Truyen3h.Co

|kth| Vỡ kén

Chap 44

nguyenbinhan

Tháng 1 năm 2017, ngày đầu năm mới.

Jung Ah vừa kết thúc cuộc điện thoại hỏi thăm bà nội, cô chạy thật nhanh từ hành lang như hầm chứa đá vào phòng ngủ ấm áp như xuân.

Cửa phòng ký túc vừa mở ra, bạn cùng phòng Nam Ra vừa mới trở về không lâu, quay người cười nói: "Wow, sinh viên ưu tú của chúng ta đã về rồi! Tớ nghe nói rồi, chúc mừng cậu đã lọt vào top ba của trường, được chọn đi trao đổi với Đại học California."

"Cảm ơn cậu."

Jung Ah rất vui vẻ, khóe mắt cong cong.

"Anh bạn trai bí ẩn của cậu hẳn là đã đến California rồi phải không? Tớ nghĩ Viện Công nghệ California sẽ khai giảng vào hai ngày nay. Chúc mừng cậu, hành trình yêu xa của các cậu cuối cùng cũng kết thúc rồi nhỉ?"

"Đâu chỉ là yêu xa? Yêu đương cách cả quốc gia luôn ấy chứ." Lão đại phòng ký túc ngồi trước máy tính ghẹo: "Nửa năm đầu Jung Ah bận tới mức chỉ mong một ngày có 48 tiếng để dùng, coi như tớ đã hiểu được cái gì gọi là yêu vượt núi vượt biển, san bằng cả biển và núi."

"Ha ha ha, đúng vậy! Có ai mà mới ngày khai giảng đầu tiên đã tới thư viện không? Doạ tớ mơ ác mộng mất hai ngày đấy."

Học kỳ đầu tiên của năm thứ nhất sắp trôi qua, Jung Ah đã quen với những lời trêu chọc của bạn cùng phòng.

"Chịu thôi, ai bảo bên kia muốn xét duyệt lý lịch thực tiễn chứ." Thiếu nữ ngồi trên ghế ngẩng mặt lên, mỉm cười nhẹ nhõm: "Cuối cùng cũng xong rồi."

"Jung Ah, khi nào cậu đi?"

Jung Ah suy nghĩ một lúc rồi nói: "Cuối tháng này tớ đón tết với bà nội xong rồi sẽ đi."

"Được, càng sớm càng tốt!"

"Hửm?"

Có thể nghe ra sự oán giận trong giọng nói của Nam Ra, Jung Ah quay người nói: "Sao thế?"

"Cậu có biết Ae Sun ở lớp bên cạnh không?"

Jung Ah ngẫm nghĩ rồi gật đầu, đó là một cô gái khá nổi tiếng trong ngành, tính cách khá huênh hoang, thích nói về người bạn trai con nhà giàu đang ở nước ngoài, mọi người đều thấy cô ta rất tầm thường. Jung Ah không quan tâm lắm, cô bận rộn với việc thực tập ngoài trường và chuyên ngành trong trường, cho nên không có thời gian quan tâm đến chuyện của người khác.

"Chẳng phải Chủ nhật tuần trước là Giáng sinh ư? Cậu ta bay sang nước ngoài để cho bạn trai một bất ngờ, kết quả!"

Nam Ra trợn mắt: "Bạn trai cậu ta tổ chức tiệc với một đám con nhà giàu bên đó, chơi tới mức phát điên, bị cậu ta bắt gian tại phòng. Cậu có biết điều kỳ lạ là gì không?"

Lão đại phòng ký túc xá tỏ ra thích thú, quay lại: "Chuyện gì vậy? Mau nói cho tớ biết đi!"

"Oẹ."

Nam Ra trông như sắp nôn hết bữa tối của hôm qua ra: "Anh ta đang vui vẻ với hai em gái ngoại quốc cùng một lúc!"

Lão đại phòng ký túc xá há to miệng, cuối cùng nghẹn ngào thốt ra hai chữ: "Ồ."

Tuy Jung Ah không hiểu từ ngữ lạ nhưng có lẽ cũng hiểu được ý nghĩa.

Đối mặt với cánh cửa của thế giới mới, cô sửng sốt một lúc, không thể nghĩ ra được tính khả thi của chuyện này.

Hai người bạn cùng phòng còn lại đang trò chuyện.

Lão đại: "Mặc dù Ae Sun thích thể hiện nhưng tội cũng không tới mức đó."

"Đúng vậy! Trước kia tớ từng nghe nói mấy cậu ấm cô chiêu đi du học đều rất đáng sợ, chơi bời tới khó mà tưởng tượng nổi, nghe nói còn chơi tập thể. Chẹp, buồn nôn thật!"

"Chuyện này tớ cũng có nghe nói. Lúc trước anh họ tớ từng đi du học nước ngoài nói ở đó có luật bất thành văn, ra nước ngoài tự động độc thân. Trong nước là trong nước, nước ngoài là nước ngoài."

"What the fuck!"

Jung Ah còn đang cau mày suy nghĩ về câu hỏi triết học khó hiểu thì khuôn mặt của Nam Ra chợt nhìn về phía cô.

"Cục cưng, chẳng phải bạn trai cậu cũng là cậu ấm sao?"

"..."

Jung Ah im lặng một lúc rồi quay lại nhìn bàn học của Nam Ra.

"Có lẽ, coi như vậy."

Nam Ra tỏ ra tuyệt vọng.

Lão đại phòng ký túc xá xoay ghế lại, cười nói thêm: "Cuối tuần cuối cùng của tháng trước cậu không có ở đây, bạn thời cấp 3 của Jung Ah là Jae Mi có đến. Cậu ấy tiết lộ bạn trai của Jung Ah không chỉ giàu có thôi đâu, cậu ta còn là một hotboy đấy, nghe nói dáng dấp ..."

Lão đại nghèo từ, nghiêng đầu hỏi Jung Ah: "Dáng dấp thế nào ấy nhỉ?"

"Giống hoạ thuỷ, không yên lòng được."

"Ồ, đúng, đúng, đúng! Chính xác là những từ đó." Lão đại giơ ngón tay cái lên.

Hai mắt Nam Ra sáng lên: "Thế còn được, bị một anh chàng đẹp trai cắm sừng còn hơn là để loại vớ vẩn cắm sừng. Nếu có cơ hội quay lại thì cho chúng tớ gặp mặt một lần. Cuộc đời của tớ còn thiếu một người có nhan sắc hotboy để chỉnh lại khiếu thẩm mỹ."

Lão đại không nói nên lời: "Cậu đúng là một đứa mê trai mất hết nguyên tắc." . 

"Vớ vẩn, tớ có nhé."

"Ở đâu??"

"Chỉ là đối với đàn ông là một nguyên tắc còn đối với những anh chàng đẹp trai lại là nguyên tắc khác."

"..."

Trong lúc hai người đang ồn ào thì điện thoại của Jung Ah rung lên.

Khi nhìn thấy hiện số nước ngoài, cô khẽ chớp mắt.

Kẻ bị gọi là họa thủy xuất hiện ——

Jung Ah nhấc máy, bên tai truyền đến giọng khàn khàn: "Chúc mừng năm mới, Hồ Ly."

Vừa nghe thấy giọng anh, đôi mắt Jung Ah đã biến thành vầng trăng khuyết, cô liếc nhìn đồng hồ: "Chỗ của anh chắc chưa tới ngày tết Nguyên Đán đâu đúng không?"

"Ừ, còn mấy tiếng nữa." Taehyung uể oải nói, hình như anh vừa mới tỉnh ngủ.

Jung Ah hỏi tiếp.

Quả nhiên.

"Mất hai ngày để đóng gói đồ đạc, chuyển nhà, mua sắm, giải quyết với chủ nhà. Chiều nay anh buồn ngủ quá nên ngủ đến tận bây giờ." Taehyung nói tới cuối thì cười khẽ: "Nhưng anh đã dọn dẹp tổ ấm của chúng ta rồi, chỉ chờ em tới thôi."

Trong lòng Jung Ah như bị câu nói "tổ ấm nhỏ" qua chất giọng trầm thấp của Taehyung trêu chọc, cảm thấy vô cùng ấm áp.

Lông mi của cô hơi cụp xuống: "Vậy buổi tối anh làm gì? Có muốn em đón giao thừa cùng anh không?"

"Không cần đâu." Taehyung như thoáng do dự, sau đó cười nói: "Anh đón giao thừa với mấy người khác, em cứ yên tâm ăn tết. Sau này anh sẽ không thả em đón tết cùng người khác đâu."

"..."

Trò chuyện thêm vài câu, nghe giọng Taehyung có vẻ mệt mỏi, Jung Ah không đành lòng lãng phí thời gian nữa nên tìm lý do cúp máy.

Taehyung luôn chờ cô tắt máy.

Jung Ah bỏ điện thoại ra khỏi tai, định cúp máy.

Vừa ngước mắt lên cô đã bắt gặp hai cặp mắt đầy uy hiếp ở giường đối diện.

Jung Ah sợ đến mức run rẩy: "Sao...vậy?"

Lão đại phòng ký túc xá và Nam Ra đang ngồi cạnh nhau, cả hai đều có vẻ nghiêm túc.

"Bạn trai cậu nói cậu ấy đón giao thừa cùng người khác? Người kia là ai? Là nam hay là nữ?"

Lão đại xen vào: "Đi với gái thì có thể làm chuyện bậy bạ, đi với trai thì có thể cùng đi tìm cô gái khác để ăn chơi trác táng, cũng không an toàn."

"Có lý, cậu không hổ là lão đại!"

Nam Ra quay đầu lại, trở nên nghiêm túc hơn: "Hơn nữa, chẳng phải Jae Mi nói bạn trai cậu rất giàu sao? Tại sao cậu ấm cô chiêu lại tự mình chuyển nhà, nếu có giúp đỡ một chút thì cũng đâu tới nỗi mệt mỏi như vậy? Điều này khiến người ta khó mà không thắc mắc liệu có phải tối qua cậu ta ra ngoài lang thang đến sáng, nên giờ cậu ta ——"

"... Xùy."

Một tiếng cười trầm thấp như bật ra ra từ đâu đó trong phòng.

Nam Ra và lão đại phòng ký túc xá lập tức cứng người.

Jung Ah phản ứng khá nhanh, cúi đầu nhìn, mặt đỏ bừng: "Vừa rồi hình như tớ chưa cúp máy."

"?"

Cô dùng ánh mắt trấn an hai người còn lại đang hoá đá.

Sau đó áp điện thoại vào tai, vừa chột dạ vừa kinh ngạc nói: "Sao anh không cúp máy?"

Đầu dây bên kia, Taehyung cười rất thản nhiên, giọng nói trầm khàn mang theo vẻ buồn ngủ: "Vốn dĩ anh chỉ muốn nghe giọng em một lát rồi nhắc nhở em, đâu có ngờ được. Hóa ra em lại nói xấu sau lưng bạn trai thế này hửm, Hồ Ly?"

Jung Ah vừa xấu hổ vừa buồn cười, hai người ở đầu giường chắc cũng nghe thấy, đang chắp tay cầu xin tha thứ.

"Họ chỉ đùa thôi." Jung Ah ngập ngừng: "Có một bạn nữ lớp bên cạnh bị bạn trai đi du học ở nước ngoài cắm sừng. Bọn em đang nói về chuyện này, bọn họ không nhắm vào anh đâu."

"Ừ, anh không quan tâm họ lắm, anh chỉ quan tâm bạn gái anh nghĩ gì thôi."

"..."

Jung Ah đứng dậy xua tay với hai người rồi mỉm cười ra hiệu không sao cả.

Sau đó cô đi về phía ban công, nói: "Em tin anh vô điều kiện."

Taehyung ở bên kia điện thoại cười vui vẻ.

"Xét thấy quả thực trong số những người đi du học có không ít cặn bã vừa ra nước ngoài đã sống phóng túng, tuy em tin tưởng anh nhưng anh vẫn cần khiến em yên tâm." Taehyung cười khẽ: "Tối nay anh không đi chơi, ở nhà thôi. Hai ngày nay anh vừa nhận một dự án phát triển phần mềm, sau này anh sẽ dành nhiều đêm để ngồi một mình trước máy tính. Em không cần phải lo lắng về vấn đề trinh tiết của bạn trai mình đâu."

"..."

Jung Ah bị câu cuối cùng của anh làm cho xấu hổ.

Sau khi nhịn một lúc, thiếu nữ thì thầm: "Tối nay anh bắt tay vào thực hiện phát triển dự án đó chưa? Ngày mai anh phải đi học rồi, có ảnh hưởng tới sức khoẻ không?"

"Không sao đâu, ai bảo anh tiết kiệm tiền cho vợ anh chứ?" Taehyung cười nói.

"!"

"Không trêu em là anh không biết nói chuyện phải không?"

"Nuôi một con hồ ly ở tận cuối chân trời, muốn chạm cũng không chạm được, ngay cả nói đùa đôi câu cũng không được luôn sao?"

Jung Ah nhếch khóe miệng, để tránh bạn cùng phòng nghe thấy nên cô hạ giọng thấp nhất có thể: "Cuối tháng, là có thể chạm rồi."

"?"

Đột nhiên đầu bên kia điện thoại không có động tĩnh gì nữa.

Vài giây sau, Jung Ah nghe thấy Taehyung thở hắt ra, không hiểu sao lòng bồn chồn như đang kìm nén điều gì đó.

"Hồ Ly, em ỷ mình đang ở trong nước, anh không thể làm gì được em nên làm xằng làm bậy đúng không?"

Jung Ah ngây thơ: "Hả? Em đâu có làm gì."

"Còn nữa, đừng để bạn cùng phòng lừa gạt, anh nghiêm túc nói rõ một điều." Taehyung trầm giọng nói: "Nếu hai ngày liền không bê một đống đồ cỡ lớn như ghế sofa, đệm... lên lên xuống xuống, dù anh có chơi bời với em từ sáng tới đêm cũng sẽ không mệt như vậy. Không tin thì sau này cho em thử."

"....?"

Lần này là Hồ Ly xảo quyệt không chịu nổi trước.

Điện thoại bị tắt ngang, trên ban công, vành tai của Hồ Ly đỏ bừng, khẽ run lên.

Sau khi bình tĩnh lại một lúc, Jung Ah xoay người quay vào phòng ký túc xá.

Hai người bạn cùng phòng vẫn háo hức nhìn cô: "Bạn trai cậu không giận chứ?"

"Không." Jung Ah mỉm cười: "Cậu ấy thực sự không quan tâm đến việc người khác cười nhạo mình."

"Vậy là tốt rồi."

Nam Ra thở phào nhẹ nhõm: "Nói đến chuyển nhà, sau khi đến đó cậu có thuê nhà với bạn trai không?"

"À, cậu ấy nói đã tìm được một căn hộ ở Los Angeles có khoảng cách khá hợp lý."

"Thuê nhà ở Los Angeles? Ôi, đây đúng là cuộc sống giàu sang phú quý của các cậu ấm cô chiêu."

"..."

Jung Ah đang thu dọn đồ đạc thoáng khựng lại, cuối cùng cũng không nhịn được.

Thiếu nữ quay đầu, nheo mắt lại: "Quả thực điều kiện kinh tế của gia đình cậu ấy rất tốt, nhưng nhà cậu ấy đã không hỗ trợ kinh tế cho cậu ấy nữa rồi."

"Hả?" Nam Ra sửng sốt: "Tại sao??"

"Ừm.."

Nhắc tới chuyện này Jung Ah cũng thấy đau đầu.

Chuyện xảy ra vào tháng 11 năm ngoái, sau khi Taehyung nộp hồ sơ vào Viện Công nghệ California và trúng tuyển, anh đã đến California trước để làm thủ tục nhập học.

Trong khoảng thời gian này, lịch ăn cơm với Kim Tae Joon được xếp vào hành trình bận rộn, Taehyung cũng khá hợp tác. Tuy nhiên khi đến nơi, anh mới phát hiện ra bữa ăn đã được Kim Tae Joon sắp xếp từ trước, mục đích duy nhất là cho thái tử gia của Kim Thị gặp mặt con gái của chủ tịch người Hoa của một tập đoàn nước ngoài.

Cũng chính trong bữa tiệc xem mắt đó, Taehyung đã thành công nổi danh trong đám nhân vật có tiếng ở hải ngoại.

Đại thiếu gia bước tới bàn, ngồi vào chỗ, lịch sự, điềm tĩnh và thờ ơ.

Khi hai bên đang trò chuyện vui vẻ, mong được đính hôn tại bàn ăn, Taehyung lại bình tĩnh kết thúc bữa ăn, cầm khăn ăn lau khóe miệng rồi ném lên bàn.

Sau đó anh lấy điện thoại di động ra, đẩy nó tới trước mặt ba người đang mỉm cười đối diện.

"Đây là thông tin liên lạc của bạn gái tôi."

Thấy gia đình đối diện bao gồm cả cô gái ngồi giữa không có chút ngạc nhiên, thậm chí còn muốn dịu dàng khuyên bảo anh, Taehyung cúi đầu bật cười.

Anh nhẹ nhàng chạm vào phần gồ lên sau gáy, như muốn đè nén sự mất kiên nhẫn.

Giọng điệu có phần hời hợt: "Muốn để cô ấy làm người thứ ba à? Được thôi, nhưng tôi nói không tính. Hay là mọi người thử gọi cho bạn gái tôi, hỏi thử cô ấy rằng nếu sau này chúng tôi cưới nhau, cô ấy có sẵn lòng kê thêm một chiếc giường đơn ngoài sân sau không?"

Lời anh nói thành công khiến cho mọi người trên bàn ăn bị sốc.

Ngay cả nhân viên phục vụ da trắng đang phục vụ rượu bên cạnh cũng run tay, khiến chiếc khăn cuốn quanh cổ chai rượu vang bị nhuộm thành màu đỏ.

Giữa lời xin lỗi bối rối của nhân viên phục vụ, Taehyung nén cười, nhắm hờ mắt đứng dậy. Khi đi ngang qua Kim Tae Joon còn đang tự trách không biết dạy con, anh làm như nhớ tới điều gì đó, chân dài lùi lại, khẽ mỉm cười nói với giọng đùa cợt: "Bố thích tìm kẻ thứ ba, bây giờ tôi không có ý kiến gì nữa. Nhưng mà đáng tiếc là tôi không phải bố."

"...Taehyung!"

Cuối cùng, ly rượu vang đỏ có chữ ký của nhà thiết kế bị Kim Tae Joon nổi giận ném xuống đất, rơi vỡ nát sau đôi chân dài của anh.

Và dường như mối quan hệ bố con của họ không thể hàn gắn được nữa.

Kể từ ngày đó, Taehyung trở nên nổi tiếng trong giới con nhà giàu người Hoa.

Kim Tae Joon kiên quyết cắt đứt mọi nguồn tài chính, đồng thời tuyên bố không ai được phép hỗ trợ Taehyung thông qua các kênh đặc biệt hoặc các mối quan hệ cá nhân dưới danh nghĩa của ông ấy.

Mấy ngày sau, Kim Tae Joon nhận được một tấm thẻ tiết kiệm do Taehyung gửi tới. Trong đó có từng khoản tiền tiêu vặt mà ông chuyển cho Taehyung trong nhiều năm qua, anh chưa từng động vào.

Mối quan hệ giữa hai bố con giờ đã đứng trên bờ vực đoạn tuyệt, gần như không liên lạc trong mấy tháng qua.

...

"Không thể tin được."

"Bạn trai của cậu là ai? Bây giờ, tớ thực sự muốn tỏ lòng kính trọng với cậu ấy."

Nghe Jung Ah lược bỏ phần mô tả thông tin chính, lão đại phòng ký túc xá và Nam Ra đồng loạt vỗ tay.

"Tuy nhiên, một vấn đề rất thực tế là..." Nam Ra ngập ngừng dừng lại: "Tiền thuê một căn hộ theo tháng ở Los Angeles, nếu không phải ở vùng ngoại ô thì tớ nghe nói là lên tới hơn một nghìn đô la một tháng. Không có sự hỗ trợ từ gia đình, hình như cũng hơi khó khăn đúng không?"

"Ừ, vì thế mỗi người bọn tớ tiết kiệm được một ít, vừa học vừa làm. Cậu ấy nhận công việc phát triển phần mềm, còn tớ thì nhận một số dự án dịch thuật không quá khó."

"Bài tập ở bên đó cũng rất nặng, liệu có cực quá không?"

"Không sao."

Thiếu nữ thu dọn đồ đạc, quay người lại, chậm rãi duỗi lưng.

Ánh nắng chiếu xuyên qua bên người, trông cô như đang mỉm cười: "Điều tớ không sợ nhất chính là cực khổ."

Nghĩ đến lý lịch đáng kinh ngạc của thiếu nữ trước mặt, Nam Ra sửng sốt, đưa tay tán thưởng: "Người khác nói như vậy tớ sẽ nghĩ là họ đang khoe khoang. Chỉ có Jung Ah nói là tớ thực sự bị thuyết phục."

"Nếu có thời gian lo cho Jung Ah thì lo cho bạn trai của cậu ấy còn hơn, ha ha ha."

"Có lý."

Trong lúc hai người đùa giỡn, Jung Ah giật mình, cô vô thức cúi đầu nhìn điện thoại.

Ở đây đang là mười giờ sáng, bên phía Taehyung cũng khoảng năm giờ chiều, giờ này anh mới thức, còn phải làm việc vào đêm giao thừa.

Taehyung hẳn là...

Rất mệt mỏi.

Jung Ah ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ khu ký túc xá.

Mùa đông lạnh lẽo buồn tẻ ẩn mình trong những ngọn cây, tựa như buồn ngủ lười đứng dậy nhưng lại bị mây mỏng nâng lên, trông giống như một kẻ lười biếng bị ép làm việc.

Rất giống Taehyung.

Thiếu nữ suy nghĩ, không khỏi mỉm cười nhìn mặt trời. Cô cảm thấy mình hơi ngốc nghếch, nhưng trong cuộc đời luôn phải làm vài việc ngốc nghếch như thế.

Giống như cái đêm ở biệt thự, cô kéo anh ra khỏi vách đá vậy.

Lần này cứ đánh cược một lần đi.

Cược ——

Cô sẵn sàng vượt hàng ngàn dặm, sống ở nơi đất khách quê người vì anh.

Còn anh sẽ yêu cô hơn cả ánh bình minh mùa đông xuyên qua gió tuyết.

....

Trước khi tới Los Angeles.

Jung Ah khó có thể tưởng tượng được lần đầu tiên cô có ý niệm về "nhà" lại là ở một đất nước xa lạ, cách xa nơi cô sinh ra hàng nghìn dặm, cách núi cách biển, tha hương nơi đất khách quê người.

Biết mấy đêm gần đây Taehyung đang bận rộn chạy thử và hoàn thiện dự án phát triển phần mềm trong tay, Jung Ah cố tình hoãn chuyến bay một ngày để tránh việc anh thức khuya mà còn phải lái xe một đoạn đường khá xa ra sân bay đón cô.

Học ở khoa Tiếng Anh hơn nửa năm, nhờ chăm chỉ học hành và luyện tập ngày đêm, khả năng nói tiếng Anh của Jung Ah đã tiến bộ rất nhiều.

Sau khi ra khỏi sân bay Los Angeles, ban đầu cô vẫn còn hơi lạ lẫm. Sau khi cố gắng giao tiếp vài lần, Jung Ah đã có chút hưng phấn và háo hức muốn thử...

Lúc mới vào trường, khi còn là sinh viên năm nhất, sau khi nghe buổi toạ đàm của giáo sư trong khoa, cô đã cảm thấy hứng thú và đặt mục tiêu ở hướng làm phiên dịch.

Mặc dù các dự án nhỏ mà hiện Jung Ah đang đảm nhận hầu hết là các bản dịch bằng văn bản để hỗ trợ cho cuộc sống vừa học vừa làm của cô, nhưng phiên dịch đồng thời mới là nghề mà cô theo đuổi.

Los Angeles rõ ràng sẽ là môi trường tốt nhất để cô sửa lỗi phát âm, vậy nên cô nhất định phải tận dụng nó.

Mang theo tâm trạng vui vẻ và mới lạ, Jung Ah đi theo địa chỉ căn hộ mà Taehyung đưa cho, sau khi hỏi đường mấy lần, cuối cùng cô cũng tìm được tới nơi.

Căn hộ này nằm ở góc phố, cách trường học của Jung Ah không xa.

Đường phố và nhà cửa trông khá sạch sẽ ngăn nắp. Lúc bước đi, Jung Ah gần như có thể thấy bóng của những tờ tiền xanh bay ngang qua mình.

"... Đại thiếu gia." Hồ Ly khẽ thở dài.

Kéo chiếc vali nặng trịch lên lầu, lúc đầu Jung Ah hơi cảnh giác, nhưng môi trường trong căn hộ có vẻ rất tốt, đèn hành lang sáng sủa, cũng không có gì khác thường.

Tới tận khi đến bên ngoài số căn hộ mà Taehyung đã nói với mình, cô mới thả lỏng tinh thần.

Kìm nén nhịp tim có phần phấn khích và bồn chồn, Jung Ah hít một hơi thật sâu.

Cô giơ tay lên gõ cửa.

"Cốc cốc cốc."

Gõ một lần, Jung Ah ngoan ngoãn bỏ tay xuống.

Sau đó chờ đợi hàng chục giây.

Hồ Ly chậm rãi nheo mắt lại, gần như đang thắc mắc có phải Taehyung không ở nhà hay không? Cô loáng thoáng nghe thấy tiếng vật gì đó đập vào cửa qua tấm ván cửa.

Sau đó, một giọng nói trầm thấp lười biếng tiến đến.

"Who is it?"

"..."

Jung Ah vô thức nín thở, không biết là do lâu rồi không nghe Taehyung nói tiếng Anh như thế này, hay là do giọng ngái ngủ của ai đó thực sự quá quyến rũ.

Cô như bị một dòng điện có điện áp cực thấp chọc nhẹ vào tai, cảm giác ngứa ngáy lập tức lan khắp cơ thể.

Vì vậy, cô không thể trả lời ngay được.

Tiếng bước chân dừng lại bên trong cánh cửa.

Giây tiếp theo, cánh cửa trước mặt cô mở ra.

Jung Ah nhìn thấy người ở sau cửa.

Tóc tai đã dài, mái tóc ngắn trước đây giờ đã xoã tung trước trán, mơ hồ che mất nửa hàng lông mày sắc bén của anh.

Khuôn mặt Taehyung ngày càng hốc hác, những đường nét vốn sắc sảo càng trở nên lạnh lùng hơn, đặc biệt là đôi mắt đen láy khép hờ của anh, hàng lông mi phủ bóng ở đuôi mắt khiến anh trông càng không dễ chọc. Thế nhưng phong thái lười biếng và lạnh lùng vẫn gợi cảm đến chết người.

Chiếc áo phông dài tay màu xanh đậm tôn lên đường nét bờ vai rộng đến vòng eo thon gọn của anh, nhìn vừa săn chắc lại quyến rũ. Chiếc quần cùng màu dài từ thắt lưng đổ xuống làm nổi bật đôi chân dài thẳng tắp, mang lại cảm giác khiêu khích không thể giải thích được.

Jung Ah nhìn Taehyung không chớp mắt.

Có lẽ lúc này đại thiếu gia vẫn đang trong trạng thái mơ màng.

Chỉ thấy anh cau mày, cúi mặt, tóc mái bay bay qua mắt, giọng nói khàn khàn càng trở nên gợi cảm.

"Ngoan.... Tối nay đừng đến nữa."

"?"

Jung Ah còn chưa kịp phản ứng, Taehyung đã buông tay, xoay người bước vào trong.

Điều này hình như hoàn toàn khác với sự ngạc nhiên mà cô đã dành cho anh?

Jung Ah đang do dự không biết nên kéo vali vào trước hay là gọi điện cho Taehyung chào anh trước để giải tỏa chút bối rối lúc này.

Trong tầm mắt...

Bóng lưng thon dài của Taehyung chợt khựng lại.

Mức độ đột ngột đó giống như việc nhấn nút dừng khung hình của một bộ phim.

Sau một hoặc hai giây.

Jung Ah tận mắt nhìn thấy Taehyung nghiêng người, nhìn cô bằng đôi mắt đen láy đầy uy hiếp.

Vừa nhìn vậy, Jung Ah chợt có cảm giác muốn quay người bỏ chạy.

Đây có lẽ là bản năng động vật trong gen.

Bởi vì vài giây sau, dưới ánh mắt săn đuổi đáng sợ của Taehyung, cô còn chưa kịp phản kháng thì anh đã quay lại nắm lấy cổ tay cô, kéo cô vào cửa.

Jung Ah bối rối bị đẩy vào tường cạnh cửa.

Ánh mắt anh tối sầm, nhìn sát vào cô, cơn buồn ngủ dường như vẫn chưa tiêu tan nhưng giọng nói lại nghẹn ngào vì xúc động: "... Hồ Ly?"

Jung Ah sao có thể im lặng: "Mấy tháng rồi không gặp, ngay cả bạn gái mà anh cũng quên rồi sao?"

"..."

Trong lúc xác nhận đáp án, ánh mắt Taehyung như có chút cảm xúc nào đó bị đè nén.

Anh đột nhiên hoàn hồn, vẻ lạnh lùng và xa cách trên khuôn mặt đã nhạt dần, khoé môi nhếch lên, yết hầu di chuyển, dựa sát vào cô rồi cúi đầu mỉm cười.

"Anh tưởng... anh lại mơ."

"Ồ!" Hồ Ly cố ý cảm thán, giọng nhẹ nhàng hơn: "Hình như anh rất hay mơ về em thì phải?"

"..."

Thiếu nữ nghiêng đầu, hơi thở đến gần anh.

Gần như trong một giây, Taehyung bừng tỉnh khỏi cơn mê ngủ của mình.

Cảm nhận được cái đầu bù xù đang gục xuống vai mình cứng đờ, Jung Ah không khỏi nhếch khóe miệng.

Cô định thấy đủ là dừng.

"Hồ Ly, sao em không hỏi nữa?"

"Hỏi gì?"

"Hỏi là trong những giấc mơ về em, anh và em đã làm chuyện gì?"

"?"

Jung Ah còn chưa kịp hoàn hồn thì đã cảm thấy Taehyung nghiêng cằm ghé sát tai mình, đôi môi mỏng suýt hôn lên vành tai cô, khẽ cười thầm.

Âm thanh này...

Có chút lẳng lơ.

Mặt Hồ Ly bắt đầu nóng lên: "Em sai rồi." Thức thời luôn là một đức tính tốt của cô: "Em thực sự không muốn biết."

"Được. Vậy chúng ta nói chuyện khác nhé."

"Chuyện gì?"

Sau đó, cô nhìn thấy Taehyung từ từ siết chặt cơ bụng, xoay người lại, đồng thời vươn tay vỗ nhẹ lên phần lưng dưới của cô rồi kéo cô đến trước mặt anh.

"..."

Hồ Ly đang muốn giãy giụa nhưng giống như bị thứ gì đốt cháy, thoáng chốc cứng đờ như một con hồ ly đá.

Cô nhìn chằm chằm vào anh, thậm chí không dám chớp mắt.

"Ví dụ như, nửa năm không gặp bạn trai, em không nên tự dâng mình tới cửa rồi tán tỉnh thế này."

Taehyung ấn vào chiếc eo thon của thiếu nữ, không cho cô lùi lại nửa bước, ôm cô lại gần mình, cúi đầu nhìn rồi lặng lẽ cho cô thấy khẩu hình từng chữ một:

"Sẽ bị làm thịt đấy."

"...!"

Hồ Ly lập tức cảm thấy xấu hổ.

Jung Ah muốn chạy trốn khỏi anh không chút do dự, nhưng Taehyung đã đoán trước được, nắm chặt lấy cổ tay cô. Khi anh không muốn buông cô ra thì rõ ràng sức lực chênh lệch rất lớn, Jung Ah không kịp thoát ra đã bị Taehyung

Ngay cả đôi chân cũng bị Taehyung khống chế một cách dễ dàng.

Taehyung biết chắc Hồ Ly không còn nơi nào để giãy giụa, anh khẽ nở nụ cười nhạt mang theo vẻ ngái ngủ. Anh hơi cúi người xuống, rủ mi mắt để tận mắt nhìn thấy gò má cô đang dần dần ửng đỏ.

Màu ửng đỏ kia là do bút vẽ của anh tạo ra.

Đường cong trên khóe môi Taehyung càng lúc càng rõ ràng, thế nhưng đôi mắt lại sâu hun hút.

"Không muốn cũng được."

"Thật không?"

Hồ Ly ngẩng mặt với đôi má ửng hồng, nhìn anh đầy ngờ vực.

"Ừm, chúng ta chơi một trò chơi đi." Taehyung cười nhẹ: "Chỉ cần em có thể giữ im lặng, anh sẽ thả em ra."

"..."

Hồ Ly: "?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co