Truyen3h.Co

|kth| Vỡ kén

Chap 45

nguyenbinhan

Trò chơi này kéo dài tới mức khiến người ta thấy bị giày vò, cuối cùng Jung Ah đã giành chiến thắng.

Cái giá phải trả là chiếc áo thun màu xanh sẫm của Taehyung bị phá hỏng mất một nửa, cộng thêm một dấu răng không hề lưu tình trên sườn cổ của anh.

Vết cắn thực sự rất hung ác.

Sau khi nhìn vết máu nổi bật tới chướng mắt trên xương quai xanh trắng xanh trong gương một lúc, Taehyung ôm Hồ Ly đang quay mặt vào tường, cười không ngừng lại được.

"... Anh đừng có cười." Jung Ah hơi buồn bực vì tiếng cười của Taehyung, cô quay khuôn mặt vẫn còn đỏ bừng lại, cố ý nhe răng: "Anh mà còn cười nữa là em sẽ cắn anh đấy."

Đôi mắt đen láy của Taehyung đang mỉm cười, sâu trong mắt như chứa đầy rượu thơm, dưới ánh đèn càng khiến người ta say đắm.

Đặc biệt là khi anh nhìn cô thế này.

Cứ như thể cô là người duy nhất còn lại trên thế giới vậy.

Jung Ah không thể cưỡng lại ánh mắt này, nhất là sau khi cô vừa trải qua trò chơi biến thái của ai đó. Jung Ah quay đầu muốn tiếp tục quay mặt vào tường, nhưng Taehyung đã nhận ra ý đồ này từ trước.

Giọng nói khàn khàn xen lẫn tiếng cười vang lên bên tai Jung Ah.

Anh nắm lấy cằm cô, các đốt ngón tay thon dài nhẹ nhàng đỡ cằm cô lên rồi bao lấy trong sự dịu dàng.

Sau đó, anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi Jung Ah.

Vừa chạm vào, Hồ Ly đã vô thức rùng mình, hoảng sợ nhìn anh.

Taehyung sửng sốt chốc lát, một giây sau anh đột nhiên bật cười, lần này càng khó kìm nén hơn. Anh gần như gục đầu vào vai Hồ Ly đang vô cùng xấu hổ chống chế "không phải", "em không run".

"Đừng sợ." Anh cười rung cả người nhưng lại ôm cô chặt hơn: "Anh không làm nữa."

"Thật không?"

Jung Ah thực sự không tin anh cho lắm, dù sao không ai hiểu rõ thể lực của anh hơn cô. Thậm chí vào lúc này, người nào đó vẫn nhìn cô với ánh mắt như đang đè nén điều gì đó.

Phàm là có lựa chọn, cô sẽ chạy mất dạng.

Nhưng Jung Ah vừa bị phạt đứng hơn nửa tiếng, còn là đợt huấn luyện quân sự cường độ cao kéo dài. Bây giờ hai chân của cô đã mềm nhũn, sở dĩ cô đứng được là nhờ lòng tự tôn của mình.

Nếu lại thêm lần nữa.

Cô sẽ cắn chết Taehyung rồi tự vẫn cho xem.

Hồ Ly nhìn Taehyung với ánh mắt dữ tợn.

"Ra ngoài không?" Taehyung ngừng cười, quay lại hỏi cô.

Jung Ah im lặng một lúc: "Anh ra ngoài trước đi, em... đứng một lát."

"?"

Taehyung ngước mắt nhìn cô, dừng lại vài giây rồi đột nhiên mỉm cười: "Thế để anh bế em ra ngoài."

"!"

Điều đáng xấu hổ hơn so với việc run chân không đi được là thủ phạm khiến cô thành ra thế này lại làm như chẳng xảy ra chuyện gì, sau đó còn bế cô ra ngoài.

Trong đời Jung Ah chưa bao giờ nghi ngờ thể lực của mình đến vậy.

Sau khi được bế đến ghế sofa, thiếu nữ vội vàng ôm lấy đầu gối, núp mình ở góc ghế sofa.

Taehyung ngồi bên cạnh chân Jung Ah, ngửa người dựa vào lưng ghế, lặng lẽ nheo mắt nhìn cô.

Chiếc áo phông màu xanh sẫm mà anh đang mặc bị cô xé nát, nhất là ở cổ và sau lưng, gần như bị Jung Ah cào thủng, toàn bộ cổ áo cũng bị tuột ra, còn có vết răng chảy máu đang hiển hiện ở giữa phần vai và cổ trắng xanh của anh.

Bằng chứng phạm tội vô cùng xác thực và hơi chướng mắt.

Jung Ah nhìn chằm chằm vào vết thương: "Có đau không?"

Taehyung chống gò má, nghe vậy hơi ngước đôi mắt dưới tóc mái lên, khẽ mỉm cười: "Lúc thần kinh hưng phấn cao độ thì không thấy đau."

"..."

Jung Ah cảm thấy trong ánh mắt Taehyung ẩn chứa cảm xúc càng đáng sợ hơn, cô dời tầm mắt đi, nói: "Chỗ anh có hộp y tế không? Em bôi thuốc cho anh."

"Có, một loại thuốc rất hiệu quả."

"?" Jung Ah cau mày, đang định nói: "Ở nước ngoài loạn như vậy, nếu anh dám đụng vào thứ vớ vẩn gì..."

Cô lại thấy cái tay đang buông xuôi bên người của Taehyung giơ lên, cầm lấy cổ chân của cô, đôi mắt đen láy sáng rực: "Ôm một cái là được."

Câu nói ngoan ngoãn như vậy lại do một người đang nhìn cô với ánh mắt như muốn nuốt chửng cô nói ra.

Nhưng Taehyung chỉ bất động nhìn cô. Thế là dù cảm thấy nguy hiểm, Jung Ah vẫn không nỡ phớt lờ anh.

Thiếu nữ do dự một lát, ngồi thẳng người lại rồi xích tới gần Taehyung: "Chỉ được ôm thôi đấy..."

Cô còn chưa dứt lời, Taehyung đã ôm cô vào lòng.

Nhiệt độ ở nơi nào đó nóng như thiêu như đốt.

Jung Ah nghẹn ngào.

Mấy giây trôi qua, Hồ Ly mặt ngẩng mặt lên: "Taehyung."

"Ôm một cái thôi." Taehyung khẽ thở dài, tựa đầu vào vai cô: "Đợi lát nữa sẽ ổn."

"..."

Im lặng hồi lâu, Jung Ah nghiêm túc đề nghị: "Hay là anh đến bệnh viện xem sao."

"Hửm?"

Taehyung không nhúc nhích, lông mày hơi nhướng lên.

"Lâu quá cũng là bệnh đấy."

Taehyung thoáng sửng sốt, sau đó cười lớn: "Thế mà đã tính là lâu rồi? Rõ ràng là anh bỏ qua cho em trước đấy, Hồ Ly ạ."

Giọng nói khàn khàn xen lẫn ý cười của người nào đó thì thầm rót vào tai, Jung Ah đột nhiên có chút hối hận vì nhắc tới chủ đề này.

Cô quyết định chuyển chủ đề.

"Tại sao em không được phép lên tiếng?"

"..." Taehyung đứng dậy, nheo mắt lại: "?"

Vừa thốt ra câu đó, Hồ Ly cũng muốn đánh ngất chính mình.

Sự thật chứng minh, không nên chuyển chủ đề khi tâm trí chưa sáng suốt, vì sẽ rất dễ tự chuyển mình từ hố sâu sang một cái hố to hơn thế.

Taehyung cũng nhìn thấu sự bối rối của Jung Ah sau khi hỏi, anh cụp hàng mi dài xuống: "Em chắc mình dám hỏi vấn đề này chứ?"

Anh nói "dám"?

Nghe ra ý cười trong giọng nói của anh, lòng hiếu thắng của Jung Ah đột nhiên trỗi dậy.

Rõ ràng là anh làm việc ác, tại sao cô lại cảm thấy có lỗi?

Nhất là trong toàn bộ quá trình, mặc dù người nào đó đè thấp giọng, nhưng anh lại gần như ghé sát vào tai cô, mỗi chữ nói ra như đang thăm dò bằng tông giọng trầm khàn, quả thực là tra tấn gấp hai lần.

Jung Ah không biết sự tra tấn nào có tính sát thương với cô mạnh hơn.

Rõ ràng là chỉ cho phép huấn luyện viên phóng hoả, không cho phép học viên đốt đèn.

Jung Ah càng nghĩ càng tự tin, quay người hất cằm về phía Taehyung: "Ừ, em đang hỏi vấn đề này đấy."

Taehyung quay mặt qua một bên rồi nở nụ cười xấu xa, xoa xoa ấn đường.

Nhưng những cảm xúc dâng trào vẫn không sao đè nén được.

Ngồi trong vòng tay anh, chỉ trong hai giây Jung Ah đã phát hiện ra mình tạo nghiệt gì.

Trong sự im lặng chết chóc, Hồ Ly hoàn hồn lại, cứng đờ không dám cử động. Cô buồn bực tới đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: "Taehyung, hay là anh chơi không nổi?"

"..."

Taehyung còn đang cố nhịn, nghe vậy tức tới bật cười.

Anh quay lại: "Ừ. Đúng đấy."

"?"

"Nếu không em nghĩ vì sao anh không cho phép em lên tiếng?" Taehyung buông bàn tay đang đặt trên thái dương xuống, tới nửa chừng thì dừng lại, nhẹ nhàng ôm lấy gáy của Hồ Ly.

Anh chậm rãi ôm lấy cô, hơi cúi người, giọng nói khàn khàn lọt vào tai Jung Ah.

"Anh sợ anh sẽ..."

Một cụm động từ ba chữ nào đó khiến Hồ Ly sợ tới mức đầu óc trống rỗng.

Mười giây sau.

Trên ghế sofa có tiếng "thình thịch".

Trong tiếng cười khàn khàn ở phía sau, Hồ Ly hoàn toàn dựng lông, chật vật trốn vào trong phòng ngủ.

Kể từ hôm đó, Jung Ah đã hiểu rõ sự lẳng lơ của Taehyung.

Tuy nhiên, Taehyung có vẻ rất kiềm chế, ngay cả nhà ở anh cũng cố tình chọn kiểu có hai phòng ngủ, hai phòng tắm. Anh lại còn tựa lưng vào cửa nhắc Jung Ah rằng buổi tối trước khi ngủ nhớ khóa cửa, nếu không rất có thể Hồ Ly sẽ bị bắt cóc cả đêm.

Nhưng về điểm này Jung Ah không còn sợ anh nữa...

Cô nhận thấy dù Taehyung có trêu chọc cô bằng lời nói đến đâu thì cùng lắm cũng chỉ dừng ở việc phạt đứng giống như lần huấn luyện quân sự trước. Tuy địa điểm của việc phạt đứng thay đổi, nhưng Jung Ah lại học hỏi thêm được rất nhiều kiến ​​thức mới. Dù có chịu khó khăn đến đâu, Taehyung cũng không bao giờ vượt qua ranh giới của con số 0 kia.

Có vẻ như anh đang khổ cực giữ vững một nguyên tắc nào đó.

Jung Ah không biết nguyên nhân, song cũng không hỏi.

Suy cho cùng, xét từ tình hình chiến đấu sau mỗi lần anh giày vò cô, từ tận đáy lòng Jung Ah cảm thấy dù chỉ dùng tay hay chân giúp Taehyung thì cô vẫn bị anh hành cho vô cùng thảm thiết. Nếu thực sự vượt quá giới hạn, tính cả nợ mới nợ cũ mà lúc trước Taehyung phải nhịn nhiều lần như vậy thì chắc cô sẽ "chết tha hương nơi xứ lạ" mất.

Definitely not.

Vì vậy, quá trình Jung Ah biết được nguyên nhân thật sự chỉ là một sự tình cờ.

Đó là vào hôm cô qua đây được hai mươi ngày, cũng chính là ngày sinh nhật Taehyung, ngày 30 tháng 12.

Trong một tiết học mở, Jung Ah có quen một bạn học tên là Jessica, cô ấy cũng là người bạn đầu tiên mà cô quen sau khi tới nơi này.

Lúc mới đầu, Jung Ah không hề quen thuộc với khu phụ cận của nơi này, Taehyung học ở Viện Công nghệ California cách chỗ cô ba bốn mươi cây số, anh chỉ lái xe về vào sáng và tối, ban ngày gần như hai người không gặp mặt nhau.

Sau khi quen Jessica, Jung Ah như có một hướng dẫn viên du lịch bản địa, cô học được nhiều thứ cũng nhờ cô ấy.

Ví dụ như làm thế nào để chuẩn bị bất ngờ và quà sinh nhật cho Taehyung.

Jessica đưa Jung Ah đến một cửa hàng quà tặng ở chỗ này. Đây là việc đầu tiên khiến Jung Ah dành nhiều thời gian nhất ngoài việc học.

Phải mất nửa giờ cô mới chọn được một chiếc khăn quàng cổ trong đống khăn gần như khiến cô bị mù màu.

Hẳn là màu nâu nhạt, nhưng cũng không chắc lắm.

Dù sao xung quanh nó cũng phải có mười cái khăn có thể dùng màu nâu nhạt để hình dung.

Sau khi rời khỏi cửa hàng quà tặng với hộp quà được buộc ruy băng xinh xắn, Jung Ah tiện thể rủ Jessica sang xem cửa hàng bách hóa ở sát vách.

Cô muốn chuẩn bị một bữa tiệc sinh nhật thật chu đáo vào buổi tối cho Taehyung.

"Vanny, trông cậu thành thạo thật đấy, không giống như người chỉ mới sống ở đây chưa tới một tháng."

Hai người đang đẩy xe đẩy hàng, Jung Ah vừa so sánh giá cả vừa chọn mua nguyên liệu nấu ăn, dường như rất dễ dàng tìm được những sản phẩm tương tự với chi phí tiết kiệm nhất.

Suốt đường đi, Jessica đều trầm trồ trước mức độ thành thạo của cô.

"Đây có thể là những kỹ năng bẩm sinh, là kiểu đã khắc sâu trong gen của chúng ta. Hơn nữa, tớ đã kể cho cậu nghe về quê hương của tớ rồi mà đúng không? Sống ở đó tầm mười năm là cậu có thể học được tất cả những kỹ năng sống sót không được dạy ở trường." Jung Ah cười cười nhận lời khen, bỏ súp lơ xanh tươi ngon nhất mà mình chọn vào xe đẩy.

Jessica thở dài: "Bạn trai cậu thật sự may mắn khi có được một người bạn gái như cậu. Tớ khá là ghen tỵ với cậu ấy đấy."

"Cậu ấy cũng rất giỏi." Nhắc đến Taehyung, nụ cười của Jung Ah càng tươi hơn.

"Nhưng vì ở chung nên cậu phải trả toàn bộ chi phí sinh hoạt à?"

"Cậu ấy chịu tiền nhà và xe cộ, còn tớ chịu chi phí sinh hoạt và các chi phí khác."

"... Ồ."

Nghe thấy giọng nói của Jessica có chút ngập ngừng xen lẫn ngạc nhiên khó che giấu, Jung Ah tò mò quay đầu lại hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Jessica nhún vai: "Không sao, tớ rất tán thành với điều này. Quả thực bạn trai của cậu rất tốt."

"Sao đột nhiên cậu lại nói thế?"

"Hả?" Jessica băn khoăn: "Chẳng lẽ bạn trai cậu chưa bao giờ đề cập với cậu về tiền thuê của căn hộ kia cao tới đâu?"

Jung Ah vô thức siết chặt chiếc xe đẩy hàng, lắc đầu: "Cậu ấy chưa bao giờ nhắc tới, bao nhiêu thế?"

"Cũng khó nói chính xác, nhưng ở vị trí đó thì một căn hộ 2B2B ít nhất cũng phải tốn hơn 3000 USD."

"..."

Jung Ah sửng sốt.

Cô vẫn nhớ rất rõ tỉ giá hối đoái đô la Mỹ vào quãng thời gian đó. Đầu tháng 2 là khoảng hơn 6 chấm, trong tháng 2 hơi hạ xuống nhưng cũng không hề thấp hơn 6,8. Tiền thuê nhà hàng tháng là 3000 USD, quy đổi sang là 4 triệu won. Đó là con số mà cô chưa từng nghĩ tới và cũng khó mà gánh vác được.

Chẳng trách lúc đó Taehyung không nói cho cô biết, chẳng trách những dự án phát triển phần mềm mà anh làm như mãi vẫn không hết.

Từ đó về sau, dù về Hàn Quốc đã lâu, Jung Ah vẫn luôn có thói quen cập nhật tỷ giá đô la Mỹ trước khi đi ngủ.

Mỗi khoản phí dịch thuật mà cô nhận được sẽ lập tức được nhẩm tính đổi thành đô la Mỹ trước khi cô kịp phản ứng.

Sau đó Jung Ah mới nhớ ra cô không còn ở cùng anh trong căn hộ thuê kia nữa.

Thuở thiếu thời luôn có những lúc bất lực.

Và mỗi khi cảm thấy bất lực vào thời điểm đó, nó sẽ để lại những dấu vết tương ứng trong cuộc sống tương lai của bạn, tùy theo mức độ tiếc nuối và đau khổ mà nó khiến bạn phải chịu.

Sau này Jung Ah mới biết nó gọi là tâm lý bù trừ, là một cơ chế thích ứng của cá nhân trong tâm lý học, nhưng cô thấy điều này rất kỳ lạ.

Rõ ràng rằng trái tim là cơ quan quan trọng nhất cần phải hiểu...

Người trong quãng thời gian mà bạn muốn bù đắp sẽ không bao giờ trở lại nữa.

...

Jung Ah đã chuẩn bị tiệc mừng sinh nhật Taehyung rất lâu, thậm chí còn cố ý tắt đèn phòng khách, chờ đợi tạo cho Taehyung một bất ngờ... tuy hơi đơn sơ.

Từ hồi còn học cấp 3, Jung Ah từng nghe nói vì hầu hết sinh nhật của Taehyung đều vào khoảng cuối năm nên phần lớn đều tổ chức ở nhà ông ngoại.

Chỉ nghĩ cũng biết chắc chắn sẽ có tiệc sinh nhật rất hoành tráng, quà sinh nhật cũng muôn màu muôn vẻ, khách và người phục vụ đi lại như nước chảy, ăn uống linh đình. Toàn bộ sảnh tràn ngập tiếng chúc mừng, vô cùng náo nhiệt.

Jung Ah chẳng có cách nào trao cho anh những thứ đó.

Nếu lát nữa đại thiếu gia không tỏ ngạc nhiên với "điều bất ngờ" này thì nhất định cô cũng sẽ tha thứ cho anh.

Với ý nghĩ ấy, Jung Ah đã đợi sẵn ở cửa vào.

Khi tiếng khóa cửa vang lên, ánh sáng ngoài hành lang chiếu bóng dáng cao gầy của Taehyung vào nhà, anh có vẻ hơi sửng sốt rồi gọi: "Jung Ah?"

Jung Ah nín thở, nhận thấy giọng nói của anh hơi khàn khàn lộ vẻ mệt mỏi.

Chắc phải rất mệt mỏi khi lái xe từ trường về nhà.

Có lẽ tối nay cô nên đi tìm anh mới đúng.

Thiếu nữ vẫn đang nín thở, có hơi thất thần, chờ người trước cửa bước vào, lại nghe thấy tiếng chìa khóa vang lên khi bị anh giữ chặt, khe hở cánh cửa khép lại.

Hình như Taehyung định rời đi.

"... Em ở đây, em ở đây!"

Lần đầu chuẩn bị bất ngờ suýt thì thất bại, Jung Ah lao ra giữ cửa phòng lại.

Ngoài cửa, Taehyung đang cau mày lộ vẻ hoảng hốt lấy di động ra định gọi điện, nhưng sau đó anh thả lỏng, thở dài ôm thiếu nữ vào lòng. Cái ôm này hơi buồn bực và lạnh nhạt.

"Em cố ý đúng không? Em muốn hù chết anh phải không?"

"Em không có..."

"Em có biết trị an ở bên này không thể sánh bằng ở trong nước không?" Taehyung trầm giọng nói, có chút mệt mỏi, khẽ nhéo cổ thiếu nữ như cảnh cáo: "Cho dù Los Angeles là trung tâm của bang California và có mức độ đô thị hóa cao thì vẫn không an toàn, đặc biệt là vào ban đêm..."

Jung Ah hơi bối rối, câu "chúc mừng sinh nhật" bị giữ trong ngực, cô không biết trả lời như thế nào, trong lòng chỉ nghĩ làm thế nào để chen vào.

Sau đó cô nghe thấy Taehyung như đã buông bỏ chút căng thẳng cuối cùng, vùi nửa người vào sườn cổ cô, khẽ thở dài.

"Đây là căn hộ có tỷ lệ tội phạm thấp nhất mà anh có thể tìm thấy gần trường học của em. Từ bây giờ, sau giờ học em đừng có đi lung tung nữa, lúc nào về nhà rồi thì gọi cho anh, được không?"

"..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co