/05
sau khi mọi chuyện được bày tỏ rõ ràng, chính quốc dường như trở nên táo bạo hơn.
vì không phải là trường nội trú, nên không có buổi học tối. và thái hanh thường có thói quen về muộn một chút, dù sao ở nhà cũng chẳng có ai, bữa tối chỉ cần mua một hộp cơm tiện lợi là xong.
bây giờ mọi thứ đã khác, chính quốc có lý do chính đáng để đợi kim thái hanh. khi thái hanh soạn giáo án hoặc viết bài cho trang blog của mình, chính quốc ngồi ở phía bên kia bàn làm bài tập.
ban đầu, kim thái hanh từ chối, nhưng cách từ chối của anh không đúng lắm. anh lắc ngón tay trước mặt chính quốc, người đã theo anh vào văn phòng, "dạy kèm riêng? không được đâu."
vừa nói xong, phần thịt mềm ở eo của anh đã bị chính quốc véo một cái, còn kéo anh ngồi lên đùi mình.
"nếu thầy không cho phép điều này, thì em sẽ không tuân theo quy định của chúng ta nữa."
điền chính quốc thực sự rất giỏi trong việc đe dọa người khác.
"gần đây em không đi hát ở quán bar nữa chứ?"
chính quốc lo lắng cắn môi dưới, cẩn thận đặt bút xuống và trả lời, "em chỉ đi một lần vào tối thứ bảy để giúp đỡ. sau đó em không đi nữa."
"hơn nữa, gần đây em luôn ở trong tầm mắt của thầy, làm sao em có thể đi được."
kim thái hanh liếc nhìn chính quốc, "lúc đó em còn nói dối là nhà có việc, sao hả? cha của em có biết rằng con trai ông ấy nói rằng nhà nghèo đến mức phải để học sinh cấp ba đi làm thêm kiếm tiền không?"
chính quốc vội vàng ôm lấy kim thái hanh, "thầy biết cả chuyện này sao?"
tay chưa kịp chạm vào kim thái hanh đã bị anh đẩy ra, lạnh lùng nhìn chính quốc, "đừng đụng vào tôi. chúng ta đã thỏa thuận là trước kỳ thi đại học, em không được đụng vào tôi."
"tôi là giáo viên của em, tôi biết nhà em có bao nhiêu người, tôi làm sao mà không biết chuyện của em."
điền chính quốc lắc đầu, nằm dài trên bàn, nghiêng đầu nhìn kim thái hanh, "thầy ơi, có một chuyện thầy không biết."
"mẹ em đã biết em muốn yêu thầy rồi."
chắc chắn không thể là sự thật, nếu không mẹ của chính quốc đã đến mắng nhiếc anh, và có lẽ còn ném cho anh năm triệu (nhân dân tệ) nữa.
cảm giác như đang chờ đợi một hình phạt. kim thái hanh bị câu nói của chính quốc làm cho choáng váng, khi nhận ra mình không thể tập trung vào giáo án, anh đóng sách lại.
đã gần 8:30 tối, may mắn hôm nay là thứ sáu. kim thái hanh an ủi và động viên, xoa đầu chính quốc, "về nhà làm tiếp hoặc để ngày mai đi. sau này đừng cứ ngồi đợi tôi trong văn phòng làm bài tập nữa, còn phải đưa tôi về nhà, về muộn gia đình em sẽ lo lắng."
tim thái hanh thu dọn đồ đạc, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, "với lại, tôi không có ý định nói trước với em."
"sau tuần này dạy xong, tôi sẽ về trường."
chính quốc vốn đang nhìn kim thái hanh với ánh mắt sáng rỡ, nghe xong liền vội vàng hỏi, "không phải còn ba tuần nữa sao, sao chỉ còn một tuần thôi?"
những quy định trước đó đều bị cậu ném ra sau lưng, không màng gì nữa mà kéo kim thái hanh đang thu dọn đồ đạc vào lòng.
"thầy có phải đang lừa dối em không?"
kim thái hanh lại một lần nữa ngồi lên đùi chính quốc. tư thế này quá xấu hổ, nhưng chú thỏ nhỏ mếu máo phàn nàn cũng khiến người ta đau lòng. thái hanh chỉ có thể ôm đầu chính quốc, nhẹ nhàng dỗ dành, "tôi không lừa dối em, mọi thứ tôi nói trước đó đều có hiệu lực."
điền chính quốc ôm eo kim thái hanh, vùi đầu vào ngực anh, ngửi mùi nước hoa nhẹ nhàng trên quần áo của thái hanh, tâm trạng buồn bã, "vậy tại sao, thầy kim có đi cùng thầy không?"
"anh ấy sẽ tiếp tục thực tập ở đây. là tôi xin kết thúc kỳ thực tập sớm."
kim thái hanh nâng cằm chính quốc lên, để chú thỏ nhỏ đang vô cùng uất ức nhìn thẳng vào mắt mình. những lời đã giấu kín trong lòng cuối cùng cũng được nói ra, "là tôi, tôi không muốn làm giáo viên của em nữa."
"như vậy mới có thể không còn lo lắng, yêu em một cách an tâm."
sau khi nghe lời tỏ tình, điền chính quốc liền được đà lấn tới, ngay trong văn phòng sờ soạng kim thái hanh, suýt nữa đã đè anh lên bàn làm việc để thực hiện ý định. một chàng trai trẻ đã thực tủy tri vị quả thật rất khó đối phó, kim thái hanh suýt nữa lại mất đi nguyên tắc, cuối cùng chỉ dùng tay giúp cậu một lần.
điền chính quốc cũng dùng tay cho anh một lần, chuyện này thì không cần nhắc lại nữa.
"anh đã cho em dùng tay rồi, sao không để em vào luôn."
vẫn là chiếc áo khoác đồng phục đó, sau khi giặt sạch lại được lót dưới người kim thái hanh. kim thái hanh cắn tay phun ra hai luồng nước, mắt đẫm lệ nhìn điền chính quốc, "vẫn có sự khác biệt."
lúc ra khỏi cổng trường, bảo vệ gần như đã tan ca, ngáp một cái rồi bấm nút mở cổng cho kim thái hanh và điền chính quốc đeo ba lô, "thầy kim lại làm việc vất vả đến tận khuya thế."
kim thái hanh nhớ lại cuốn giáo án trống rỗng của mình hôm nay, không thể cười nổi, "ừ, đúng vậy."
điền chính quốc nghĩ về cảnh kim thái hanh cởi một nửa quần, ngồi trên bàn làm việc, tay chống ra sau, lén lút nắm tay anh trong bóng tối, "thầy thật sự vất vả nha."
"còn hứa sẽ giặt áo đồng phục cho em đó."
chú thỏ nhỏ còn nhất định một hai phải đưa anh về nhà, kim thái hanh nghĩ đến việc mẹ của chính quốc có lẽ đã biết chuyện của hai người, liền cảm thấy choáng váng, làm sao dám để cậu về nhà muộn hơn.
kim thái hanh vẫy tay gọi một chiếc taxi, đẩy chính quốc lên xe, vẫy tay qua cửa kính, "về nhà đi, có việc gấp thì liên lạc với thầy."
tin nhắn điện thoại đổ chuông ngay khi xe vừa chạy đi chưa được bao xa.
. . .
ngày đầu tiên kim thái hanh trở lại trường, cậu thấy thật nhàm chán.
các lớp học trong học kỳ này ở trường ít đến đáng thương. bình thường, kim thái hanh vừa đi dạy thay ở trường cấp ba, vừa quay về học những lúc có tiết mà vẫn thảnh thơi vô cùng.
điền chính quốc cũng đã hứa với anh rằng sẽ không dùng điện thoại trong giờ học nữa, và càng không được lơ là việc học. tất nhiên, điều này có cái giá của nó. cái giá là, mỗi cuối tuần, anh phải cùng chính quốc đến thư viện tự học. kim thái hanh không nói nên lời, xoa trán, cảm thấy như mình mới là người sắp thi đại học vậy.
"căng tin trường có gì ngon không nhỉ?" kim thái hanh hỏi chính quốc.
"nhưng mà, thầy đã ăn căng tin ba năm rồi, em cũng muốn ăn thử."
sau này, một ngày thứ bảy, kim thái hanh dẫn chính quốc đến căng tin trường. chính quốc chỉ ăn hai miếng rau rồi nói với kim thái hanh, "năm sau em sẽ đến tìm thầy." kim thái hanh chẳng phản ứng gì, ngước mắt lên thấy vết sốt ở khóe miệng chính quốc, tiện tay lau đi rồi tự mình liếm vào miệng. sau đó, cậu gật đầu đồng ý, "cứ đến đi. với thành tích của em, không lỗ đâu."
"nhưng mà năm sau thầy cũng tốt nghiệp rồi."
động tác của anh quá đỗi tự nhiên, chính quốc lần đầu tiên đỏ mặt, "được học ở trường đại học mà thầy từng ở, thế cũng không tệ."
. . .
tần suất gặp nhau một tuần một lần cũng bị buộc phải dừng lại vào học kỳ một của năm lớp mười hai. điền chính quốc nhìn thời khóa biểu kín mít cả thứ bảy và chủ nhật, trong ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè đã mè nheo bám riết kim thái hanh để giữ anh lại một ngày.
kim thái hanh cũng đã lâu không tự mình động vào bản thân. thực tế là chính quốc đã vứt hết những đồ chơi nhỏ của anh, và cũng bắt kim thái hanh hứa rằng sau này không được tự dùng tay, càng không được dùng đồ chơi, nếu muốn thì nhất định phải tìm cậu. vì vậy, kim thái hanh phất tay một cái, vì chú thỏ nhỏ vẫn còn đang học cấp ba mà cố gắng nhịn dục vọng, chịu đựng mấy tuần liền.
"thầy nhất định không nhịn được mà tự làm rồi."
đây là lần cuối cùng điền chính quốc khó khăn lắm mới đòi được. không biết học được tư thế mới từ đâu, cậu lật kim thái hanh nằm sấp, nâng một chân của anhđặt lên đầu gối của mình đang quỳ, rồi từ phía sau trực tiếp đâm thẳng vào. vị trí này lập tức chạm đến điểm nhạy cảm của kim thái hanh, làm đường cong cổ anh uốn lượn đẹp mắt, đột nhiên rên rỉ một tiếng đầy nức nở.
"a...! a thầy... không có..."
xương bả vai bị chú thỏ nhỏ phía trên tỉ mỉ mút. kim thái hanh chống khuỷu tay nằm sấp trên giường, hai tay bất an nắm chặt ga trải giường. không nhìn thấy chính quốc thật sự khiến anh thiếu cảm giác an toàn.
lỗ nhỏ của kim thái hanh ướt rất nhiều, chính quốc thậm chí còn nghĩ mình đang chịch anh trong nước. cậu thúc vào kim thái hanh với lực rất mạnh, nếu không phải đang giữ chặt đùi kim thái hanh, có lẽ kim thái hanh đã bị cậu thúc văng ra ngoài rồi.
"thầy ơi, thầy ơi, đợi em..."
kim thái hanh chỉ mới vài tuần không làm chuyện này, bị chính quốc thúc đẩy vài lượt đã run rẩy mà bắn. sau khi bắn xong, lỗ nhỏ càng ngứa ngáy vô cùng, không kiểm soát được mà cọ xát vào dương vật cứng ngắc của chính quốc.
kim thái hanh trên giường cực kỳ chủ động, chính quốc cực kỳ yêu thích bộ dạng khao khát này của anh. lực ở eo càng lúc càng mạnh, mỗi lần đều không sai một ly mà đâm vào cửa tử cung của anh, hận không thể đâm sâu vào mà chịch hỏng kim thái hanh.
kim thái hanh bị động tác của cậu làm cho vừa kinh ngạc vừa sướng rơn, "chính quốc... a a a... sâu quá..."
chỉ làm một lần, kim thái hanh ngăn chính quốc định quay lại đầu giường lấy thêm bao cao su, "không được làm nữa."
"em đã lớp mười hai rồi, trong đầu có thể đừng có gì ngoài việc học được không?"
giọng nói vẫn còn khàn khàn sau cuộc ân ái, nhưng những lời nói ra lại nghiêm túc đến vậy, nghiêm túc đến nỗi chính quốc muốn tách hai chân kim thái hanh ra thật mạnh, bắn một bãi tinh dịch của mình vào tử cung của anh. cậu cực kỳ bất mãn, "nhưng rõ ràng thầy vẫn còn rất muốn mà."
kim thái hanh mềm nhũn cả người vì bị chịch, nhìn ánh mắt chính quốc đang nhìn mình đầy tối tăm, anh cười cưng chiều, khó khăn lắm mới lật người lại ôm lấy chính quốc.
biết ngay con thỏ này không phải là con thỏ trắng vô hại gì rồi, nhưng con thỏ đen vừng cũng dễ thương.
"mau lớn lên đi, thỏ nhỏ của tôi."
giọng điệu như đang dỗ trẻ con, nhưng lại khiến chính quốc cảm thấy vô cùng yên lòng. cậu để lại một vết răng rõ ràng trên vai kim thái hanh, "kim thái hanh, nếu năm sau thầy dám không cần em, thì thầy... thì thầy tiêu đời rồi."
---
tbc.
jnbwtb.
hehee năng suất qá đê ~
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co