng dậy từ lúc nào, đến phòng bếp, đến phía sau lưng cậu, dang hai tay, vòng quanh eo Điền Chính Quốc, cơ thể liền vô lực dựa trên lưng thiếu niên.
"Chính Quốc, viết cho anh một bài thơ được không?" Anh đưa ra một yêu cầu cố tình gây sự, ngữ khí lại giống như làm nũng.
Điền Chính Quốc ngẩn người, xoay người ôm lấy Phác Trí Mân, sợ anh không cẩn thận ngã xuống.
"Bây giờ?"
"Ừm, anh muốn biết Chính Quốc của chúng ta viết thơ như thế nào." Phác Trí Mân nhếch miệng, cười đến đáng yêu, núm đồng tiền mờ mờ.
"Cái này sao anh biết..." Điền Chính Quốc bất đắc dĩ khẽ cười, suy nghĩ một chút vẫn cho anh một câu trả lời: "Thơ là dùng tình yêu dành cho anh để viết ra."
Phác Trí Mân nghe vậy, không nói chuyện, chỉ ôm eo Điền Chính Quốc khẽ lắc lắc.
Điền Chính Quốc đành phải đặt thìa trong tay xuống, cúi đầu hôn lên môi Phác Trí Mân.
"Vậy em viết, không cần bút, trực tiếp đọc cho anh."
"Không." Phác Trí Mân lại đột nhiên giãy dụa: "Phải ghi lại mới được chứ. Anh đi lấy bút..."
"Không cần." Điền Chính Quốc siết chặt cánh tay, không cho anh đi: "Em sẽ ghi lại, nhưng không phải bây giờ. Bây giờ ở bên cạnh anh mới là quan trọng nhất."
Phác Trí Mân liền bất động.
Điền Chính Quốc hắng giọng, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ phòng khách, màn đêm ngoài cửa sổ mịt mù, ánh trăng ảm đạm.
Cậu chậm rãi mở miệng, giọng nói khàn khàn dịu dàng.
Anh bao la, lại đầy đặn
Cùng em ngắm hoàng hôn lần thứ bảy mươi lăm
Nhiệt độ của ánh chiều tà sấy khô những đám mây trên bầu trời
Vụn sao rơi xuống lỗ hổng giữa hoàng hôn và màn đêm
Những vụn sao rực rỡ, đẹp đẽ kia
Theo gió quyến luyến thổi vào ánh mắt anh
Em cũng ở trong gió như vậy——
Lấy hình thức dịu dàng của sóng nước chậm rãi lẻn vào, nhẹ nhàng lại nhỏ bé
Em lấy tất cả yêu thương đưa cho anh, bao gồm cả tuổi xế chiều của em
Linh hồn tách rời.
Nằm lê lết ở thung lũng sông rạn nứt trước ngực em
Một nửa ở lại với anh trọn kiếp này
Một nửa chạy đến kiếp sau đợi anh
Âm tiết cuối cùng rơi vào bóng đêm, tiếng ùng ục của nước sôi vang lên.
Cậu nhắm mắt lại, cúi đầu, lần nữa mạnh mẽ hôn người trong ngực mình, dùng âm thanh mơ hồ không rõ nói: "Em chờ anh, anh đừng vội."
"Anh đừng khóc."
Yêu có thể từ từ nói, bởi vì là lời nói của anh, bao nhiêu lâu em cũng sẽ chờ.
"Anh yêu em", chắc chắn sẽ đến.
—tbc—
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co