Truyen3h.Co

|kth| Yearn

Chap 31

nguyenbinhan

Thanh xuân của Taehyung rực rỡ như ánh nắng len qua bóng ve tán lá, biến cả khuôn viên trường học thành một sân chơi tự do. Ánh mắt ngây ngô của những cô gái nhìn anh cũng đủ khiến lòng người rung động.

Còn Nabi khi nhớ lại tuổi mười sáu, mười bảy của mình, chỉ thấy một hình ảnh giản đơn: quanh năm luẩn quẩn trong hai bộ đồng phục, mặt mộc chẳng trang điểm, thỉnh thoảng còn nổi vài nốt mụn. Thế giới của cô chỉ xoay quanh buổi tự học sáng năm giờ và tối chín giờ.

Giữa chồng đề thi dày đặc, được len lén thò đầu ra hành lang, hít vài phút gió Nam nhè nhẹ đã là một thứ hưởng thụ xa xỉ.

Nghe anh tình cờ nhắc đến từng mẩu vụn quá khứ của mình, toàn là chuyện mất mặt, Nabi vừa ngượng, vừa không khỏi thắc mắc: làm sao mà Taehyung có thể che giấu khéo léo đến thế?

Anh vốn là người chỉ cần một chuyện nhỏ cũng có thể truyền khắp cả trường. Rõ ràng là kiểu người cao ngạo, vậy mà lại có thể biến "tình cảm thầm lặng" thành điều kín đáo đến thế.

Có lẽ do cơn sốt làm đầu anh nặng trĩu, sau khi uống thuốc vẫn không thấy buồn ngủ, Taehyung bỗng trở nên nhiều lời. Người thường ngày vừa kiêu vừa ngạo, lúc này như thể mở toang chiếc hộp ký ức.

Anh kể đủ thứ: từ lần Nabi làm rơi cây lao trong hội thao, đến trận bóng chuyền trong giờ thể dục... thậm chí nhắc luôn chuyện cô thi tiếng Anh chỉ được 75/100, rồi ngồi tần ngần trước cửa hiệu thuốc, không dám bước vào gặp mẹ. Tất cả đều được anh miêu tả sống động.

Ban đầu, Nabi còn có thể phụ họa. Nhưng càng về sau, nhiều chuyện cô đã chẳng còn nhớ rõ nữa.

Taehyung cũng cảm thấy mình nói hơi nhiều, như thể sẽ lỡ để lộ điều gì. Nhưng trong tiềm thức anh nghĩ: Dù sao người đối diện cũng là Nabi. Cô sẽ không suy nghĩ linh tinh đâu.

Anh tựa đầu giường, trên trán còn dán một miếng hạ sốt màu trắng: "— Bạn cùng bàn của em năm đó, đã nhận tiền của anh."

Nabi ngẩn người: "Khi nào cơ?"

"Tiền quỹ lớp." Anh nhìn cô, giọng như trách móc, ánh mắt đen sâu thẳm: "Em không chịu lấy của anh."

"......"

Nabi chợt nhớ. Học kỳ một năm lớp mười một, sau kỳ thi tháng, mỗi người phải nộp 10 ngàn won đóng quỹ lớp.

Khi ấy, bố mẹ cô vừa ly hôn, theo pháp luật thì vẫn chu cấp cho con, nhưng vì cãi nhau mà cứ đùn đẩy trách nhiệm, bắt cô tự tìm người kia đòi.

Cửa tiệm thuốc của mẹ làm ăn bấp bênh, bà lại tiết kiệm đến mức khắt khe. Còn bố thì cố tình không trả lời tin nhắn.

Kết quả, cô lỡ hẹn hai ngày, trở thành người duy nhất trong lớp chưa nộp.

Trước mặt giáo viên chủ nhiệm, Nabi chỉ có thể lí nhí nói: "Em làm mất rồi, tối về lấy lại."

Cái cảm giác túng quẫn ấy, nghĩ lại giờ vẫn thấy xấu hổ.

Chỉ là 10 ngàn won thôi. Nhưng mười năm trước, với cô, đó là cả một số tiền lớn.

Taehyung nhìn cô chăm chú: "Anh đã kẹp nó trong sách của em."

"......"

Nhưng lúc ấy, Nabi thấy tờ tiền xuất hiện quá kỳ quặc. Với cái tư cách chính trực của một học sinh gương mẫu, cô lập tức mang lên bục giảng làm "đồ thất lạc chờ nhận".

Kết quả, bạn nam cùng bàn chạy lên nhận về.

Taehyung vẫn dõi theo cô: "Đó không phải tiền của cậu ta, là của anh."

"Ồ."

Nabi ngập ngừng, nhỏ giọng: "Xin lỗi."

Taehyung chỉ khẽ xoa đầu cô, rồi để cằm tự nhiên gác vào hõm vai nóng hổi của cô, giọng lười nhác: "Không cần xin lỗi, em đâu biết."

Với anh, đó chỉ là một đoạn tình cảm đơn phương.

Nabi ngửi thấy hương nhài nhè nhẹ tỏa ra từ người anh, khóe mắt cong cong, khẽ vỗ vai anh:
"Đừng nhắc chuyện buồn nữa. Thay đồ ngủ rồi nằm xuống đi."

"Anh không muốn ngủ." Miếng dán hạ sốt rơi xuống, Taehyung mơ màng thì thầm, "Những năm ấy, chỉ cần được nhìn thấy em mỗi ngày, anh đã thấy vui rồi."

Hơi thở nóng rực của anh phả lên cổ khiến Nbi bối rối.

Cô khẽ hỏi: "Cho dù bây giờ em mới hồi đáp, cũng không sao ư?"

Anh hôn lên má cô, đáp khẽ một tiếng: "Ừm. Cảm ơn em."

Cô mím môi, vành mắt hơi ửng đỏ, đưa trán chạm nhẹ vào anh.

Thực ra, ngay cả khi chưa có tình yêu, việc mơ hồ đồng hành cùng Taehyung suốt ngần ấy năm, chính là bởi anh đã cho cô một mối quan hệ đầy đủ an toàn.

Không tiến không lùi, không quấy rầy, không thúc ép — chỉ lặng lẽ ở bên.

Ở cạnh anh, cô như ở trong vùng an toàn của chính mình.

Nabi vòng tay siết chặt eo anh, nghiêng đầu định hôn.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Taehyung lại đưa tay bịt môi cô.

Cô ngạc nhiên, ú ớ: "Sao thế?"

"Không được hôn môi." Anh tránh sang một bên, đột nhiên tỉnh táo: "Sốt dễ lây."

"......"

Thế còn cái kiểu cọ sát đầy nước bọt vừa rồi thì sao?

Thực ra, sức đề kháng của Taehyung vốn rất mạnh. Năm cả nước bùng dịch cúm, hầu hết mọi người đều dính vài ngày, chỉ có anh hoàn toàn bình an.

Nhưng năm nay, ít tham gia mấy trò thể thao mạo hiểm, cơ thể anh dường như không quen với nhịp sống yên ổn này.

Anh ngoan ngoãn mặc chiếc áo phông cô đưa, rồi lại kéo tay cô giữ lại: "Em đi đâu?"

"Không đi đâu, chỉ nhìn xem dì giúp việc đã rời chưa."

"Nhìn xong, em sẽ về chứ?"

Anh rũ hàng mi dài rối bời, trán tóc tán loạn, đôi môi cùng mí mắt đỏ ửng.

"Có." Nabi khẽ ngừng thở, rồi mỉm cười nhìn anh: "Taehyung, anh lúc ốm trông cũng đẹp trai quá đi."

Taehyung ngẩng mắt, mang chút nghẹt giọng, gật đầu: "Được."

"Được... cái gì cơ?" Cô ngẩn người.

"Được như thế này."

Anh vẫn còn dư sức, bỗng bế cô từ mép giường lên, đặt thẳng trên người mình, dùng hành động để giải thích:

"Nếu em thấy anh như vậy đủ gợi cảm... thì cứ việc ở trên."

"..."

Cô ngồi vắt ngang bụng anh đang căng cứng, tròn mắt nhìn: "Anh, anh vừa còn không cho em hôn, nói sẽ lây bệnh!"

"Khác nhau." Taehyung ép lưng mảnh của cô xuống, áp sát tai cô, giọng khàn mời mọc: "Thử không? Anh đang rất nóng, rất dễ sờ."

Trong lòng bàn tay quả thật là nhiệt độ rất dễ chịu, nhưng Nabi lẩm bẩm "anh sốt không nhẹ thật đấy".

Lập tức định trốn xuống giường.

Vừa quay người, lại bị anh kéo mắt cá chân lại.

Cơ thể người đàn ông cứng cáp, thân nhiệt nóng hổi đè xuống, đầu lưỡi di chuyển trên xương quai xanh và cổ cô. Cô vẫn đang giãy giụa, anh cực kỳ kiên nhẫn đòi hỏi từ dưới lên.

"Sao chạy? Rõ ràng em muốn anh mà."

Anh nhiều chiêu trò cũng không phải một hai ngày, trên giường chưa từng nhường cô.

Nabi trong quá trình ve vuốt chậm rãi của anh dần mềm chân, kẽ xương cũng ngứa ngáy, do dự: "Nhưng anh..."

Taehyung cúi xuống, chặn đứng mọi lo lắng của cô. Cô thở gấp, vẫn chìm nổi trong hơi nóng anh áp sát.

...

Ra khắp người mồ hôi, Taehyung rốt cuộc cũng ngủ thiếp đi.

Nabi ngâm mình trong bồn tắm một lúc lâu mới ra, đến bên giường nhìn nhiệt kế của anh. Sốt đã lui, cô mới khẽ khàng đóng cửa.

Dì vừa làm cơm tối xong cho họ rồi rời đi, nhà vắng tiếng chó, căn phòng rộng lớn trở nên trống trải, thậm chí có thể nghe thấy tiếng rùa bò trong bể cá.

Nabi ngồi trước bàn ăn uống hết canh, nghĩ đến lời Taehyung nói trong thư phòng còn thứ khác.

Cô đặt bát xuống liền đi đến đó.

Dù không phải thông thạo, nhưng thứ cần tìm cũng đã tìm một lần.

Thư phòng của Taehyung dùng không nhiều, đồ đạc cũng không lắm. Nabi lưu luyến một lát, ánh mắt rơi vào một hộp giấy bị vài đĩa nhạc đè lên.

Chỉ có cái này chưa xem, nhìn hộp còn khá mới.

Không ngờ vừa mở ra, lại toàn là tạp chí cũ 《Dòng thời gian》.

Taehyung mua cho cô tiểu thuyết thanh xuân cùng thời cô học cấp ba, nhiều cuốn chính anh làm người mẫu bìa. Còn có những cuốn rõ ràng đã tuyệt bản, trên dán nhãn mua về từ trang web đồ cũ.

Bởi vì trước đây Nabi từng nói, mẹ quản cô rất nghiêm, sẽ xé sách tiểu thuyết cô đọc.

Cô ở thư phòng rất lâu.

Taehyung tỉnh dậy xuống lầu, cũng chẳng gọi cô, cứ ngồi ở bàn ăn lẳng lặng dùng bữa tối.

Sau đó lần theo ánh đèn sáng tìm tới, liền thấy dưới đất trải đầy sách, Nabi ngồi bệt trên sàn, tay cầm điện thoại trò chuyện với ai đó.

Anh dựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn cô một lúc mới buông giọng hờ hững: "Anh tưởng em không còn đọc mấy thứ này nữa rồi."

Nabi quay đầu lại, thấy anh vừa tắm xong, mặc một chiếc quần thể thao rút dây màu xám rộng rãi. Cơn sốt mới lui không lâu, mà lại cởi trần.

Mái tóc ngắn thổi khô chưa kỹ, còn ẩm ướt, xõa mềm trước trán. Nhưng tinh thần so với hai tiếng trước đã tốt lên rất nhiều, hồi phục thật nhanh.

Ánh mắt cô thoáng lướt qua vết cắn sâu hằn trên vai anh, vội lảng đi: "Anh mua nhiều tạp chí toàn lấy hình mình làm mẫu thế này, thật tự luyến."

Anh bật cười, rồi tiến đến ôm thẳng cô lên, giữ nguyên tư thế cô đang ngồi dưới đất.

Nabi ngửi thấy hương gỗ pha bạc hà nhàn nhạt từ người anh, ngạc nhiên hỏi: "Không dọn à?"

"Để lát nữa." Taehyung bế cô ra sofa phòng khách, giọng lười biếng: "Em làm gì ở đó vậy?"

"Em qua tuổi đọc mấy quyển này rồi, anh mua về cũng uổng. Vừa rồi chỉ chụp cho Ha Yoon xem, cô ấy lại nhắc đến một truyện ngắn bi kịch ngày trước bọn em đọc. Em tìm mãi không thấy."

Anh mở rộng chân, vòng tay từ sau ôm eo cô: "Truyện gì thế?"

"Có một cô gái thầm yêu một cậu trai trong trường, nhưng số phận trắc trở, chưa kịp 18 tuổi đã mất."

Anh gác cằm lên đỉnh tóc cô, tay cầm điều khiển đang tìm phim cũng ngừng lại, cau mày: "Sao lại để cô ấy chết?"

"À... không rõ nữa." Nabi bị ngắt mạch kể, khó chịu vỗ mu bàn tay anh, "Đừng xen ngang. Sau đó cậu trai tình cờ nhận được mấy quyển nhật ký cô ấy chưa kịp gửi, rồi lại vô tình xuyên về khoảng thời gian trước khi cô ấy mất."

"Rồi sao nữa?"

"Rồi lấy mạng đổi mạng. Vì cậu ta phát hiện, bất kể làm gì cũng không thay đổi được cái kết định sẵn của cô ấy."

Taehyung thẳng thắn bắt lỗi: "Không thực tế, xuyên không vốn là tưởng tượng."

"Đúng mà." Nabi giải thích, "Chính bi kịch nằm ở chỗ ấy. Nếu xuyên không không tồn tại, thì nghĩa là nam chính đã phát điên, cứ mãi ảo tưởng về việc cứu cô gái."

Anh khẽ gạt mái tóc dài của cô, hôn lên gáy: "Thế thì đáng thương thật. Nhưng nếu anh chết rồi, em đừng làm vậy."

Cô rụt vai: "Anh không thể đưa ra giả thuyết nào tích cực hơn à?"

"Sinh lão bệnh tử vốn bình thường thôi. Chỉ khác nhau giữa 'lấy vợ sớm' và 'chết sớm', cùng lắm đổi một chữ."

Nabi liếc anh: "Anh chết rồi, em sẽ đi lấy chồng khác."

Anh lặng im một lúc, rồi quay mặt cắn má cô: "Anh chết rồi sẽ treo hồn trên đầu giường, phù hộ cho hai người."

"......"

Cô vội che miệng anh: "Đừng nói mấy chuyện rùng rợn như thế."

Anh bật cười, ôm lấy cô, ngửi ngửi, hỏi muốn xem phim gì. Nabi chọn một bộ phim thảm kịch — 2012.

Đêm yên tĩnh dần nóng lên, hai người ôm nhau trong vòng tay ấm áp.

Nabi thoáng có cảm giác họ lại như đang yêu nhau. Taehyung nói cô là người nghiêm túc, nhưng duy nhất trong chuyện yêu đương với anh, cô chưa từng thật sự nghiêm túc.

Khi nhạc phim mở đầu, cô chợt nói: "Thứ Năm em được nghỉ bù."

"Hửm?"

"Chúng ta đi hẹn hò nhé."

Lúc này Taehyung mới nhớ ra "thiết lập nhân vật" của mình, cười: "Được thôi, nhưng em phải theo đuổi anh cho đàng hoàng vài ngày đã."

Nabi nghiêng đầu né tránh, nhưng liền bị anh rướn tới hôn chụt. Cô phồng má: "Anh thế này, em còn theo đuổi gì nữa?"

"Em theo đuổi là việc của em, anh cứ hôn là việc của anh. Hai việc không liên quan."

Đến cuối phim, ngoài cửa sổ lại đổ mưa.

Nabi mệt quá ngủ thiếp trong lòng anh. Taehyung kéo chăn phủ lên, nhớ lại tối nay mình đã nói không ít điều xưa nay chưa từng.

Nabi cũng hỏi nhiều quá.

Ký ức cuối cùng của anh về cấp ba, vẫn là hình bóng Nabi.

Từ trước đến nay, chẳng ai biết đến tình cảm năm đó của Taehyung. Có lẽ chỉ hành lang lộng gió, những trang sách bị lật và từng cây bút viết tên cô là còn nhớ.

.

Trước khi ra sân bay, là tháng Mười Một.

Chiều muộn ở Daegu hôm ấy cũng mưa lớn tầm tã.

Anh dặn tài xế đi vòng qua con đường cũ, nhưng hiệu thuốc đã đóng cửa. Ngồi trong xe, Taehyung đoán cô vẫn còn ở trường, không rõ có mang ô theo không.

Xe dừng bên đường một lát.

Vừa định đi tiếp, thì thấy một bóng dáng chạy dưới mưa, che đầu bằng chiếc cặp, chui vào mái hiên hiệu thuốc.

Qua cửa kính mưa phủ, Taehyung nhìn về phía cô.

Tài xế hỏi có muốn xuống chào bạn học không, anh lắc đầu: "Mưa còn lâu mới tạnh, sẽ còn gặp lại thôi."

Cô không phải hạt mưa lướt qua kính xe, mà là làn sương ngoài cửa sổ, nhòe dần trong tầm mắt, nhưng trong ký ức thì mãi rõ ràng.

"Nabi, bây giờ anh không còn ghét những ngày mưa nữa."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co